Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 129: Những Lời Giấu Kín Qua Dây Điện Thoại
Đêm mùa thu buông xuống thật chậm, phủ lên thị trấn ven sông một màn sương mỏng, se lạnh. Lê An ngồi một mình trong căn phòng khách quen thuộc, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc bóng đèn cũ kỹ hắt lên gương mặt cô, tạo thành những vệt sáng tối mơ hồ. Nỗi thất vọng sâu sắc từ đêm kỷ niệm nhạt nhòa vẫn còn đó, quấn lấy tâm trí cô như một sợi dây vô hình, siết chặt trái tim. Chiếc điện thoại cũ kỹ, vật kết nối duy nhất giữa cô và Trần Hạo, nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ đã bạc màu, lạnh ngắt. Cô nhìn chằm chằm vào nó, hàng mi dài khẽ chớp, những suy nghĩ miên man cứ thế nối tiếp nhau.
Trần Hạo đã xin lỗi. Một lời xin lỗi ngắn gọn, vội vàng qua tin nhắn. “Anh xin lỗi em thật lòng. Anh sẽ bù đắp cho em khi anh về.” Nhưng lời xin lỗi ấy không xoa dịu được vết thương trong lòng cô. Lê An biết, anh bận rộn, anh áp lực. Cô đã cố gắng hiểu, cố gắng thông cảm. Nhưng sự lãng quên của anh không chỉ là một sự cố đơn thuần, nó là biểu hiện rõ ràng nhất cho cái “khoảng cách vô hình” đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Cái khoảng cách ấy không chỉ được đo bằng những cây số địa lý, mà còn bằng những ưu tiên khác biệt, bằng những cảm xúc không được sẻ chia.
Mùi hương hoa dạ lý hương từ vườn nhà thoang thoảng bay vào, mang theo chút ngọt ngào, nhưng cũng nhuốm màu buồn bã. Tiếng gió lùa qua mái hiên, nghe như một khúc ca ai oán. Đêm đã khuya, tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ khu vườn tĩnh mịch, càng làm nổi bật sự cô đơn bao trùm lấy cô. Lê An khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo bao nhiêu tâm sự. Cô không muốn bỏ cuộc. Cô không thể để mối tình thanh mai trúc mã của mình tan biến chỉ vì những áp lực của cuộc sống. Anh đang gặp khó khăn, cô tự nhủ. Anh cần sự động viên của mình. Anh cần một điểm tựa, một nơi chốn yên bình để trở về sau những bộn bề nơi thành thị xa lạ.
Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng rồi xẹp xuống chậm rãi, cố gắng trấn an bản thân. Phải mạnh mẽ lên, cô tự nhủ. Mạnh mẽ để đối diện với nỗi sợ hãi, mạnh mẽ để không để những lời đồn thổi vô căn cứ từ bà Mai hay Thanh Tùng làm lay động niềm tin. Mạnh mẽ để trở thành nguồn động viên, chứ không phải gánh nặng cho Trần Hạo. Cô vươn tay, chậm rãi cầm chiếc điện thoại lên. Cảm giác lạnh buốt từ lớp vỏ nhựa cũ kỹ truyền qua đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở về sự xa cách. Cô vuốt nhẹ lên dãy phím số quen thuộc, nơi đã lưu giữ biết bao tin nhắn, biết bao cuộc gọi.
Lê An biết Trần Hạo đang phải đối mặt với áp lực học tập khủng khiếp ở trường chuyên. Những kỳ thi liên miên, những cuộc cạnh tranh không ngừng nghỉ. Cô có thể hình dung ra cảnh anh vùi đầu vào sách vở, gương mặt mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Cô không muốn anh cảm thấy đơn độc. Cô muốn anh biết rằng, dù anh ở đâu, dù anh có bận rộn đến thế nào, cô vẫn luôn ở đây, dõi theo anh, ủng hộ anh. Cô tự nhủ mình phải tìm những lời lẽ tích cực nhất, ấm áp nhất để động viên anh. Không trách móc, không than vãn, chỉ là những lời hỏi han chân thành, những lời an ủi dịu dàng.
Cô bấm số điện thoại của Trần Hạo. Tiếng "tút tút" kéo dài qua đường dây điện thoại cũ kỹ, mỗi tiếng vang lên lại là một nhịp đập của trái tim cô, đầy hồi hộp và lo lắng. Cô tự hỏi anh có đang thức không, anh có đang học bài không, hay anh đã chìm vào giấc ngủ mệt mỏi rồi. Một cảm giác bất an len lỏi, nhưng cô cố gắng xua tan nó. Cô phải tin anh, tin vào lời hứa "không quên em" của anh, dù lời hứa ấy giờ đây dường như đang bị thử thách bởi thời gian và không gian.
Trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, tiếng chuông điện thoại rè rè vang lên, phá tan sự tĩnh lặng bao trùm ký túc xá trường chuyên thành phố. Trần Hạo, đang vùi đầu vào một chồng sách vật lý dày cộp, giật mình. Ánh đèn bàn trắng xóa hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật đôi mắt đã đỏ hoe và quầng thâm dưới mắt. Mùi giấy sách cũ, mùi không khí ẩm từ chăn màn, và thoang thoảng mùi mì gói còn sót lại từ bữa tối vội vã, tất cả hòa quyện tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng đến tột độ. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ phím máy tính lạch cạch từ các phòng bên cạnh vọng lại, như những tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược thời gian, càng khiến anh thêm áp lực.
Anh nhìn chiếc điện thoại đang rung lên bần bật trên bàn, biểu cảm khó chịu hiện rõ trên gương mặt mệt mỏi. Anh biết là Lê An. Anh biết cô sẽ gọi. Nỗi tội lỗi về việc quên mất ngày kỷ niệm vẫn còn đè nặng trong lòng anh, nhưng anh không có thời gian để suy nghĩ về nó. Anh đang trong giai đoạn nước rút của kỳ thi học kỳ, mỗi giây phút đều quý giá. Anh day day thái dương, cảm thấy như có hàng ngàn tảng đá đang đè nặng lên vai. Anh muốn thành công, muốn chứng minh bản thân ở nơi thành phố hoa lệ này, muốn xứng đáng với những kỳ vọng của gia đình, và cả của Lê An. Nhưng cái giá phải trả cho tham vọng đó là sự cô lập, là những mối quan hệ dần trở nên lỏng lẻo.
Anh miễn cưỡng nhấc máy, giọng nói khô khốc, mệt mỏi, không che giấu được vẻ vội vã: “Alo? An đấy à? Anh đang bận lắm.” Anh thậm chí không đợi cô kịp trả lời, như thể việc nói ra câu đó đã là một gánh nặng.
Ở đầu dây bên kia, Lê An nghe thấy giọng anh, dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn không khỏi chạnh lòng. Giọng anh trầm hơn, khàn hơn, và đặc biệt là sự xa cách trong từng câu chữ. Cô cố gắng giữ cho giọng mình thật bình thản, ấm áp: “Anh vẫn thức khuya à? Anh có khỏe không? Ăn uống đầy đủ chứ?” Cô muốn hỏi anh nhiều điều hơn, muốn nghe anh kể về những gì anh đang trải qua, nhưng lại sợ làm phiền anh. Cô muốn anh chia sẻ, dù chỉ là một chút, về thế giới mà anh đang sống, thế giới mà cô ngày càng cảm thấy xa lạ.
“Anh ổn, chỉ là bài vở nhiều thôi. Không sao đâu. Em đừng lo,” Trần Hạo trả lời, giọng vẫn đều đều, né tránh. Anh không đi sâu vào chi tiết, không kể về những đêm mất ngủ, về những áp lực từ thầy cô, bạn bè, về những lúc anh cảm thấy cô đơn lạc lõng giữa thành phố rộng lớn. Anh không muốn cô lo lắng, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh cũng không muốn bộc lộ sự yếu đuối của mình. Anh muốn cô nhìn thấy anh là một người mạnh mẽ, kiên cường, chứ không phải một cậu bé đang chật vật với những thử thách đầu đời. Cái “lời nói không thành” ấy, nó không chỉ là sự che giấu, mà còn là một rào cản vô hình, ngăn anh và Lê An đến gần nhau hơn.
Lê An cảm nhận được sự né tránh của anh. Trái tim cô khẽ nhói. Nhưng cô vẫn kiên nhẫn, cố gắng mở lòng anh ra: “Em nghe nói thi cử căng thẳng lắm, anh cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng thức khuya quá. Có gì khó khăn anh cứ kể cho em nghe.” Cô mong anh sẽ nói, sẽ chia sẻ những gánh nặng mà anh đang mang. Cô muốn anh biết rằng, cô luôn sẵn lòng lắng nghe, dù cô không thể giúp anh giải quyết bài toán khó hay vượt qua kỳ thi. Sự lắng nghe của cô, đối với cô, là tất cả những gì cô có thể làm để anh cảm thấy bớt cô đơn.
Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, không giấu nổi sự sốt ruột. “Ừ, anh biết rồi. Thôi, anh phải đi học bài đây, mai có tiết sớm. Anh cúp máy nhé.” Anh vội vàng kết thúc cuộc gọi, thậm chí không đợi Lê An nói thêm lời nào. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, quay lại với đống sách vở đang chất chồng, tâm trí anh đã hoàn toàn chìm đắm vào những công thức vật lý phức tạp. Anh không nhận ra, lời nói vội vã của mình đã tạo ra một vết cứa sâu hơn trong lòng Lê An. Anh không biết rằng, cô đang đấu tranh giữa niềm tin và nỗi thất vọng, giữa hy vọng và sự mệt mỏi. Anh đang chạy đua với thời gian, với những ước mơ lớn lao, mà không hay rằng, ở một nơi xa xôi, cô gái anh từng hứa “không quên” đang dần kiệt sức vì chờ đợi.
Sau cuộc gọi ngắn ngủi, Lê An vẫn ngồi bất động trong bóng đêm, chiếc điện thoại cũ kỹ vẫn nằm im lìm trong lòng bàn tay cô, lạnh ngắt và vô tri. Tiếng “tút” cuối cùng của cuộc gọi vừa rồi như vẫn còn văng vẳng bên tai, vọng lại trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng trong cô. Cô đã cố gắng động viên anh, cố gắng kết nối, nhưng những lời nói của cô dường như chỉ lướt qua tai anh, không đọng lại. Anh không chia sẻ, không bộc lộ cảm xúc, chỉ là những câu trả lời ngắn gọn, hời hợt, như một cái vỏ bọc cứng nhắc mà anh tự tạo ra để che giấu đi sự mệt mỏi và áp lực nơi thành thị.
Cô nhận ra, Trần Hạo của bây giờ đã không còn là người con trai cô từng biết, người sẵn lòng ngồi hàng giờ bên bờ sông cũ, kể cho cô nghe mọi chuyện, từ những trận bóng đá trên sân trường đến những ước mơ viển vông của tuổi học trò. Anh đã thay đổi. Cái môi trường mới, những áp lực mới đã tôi luyện anh thành một con người khác, một con người khép kín hơn, ít bộc lộ cảm xúc hơn. Cái “khoảng cách vô hình” giữa hai người, nay không chỉ là địa lý, mà đã ăn sâu vào tâm hồn, vào cả những giá trị mà họ từng sẻ chia.
Lê An không thể ở lại trong căn phòng ngột ngạt này thêm nữa. Cô cần một nơi nào đó để giải tỏa nỗi lòng, một nơi có thể chứng kiến những giọt nước mắt thầm lặng của cô. Không suy nghĩ nhiều, cô vội vã bước ra khỏi nhà, đi bộ ra bờ sông, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, dát bạc lên mặt nước, tạo thành một con đường lấp lánh, dẫn lối về phía xa xăm. Tiếng nước sông chảy rì rào, vỗ nhẹ vào bờ cát, như một lời thì thầm của tạo hóa, nhưng giờ đây, đối với Lê An, nó lại mang một nỗi buồn man mác, cô đơn đến tột cùng.
Cô ngồi thụp xuống bãi cỏ mềm mại ven sông, ôm chặt đầu gối, gục mặt vào. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, không ngừng lại được. Nỗi tủi thân, sự thất vọng, và cả những lời đồn thổi vô căn cứ từ hôm qua, tất cả như cùng lúc ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim cô. “Anh ấy không còn kể cho mình nghe gì nữa… Mình phải làm sao đây?” cô thì thầm với chính mình, giọng nói nghẹn ngào, lẫn vào tiếng gió đêm thổi qua những rặng tre xanh. Mùi bùn đất đặc trưng, mùi cây cỏ ven sông, mùi phù sa phảng phất, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng, nhưng giờ đây lại chỉ khiến cô cảm thấy thêm cô đơn.
Cô nhớ lại những đêm hai đứa cùng ngồi đây, ngắm sao, kể cho nhau nghe những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Anh đã từng hứa, sẽ cùng cô ngắm sao băng, sẽ cùng cô đi đến cuối con đường. Nhưng giờ đây, con đường đó dường như đang chia đôi, và anh thì đang bước đi trên một con đường khác, nơi cô không thể chạm tới. Cô miết nhẹ chiếc điện thoại trong tay, ước gì có thể chạm vào anh, kéo anh lại gần, kéo anh về với những kỷ niệm thân thương của “bên bờ sông cũ”. Nhưng cô biết, khoảng cách ấy giờ đây không còn dễ dàng để san lấp.
Nỗi lo lắng về những lời đồn từ bà Mai chợt ùa về. Anh không chia sẻ với cô, vậy anh có chia sẻ với ai khác không? Có phải những cô gái thành phố năng động, hiện đại hơn đã khiến anh quên đi cô gái nhỏ bé, dịu dàng nơi thị trấn ven sông này? Dù biết đó chỉ là lời đồn, nhưng sự im lặng và xa cách của Trần Hạo đã khiến những hạt giống nghi ngờ ấy nảy mầm trong lòng cô. Cô cảm thấy mình ngày càng cô đơn, không được lắng nghe, và điều này đang bào mòn dần sự kiên nhẫn và niềm tin của cô.
Trần Hạo đang thay đổi, và sự thay đổi đó đang đẩy họ xa nhau. Cô cảm nhận được điều đó rõ rệt qua từng cuộc điện thoại, qua từng tin nhắn thưa thớt. Cô biết, đây có lẽ chỉ là khởi đầu. Sự mệt mỏi và né tránh của Trần Hạo sẽ dẫn đến việc anh dần bỏ lỡ hoặc không còn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô. Và nỗi thất vọng này, sẽ bào mòn dần “giới hạn chịu đựng” của cô, đẩy cô đến bờ vực của sự mệt mỏi và suy nghĩ lại về mối quan hệ này. Dòng sông vẫn chảy, vô tư lự, nhưng lòng cô thì đang đóng băng. Cô biết, mối quan hệ của họ đang “chậm một nhịp”, và nhịp chậm đó, đang dần đẩy họ xa nhau mãi mãi, tựa như một “lời nói không thành” của định mệnh. Cô ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, những vì tinh tú vẫn lấp lánh như thể không có gì thay đổi, nhưng trong lòng cô, một cơn giông bão đã bắt đầu nổi lên.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.