Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 131: Những Dòng Thư Thưa Dần

Đêm thứ bảy, thị trấn chìm trong sự tĩnh lặng của màn đêm. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng. Lê An ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, chiếc đèn bàn hắt ánh sáng vàng vọt lên cuốn sách đang mở dở trên tay. Cuốn sách là một tuyển tập truyện ngắn về tình yêu, về những mối tình đầu lãng mạn nhưng cũng đầy trắc trở. Thế nhưng, tâm trí cô lại không thể tập trung vào những câu chữ. Mắt cô cứ vô thức liếc nhìn về phía chiếc điện thoại di động, vẫn nằm im lìm trên bàn.

Đã một tuần trôi qua kể từ cuộc điện thoại cuối cùng với Trần Hạo. Một tuần dài đằng đẵng của sự im lặng. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ, không một lời hỏi thăm nào từ anh. Nỗi lo lắng từ những ngày đầu đã biến thành một sự hụt hẫng lớn lao, một nỗi thất vọng sâu sắc đang dần gặm nhấm trái tim cô. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, không còn cảm thấy muốn chạm vào nó nữa. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa giờ đây dường như còn lạnh hơn cả ban ngày, thấm sâu vào tận xương tủy.

“Anh ấy thực sự đã quên mình rồi sao? Hay có điều gì đó… mà mình không biết?” cô tự vấn, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Mỗi ngày trôi qua, hy vọng của cô lại vơi đi một chút, nhường chỗ cho sự tuyệt vọng. Cô nhớ lại những lời hứa của anh khi anh lên thành phố, lời hứa “không quên em”, lời hứa sẽ luôn gọi điện, sẽ luôn nhắn tin. Nhưng giờ đây, những lời hứa đó chỉ còn là những âm vang xa xăm, tựa như “lời nói không thành” của một giấc mơ đẹp đẽ đã tan vỡ.

Căn phòng nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mùi tinh dầu hoa oải hương mà cô thường đốt để thư giãn giờ đây cũng không thể xua đi được không khí nặng nề đang bao trùm lấy cô. Cô khép cuốn sách lại, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan không gian tĩnh mịch. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Những vì sao vẫn lấp lánh trên bầu trời, như những viên kim cương nhỏ bé, vô tri vô giác, không hề hay biết đến nỗi lòng của cô.

Trần Hạo bận rộn đến mức quên cả người yêu mình sao? Hay là, như những lời đồn thổi mà bà Mai đã nhắc khéo, anh đã tìm thấy một ai đó khác ở thành phố hoa lệ, một người phù hợp hơn với cuộc sống mới của anh? Dù cô không muốn tin, nhưng sự im lặng đáng sợ này đang dần khiến những hạt giống nghi ngờ nảy mầm và phát triển trong tâm trí cô. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước “khoảng cách vô hình” đang ngày càng lớn dần giữa hai người.

“Mình nên làm gì đây, Hạo? Cứ chờ đợi mãi thế này sao?” cô thì thầm, nước mắt lại chực trào. Cô đưa tay chạm vào chiếc điện thoại, nhưng rồi lại rụt về, như thể chiếc điện thoại là một vật thể nóng bỏng, hoặc một cánh cửa dẫn đến một sự thật đau lòng mà cô chưa sẵn sàng đối mặt. Sự kiên nhẫn của cô đang dần cạn kiệt, và “giới hạn chịu đựng” của cô đang bị đẩy đến bờ vực. Nỗi hụt hẫng và sự tuyệt vọng này báo hiệu rằng cô sẽ sớm phải đưa ra một quyết định. Liệu cô có nên tiếp tục bám víu vào một mối tình đang “chậm một nhịp”, hay nên tìm kiếm sự an ủi, sự quan tâm từ một nguồn khác, một người có thể thực sự ở bên cô, lắng nghe cô, và không để cô phải cô đơn đến vậy?

Một suy nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu cô: liệu đây có phải là dấu hiệu cho một sự kết thúc? Sự im lặng của Trần Hạo, dù có lý do riêng, đang dần đẩy Lê An ra xa, tạo tiền đề cho những hiểu lầm lớn hơn và sự rạn nứt không thể hàn gắn. Đêm nay, Lê An cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết, như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển khơi, không có la bàn, không có điểm tựa. Cô tắt đèn, chìm vào bóng tối và những suy nghĩ nặng nề, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào màn đêm tĩnh mịch.

***

Hai ngày sau, vào một buổi chiều muộn, khi nắng đã bắt đầu nhạt dần, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong của thị trấn, Lê An bước chân vào bưu điện. Lòng cô mang theo một chút hy vọng mỏng manh, tựa như tia nắng cuối ngày đang cố gắng bám trụ trên vòm trời. Bưu điện thị trấn, với kiến trúc cũ kỹ và trầm mặc, luôn mang một vẻ tĩnh lặng riêng biệt. Tiếng người nói chuyện nhỏ, tiếng giấy tờ sột soạt, tiếng đóng dấu "cộp cộp" của cô nhân viên bưu điện vọng lại từ quầy giao dịch, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc nhưng buồn tẻ. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ mục phảng phất trong không khí, gợi lên những ký ức về vô vàn lá thư đã đi và đến nơi đây, mang theo bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, và cả những lời hứa hẹn. Ánh sáng vàng yếu ớt từ những bóng đèn treo trên trần hắt xuống, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, như thể thời gian đã ngừng trôi tại nơi này.

Lê An bước đến quầy, trái tim đập nhẹ một cách lạ lùng. Không phải là sự háo hức mong chờ như những lần trước, mà là một cảm giác lẫn lộn giữa hy vọng và một nỗi sợ mơ hồ. Cô đưa tờ giấy biên nhận đã cũ sờn cho cô nhân viên. "Dạ, cháu đến nhận thư của Trần Hạo ạ," giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp nhưng ẩn chứa một chút ngập ngừng. Cô nhân viên, với mái tóc búi cao và nụ cười hiền hậu, nhìn vào sổ sách, rồi quay người lấy ra một lá thư từ ngăn kéo. Khoảnh khắc cô nhân viên đặt lá thư xuống quầy, một cảm giác lạ lẫm len lỏi qua Lê An. Lá thư mỏng hơn, nhẹ hơn những lá thư trước đây rất nhiều. Nó không còn cái vẻ dày dặn, cộm lên vì những trang giấy viết kín chữ, hay những món quà nhỏ bé được gói ghém cẩn thận như trước.

Cô chậm rãi cầm lá thư trên tay. Lớp giấy trắng tinh, được gấp gọn gàng, nhưng lại toát lên một vẻ gì đó lạnh lẽo. Cô xoay nó trong tay, cảm nhận trọng lượng nhẹ bẫng của nó, như thể nó không chứa đựng nhiều thông tin hay cảm xúc. Tâm trí cô bỗng trở nên trống rỗng, một khoảng lặng đáng sợ trước khi quyết định mở ra cánh cửa của sự thật. Cô muốn xé toạc nó ngay lập tức để tìm kiếm câu trả lời cho những đêm dài thao thức, nhưng một phần khác trong cô lại muốn trì hoãn, muốn kéo dài thêm chút nữa cái cảm giác lơ lửng giữa hy vọng và thất vọng. Cô biết, một khi đã mở, mọi thứ sẽ không còn như cũ nữa. Lê An cất lá thư vào trong chiếc cặp vải, không vội vàng đọc ngay tại bưu điện. Cô muốn dành cho lá thư này một không gian riêng tư, một khoảnh khắc tĩnh lặng để đón nhận những gì Trần Hạo muốn gửi gắm, dù trong lòng đã dấy lên một dự cảm không lành. Bước chân cô ra khỏi bưu điện, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm chập chờn bao phủ thị trấn.

***

Tối đó, nhà Lê An chìm trong không khí ấm cúng nhưng Lê An lại cảm thấy trống rỗng đến lạ. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tiếng nồi niêu từ bếp vọng lên từ mẹ cô, Nguyễn Thị Tư, đang chuẩn bị bữa tối, và sự tĩnh lặng của buổi tối quê hương tạo nên một bức tranh thanh bình. Mùi cơm chiều thơm lừng, xen lẫn mùi hương trầm nhẹ từ bàn thờ ông bà, lẽ ra phải mang lại cảm giác an yên, nhưng tâm trí Lê An lại đang rối bời. Dưới ánh đèn dầu leo lét, hắt ánh sáng vàng vọt lên trang giấy, Lê An ngồi trong phòng mình, tay run run mở lá thư của Trần Hạo. Thời kỳ này, điện chưa phổ biến ở vùng quê, nên ánh đèn dầu là nguồn sáng chính, lung linh huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ hoài niệm.

Từng dòng chữ hiện ra, mảnh mai và thưa thớt. Lá thư chỉ vỏn vẹn một trang giấy, được viết một cách vội vã, không còn nét chữ nắn nót, đầy tâm tư như những lá thư trước. Cô đọc đi đọc lại những dòng chữ ngắn ngủi, khô khan: "Anh bận học lắm, bài vở nhiều. Em ở nhà có khỏe không? Mẹ anh dạo này thế nào?" Những câu hỏi chung chung, thiếu sự chia sẻ về cuộc sống cá nhân của anh, thiếu những lời kể tỉ mỉ về thành phố, về bạn bè, về những khó khăn anh đang đối mặt. Không một lời trấn an, không một dòng cảm xúc nào được gửi gắm. Lê An cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô nhớ về những lá thư đầu tiên, dày cộp những trang giấy viết kín chữ, từng câu từng chữ đều thấm đẫm tình cảm và sự quan tâm. Anh đã từng kể cho cô nghe về những buổi học căng thẳng, về những người bạn mới, về cả những món ăn lạ ở thành phố. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những lời lẽ hời hợt, như một nghĩa vụ phải hoàn thành.

Mắt cô dừng lại ở những câu từ vô cảm, nỗi thất vọng dâng lên cuồn cuộn trong lòng. Nỗi lo sợ về "khoảng cách vô hình" giữa hai người, điều mà cô đã cảm nhận được qua những cuộc điện thoại thưa thớt, giờ đây lại càng rõ ràng hơn qua từng dòng chữ. Trần Hạo đang dần khép mình lại, hay anh thực sự không còn gì để chia sẻ với cô nữa? Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo bao nhiêu nỗi buồn. Cất lá thư cũ và mới vào một chiếc hộp gỗ nhỏ đã sờn màu, nơi cô cất giữ tất cả những kỷ vật của hai người, Lê An cảm thấy như mình đang chôn giấu một phần ký ức tươi đẹp. Lá thư này không còn mang theo hơi ấm của người yêu, mà chỉ còn là sự lạnh lẽo của giấy mực.

Vừa lúc đó, Nguyễn Thị Tư, mẹ của Lê An, bước vào phòng. Bà nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của con gái dưới ánh đèn dầu leo lét. "An, sao con ngồi đây một mình vậy? Có chuyện gì à con?" Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, đầy sự quan tâm. Lê An giật mình, vội vàng giấu đi lá thư, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Dạ không có gì đâu mẹ, con đang đọc thư của Hạo thôi ạ." Cô cố giữ cho giọng nói mình thản nhiên nhất có thể, không muốn mẹ phải lo lắng. Nguyễn Thị Tư bước đến gần, đặt tay lên vai con gái. Bà không nói gì thêm, chỉ khẽ xoa nhẹ, như thể bà đã đọc được nỗi lòng đang giấu kín của con. Ánh mắt bà nhìn Lê An đầy thấu hiểu, bà biết con gái mình đang có những suy tư riêng. Bà luôn tin tưởng vào sự lựa chọn của con, nhưng cũng không khỏi lo lắng khi thấy cô ngày càng trầm tư hơn. Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay mẹ, nhưng nỗi cô đơn trong lòng cô vẫn không hề vơi đi. Cô ước gì mình có thể chia sẻ tất cả những lo lắng này với mẹ, nhưng rồi lại thôi. Đây là chuyện của cô và Hạo, và cô phải tự mình đối mặt.

Lê An biết, sự thờ ơ (dù vô tình) của Trần Hạo trong việc duy trì liên lạc qua thư từ cho thấy anh sẽ tiếp tục bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng trong cuộc sống của cô sau này. Nỗi thất vọng và cảm giác bị bỏ rơi của cô qua những lá thư ngắn gọn này báo hiệu cô sẽ bắt đầu tìm kiếm sự quan tâm, an ủi từ những người khác, hoặc đưa ra những quyết định quan trọng về cuộc đời mình mà không có Trần Hạo. Cô so sánh những dòng chữ hiện tại với những lá thư trước đó, và nhận ra một sự thay đổi không thể đảo ngược trong mối quan hệ của họ, một sự rạn nứt đang ngày càng lớn dần.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng mặt sông, trải một dải lụa bạc lung linh trên mặt nước tĩnh lặng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của đêm cuối thu. Lê An ngồi một mình bên bờ sông, nơi cô và Trần Hạo từng chia sẻ bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre xanh mướt, và tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, lãng mạn nhưng chứa đựng nỗi buồn man mác. Mùi nước sông đặc trưng, mùi đất ẩm và mùi cỏ cây quen thuộc bao trùm lấy cô, gợi về những ngày thơ ấu hồn nhiên bên nhau.

Cô ôm gối, ngẩng đầu nhìn trăng, ánh mắt xa xăm. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa như ngày nào, nhưng lòng cô thì lại đang dậy sóng. Cô nhìn những lá thư ngắn ngủi của Trần Hạo, rồi lại nhìn dòng sông. Từng đợt sóng nhỏ lăn tăn trên mặt nước như đang thì thầm những câu chuyện cũ, những lời hứa ngày nào. "Hạo, anh có thực sự còn nhớ em không, hay thành phố đã khiến anh quên mất dòng sông này rồi?" cô thì thầm, giọng nói tan vào gió đêm, yếu ớt và đầy xót xa. Nước mắt lăn dài trên má cô, nóng hổi, nhưng không thành tiếng khóc. Cô chỉ để mặc cho chúng tuôn rơi, hòa vào màn đêm tĩnh mịch, cuốn trôi đi một phần nỗi đau đang gặm nhấm trái tim.

Lê An ném một hòn đá nhỏ xuống sông. Mặt nước phẳng lặng bỗng nổi lên những gợn sóng lan tỏa, rồi dần dần biến mất, trả lại sự yên bình vốn có. Cô chợt nghĩ, mối quan hệ của cô và Trần Hạo có lẽ cũng giống như hòn đá này. Một sự tác động nhỏ, một khoảng cách vô hình, một sự im lặng, rồi những gợn sóng cảm xúc cứ thế lan ra, đến một lúc nào đó sẽ tan biến, không để lại dấu vết gì. Liệu đó có phải là điều đang chờ đợi họ?

Những lá thư ngày càng ngắn gọn, những cuộc điện thoại thưa thớt, những lời nói không thành... tất cả đang tạo nên một vực sâu ngăn cách họ. Cô nhớ lại cái ngày Trần Hạo lên thành phố, lời hứa "không quên em" của anh vẫn văng vẳng bên tai. Nhưng liệu lời hứa đó có đủ để chống lại sự khắc nghiệt của thời gian và khoảng cách? Lê An tự hỏi, nếu như ngày đó, anh không đi, hoặc nếu như anh mạnh dạn hơn một chút, bộc lộ tình cảm sớm hơn một chút, thì mọi chuyện có khác không? Cô đã chờ đợi anh, chờ đợi lời nói mà anh chưa bao giờ dám thốt ra. Nhưng có lẽ, tình yêu của họ đã "chậm một nhịp" ngay từ đầu, và giờ đây, mỗi bước đi chậm trễ lại càng đẩy họ ra xa nhau hơn.

Bỗng nhiên, từ phía xa, cô thấy bóng dáng quen thuộc của bà Mai. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và chiếc áo bà ba màu nâu sẫm, đang đi dạo dọc bờ sông như mọi đêm. Bà không nói gì, chỉ thoáng nhìn thấy bóng dáng cô độc của Lê An ngồi co ro bên bờ sông dưới ánh trăng, rồi khẽ thở dài. Bà hiểu, cô bé An nhà mình đang có những nỗi niềm riêng mà không phải ai cũng có thể thấu. Bà tiếp tục bước đi, để lại Lê An một mình với những suy tư nặng trĩu.

Lê An vẫn ngồi đó, mặc cho làn gió se lạnh luồn qua mái tóc, mặc cho nỗi lòng cô đơn đang giằng xé. Cô biết, nỗi hụt hẫng và sự tuyệt vọng này đang đẩy cô đến giới hạn. Sự im lặng từ thành phố, những dòng thư thưa dần, đang bào mòn niềm tin và hy vọng trong cô. Cô không còn cảm thấy sức mạnh để níu giữ một mối quan hệ mà dường như chỉ còn mình cô là người cố gắng. Đêm nay, bên bờ sông cũ, Lê An cảm thấy mình đã đến ngã ba đường của cuộc đời. Cô phải đưa ra một quyết định, một quyết định quan trọng về tương lai của mình, một quyết định mà cô biết, có thể sẽ không có Trần Hạo ở bên.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free