Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 130: Sự Im Lặng Từ Thành Phố
Nỗi trống rỗng từ cuộc điện thoại vừa rồi như vẫn còn văng vẳng bên tai, vọng lại trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng trong cô. Cô đã cố gắng động viên anh, cố gắng kết nối, nhưng những lời nói của cô dường như chỉ lướt qua tai anh, không đọng lại. Anh không chia sẻ, không bộc lộ cảm xúc, chỉ là những câu trả lời ngắn gọn, hời hợt, như một cái vỏ bọc cứng nhắc mà anh tự tạo ra để che giấu đi sự mệt mỏi và áp lực nơi thành thị.
Cô nhận ra, Trần Hạo của bây giờ đã không còn là người con trai cô từng biết, người sẵn lòng ngồi hàng giờ bên bờ sông cũ, kể cho cô nghe mọi chuyện, từ những trận bóng đá trên sân trường đến những ước mơ viển vông của tuổi học trò. Anh đã thay đổi. Cái môi trường mới, những áp lực mới đã tôi luyện anh thành một con người khác, một con người khép kín hơn, ít bộc lộ cảm xúc hơn. Cái “khoảng cách vô hình” giữa hai người, nay không chỉ là địa lý, mà đã ăn sâu vào tâm hồn, vào cả những giá trị mà họ từng sẻ chia.
Lê An không thể ở lại trong căn phòng ngột ngạt này thêm nữa. Cô cần một nơi nào đó để giải tỏa nỗi lòng, một nơi có thể chứng kiến những giọt nước mắt thầm lặng của cô. Không suy nghĩ nhiều, cô vội vã bước ra khỏi nhà, đi bộ ra bờ sông, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, dát bạc lên mặt nước, tạo thành một con đường lấp lánh, dẫn lối về phía xa xăm. Tiếng nước sông chảy rì rào, vỗ nhẹ vào bờ cát, như một lời thì thầm của tạo hóa, nhưng giờ đây, đối với Lê An, nó lại mang một nỗi buồn man mác, cô đơn đến tột cùng.
Cô ngồi thụp xuống bãi cỏ mềm mại ven sông, ôm chặt đầu gối, gục mặt vào. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, không ngừng lại được. Nỗi tủi thân, sự thất vọng, và cả những lời đồn thổi vô căn cứ từ hôm qua, tất cả như cùng lúc ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim cô. “Anh ấy không còn kể cho mình nghe gì nữa… Mình phải làm sao đây?” cô thì thầm với chính mình, giọng nói nghẹn ngào, lẫn vào tiếng gió đêm thổi qua những rặng tre xanh. Mùi bùn đất đặc trưng, mùi cây cỏ ven sông, mùi phù sa phảng phất, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng, nhưng giờ đây lại chỉ khiến cô cảm thấy thêm cô đơn.
Cô nhớ lại những đêm hai đứa cùng ngồi đây, ngắm sao, kể cho nhau nghe những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Anh đã từng hứa, sẽ cùng cô ngắm sao băng, sẽ cùng cô đi đến cuối con đường. Nhưng giờ đây, con đường đó dường như đang chia đôi, và anh thì đang bước đi trên một con đường khác, nơi cô không thể chạm tới. Cô miết nhẹ chiếc điện thoại trong tay, ước gì có thể chạm vào anh, kéo anh lại gần, kéo anh về với những kỷ niệm thân thương của “bên bờ sông cũ”. Nhưng cô biết, khoảng cách ấy giờ đây không còn dễ dàng để san lấp.
Nỗi lo lắng về những lời đồn từ bà Mai chợt ùa về. Anh không chia sẻ với cô, vậy anh có chia sẻ với ai khác không? Có phải những cô gái thành phố năng động, hiện đại hơn đã khiến anh quên đi cô gái nhỏ bé, dịu dàng nơi thị trấn ven sông này? Dù biết đó chỉ là lời đồn, nhưng sự im lặng và xa cách của Trần Hạo đã khiến những hạt giống nghi ngờ ấy nảy mầm trong lòng cô. Cô cảm thấy mình ngày càng cô đơn, không được lắng nghe, và điều này đang bào mòn dần sự kiên nhẫn và niềm tin của cô.
Trần Hạo đang thay đổi, và sự thay đổi đó đang đẩy họ xa nhau. Cô cảm nhận được điều đó rõ rệt qua từng cuộc điện thoại, qua từng tin nhắn thưa thớt. Cô biết, đây có lẽ chỉ là khởi đầu. Sự mệt mỏi và né tránh của Trần Hạo sẽ dẫn đến việc anh dần bỏ lỡ hoặc không còn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô. Và nỗi thất vọng này, sẽ bào mòn dần “giới hạn chịu đựng” của cô, đẩy cô đến bờ vực của sự mệt mỏi và suy nghĩ lại về mối quan hệ này. Dòng sông vẫn chảy, vô tư lự, nhưng lòng cô thì đang đóng băng. Cô biết, mối quan hệ của họ đang “chậm một nhịp”, và nhịp chậm đó, đang dần đẩy họ xa nhau mãi mãi, tựa như một “lời nói không thành” của định mệnh. Cô ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, những vì tinh tú vẫn lấp lánh như thể không có gì thay đổi, nhưng trong lòng cô, một cơn giông bão đã bắt đầu nổi lên.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm đã len lỏi qua khe cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng xe đạp lộc cộc của người bán xôi đầu làng, và mùi hoa lài thoang thoảng từ giàn hoa trước hiên nhà, tất cả đều là những âm thanh và mùi hương quen thuộc của một buổi sớm bình minh yên ả nơi thị trấn ven sông. Lê An tỉnh giấc, vươn vai uể oải, cơ thể đau mỏi sau một đêm trằn trọc không ngủ. Đôi mắt cô hơi sưng húp, hằn lên những vệt đỏ mờ do khóc quá nhiều.
Theo thói quen, điều đầu tiên cô làm là với tay tìm chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên đầu giường. Chiếc điện thoại vỏ nhựa màu xanh lam đã bạc màu theo thời gian, là vật chứng cho những năm tháng hồn nhiên của cô và Trần Hạo. Cô hy vọng một cách yếu ớt, rằng có thể có một tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ, dù chỉ là một lời hỏi thăm qua loa. Nhưng màn hình đen vẫn tĩnh lặng, không một thông báo mới, không một tín hiệu nào từ thế giới bên ngoài, đặc biệt là từ nơi thành phố xa xôi ấy. Một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bất chợt xâm chiếm lấy trái tim cô, dù cô đã cố gắng chuẩn bị tinh thần cho điều này từ đêm qua. Cái lạnh lẽo không phải từ chiếc điện thoại vô tri vô giác, mà từ sự im lặng của người mà cô hằng mong ngóng.
“Lại không có gì…” cô khẽ thở dài, giọng nói thều thào, tựa như một lời tự vấn, hay một tiếng than thở cho chính mình. Cô đặt chiếc điện thoại xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá xanh rì. “Hạo, anh bận đến thế sao?” cô thì thầm trong đầu, nỗi lo lắng ngày càng lớn dần. Đã bao nhiêu lần cô tự hỏi câu đó? Đã bao nhiêu lần cô tự bào chữa cho sự im lặng của anh bằng những lý do hợp lý: áp lực học hành, lịch trình dày đặc, môi trường mới đầy cạnh tranh? Cô biết anh là người có tham vọng, anh luôn muốn vươn tới những điều tốt đẹp hơn. Nhưng liệu những tham vọng ấy có đáng để anh bỏ quên đi những điều quan trọng khác, những điều mà cô vẫn luôn trân trọng?
Cô ngồi thẫn thờ trên giường một lúc, cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại, kéo lê theo từng nhịp thở của cô. Căn phòng quen thuộc, từng vật dụng nhỏ bé đều gợi cho cô nhớ về những kỷ niệm, về những câu chuyện mà cô và Hạo từng sẻ chia. Chiếc bàn học nhỏ nơi hai đứa từng cặm cụi giải bài tập, chiếc tủ quần áo có những món quà nhỏ anh tặng nhân dịp sinh nhật, tất cả đều gợi lên một nỗi nhớ nhung da diết, xen lẫn với sự hụt hẫng khó tả.
Cô gượng dậy, bước xuống giường, đôi chân nặng trĩu. Dù mệt mỏi, nhưng cô vẫn phải tiếp tục cuộc sống thường nhật. Cô vào bếp, chuẩn bị bữa sáng đơn giản cho mình: một bát cháo trắng với chút ruốc thịt. Mùi cháo thơm thoang thoảng, mùi hành phi vàng rộm, lẽ ra phải mang lại cảm giác ấm cúng, nhưng giờ đây, chúng chỉ khiến cô thêm phần cô đơn. Cô ăn một cách chậm rãi, như thể đang cố kéo dài thời gian, kéo dài sự yên tĩnh trước khi phải đối mặt với những suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn đang bủa vây.
Trong đầu cô, những lời đồn thổi từ bà Mai về việc Trần Hạo có bạn gái mới ở thành phố lại hiện lên, dù cô đã cố gắng gạt bỏ chúng. “Dù không đúng sự thật, nhưng sự im lặng của anh ấy lại khiến những lời đồn đó có vẻ hợp lý hơn bao giờ hết,” cô tự nhủ. Cô không muốn nghi ngờ anh, không muốn đặt câu hỏi về tình yêu mà anh từng dành cho cô. Nhưng sự thiếu vắng giao tiếp, sự thờ ơ không chủ ý của anh, đang dần ăn mòn niềm tin của cô, từng chút một, như những giọt nước mưa rỉ rả làm xói mòn đá. Cái “khoảng cách vô hình” giờ đây không chỉ là không gian vật lý, mà đã trở thành một hố sâu trong tâm hồn, khó lòng lấp đầy. Lê An cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ, nơi cô phải lựa chọn giữa việc tiếp tục chờ đợi một cách mù quáng, hay chấp nhận sự thật phũ phàng và tìm cho mình một lối đi khác, một bến đỗ an yên hơn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ mặt sông. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những rặng tre xanh, dát vàng lên những con thuyền neo đậu. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông, làm xao động những tán lá, tạo nên những âm thanh xào xạc dịu êm. Lê An đi dạo dọc bờ sông quen thuộc, nơi từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Cô bước chậm rãi, từng bước chân như đang cố níu giữ lại những ký ức đã phai mờ. Ngón tay cô mân mê chiếc điện thoại cũ trong túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó xuyên qua lớp vải mỏng. Đã bao nhiêu lần trong tuần qua, cô muốn bấm số của anh, muốn nghe giọng nói của anh, muốn hỏi anh rằng anh có ổn không, rằng anh có còn nhớ đến cô không? Nhưng rồi, mỗi lần như vậy, cô lại chần chừ. Một phần vì sợ làm phiền anh khi anh bận rộn, một phần vì sợ phải đối mặt với sự lạnh nhạt, hời hợt mà cô đã cảm nhận được qua những cuộc trò chuyện trước.
Cảnh hoàng hôn nhuộm đỏ mặt sông, đẹp đến nao lòng, lẽ ra phải mang lại sự bình yên, lãng mạn. Nhưng giờ đây, nó không thể xua đi nỗi trống vắng đang ngự trị trong lòng cô. Cô ngồi xuống tảng đá cũ, nơi cô và Trần Hạo từng ngồi hàng giờ, ngắm nhìn dòng nước chảy, mơ về một tương lai tươi sáng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng cây, tiếng chim hót líu lo, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Mùi nước sông, mùi phù sa, mùi hương đặc trưng của miền quê, tất cả đều gợi lên những ký ức ngọt ngào, nhưng giờ đây lại chỉ khiến nỗi cô đơn thêm sâu sắc.
Cô nhìn dòng nước chảy, cảm thấy mình cũng đang trôi đi theo một cách nào đó, không định hướng, không mục đích. Cô rút điện thoại ra khỏi túi, lướt qua số của Trần Hạo. Hình ảnh của anh, nụ cười của anh, những lời hứa của anh, tất cả đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô. “Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác,” cô thầm nghĩ, nhưng rồi lại lắc đầu xua đi suy nghĩ đó. Không, anh đã nói, anh đã hứa “không quên em”. Nhưng lời hứa đó, giờ đây, dường như trở nên quá mong manh, quá xa vời.
Đúng lúc đó, một giọng nói hiền hậu vang lên từ phía sau: “An đấy à con? Sao hôm nay con bé ra đây sớm thế? Lại trầm tư gì rồi?”
Lê An giật mình, quay lại. Đó là bà Mai, người hàng xóm đáng kính, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, đang đi dạo tập thể dục buổi chiều. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn cũ, gương mặt phúc hậu với những nếp nhăn hằn sâu dấu vết thời gian.
Lê An cố gắng nặn ra một nụ cười, dù trong lòng cô đang như có bão tố. “Dạ, con ra hóng gió chút thôi ạ. Trời chiều đẹp quá.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng phảng phất một nỗi buồn mà bà Mai, với kinh nghiệm sống của mình, có thể dễ dàng nhận ra.
Bà Mai đến gần, ngồi xuống tảng đá bên cạnh Lê An, ánh mắt đầy quan tâm nhìn cô. “Con bé này, sao dạo này trông con xanh xao thế? Có chuyện gì không vui à? Hay là thằng Hạo lại bận rộn quá, quên mất con rồi?” Bà nói, giọng điệu tự nhiên, pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng.
Nghe đến tên Trần Hạo, Lê An khẽ giật mình. Cô cúi mặt xuống, vân vê vạt áo. “Dạ, anh ấy vẫn bận học ạ. Chắc là áp lực thi cử nên không có thời gian.” Cô cố gắng nói một cách bình thản nhất có thể, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi tủi thân khó tả.
Bà Mai nhìn Lê An một cách trìu mến. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” Bà thở dài nhẹ một tiếng. “Ngày xưa, thằng Hạo với con cứ quấn quýt lấy nhau như sam. Ai cũng bảo hai đứa rồi sẽ là của nhau. Giờ nó đi thành phố, nhìn con bé cứ buồn rười rượi, bà cũng xót.” Bà Mai không nói thẳng ra những lời đồn thổi về Trần Hạo, nhưng cách bà nói cũng đủ để Lê An hiểu được ẩn ý. Bà là người chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của hai đứa, từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông này.
“Anh ấy có nói là sẽ không quên con mà ạ,” Lê An khẽ nói, giọng nhỏ dần, như đang cố tự trấn an mình.
Bà Mai xoa nhẹ lên vai Lê An. “Thôi, con bé đừng nghĩ nhiều quá. Đàn ông con trai ấy mà, khi đã xa tầm mắt thì dễ thay lòng lắm. Nhất là lại ở cái nơi thành phố hoa lệ, bao nhiêu cám dỗ. Con cứ chờ đợi mãi thế này, đến lúc lỡ cả một đời thì sao?” Lời nói của bà Mai, dù xuất phát từ sự quan tâm, nhưng lại như một nhát dao cứa vào trái tim đang tổn thương của Lê An. Nó không chỉ củng cố những nỗi lo sợ thầm kín của cô, mà còn khơi gợi lên một viễn cảnh đáng sợ về một tương lai không có Trần Hạo.
Lê An ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển sang sắc tím sẫm. Cô im lặng, không biết phải đáp lời bà Mai thế nào. Có lẽ bà nói đúng. Sự im lặng của Trần Hạo trong suốt một tuần qua, không một tin nhắn, không một cuộc gọi, đã khiến cô cảm thấy mình ngày càng cô đơn, không được lắng nghe. Niềm tin của cô vào “lời nói không thành” của anh đang dần bị bào mòn. “Khoảng cách vô hình” giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, chia cắt họ. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải tự mình đấu tranh với những nỗi lo lắng, mệt mỏi vì phải tự mình níu giữ một mối quan hệ mà dường như chỉ còn cô là người cố gắng. Dòng sông vẫn chảy, vô tư lự, nhưng lòng cô thì đang đóng băng, chìm sâu vào những suy nghĩ nặng nề về một tương lai mịt mờ.
***
Đêm thứ bảy, thị trấn chìm trong sự tĩnh lặng của màn đêm. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng. Lê An ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, chiếc đèn bàn hắt ánh sáng vàng vọt lên cuốn sách đang mở dở trên tay. Cuốn sách là một tuyển tập truyện ngắn về tình yêu, về những mối tình đầu lãng mạn nhưng cũng đầy trắc trở. Thế nhưng, tâm trí cô lại không thể tập trung vào những câu chữ. Mắt cô cứ vô thức liếc nhìn về phía chiếc điện thoại di động, vẫn nằm im lìm trên bàn.
Đã một tuần trôi qua kể từ cuộc điện thoại cuối cùng với Trần Hạo. Một tuần dài đằng đẵng của sự im lặng. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ, không một lời hỏi thăm nào từ anh. Nỗi lo lắng từ những ngày đầu đã biến thành một sự hụt hẫng lớn lao, một nỗi thất vọng sâu sắc đang dần gặm nhấm trái tim cô. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, không còn cảm thấy muốn chạm vào nó nữa. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa giờ đây dường như còn lạnh hơn cả ban ngày, thấm sâu vào tận xương tủy.
“Anh ấy thực sự đã quên mình rồi sao? Hay có điều gì đó… mà mình không biết?” cô tự vấn, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Mỗi ngày trôi qua, hy vọng của cô lại vơi đi một chút, nhường chỗ cho sự tuyệt vọng. Cô nhớ lại những lời hứa của anh khi anh lên thành phố, lời hứa “không quên em”, lời hứa sẽ luôn gọi điện, sẽ luôn nhắn tin. Nhưng giờ đây, những lời hứa đó chỉ còn là những âm vang xa xăm, tựa như “lời nói không thành” của một giấc mơ đẹp đẽ đã tan vỡ.
Căn phòng nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mùi tinh dầu hoa oải hương mà cô thường đốt để thư giãn giờ đây cũng không thể xua đi được không khí nặng nề đang bao trùm lấy cô. Cô khép cuốn sách lại, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan không gian tĩnh mịch. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Những vì sao vẫn lấp lánh trên bầu trời, như những viên kim cương nhỏ bé, vô tri vô giác, không hề hay biết đến nỗi lòng của cô.
Trần Hạo bận rộn đến mức quên cả người yêu mình sao? Hay là, như những lời đồn thổi mà bà Mai đã nhắc khéo, anh đã tìm thấy một ai đó khác ở thành phố hoa lệ, một người phù hợp hơn với cuộc sống mới của anh? Dù cô không muốn tin, nhưng sự im lặng đáng sợ này đang dần khiến những hạt giống nghi ngờ nảy mầm và phát triển trong tâm trí cô. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước “khoảng cách vô hình” đang ngày càng lớn dần giữa hai người.
“Mình nên làm gì đây, Hạo? Cứ chờ đợi mãi thế này sao?” cô thì thầm, nước mắt lại chực trào. Cô đưa tay chạm vào chiếc điện thoại, nhưng rồi lại rụt về, như thể chiếc điện thoại là một vật thể nóng bỏng, hoặc một cánh cửa dẫn đến một sự thật đau lòng mà cô chưa sẵn sàng đối mặt. Sự kiên nhẫn của cô đang dần cạn kiệt, và “giới hạn chịu đựng” của cô đang bị đẩy đến bờ vực. Nỗi hụt hẫng và sự tuyệt vọng này báo hiệu rằng cô sẽ sớm phải đưa ra một quyết định. Liệu cô có nên tiếp tục bám víu vào một mối tình đang “chậm một nhịp”, hay nên tìm kiếm sự an ủi, sự quan tâm từ một nguồn khác, một người có thể thực sự ở bên cô, lắng nghe cô, và không để cô phải cô đơn đến vậy?
Một suy nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu cô: liệu đây có phải là dấu hiệu cho một sự kết thúc? Sự im lặng của Trần Hạo, dù có lý do riêng, đang dần đẩy Lê An ra xa, tạo tiền đề cho những hiểu lầm lớn hơn và sự rạn nứt không thể hàn gắn. Đêm nay, Lê An cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết, như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển khơi, không có la bàn, không có điểm tựa. Cô tắt đèn, chìm vào bóng tối và những suy nghĩ nặng nề, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào màn đêm tĩnh mịch.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.