Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 127: Gợn Sóng Lo Âu
Ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Trong căn phòng quen thuộc của mình, Lê An ngồi bên bàn học, trước mặt là một tờ giấy trắng tinh khôi và cây bút máy màu xanh đậm, món quà kỷ niệm từ Trần Hạo nhân dịp sinh nhật mười sáu tuổi của cô. Đêm qua, sau khi nhận được tin nhắn ngắn ngủi của anh, cô đã trằn trọc mãi không ngủ được. Dù cố gắng trấn an bản thân rằng anh bận học, rằng anh vẫn nhớ cô, nhưng nỗi hụt hẫng vẫn bám riết lấy tâm hồn, như một làn sương mỏng quấn quýt không chịu tan. Cảm giác "khoảng cách vô hình" giữa họ, vốn chỉ là một ý niệm mơ hồ, giờ đây lại trở nên thật rõ rệt, hiện hữu trong từng câu chữ vắn tắt, trong từng khoảng lặng dài của những cuộc trò chuyện thưa thớt.
Cô đặt bút xuống, day day thái dương. Đầu óc cô nặng trĩu những suy nghĩ. Đã bao đêm rồi, cô thức khuya để viết những lá thư thật dài, thật chi tiết, kể cho Trần Hạo nghe về mọi chuyện ở thị trấn, từ chuyện lũ mèo con nhà bà Sáu mới đẻ, đến chuyện mùa cá trích năm nay bội thu, hay những buổi chiều cô ra bờ sông cũ ngắm hoàng hôn. Cô muốn kéo anh lại gần hơn, muốn anh cảm nhận được hơi thở của cuộc sống nơi đây, nơi mà cả hai đã cùng lớn lên. Nhưng rồi, khi hình ảnh Trần Hạo trong bức ảnh tươi cười bên những người bạn mới, rạng rỡ và đầy sức sống giữa lòng thành phố nhộn nhịp, chợt hiện lên trong tâm trí, một nỗi nghi ngờ vô hình lại dấy lên. Anh có còn đọc những dòng này không? Hay cuộc sống ở thành phố đã cuốn anh đi quá xa rồi, xa đến mức những lá thư tay mộc mạc này đã trở thành một gánh nặng, một sự nhắc nhở về một thế giới mà anh đã rời xa?
"Anh Hạo, anh có còn đọc những dòng này không? Hay cuộc sống ở thành phố đã cuốn anh đi quá xa rồi?" cô thì thầm, giọng nói chìm trong không khí sớm mai. Mùi cà phê mẹ vừa pha thoảng nhẹ từ dưới bếp, hòa cùng mùi hoa nhài từ ban công, tạo nên một không gian ấm áp, yên bình đến lạ. Nhưng sự yên bình ấy không thể xoa dịu được những gợn sóng trong lòng cô. Cô nhớ những ngày anh còn ở đây, dù bận học đến mấy, anh cũng sẽ dành thời gian ngồi cạnh cô, lắng nghe cô nói. Giờ đây, chỉ còn lại những tin nhắn ngắn ngủi, những lời hứa không thành hình, những cuộc gọi bỏ lỡ. Cô sợ hãi. Sợ hãi rằng mình đang dần mất anh, mất đi người bạn thân thiết nhất, mất đi một phần tuổi thơ, một phần tâm hồn.
Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã trải khắp khu vườn, làm bừng sáng những tán lá xanh non, những bông hoa còn đọng sương đêm. Cảnh vật vẫn đẹp, vẫn quen thuộc, nhưng sao lòng cô lại thấy chơi vơi đến thế? Cô vo tròn tờ giấy nháp, nơi những dòng chữ dang dở về cuộc sống thị trấn bị bóp méo, rồi ném vào sọt rác. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. "Em phải làm gì để anh không quên em đây?" cô tự hỏi, nhưng không có câu trả lời nào vang vọng lại. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, như đang đếm ngược từng khoảnh khắc của một mối tình đang đứng trước những thử thách nghiệt ngã. Cô biết, trong sâu thẳm, trái tim mình vẫn tin tưởng anh. Nhưng niềm tin đó, liệu có đủ để chống lại những biến đổi của thời gian, của khoảng cách, và của cả những áp lực vô hình mà cô không thể hình dung được?
Giữa trưa, khi mặt trời lên cao nhất, nắng đổ lửa xuống con đường đất đỏ quen thuộc dẫn vào Khu Chợ Dân Sinh, Lê An xách chiếc giỏ mây ra chợ mua thức ăn cho bữa trưa. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh đặc trưng của vùng sông nước, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt va vào nhau loảng xoảng, tạo nên một không khí náo nhiệt, sống động. Cô len lỏi qua từng sạp hàng, đôi mắt tìm kiếm những mớ rau tươi non nhất. Chiếc áo bà ba màu nâu của Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, chợt lọt vào tầm mắt cô. Bà Mai đang đứng cạnh sạp cá, tay cầm một con cá lóc còn tươi rói, miệng nói cười rổn rảng.
"Ối chao, con An đấy à!" Bà Mai vừa thấy Lê An đã vội vẫy tay, giọng nói thân mật vang lên giữa tiếng ồn ào. "Con An dạo này gầy đi nhiều quá, có phải nhớ thằng Hạo không? Thằng bé trên thành phố có hay về không con?"
Lê An cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Dạ, con chào bà Mai. Con vẫn bình thường ạ. Anh Hạo bận học lắm ạ, cũng ít về." Cô biết Bà Mai chỉ hỏi thăm vì thương, nhưng mỗi câu hỏi về Trần Hạo lại như một mũi kim châm vào vết thương lòng đang âm ỉ. Tay cô vô thức siết chặt mớ rau cải xanh vừa chọn.
Đúng lúc đó, Thanh Tùng, với vóc người cao gầy và nụ cười hiền lành đặc trưng, đang đi cùng mẹ mình mua thịt ở sạp bên cạnh, chợt quay sang. Cậu ta vốn là bạn học cùng cấp ba với cả Trần Hạo và Lê An, tính tình hồn nhiên, vô tư, thích buôn chuyện một cách ngây thơ, không hề có ác ý.
"À, hôm trước có thằng bạn ở thành phố về chơi, nó bảo thấy thằng Hạo hay đi với con bé nào trong lớp nó đấy. Xinh lắm! Chắc là bạn học thôi mẹ ạ," Thanh Tùng hồn nhiên chen vào, tay chỉ chỉ về phía Lê An như muốn minh họa câu chuyện. Ánh mắt cậu ta trong veo, không chút vẩn đục, nhưng những lời nói ấy lại như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Lê An, khiến cô giật mình.
Cả người Lê An khựng lại. Mớ rau cải xanh trong tay cô bị siết chặt đến mức những lá rau non tơ gần như nát vụn. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, dù giữa trưa nắng gắt. "Xinh lắm! Chắc là bạn học thôi mẹ ạ." Câu nói vô tư của Thanh Tùng cứ văng vẳng bên tai cô, như một điềm báo chẳng lành.
Bà Mai nghe vậy thì chép miệng, lắc đầu vẻ thông cảm nhưng cũng đầy vẻ hoài nghi. "Ấy, lên thành phố là khác ngay mà. Xa mặt cách lòng... Cái số con gái ở quê là vậy đó con An à. Mấy thằng con trai được ra thành phố, mắt sáng lên liền. Rồi chẳng mấy chốc mà..." Bà Mai bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Lê An cố gắng giữ cho gương mặt mình bình thản, nở một nụ cười nhạt nhòa. "Chắc là bạn học thật thôi bà ạ. Anh Hạo chỉ có mỗi mình con thôi." Giọng cô nói ra nghe có vẻ kiên quyết, nhưng trong lòng cô, một cơn sóng dữ dội đang nổi lên. Cô biết Trần Hạo không phải người như vậy. Anh đã hứa. Hứa sẽ không quên cô. Hứa sẽ luôn nhớ về cô. Nhưng tại sao, những lời nói vô tình ấy lại khiến trái tim cô run rẩy đến thế? Nó giống như một vết nứt nhỏ vừa xuất hiện trên bức tường kiên cố của niềm tin, dù chưa đủ để sụp đổ, nhưng đã đủ để gieo rắc sự lo lắng. Cô cảm thấy mọi âm thanh ồn ào xung quanh chợt trở nên xa xăm, chỉ còn lại tiếng vọng của lời đồn thổi, của sự hồ nghi.
Khi về đến nhà, mùi cơm mẹ nấu thoang thoảng trong không khí, nhưng Lê An không tài nào ăn nổi. Nỗi bất an cứ bám riết lấy cô, như một đám mây đen che phủ tâm trí. Hình ảnh Trần Hạo tươi cười trong bức ảnh, cùng với lời nói vô tư của Thanh Tùng, cứ xoay vần trong đầu cô, tạo nên một mớ hỗn độn cảm xúc. Cô cố gắng lý trí, cố gắng tự nhủ rằng đó chỉ là tin đồn, rằng Trần Hạo sẽ không bao giờ phản bội lời hứa của họ. Nhưng những lời nói "chắc là bạn học thôi mẹ ạ" và câu chép miệng của Bà Mai về "xa mặt cách lòng" lại như những cái gai nhọn, cứa vào sâu thẳm tâm hồn cô.
Cô đặt bát đũa xuống, kiếm cớ lên phòng. Đến khi ánh nắng chiều đã ngả vàng, cô không thể chịu đựng được sự dằn vặt thêm nữa. Cô quyết định đi bộ ra bờ sông, nơi đã lưu giữ quá nhiều kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Đây là nơi họ đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau tâm sự, cùng nhau trao những lời hứa đầu đời. Dòng sông vẫn êm đềm chảy, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre xanh. Mùi nước sông đặc trưng, mùi phù sa ẩm ướt, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Nhưng lòng cô, lại dậy sóng như chưa bao giờ.
Lê An ngồi thụp xuống bãi cỏ ven sông, ôm chặt đầu gối. Gió từ sông thổi lên làm tóc cô bay phấp phới, nhưng không thể xua đi được cái lạnh giá đang bao trùm lấy trái tim cô. Cô ngước nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu le lói, dù còn rất mờ ảo. Đó là nơi Trần Hạo đang sống, nơi anh đang có một cuộc sống mới, một thế giới mới mà cô không thể chạm tới.
"Không, Hạo sẽ không như vậy. Anh ấy đã hứa rồi," cô thầm thì, cố gắng trấn an chính mình. Cô nhớ lại ánh mắt kiên định của anh khi anh hứa "không quên em", nhớ lại cái nắm tay ấm áp anh dành cho cô trước khi rời đi. Niềm tin vào anh, vào tình yêu mà họ đã vun đắp từ thuở ấu thơ, là thứ duy nhất cô có thể bám víu lúc này.
"Nhưng... tại sao anh lại ít liên lạc với mình đến thế? Có phải lời đồn đó... là sự thật?" Một giọng nói nhỏ bé, đầy hoài nghi, vang vọng trong tâm trí cô. Những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngắn ngủi, những khoảng trống vắng giữa hai người, tất cả như đang tiếp tay cho lời đồn vô căn cứ kia, biến nó thành một nỗi sợ hãi có hình hài. Cô cảm thấy bất lực. Bất lực vì không thể ở bên anh, không thể nhìn thấy anh mỗi ngày, không thể biết được anh đang làm gì, đang nghĩ gì. Cái "khoảng cách vô hình" ấy không chỉ là về địa lý, mà còn là một vực sâu tâm hồn, mà cô đang ngày càng khó để vượt qua.
Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi phù sa quen thuộc. "Liệu mình có đang tự lừa dối bản thân không?" Câu hỏi đó cứa vào tâm can cô, sắc nhọn và đau đớn. Cô muốn tin anh, muốn hoàn toàn tin tưởng vào tình cảm của họ. Nhưng sự thật là, nỗi lo lắng đang lớn dần trong cô, như một cái cây non đang đâm chồi nảy lộc. Cô biết, lời đồn này, dù chưa xác thực, sẽ là một trong những yếu tố bào mòn dần niềm tin và sự kiên nhẫn của cô. Nó giống như một hạt cát nhỏ, nhưng lại có thể làm chệch hướng cả một cỗ máy khổng lồ.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Dòng sông phản chiếu ánh chiều tà, trông như một dải lụa đỏ rực. Lê An vẫn ngồi đó, lòng nặng trĩu một nỗi buồn và sự cô đơn. Tương lai của mối quan hệ này, giờ đây, lại trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết, như những con thuyền nhỏ bé đang lạc lối giữa dòng sông mênh mông, không biết về đâu. Cô biết, có lẽ, cô đang "chậm một nhịp", chậm trong việc hiểu được những thay đổi nơi anh, chậm trong việc đối mặt với những lo sợ đang giày vò cô. Và cô sợ, sợ rằng sự chậm trễ này, sẽ dẫn đến một cái kết mà cả cô và anh đều không mong muốn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.