Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 128: Ngày Kỷ Niệm Nhạt Nhòa

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Dòng sông phản chiếu ánh chiều tà, trông như một dải lụa đỏ rực. Lê An vẫn ngồi đó, lòng nặng trĩu một nỗi buồn và sự cô đơn. Tương lai của mối quan hệ này, giờ đây, lại trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết, như những con thuyền nhỏ bé đang lạc lối giữa dòng sông mênh mông, không biết về đâu. Cô biết, có lẽ, cô đang "chậm một nhịp", chậm trong việc hiểu được những thay đổi nơi anh, chậm trong việc đối mặt với những lo sợ đang giày vò cô. Và cô sợ, sợ rằng sự chậm trễ này, sẽ dẫn đến một cái kết mà cả cô và anh đều không mong muốn.

***

Sáng hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lê An dậy. Mặc dù đêm qua trằn trọc không ngủ, nhưng hôm nay cô lại thức dậy với một cảm giác lạ lùng, đan xen giữa niềm hy vọng mong manh và sự bất an dai dẳng. Ánh nắng vàng ươm trải khắp căn phòng, mang theo hơi ấm dịu dàng của một ngày mới, xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng cô. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng gà gáy xa xa và tiếng lách cách của mẹ cô đang chuẩn bị bữa sáng dưới bếp, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thị trấn. Mùi hương hoa giấy từ giàn hoa trước hiên nhà thoang thoảng bay vào, dịu mát và trong lành, quyện với mùi bánh đúc nóng hổi mà mẹ cô vừa làm, khiến không gian tràn ngập sự ấm áp và yên bình. Nhưng trong lòng Lê An, sự yên bình ấy chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, che đậy những con sóng ngầm đang cuộn trào.

Hôm nay là một ngày đặc biệt. Ba năm trước, chính vào ngày này, Trần Hạo đã tặng cô một cành hoa sim tím hái vội ven sông, cánh hoa mềm mại còn đẫm sương đêm. Anh đã nói, với ánh mắt trong veo của tuổi mười lăm: "Hoa sim này tím biếc như tình mình, An à. Mình sẽ mãi mãi là bạn thân, mãi mãi không quên nhau nhé." Khi đó, cô đã khẽ cười, trái tim non nớt đập rộn ràng, thầm nghĩ rằng đó không chỉ là tình bạn. Cái nắm tay vô tư của anh, lời hứa hẹn ngây thơ ấy, đã trở thành một kỷ niệm nhỏ bé, một cột mốc quan trọng trong thế giới của riêng hai người. Mỗi năm, vào ngày này, Hạo luôn là người đầu tiên nhắn tin hoặc gọi điện cho cô, đôi khi chỉ là một câu "Nhớ ngày này không, An?", nhưng chừng đó cũng đủ để thắp sáng cả ngày của cô.

Lê An bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cô đến bên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi đặt chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà Hạo đã tặng cô nhân dịp sinh nhật mười sáu tuổi. Từ trong hộp, cô cẩn thận lấy ra một tấm thiệp nhỏ, được làm bằng giấy dó mộc mạc. Trên đó, cô đã dùng bút chì màu vẽ hình một cành hoa sim tím đang nở rộ, cùng với hai bàn tay nắm chặt. Những nét vẽ đơn sơ nhưng tràn đầy tâm huyết, thể hiện biết bao nhiêu tình cảm và sự mong chờ. Cô đã dành cả buổi tối hôm qua để hoàn thành nó, sau khi nỗi lo lắng từ những lời đồn thổi về Hạo lắng xuống. Bên cạnh tấm thiệp là một chiếc móc khóa nhỏ hình ngôi sao, được cô tự tay đan bằng những sợi len đủ màu. Nó không quá cầu kỳ, nhưng chứa đựng sự tỉ mỉ và tâm ý của cô. Cô muốn tặng nó cho anh, như một vật kỷ niệm nhỏ bé, nhắc nhở anh về lời hứa của ngày xưa, về cái gọi là "tình mình" mà anh đã từng nhắc đến.

Cô đặt tấm thiệp và chiếc móc khóa ngay cạnh chiếc điện thoại cũ của mình, một chiếc Nokia cục gạch chỉ có thể nghe gọi và nhắn tin. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn nó, hy vọng màn hình sẽ sáng lên với một tin nhắn hay một cuộc gọi đến từ Hạo. Mỗi tiếng rung nhẹ của chiếc điện thoại, dù chỉ là tin nhắn quảng cáo hay cuộc gọi từ mẹ, cũng khiến tim cô đập thình thịch, rồi lại hụt hẫng khi nhận ra đó không phải là anh.

Cô giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, rửa bát, rồi ra vườn tưới cây. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi hương ngào ngạt của những bông hoa hồng đang hé nở xộc vào mũi, khiến tâm trạng cô dịu lại đôi chút. Nhưng dù tay làm việc, tâm trí cô vẫn không yên. Những câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu: "Liệu anh ấy có nhớ không? Anh ấy có bận đến mức quên cả ngày kỷ niệm của chúng mình không? Hay những lời đồn đó... là thật?" Nỗi bất an từ hôm qua vẫn còn đó, như một bóng ma lảng vảng, sẵn sàng nuốt chửng niềm hy vọng mong manh của cô.

Khoảng giữa buổi sáng, bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, khoác trên mình chiếc áo bà ba màu nâu sòng, bước vào sân nhà. Bà vừa đi chợ về, trên tay xách một giỏ rau tươi rói.

"Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Bà Mai cất giọng trêu, nụ cười rạng rỡ làm ấm cả khoảng sân. Lê An khẽ đỏ mặt, cười trừ.

"Dạ con chào bà Mai. Bà mới đi chợ về ạ?" Lê An lễ phép đáp, cố gắng che giấu sự bồn chồn trong lòng.

Bà Mai đặt giỏ rau xuống, nhìn Lê An với ánh mắt trìu mến. "Ừ, bà mới về. Mấy hôm nay thấy con bé cứ thẫn thờ, có chuyện gì sao con?" Bà Mai hỏi, ánh mắt đầy sự quan tâm.

"Dạ không có gì đâu ạ. Con chỉ... hơi mệt thôi." Lê An đáp, giọng nhỏ dần.

"Mà thằng Hạo trên thành phố có vẻ bận rộn lắm hả con An? Lâu rồi không thấy nó về, cũng ít thấy nó gọi điện về hỏi thăm ai." Bà Mai chuyển chủ đề, lời nói vô tư nhưng lại chạm đúng vào nỗi lo lắng của Lê An. Tim cô thắt lại.

Lê An cố gắng giữ vẻ bình thản, nặn ra một nụ cười nhẹ. "Dạ, anh ấy đang ôn thi, cũng nhiều việc ạ. Chắc là bận quá nên không có thời gian." Cô trả lời, nhưng trong lòng lại dậy lên một cảm giác tủi thân khó tả. Cô biết anh bận, ai cũng biết anh bận, nhưng liệu sự bận rộn đó có thể bào mòn hết những gì đã từng là quan trọng nhất hay sao?

Bà Mai thở dài một tiếng, lắc đầu. "Thôi thì cố gắng học hành cho thành tài cũng tốt. Mà thành phố lắm cám dỗ, cũng nhiều người đẹp. Xa mặt cách lòng là chuyện thường tình thôi con ạ." Lời nói của bà Mai tuy mang ý an ủi, nhưng lại như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào vết thương lòng của Lê An. Nó gợi lại những lời đồn thổi vô căn cứ hôm qua, khiến cô càng thêm hoài nghi.

"Dạ..." Lê An chỉ biết cúi đầu đáp khẽ, không thể nói thêm lời nào. Cô cảm thấy một nỗi lạnh lẽo dâng lên trong lòng, dù ánh nắng mặt trời vẫn rực rỡ. Nỗi lo lắng từ hôm qua, nay được củng cố thêm bởi những lời nói của bà Mai, cứ bám riết lấy cô, như một đám mây đen che phủ tâm trí. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, càng khiến cô cảm thấy trống rỗng. Suốt cả buổi chiều, cô vẫn giữ nguyên cái tư thế chờ đợi ấy, thỉnh thoảng lại nhìn về phía điện thoại, rồi lại thở dài. Hạt cát nhỏ của sự hoài nghi đã bắt đầu làm chệch hướng cỗ máy khổng lồ của niềm tin trong cô.

***

Cùng lúc đó, tại ký túc xá trường chuyên thành phố, không khí căng thẳng bao trùm. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bút lách cách, tiếng bước chân vội vã của sinh viên qua lại hành lang, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, đầy áp lực. Mùi sách vở mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nặc và mùi không khí điều hòa lạnh ngắt, tất cả đều đặc trưng cho một môi trường học tập khắc nghiệt. Trần Hạo ngồi vùi mình trong phòng, giữa một chồng sách cao ngút, mắt dán chặt vào trang giấy. Ánh đèn học màu vàng nhạt chiếu xuống gương mặt anh, làm lộ rõ quầng thâm dưới mắt và sự mệt mỏi hằn sâu. Anh đang đối mặt với kỳ thi cuối kỳ đầy cam go, một kỳ thi quyết định không chỉ điểm số mà còn là cả tương lai của anh.

Những công thức toán học phức tạp, những định luật vật lý khô khan, những sự kiện lịch sử chồng chéo, tất cả xoay vần trong đầu anh, chiếm trọn mọi không gian trong tâm trí. Anh đọc, ghi chú, giải bài tập, rồi lại đọc. Chiếc cốc cà phê thứ ba đã cạn, nhưng anh vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại. Áp lực ở trường chuyên này thật khủng khiếp. Mỗi người bạn cùng lớp đều là một đối thủ đáng gờm, với sự thông minh và nỗ lực không ngừng nghỉ. Trần Hạo biết mình không thể lơ là, dù chỉ một phút giây. Anh đã hứa với cha mẹ, với chính bản thân mình, rằng anh sẽ thành công ở thành phố này, sẽ mang vinh quang về cho gia đình và thị trấn nhỏ của mình.

Chiếc điện thoại cũ của anh nằm im lìm trên góc bàn, bị che khuất bởi một chồng tài liệu dày cộp. Nó rung nhẹ vài lần trong ngày với tin nhắn đến, hoặc có tiếng chuông cuộc gọi nhỡ vang lên, nhưng Trần Hạo quá tập trung đến mức không hề để ý. Tiếng rung nhỏ bé ấy, trong bản hòa âm của sự căng thẳng và áp lực học hành, trở nên vô nghĩa. Anh chỉ muốn hoàn thành chương này, giải quyết xong bài tập này, ôn tập hết phần kiến thức này. Mọi thứ khác đều bị gạt sang một bên, trở nên mờ nhạt và không quan trọng bằng mục tiêu trước mắt.

"Bài này khó quá, phải cố gắng mới được..." anh thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ. Đôi mắt anh ráo hoảnh, dường như đã quên mất cảm giác được chớp mắt thoải mái. Sự mệt mỏi tột độ khiến anh gần như trở thành một cỗ máy, chỉ biết học và học. Hình ảnh Lê An, hình ảnh thị trấn ven sông yên bình, những kỷ niệm thơ ấu, tất cả đều bị đẩy lùi vào một góc sâu thẳm trong ký ức, phủ bụi bởi chồng sách vở và áp lực đang đè nặng lên vai. Anh không có thời gian để nhớ, không có thời gian để hoài niệm. Mỗi giây trôi qua đều là vàng là bạc, là cơ hội để anh tiến xa hơn, để không bị bỏ lại phía sau trong cuộc đua khốc liệt này.

Ánh sáng từ chiếc đèn học vẫn kiên trì chiếu rọi, làm sáng rõ từng hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không khí. Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống từ lâu, nhưng trong phòng của Trần Hạo, thời gian dường như ngưng đọng. Chỉ có anh và những con chữ, những con số vô tri.

***

Khi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn thị trấn, Lê An ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, nhìn ra khoảng sân vắng lặng. Tiếng gió đêm xào xạc qua những tán cây, tiếng côn trùng kêu rả rích từ vườn cây nhà ai đó, tạo nên một bản nhạc buồn bã, càng khiến lòng cô thêm nặng trĩu. Mùi hương hoa thoảng nhẹ từ cây ngọc lan trước hiên nhà, mùi ẩm của đêm hòa vào không khí, bao trùm lấy cô trong một sự tĩnh mịch đến đáng sợ.

Chiếc điện thoại cũ vẫn nằm đó, im lìm, không một tiếng động. Suốt cả ngày dài, không một tin nhắn, không một cuộc gọi. Niềm hy vọng mong manh trong lòng cô đã dần lụi tàn, nhường chỗ cho nỗi thất vọng và tủi thân dâng trào. Lê An cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, khiến cô khó thở. Cô đã cố gắng tự nhủ rằng anh bận, anh có lý do, nhưng sâu thẳm trong trái tim, cô không thể chấp nhận được sự lãng quên này.

Với đôi tay run rẩy, cô cầm chiếc điện thoại lên. Đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật. Cô không thể cứ mãi chờ đợi trong vô vọng như thế này. Từng ngón tay lướt chậm trên bàn phím số, bấm từng con số quen thuộc đã khắc sâu vào tâm trí cô. Tiếng chuông điện thoại đổ dồn từng hồi, như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực cô. Một hồi, hai hồi, ba hồi... Khoảng thời gian chờ đợi ấy dài như vô tận, mỗi tiếng chuông như một nhát dao cứa vào tim cô. Cô đã nghĩ anh sẽ không nghe máy, rằng cô sẽ phải đối mặt với sự im lặng một lần nữa.

Nhưng rồi, một giọng nói trầm khàn, đầy mệt mỏi vang lên ở đầu dây bên kia.

"Alo... ai đấy?" Giọng Trần Hạo, gấp gáp và có vẻ cáu kỉnh vì bị làm phiền.

Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nén lại cảm xúc đang chực trào. "Hạo... là An đây." Giọng cô nhỏ xíu, gần như không nghe thấy.

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, như thể Trần Hạo đang cố gắng định hình xem cô là ai, hoặc anh đang ở đâu. Rồi anh thở dài, tiếng thở dài nghe rõ mồn một qua điện thoại, càng khiến Lê An cảm thấy mình đang làm phiền anh.

"À... An à. Anh xin lỗi, anh đang học. Có chuyện gì không em?" Giọng anh vẫn mệt mỏi, nhưng có vẻ dịu xuống đôi chút, xen lẫn chút bối rối.

Lê An cảm thấy một nỗi lạnh giá chạy dọc sống lưng. Anh thậm chí còn không nhớ giọng cô sao? Hay anh quá mệt mỏi đến mức không còn nhận ra điều gì nữa? Cô cố gắng gượng cười, dù nước mắt đã chực trào.

"Hôm nay... anh còn nhớ ngày này năm xưa không, Hạo?" Cô hỏi, giọng nói run run, chứa đựng tất cả hy vọng cuối cùng của cô. Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chất chứa biết bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu mong chờ.

Đầu dây bên kia lại im lặng. Lần này, sự im lặng kéo dài hơn, nặng nề hơn. Lê An có thể cảm nhận được sự bối rối của anh, sự giật mình của anh, ngay cả khi không nhìn thấy mặt. Cô chờ đợi, từng giây trôi qua như một thế kỷ, trái tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Rồi, giọng Trần Hạo vang lên, đầy vẻ hối lỗi, nhưng lại pha lẫn sự vội vã, như một lời xin lỗi được nói ra một cách máy móc, không suy nghĩ kỹ. "Trời đất... An... anh xin lỗi An, anh quên mất. Anh... anh đang bận ôn thi quá, đầu óc quay cuồng. Anh thật sự không nhớ gì cả."

Lời nói của anh như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Cái niềm hy vọng cuối cùng, cái sợi dây mỏng manh mà cô cố bám víu suốt cả ngày dài, đã đứt lìa. Anh đã quên. Anh thật sự đã quên. Không phải chỉ là anh bận, mà là anh đã quên hẳn một ngày quan trọng của riêng hai người.

"Không sao đâu, em biết anh bận mà." Lê An cố gắng nói, giọng cô lạc đi, cố gắng nặn ra một nụ cười mà cô biết anh sẽ không nhìn thấy. Cô không muốn anh nghe thấy sự vỡ vụn trong giọng nói của cô. Cô không muốn anh cảm thấy tội lỗi, vì cô biết anh không cố ý. Nhưng chính sự vô tình đó lại đau đớn hơn bất cứ sự cố ý nào.

"Anh xin lỗi em thật nhiều. Anh hứa sẽ bù đắp cho em sau nhé." Trần Hạo vội vàng nói, giọng anh càng lúc càng gấp gáp. "Thôi, anh cúp máy nhé, anh phải học tiếp đây. Anh xin lỗi em nhiều lắm."

Và rồi, một tiếng "tút" dài lạnh lùng vang lên, cắt đứt sợi dây liên lạc mỏng manh giữa hai người. Lê An vẫn giữ chiếc điện thoại áp vào tai, như thể vẫn còn nghe được tiếng nói của anh. Nhưng chỉ có sự im lặng trống rỗng đáp lại. Cô từ từ hạ điện thoại xuống, ánh mắt thất thần, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Mọi cảm xúc kìm nén suốt cả ngày dài bỗng nhiên vỡ òa. Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, rồi hai dòng, ba dòng, rồi cả khuôn mặt cô ướt đẫm. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật đáng thương. Anh đã quên. Anh đã thật sự quên. Và lời xin lỗi vội vàng của anh, thay vì an ủi, lại chỉ khiến cô cảm thấy khoảng cách giữa hai người càng thêm xa vời, như một vực sâu không đáy.

***

Không thể kìm nén được cảm xúc đang dâng trào, Lê An bật dậy khỏi ghế. Căn phòng nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Cô cần không khí, cần một nơi nào đó để giải tỏa nỗi lòng. Không suy nghĩ nhiều, cô vội vã bước ra khỏi nhà, đi bộ ra bờ sông, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rõ con đường mòn quen thuộc. Tiếng nước sông chảy rì rào, vỗ nhẹ vào bờ cát, như một lời thì thầm của tạo hóa. Tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre xanh, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của đêm, khiến cô rùng mình. Mùi bùn đất đặc trưng, mùi cây cỏ ven sông, mùi phù sa phảng phất, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Bầu không khí nơi đây vẫn yên bình, lãng mạn như bao ngày, nhưng giờ đây, trong lòng Lê An, nó lại mang một nỗi buồn man mác, cô đơn đến tột cùng.

Cô ngồi thụp xuống bãi cỏ mềm mại ven sông, ôm chặt đầu gối, gục mặt vào. Những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, không ngừng lại được. Nỗi tủi thân, sự thất vọng, và cả những lời đồn thổi vô căn cứ từ hôm qua, tất cả như cùng lúc ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim cô. "Anh đã hứa. Anh đã hứa sẽ không quên em mà..." cô thầm thì, giọng nói nghẹn ngào, lẫn vào tiếng gió đêm. Chiếc móc khóa hình ngôi sao mà cô đã tỉ mỉ đan, vẫn nằm trong lòng bàn tay cô, lạnh ngắt và vô tri. Cô đã cất công chuẩn bị, đã chờ đợi, đã hy vọng. Nhưng tất cả đã tan biến, như bọt biển.

Dòng sông vẫn êm đềm trôi, vô tư lự, không biết đến những giông bão đang cuộn trào trong lòng cô gái trẻ. Ánh trăng dát bạc lên mặt nước, tạo thành một con đường lấp lánh, dẫn lối về phía xa xăm. Lê An ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn ngập sự cô đơn. Cô nhớ lại những đêm hai đứa cùng ngồi đây, ngắm sao, kể cho nhau nghe những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Anh đã từng hứa, sẽ cùng cô ngắm sao băng, sẽ cùng cô đi đến cuối con đường. Nhưng giờ đây, con đường đó dường như đang chia đôi, và anh thì đang bước đi trên một con đường khác, nơi cô không thể chạm tới. Cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người, nay không chỉ là địa lý, mà đã ăn sâu vào tâm hồn, vào cả những giá trị mà họ từng sẻ chia.

Bỗng nhiên, chiếc điện thoại cũ trong tay cô rung nhẹ. Lê An giật mình, vội vàng nhìn xuống. Là một tin nhắn đến từ Trần Hạo. Cô do dự một lúc, rồi mở ra.

"Anh xin lỗi em thật lòng. Anh sẽ bù đắp cho em khi anh về."

Đọc xong tin nhắn, Lê An khẽ lắc đầu, một nụ cười buồn bã hiện trên môi. "Bù đắp sao?" cô thầm nghĩ, giọng chua chát. "Anh có biết cái em cần không phải là bù đắp, mà là anh nhớ đến em không? Là anh vẫn coi trọng những kỷ niệm của chúng ta không?" Tin nhắn đó, thay vì an ủi, lại chỉ khiến cô cảm thấy trống rỗng và xa cách hơn. Nó cho thấy Trần Hạo vẫn chưa thực sự hiểu được nỗi lòng cô, chưa hiểu được giá trị của những điều nhỏ bé, những khoảnh khắc được sẻ chia.

Cô nhận ra, Trần Hạo của bây giờ đã khác. Anh không còn là cậu bé vô tư, luôn nhớ những điều nhỏ nhặt về cô bên bờ sông cũ ngày nào. Anh đang ở một thế giới khác, một thế giới đầy áp lực và tham vọng, nơi những ưu tiên của anh đã thay đổi. Anh đang chạy đua với thời gian, với những ước mơ lớn lao, và cô, cùng với những kỷ niệm của hai người, đã dần bị đẩy lùi về phía sau. "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác," cô thầm thì, nhưng rồi lại lắc đầu. Giờ đây, những suy nghĩ "nếu như" đó đã trở nên vô nghĩa.

Nỗi tủi thân và thất vọng sâu sắc của Lê An trong đêm nay, như một "vết nứt" rõ ràng, đã hằn sâu vào mối quan hệ của họ. Nó giống như một dấu hiệu, một lời cảnh báo cho những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cô biết, đây có lẽ chỉ là khởi đầu. Sự kiện Trần Hạo quên ngày kỷ niệm này là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy anh sẽ tiếp tục bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng hơn của Lê An trong tương lai do bận rộn và áp lực. Và nỗi thất vọng này, sẽ bào mòn dần "giới hạn chịu đựng" của cô, đẩy cô đến bờ vực của sự mệt mỏi và suy nghĩ lại về mối quan hệ này. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đêm thấm vào từng thớ thịt. Dòng sông vẫn chảy, nhưng lòng cô thì đang đóng băng. Cô biết, mối quan hệ của họ đang "chậm một nhịp", và nhịp chậm đó, đang dần đẩy họ xa nhau mãi mãi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free