Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 133: Cuộc Gọi Vô Vọng, Tin Nhắn Lạnh Lẽo
Đêm đã về khuya, gió vẫn rít qua những tán cây cổ thụ ven sông, mang theo hơi lạnh từ mặt nước và luồn vào tận xương cốt. Lê An đứng dậy từ phiến đá lạnh lẽo, đôi chân cô chới với như vừa trải qua một chặng đường dài đầy chông gai. Bước chân nặng trĩu đưa cô trở về căn nhà nhỏ quen thuộc, nơi ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khung cửa sổ như một lời mời gọi an ủi, nhưng lòng cô vẫn trống rỗng. Mùi nước sông đặc trưng, mùi đất ẩm và mùi cỏ cây quen thuộc bao trùm lấy cô, nhưng chúng không còn mang lại cảm giác thân thuộc, mà chỉ gợi lên một sự tiếc nuối khôn nguôi về những ngày đã qua, những ngày mà hơi thở của Trần Hạo còn vương vấn trong từng làn gió, từng ngọn cỏ.
Cô bước vào nhà, căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ cũ. Lê An không bật đèn, cô thích cái không gian lờ mờ ấy, nơi cô có thể giấu đi những biểu cảm thật sự của lòng mình. Chiếc điện thoại cũ vẫn nằm im lìm trong tay cô, như một vật kỷ niệm của một mối quan hệ đang dần tan vỡ. Cô buông mình xuống chiếc ghế mây quen thuộc, tiếng kẽo kẹt của nan tre như một tiếng thở dài. Ánh hoàng hôn dịu nhẹ lẽ ra phải mang đến sự bình yên, nhưng giờ đây, nó chỉ tô đậm thêm nỗi buồn thẳm sâu trong tâm hồn cô. Sự tĩnh lặng của căn phòng dường như càng làm lớn hơn tiếng lòng cô đang gào thét.
Trần Hạo đã nói “Anh sẽ gọi lại khi rảnh”, một lời hứa tưởng chừng vô hại, nhưng lại ghim sâu vào tâm trí Lê An. Mỗi tiếng chuông điện thoại reo, mỗi tin nhắn đến từ một số lạ đều khiến tim cô đập thình thịch, rồi lại hụt hẫng khi nhận ra đó không phải là anh. Đã mấy ngày rồi, không một tin tức, không một lời hỏi han, chỉ có sự im lặng kéo dài, nặng nề như chì. Cô biết anh bận, biết anh đang cố gắng cho tương lai, nhưng trong trái tim một cô gái đang yêu, sự bận rộn ấy dần trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách hai thế giới. Nỗi nhớ và sự lo lắng cứ thế lớn dần, cuộn xoáy trong lòng cô như một cơn lốc. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có từng nghĩ đến cảm giác của cô khi phải chờ đợi trong vô vọng? Liệu anh có biết, mỗi phút giây trôi qua mà không có anh, là một nhát dao cứa vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu từng chút một?
Lê An đưa chiếc điện thoại lên, ngón tay run rẩy lướt trên màn hình. Cô nhìn vào cái tên "Trần Hạo" được lưu đã từ rất lâu, từ cái thời mà mỗi cuộc gọi, mỗi tin nhắn đều chứa đựng cả một thế giới của sự quan tâm và yêu thương. Giờ đây, cái tên ấy như một lời nhắc nhở về những gì đã mất, về một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần. Hít một hơi thật sâu, Lê An lấy hết can đảm, nhấn nút gọi. Tiếng chuông điện thoại reo dài, từng hồi từng hồi vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, như thể nó đang reo trong chính tâm hồn cô. Mỗi tiếng chuông là một nhịp đập của hy vọng, một lời cầu nguyện thầm kín, rằng anh sẽ nhấc máy, rằng anh sẽ nói một lời gì đó để xoa dịu nỗi lo lắng trong cô.
Một tiếng... hai tiếng... ba tiếng... Tiếng chuông cứ reo mãi, reo đến mỏi mệt, nhưng không có ai nhấc máy. Rồi một giọng nữ đều đều, lạnh lùng vang lên từ phía tổng đài: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau." Câu nói ấy như một cái tát giáng vào mặt cô, kéo cô trở về với thực tại phũ phàng. Lê An hạ điện thoại xuống, đôi mắt cô ướt đẫm nhưng không có giọt nước mắt nào rơi. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, không chỉ từ chiếc điện thoại cũ trong lòng bàn tay, mà còn từ sâu thẳm trong trái tim cô. "Anh ấy không bắt máy... anh ấy thực sự bận đến mức không thể nhấc máy nghe em nói một lời sao?" cô tự hỏi, giọng nói lạc đi trong cổ họng.
Nỗi thất vọng không còn là một làn sương mờ ảo mà đã trở thành một đám mây đen kịt, che phủ hoàn toàn bầu trời hy vọng trong lòng cô. Cô nhớ lại những lá thư thưa dần, những cuộc gọi ngắn ngủi, và giờ là một cuộc gọi không thành. Mỗi lời anh nói về dự án, mỗi phút anh dành cho sách vở, thí nghiệm, đều là một gợn sóng nhỏ, đẩy họ ra xa nhau hơn, tạo nên một khoảng cách vô hình mà cô không biết phải làm sao để vượt qua. Lê An ngồi đó, bất động, như một pho tượng đá. Ánh trăng non yếu ớt chiếu qua khung cửa sổ, vẽ lên khuôn mặt cô một vẻ u buồn, cam chịu. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ đặt trên bậu cửa sổ, thường ngày mang lại sự bình yên, giờ đây lại càng làm tăng thêm nỗi buồn. Nó như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đẽ đã qua, những ngày tháng mà tình yêu của họ còn trong trẻo và ngát hương như đóa nhài đầu mùa. Cô biết, đây không phải là lần đầu tiên cô cảm thấy như vậy, nhưng lần này, nỗi thất vọng dường như đã đạt đến đỉnh điểm. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã "chậm một nhịp" quá nhiều lần. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình bước tiếp, không còn đợi chờ những lời nói không thành, không còn bám víu vào những lời hứa đã phai nhạt. Nhưng liệu cô có đủ can đảm để làm điều đó?
***
Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số, tại một góc ký túc xá trường chuyên thành phố, Trần Hạo đang cắm cúi bên bàn học, xung quanh là một thế giới riêng của sách vở, tài liệu và những công thức phức tạp. Ánh đèn học màu vàng nhạt hắt xuống chồng sách cao ngất, tạo thành những bóng đổ kỳ dị trên tường. Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng lật trang sách khe khẽ. Mùi mực mới, mùi giấy cũ và mùi cà phê hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự miệt mài, của những đêm dài thức trắng. Trần Hạo đang chạy đua với thời gian, với một dự án khoa học quan trọng mà anh đã dồn hết tâm huyết và sức lực vào đó. Đó là cơ hội để anh chứng tỏ bản thân, để thực hiện những hoài bão lớn lao của mình.
Chiếc điện thoại di động cũ của anh rung lên nhẹ trên bàn, tiếng rung khe khẽ như một lời thì thầm lạc lõng giữa biển cả tri thức. Trần Hạo không ngẩng đầu lên ngay, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào trang tài liệu đang mở. Anh chỉ liếc qua màn hình bằng khóe mắt, nhìn thấy cái tên "Lê An" hiện lên. Một thoáng áy náy lướt qua trong tâm trí anh, như một làn gió thoảng qua rồi biến mất. Anh biết, Lê An đang chờ đợi, đang nhớ anh. Nhưng thời điểm này, anh không thể. "Phải xong phần này trước nửa đêm... không kịp mất," anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ mình anh nghe thấy. Áp lực từ dự án, từ kỳ vọng của giáo viên, từ chính tham vọng của bản thân đang đè nặng lên vai anh. Anh không có thời gian cho bất cứ điều gì khác, dù chỉ là một cuộc điện thoại ngắn ngủi.
Trần Hạo thở dài một tiếng, gạt ngang ngón tay trên màn hình để tắt tiếng chuông. Anh không bắt máy. Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu, cô ấy luôn là người thấu hiểu cho anh, cho những ước mơ và hoài bão của anh. Cô ấy biết anh đang cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà anh tin rằng sẽ có cả cô ấy trong đó. Anh vội vàng soạn một tin nhắn ngắn gọn, chỉ vài chữ đơn giản, như một cách để trấn an, để xoa dịu nỗi áy náy đang len lỏi trong lòng. Anh không nghĩ nhiều về việc tin nhắn đó sẽ tác động thế nào đến Lê An, anh chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, để rồi có thể quay lại với công việc đang dang dở. Anh nghĩ, một lời xin lỗi đơn giản là đủ, một lời hứa hẹn vu vơ là đủ, để giữ cho mối quan hệ của họ không bị rạn nứt quá nhiều.
Ánh mắt anh lại quay trở về với những con số, những phương trình phức tạp. Thế giới của anh lúc này chỉ gói gọn trong những trang sách, trong những thí nghiệm đang chờ đợi. Anh không hề nhận ra, rằng mỗi lần anh gạt bỏ Lê An, mỗi lần anh ưu tiên những thứ khác hơn cô, là một nhát dao vô hình đang cứa vào mối quan hệ của họ, tạo nên một khoảng cách ngày càng lớn. Anh vẫn giữ lời hứa "không quên em", nhưng anh đã quên đi việc duy trì kết nối, quên đi việc nuôi dưỡng tình cảm, quên đi việc cô cũng cần được anh quan tâm. Sự thiếu dứt khoát của Trần Hạo trong việc cân bằng giữa học tập và tình cảm cá nhân đã trở thành một nguyên nhân cốt lõi dẫn đến bi kịch sau này, nhưng lúc này, anh hoàn toàn không hay biết. Anh chỉ là một chàng trai trẻ đang miệt mài theo đuổi ước mơ, và trong cơn say mê đó, anh vô tình bỏ lỡ những điều quan trọng nhất. Tiếng chuông điện thoại của Lê An, một lời gọi khẩn thiết từ trái tim cô, đã bị anh gạt sang một bên, trở thành một trong vô vàn những thứ "không quan trọng" trong đêm dài bận rộn này. Anh không biết rằng, cuộc gọi bị bỏ lỡ này sẽ là một trong vô số những khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời Lê An mà anh sẽ vô tình bỏ qua, để rồi sau này, khi nhìn lại, anh sẽ phải nuối tiếc khôn nguôi. Anh vẫn tin rằng, chỉ cần anh thành công, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng anh đã lầm, tình yêu không thể chờ đợi, tình yêu cần sự vun đắp và quan tâm từng ngày.
***
Một giờ sau đó, Lê An vẫn ngồi trên chiếc ghế mây quen thuộc, căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngoài cửa sổ, đêm đã xuống sâu hơn, ánh trăng non yếu ớt treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, soi sáng một góc nhỏ của căn phòng. Mùi hoa nhài thoang thoảng trong không khí, giờ đây không còn mang theo sự bình yên mà chỉ là một lời nhắc nhở u buồn về những kỷ niệm đã phai nhạt. Lê An không bật đèn, cô thích cái không gian lờ mờ ấy, nơi cô có thể giấu đi những biểu cảm thật sự của lòng mình. Cô đã ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, để tâm hồn mình trôi nổi theo những suy nghĩ miên man. Niềm hy vọng mong manh đã lụi tàn dần theo từng phút giây chờ đợi.
Bỗng, chiếc điện thoại lạnh ngắt trong tay cô rung nhẹ. Một cảm giác giật mình, rồi vội vàng xen lẫn chút run rẩy. Cô biết, đó là anh. Không còn tiếng chuông réo rắt của một cuộc gọi, chỉ là một tin nhắn lặng lẽ, như một lời chào hỏi xa lạ. Lê An mở tin nhắn, từng ngón tay cô dường như nặng hơn hàng trăm lần. Dòng chữ ngắn ngủi, vô cảm hiện ra trên màn hình: "Anh xin lỗi An. Anh bận quá. Có gì nói sau nhé."
Chỉ vỏn vẹn mười ba chữ. Không một lời hỏi han, không một chút ấm áp, không một lời giải thích cụ thể nào. Chỉ là một lời xin lỗi chung chung, một lý do cũ rích, và một lời hứa hẹn "có gì nói sau" đã quá quen thuộc, đến mức giờ đây nó chỉ còn là một sự trì hoãn vô nghĩa. Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn, từng từ, từng chữ như cứa vào lòng cô, đau đớn và lạnh lẽo hơn bất kỳ lưỡi dao nào. Cô cảm thấy một sự trống rỗng bao trùm, một hố sâu hun hút mở ra trong trái tim mình. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, không phải vì đau đớn, mà vì sự tuyệt vọng.
"Bận quá... hay anh không còn muốn nói chuyện với em nữa?" cô thì thầm, giọng nói yếu ớt đến nỗi chính cô cũng khó nghe thấy. Câu hỏi ấy không cần một lời đáp, vì trái tim cô đã tự có câu trả lời. Trần Hạo bận r���n, đúng vậy, nhưng sự bận rộn đó đã trở thành một cái cớ hoàn hảo để anh dần đẩy cô ra xa. Cô cảm thấy mình như một gánh nặng, một sự phiền nhiễu trong cuộc sống đầy tham vọng của anh. Những lời hứa hẹn "không quên em", những kỷ niệm "bên bờ sông cũ" giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, không thể nào hàn gắn lại được.
Lê An đặt chiếc điện thoại xuống, nhẹ nhàng như thể nó là một vật dễ vỡ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng non yếu ớt vẫn soi sáng khung cảnh bên ngoài. Cô nhớ lại những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén, và giờ đây là một mối quan hệ đang dần tan vỡ trong im lặng. Cô đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng bao dung, nhưng trái tim cô cũng có giới hạn. Nỗi thất vọng sâu sắc này đang đẩy cô đến một ngã rẽ. Cô không thể mãi chờ đợi một người mà ưu tiên của họ đã thay đổi, một người mà thế giới của họ ngày càng xa lạ với thế giới của cô.
Cô đã chờ đợi quá lâu, đã "chậm một nhịp" quá nhiều lần. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình bước tiếp, không còn đợi chờ những lời nói không thành, không còn bám víu vào những lời hứa đã phai nhạt. Nỗi hụt hẫng và sự tuyệt vọng trong lòng cô không còn là tiếng thì thầm nữa, mà đã trở thành một quyết tâm thầm lặng. Cô không thể mãi là người đứng đợi bên bờ sông cũ, nhìn dòng nước trôi mà không bao giờ dám tự mình bơi qua. Cô sẽ phải đưa ra một quyết định, một quyết định quan trọng về cuộc đời mình, một quyết định mà cô biết, có thể sẽ không có Trần Hạo ở bên. Và lần này, cô sẽ không để mình "chậm một nhịp" nữa.
Nước mắt vẫn chảy dài trên má, nhưng ánh mắt Lê An đã không còn vẻ tuyệt vọng hoàn toàn. Thay vào đó, có một sự cam chịu, một sự chấp nhận đau khổ đang dần hình thành. Tin nhắn ngắn ngủi và lạnh lẽo của Trần Hạo không chỉ làm tan vỡ hy vọng cuối cùng của cô, mà còn mở ra một cánh cửa khác, cánh cửa của sự giải thoát. Cô sẽ không còn bám víu vào một mối quan hệ mà cô luôn là người duy nhất cố gắng vun đắp. Cô sẽ không còn chờ đợi những cuộc gọi không đến, những lời nói không thành. Cô sẽ tìm cho mình một lối đi riêng, một bến đỗ an yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được. Trần Hạo đã bỏ lỡ cuộc gọi quan trọng này, và anh sẽ tiếp tục bỏ lỡ nhiều khoảnh khắc khác trong cuộc đời cô. Và khi đó, có lẽ cô sẽ không còn quan tâm nữa.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.