Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 134: Những Mảng Màu Lấp Đầy Khoảng Trống
Ánh hoàng hôn cuối chiều len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn gỗ những vệt màu cam đỏ dịu dàng, nhưng không đủ sưởi ấm căn phòng đang chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Lê An ngồi đó, trên chiếc ghế quen thuộc bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm lạc vào khoảng sân vườn xanh mướt phía trước. Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ, vật bất ly thân những ngày đầu Trần Hạo lên thành phố, giờ nằm im lìm trên mặt bàn gỗ đã cũ, lạnh ngắt và vô tri, không một tín hiệu, không một tin nhắn nào phá vỡ sự cô quạnh bao trùm. Nỗi trống rỗng từ đêm qua, khi dòng tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo gieo vào lòng cô một sự thất vọng tột cùng, không những không vơi đi mà dường như còn lớn dần, nuốt chửng từng chút hy vọng cuối cùng còn sót lại.
"Anh nói anh không quên em, nhưng sao em lại thấy cô đơn thế này?" Lê An thì thầm, giọng nói tựa như làn khói mỏng, dễ dàng tan biến vào không khí đặc quánh. Câu hỏi ấy không cần một lời đáp, bởi sâu thẳm trong tim, cô đã có đáp án. Sự im lặng của Trần Hạo, sự thưa thớt trong những cuộc gọi, và giờ đây là tin nhắn lạnh lùng kia, tất cả đều đang tố cáo một sự thật: khoảng cách vô hình giữa họ không chỉ là hàng trăm cây số địa lý, mà còn là sự ưu tiên, là những khát vọng đã rẽ đôi theo hai con đường khác biệt. Lê An vuốt ve chiếc điện thoại, cảm nhận cái lạnh buốt từ lớp vỏ nhựa truyền vào lòng bàn tay. Nó không còn là sợi dây kết nối mong manh mà cô từng bám víu, mà đã trở thành một biểu tượng của sự xa cách, của những lời nói không thành, của một mối tình đang dần phai nhạt như màu nắng cuối ngày.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu nuối tiếc và day dứt. Đứng dậy, Lê An bước ra cửa sổ, tựa người vào khung gỗ đã bạc màu theo năm tháng. Mùi hoa nhài từ giàn hoa trước hiên nhà vẫn thoang thoảng trong gió, nhưng thay vì mang đến sự bình yên quen thuộc, nó lại gợi về những kỷ niệm cũ, những buổi chiều Hạo thường ghé qua, những câu chuyện vu vơ dưới bóng hoàng hôn. Giờ đây, mùi hương ấy chỉ như một lời nhắc nhở u buồn về những gì đã mất đi, về một thời thanh xuân tươi đẹp đã bị thời gian và khoảng cách bào mòn. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, từ từ nuốt chửng những vệt nắng cuối cùng. Lê An đứng đó, nhìn ngắm sự chuyển mình của thiên nhiên, nhưng tâm trí cô lại đang phiêu du về một nơi xa xôi, nơi có chàng trai mà cô từng tin tưởng sẽ nắm tay mình đi đến cuối con đường. Anh đang làm gì? Anh có nhớ cô không? Hay anh đã quá bận rộn với thế giới rộng lớn của riêng mình, đến mức không còn chỗ cho hình bóng một cô gái thị trấn nhỏ bé mang tên Lê An?
Nỗi thất vọng không còn là một cơn đau nhói mà đã biến thành một cảm giác tê dại, một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực. Cô đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng bao dung cho những bận rộn của anh nơi thành phố. Cô đã tự nhủ rằng tình yêu cần sự tin tưởng, cần sự chờ đợi. Nhưng giới hạn của trái tim con người có thể chịu đựng được bao lâu? Mỗi lần hy vọng rồi lại thất vọng, mỗi lần chờ đợi rồi lại nhận về sự im lặng, nó giống như hàng ngàn mũi kim châm vào tâm hồn, từ từ rút cạn sinh lực. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút." Câu nói ấy, dù chưa từng được thốt ra thành lời, vẫn vang vọng trong tâm trí Lê An như một điệu nhạc buồn. Cô tự hỏi, liệu có phải chính sự im lặng của cô, sự e dè không dám hỏi thẳng, đã góp phần tạo nên khoảng cách này? Hay là do Trần Hạo đã quá tự tin vào tình cảm của cô, tin rằng cô sẽ mãi ở đó, chờ đợi anh dù anh có bận rộn đến mấy?
Trời tối hẳn, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Lê An vẫn đứng đó, như một pho tượng đá. Cô không muốn bật đèn, không muốn đối mặt với ánh sáng. Cô thích cái không gian lờ mờ ấy, nơi cô có thể giấu đi những biểu cảm thật sự của lòng mình, nơi nỗi buồn có thể tự do len lỏi mà không sợ ai nhìn thấy. Cô không còn khóc, nước mắt đã cạn từ đêm qua. Thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự cam chịu. Cô không thể thay đổi Trần Hạo, không thể ép anh phải dành thời gian cho cô khi anh không muốn. Nhưng cô có thể thay đổi chính mình. Cô không thể mãi là người đứng đợi bên bờ sông cũ, nhìn dòng nước trôi mà không bao giờ dám tự mình bơi qua. Cô sẽ phải đưa ra một quyết định, một quyết định quan trọng về cuộc đời mình, một quyết định mà cô biết, có thể sẽ không có Trần Hạo ở bên. Và lần này, cô sẽ không để mình "chậm một nhịp" nữa. Cô cần phải tìm cách lấp đầy khoảng trống này, không phải bằng sự chờ đợi vô vọng, mà bằng những điều ý nghĩa khác. Một tia sáng yếu ớt le lói trong lòng cô, không phải là hy vọng vào Trần Hạo, mà là hy vọng vào chính bản thân cô, vào một tương lai mà cô sẽ tự mình định đoạt. Cô sẽ không để nỗi cô đơn nhấn chìm mình, cô sẽ tìm kiếm một lối thoát.
***
Tối đó, sau khi ăn cơm cùng gia đình, Lê An nhận được cuộc gọi từ Mỹ. Giọng Mỹ lảnh lót, vui vẻ như thường lệ, vang lên đầy hứng khởi từ đầu dây bên kia: "An này, tối nay có phim hay ở rạp thị xã đấy, với lại quán kem mới ra món kem dâu mới ngon tuyệt cú mèo! Cậu đi với bọn tớ không? Hồng cũng đi đấy!" Lê An ngập ngừng một chút. Trong lòng cô vẫn còn nặng trĩu, nhưng ý nghĩ về việc thoát ra khỏi bốn bức tường buồn tẻ, thoát ra khỏi những suy nghĩ miên man về Trần Hạo, bỗng trở nên hấp dẫn lạ thường. "Kem dâu mới à?" cô hỏi lại, cố gắng tạo ra một tông giọng tự nhiên nhất có thể. "Ừ! Nghe nói ngon lắm, toàn người khen thôi. Thôi mà, đi đi An, ở nhà mãi buồn thiu à? Bọn mình đợi cậu ở đầu ngõ nhé!" Mỹ nài nỉ. Nụ cười của Mỹ, dù chỉ qua điện thoại, cũng đủ sức kéo Lê An ra khỏi mớ bòng bong trong tâm trí. Cô cần một sự phân tâm, một luồng gió mới để thổi bay đi những đám mây u ám đang vần vũ trong lòng. "Được rồi, tớ đi. Đợi tớ một lát nhé!"
Một lúc sau, Lê An đã bước chân ra khỏi nhà, bắt gặp Mỹ và Hồng đang đứng đợi ở đầu ngõ. Mỹ vẫn như mọi khi, mặc quần áo đơn giản nhưng rạng rỡ, mái tóc ngắn được buộc cao gọn gàng. Hồng thì xinh xắn hơn một chút, mái tóc dài buông xõa, gương mặt được điểm tô nhẹ nhàng với chút son môi. Vừa thấy Lê An, Mỹ đã vội vẫy tay, nụ cười tươi rói như xua đi hết sự mệt mỏi trong lòng Lê An. "An ơi! Đi thôi!" Mỹ kéo tay cô bạn, đôi mắt long lanh đầy vẻ háo hức. Hồng khẽ mỉm cười, ánh mắt tinh tế lướt qua gương mặt Lê An, dường như đã nhận ra chút gì đó khác lạ, nhưng không nói gì.
Ba cô gái cùng nhau đạp xe đến Quán Kem Cổ Điển, một tiệm kem nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh của thị trấn. Quán có kiến trúc cổ kính, với những bộ bàn ghế gỗ đã cũ, quầy kem truyền thống được trang trí đơn giản nhưng ấm cúng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc chụp đèn cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, ngọt ngào. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ chiếc đài cát sét cũ kỹ vang lên, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác và tiếng muỗng kem chạm vào thành ly thủy tinh. Mùi kem sữa thơm lừng hòa quyện với mùi trái cây tươi mát lan tỏa khắp không gian, khiến bao nhiêu muộn phiền của Lê An dường như tan biến đi phần nào.
Họ chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc quán. Mỹ vẫn sôi nổi như thường lệ, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất ở trường, từ bài kiểm tra khó nhằn của thầy Hùng đến chuyện tình cảm lãng mạn của cặp đôi lớp bên. Hồng lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại xen vào vài câu nhận xét dí dỏm. Lê An cố gắng hòa mình vào không khí ấy, nở những nụ cười gượng gạo và thỉnh thoảng gật gù phụ họa. Cô cầm muỗng kem dâu, đưa từng thìa nhỏ vào miệng, vị ngọt thanh mát tan chảy nơi đầu lưỡi, mang đến một cảm giác dễ chịu. Quả thực, kem rất ngon, đúng như lời Mỹ nói. Nhưng đôi lúc, ánh mắt cô vẫn lơ đãng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con người đang tấp nập qua lại. Tâm trí cô lại vô thức quay về với những suy nghĩ về Trần Hạo, về sự im lặng kéo dài của anh.
"An này, cậu cứ thơ thẩn thế làm sao mà thưởng thức kem dâu ngon nhất thị trấn được chứ!" Mỹ trêu chọc, huých nhẹ vào vai Lê An. Lê An giật mình, vội cười xòa. "À... ừ, ngon thật mà. Tớ chỉ đang nghĩ vẩn vơ thôi." Hồng đặt ly kem xuống, nhìn thẳng vào mắt Lê An. Ánh mắt Hồng tuy trầm tính nhưng lại rất tinh tế, dường như có thể nhìn thấu tâm can của người đối diện. "An không vui à? Có chuyện gì kể bọn mình nghe đi." Giọng Hồng nhẹ nhàng, không thúc ép nhưng đầy sự quan tâm. Lê An khẽ lắc đầu, cố nén một tiếng thở dài. Cô không muốn chia sẻ nỗi buồn của mình, không muốn làm hỏng buổi đi chơi vui vẻ của bạn bè. Hơn nữa, những chuyện giữa cô và Trần Hạo, nói ra cũng khó lòng mà giải thích cặn kẽ. Đó là một nỗi niềm riêng tư, một khoảng trống mà chỉ cô mới có thể cảm nhận.
"Không có gì đâu, tớ chỉ hơi mệt thôi." Lê An cười nhẹ, cố gắng che giấu cảm xúc thật. "Kem ngon thật đấy!" Cô nhấn mạnh, như muốn lái câu chuyện sang hướng khác. Mỹ thấy vậy cũng không hỏi thêm, chỉ nói: "Thôi mệt thì ăn kem cho tỉnh táo, rồi lát nữa đi xem phim cho khuây khỏa. Cậu xem, kem của cậu sắp chảy hết rồi kìa!" Mỹ lại pha trò, khiến Lê An không khỏi bật cười. Nụ cười lần này chân thật hơn một chút, không còn gượng gạo như lúc nãy. Cô lắng nghe Mỹ và Hồng tiếp tục câu chuyện, tham gia vào những câu trêu đùa nhỏ, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi vào trái tim đang giá lạnh. Sự hiện diện của bạn bè, những câu chuyện đời thường, những tiếng cười giòn tan, tất cả đều giống như những mảng màu tươi sáng đang cố gắng lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo đã để lại. Lê An nhận ra, dù nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng cô không hoàn toàn một mình. Cô vẫn còn có bạn bè, những người luôn ở bên cạnh, sẵn sàng chia sẻ và lắng nghe. Đây chính là những niềm vui nhỏ bé, những điểm tựa an yên mà cô cần để vượt qua giai đoạn khó khăn này, một sự đối lập rõ rệt với sự thờ ơ vô ý của Trần Hạo.
***
Sau khi xem xong bộ phim hài ở rạp thị xã, ba cô gái lại cùng nhau đạp xe về nhà. Đêm đã xuống khá sâu, bầu trời trong vắt với hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như những hạt kim cương. Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên cao, soi sáng con đường làng quanh co và những hàng cây ven đường. Gió đêm mát lạnh mơn man trên da thịt, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi nước từ con sông. Khi ngang qua bờ sông quen thuộc, nơi Lê An và Trần Hạo đã có biết bao kỷ niệm, ba người đều tự động chậm lại. Dòng sông vẫn hiền hòa trôi, phản chiếu ánh trăng bạc, tĩnh lặng và bình yên như chưa hề có bất cứ đổi thay nào. Nhưng trong lòng Lê An, mọi thứ đã không còn như xưa.
Cô dừng xe, bước xuống và đi bộ ra sát bờ sông, hít thở sâu, cảm nhận làn gió mát lành. Mỹ và Hồng im lặng đi theo, đứng cạnh cô. Họ không nói gì, chỉ đơn thuần là có mặt ở đó, chia sẻ kho���nh khắc ấy cùng Lê An. Sự im lặng của bạn bè đôi khi còn giá trị hơn ngàn lời nói. Lê An ngước nhìn bầu trời đêm, rồi lại nhìn xuống dòng sông, nơi cô đã từng cùng Trần Hạo thả những chiếc thuyền giấy chứa đầy ước mơ. Những ước mơ ấy, giờ đây, dường như đã trôi đi xa tắp, không thể nào tìm lại được. Một nỗi buồn man mác lại trỗi dậy, nhưng không còn quá dữ dội như trước. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có bạn bè bên cạnh, một cảm giác an toàn và được chở che. "Anh xin lỗi An. Anh bận quá. Có gì nói sau nhé." Dòng tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo lại hiện về trong tâm trí cô, như một lời nhắc nhở về sự thật phũ phàng. Anh đã bỏ lỡ cuộc gọi quan trọng của cô, và giờ đây, cô đang dần nhận ra rằng anh sẽ còn bỏ lỡ nhiều khoảnh khắc khác trong cuộc đời cô nữa.
Mỹ khẽ vỗ vai Lê An, cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sự an ủi. "Đừng nghĩ nhiều quá, An ạ. Cứ vui vẻ lên, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi." Giọng Mỹ vẫn tươi tắn, nhưng chất chứa sự thấu hiểu. Hồng cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt dịu dàng nhìn cô bạn. "Đúng vậy. Dù có chuyện gì, bọn mình vẫn luôn ở đây mà." Lời nói của Hồng, tuy ngắn gọn, nhưng lại mang đến cho Lê An một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô quay sang nhìn hai cô bạn, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng. Mỹ và Hồng, hai người bạn thân thiết từ thuở nhỏ, luôn là những điểm tựa vững chắc trong cuộc đời cô, những người không bao giờ bỏ rơi cô, không bao giờ để cô một mình.
"Cảm ơn các cậu." Lê An nói, giọng khẽ run, rồi cô tựa đầu vào vai Mỹ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ tấm áo của cô bạn. Hương thơm của nước xả vải quen thuộc từ Mỹ thoang thoảng, mang đến cảm giác an toàn. "Có các cậu ở đây, tớ thấy tốt hơn nhiều rồi." Cô hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên tạm thời đang lan tỏa trong lòng. Dòng sông vẫn chảy, trăng vẫn sáng, và những người bạn vẫn ở bên. Cô biết, nỗi đau không thể biến mất ngay lập tức, nhưng nó đã không còn là một hố sâu hun hút nữa. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về những gì đã qua, nhưng cũng là một minh chứng cho sự kiên cường của cô. Việc cô chủ động tìm kiếm niềm vui và sự an ủi từ bạn bè cho thấy cô đang dần xây dựng một "thế giới" riêng mà không có Trần Hạo, một thế giới mà cô có thể tự mình đứng vững. Những khoảnh khắc vui vẻ ngắn ngủi nhưng chân thật với Mỹ và Hồng đã cho cô thấy, hạnh phúc không nhất thiết phải đến từ một mối tình mãnh liệt, mà đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự bình yên, sự quan tâm từ những người xung quanh.
Lê An tự nhủ, cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi nhớ và sự thất vọng. Cô sẽ bước tiếp, dù không có Trần Hạo, dù "nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại phía sau. Cô sẽ tìm cho mình một bến đỗ an yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được. Ánh trăng vẫn đổ tràn xuống mặt sông, lấp lánh như những mảnh bạc vỡ. Đêm nay, Lê An không còn cảm thấy quá cô đơn nữa. Cô vẫn còn bạn bè, và cô vẫn còn chính mình. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô sẽ không "chậm một nhịp" nữa. Cô sẽ tự mình định đoạt cuộc đời mình, bắt đầu từ những bước đi nhỏ nhất, những mảng màu tươi sáng được dệt nên từ tình bạn và sự tự tin vào bản thân.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.