Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 135: Lời Khuyên Bên Bờ Sông: Tin Tưởng và Nỗ Lực
Sau khi xem xong bộ phim hài ở rạp thị xã, ba cô gái lại cùng nhau đạp xe về nhà. Đêm đã xuống khá sâu, bầu trời trong vắt với hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như những hạt kim cương. Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên cao, soi sáng con đường làng quanh co và những hàng cây ven đường. Gió đêm mát lạnh mơn man trên da thịt, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi nước từ con sông. Khi ngang qua bờ sông quen thuộc, nơi Lê An và Trần Hạo đã có biết bao kỷ niệm, ba người đều tự động chậm lại. Dòng sông vẫn hiền hòa trôi, phản chiếu ánh trăng bạc, tĩnh lặng và bình yên như chưa hề có bất cứ đổi thay nào. Nhưng trong lòng Lê An, mọi thứ đã không còn như xưa.
Cô dừng xe, bước xuống và đi bộ ra sát bờ sông, hít thở sâu, cảm nhận làn gió mát lành. Mỹ và Hồng im lặng đi theo, đứng cạnh cô. Họ không nói gì, chỉ đơn thuần là có mặt ở đó, chia sẻ khoảnh khắc ấy cùng Lê An. Sự im lặng của bạn bè đôi khi còn giá trị hơn ngàn lời nói. Lê An ngước nhìn bầu trời đêm, rồi lại nhìn xuống dòng sông, nơi cô đã từng cùng Trần Hạo thả những chiếc thuyền giấy chứa đầy ước mơ. Những ước mơ ấy, giờ đây, dường như đã trôi đi xa tắp, không thể nào tìm lại được. Một nỗi buồn man mác lại trỗi dậy, nhưng không còn quá dữ dội như trước. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có bạn bè bên cạnh, một cảm giác an toàn và được chở che. "Anh xin lỗi An. Anh bận quá. Có gì nói sau nhé." Dòng tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo lại hiện về trong tâm trí cô, như một lời nhắc nhở về sự thật phũ phàng. Anh đã bỏ lỡ cuộc gọi quan trọng của cô, và giờ đây, cô đang dần nhận ra rằng anh sẽ còn bỏ lỡ nhiều khoảnh khắc khác trong cuộc đời cô nữa.
Mỹ khẽ vỗ vai Lê An, cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sự an ủi. "Đừng nghĩ nhiều quá, An ạ. Cứ vui vẻ lên, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi." Giọng Mỹ vẫn tươi tắn, nhưng chất chứa sự thấu hiểu. Hồng cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt dịu dàng nhìn cô bạn. "Đúng vậy. Dù có chuyện gì, bọn mình vẫn luôn ở đây mà." Lời nói của Hồng, tuy ngắn gọn, nhưng lại mang đến cho Lê An một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô quay sang nhìn hai cô bạn, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng. Mỹ và Hồng, hai người bạn thân thiết từ thuở nhỏ, luôn là những điểm tựa vững chắc trong cuộc đời cô, những người không bao giờ bỏ rơi cô, không bao giờ để cô một mình.
"Cảm ơn các cậu." Lê An nói, giọng khẽ run, rồi cô tựa đầu vào vai Mỹ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ tấm áo của cô bạn. Hương thơm của nước xả vải quen thuộc từ Mỹ thoang thoảng, mang đến cảm giác an toàn. "Có các cậu ở đây, tớ thấy tốt hơn nhiều rồi." Cô hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên tạm thời đang lan tỏa trong lòng. Dòng sông vẫn chảy, trăng vẫn sáng, và những người bạn vẫn ở bên. Cô biết, nỗi đau không thể biến mất ngay lập tức, nhưng nó đã không còn là một hố sâu hun hút nữa. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về những gì đã qua, nhưng cũng là một minh chứng cho sự kiên cường của cô. Việc cô chủ động tìm kiếm niềm vui và sự an ủi từ bạn bè cho thấy cô đang dần xây dựng một "thế giới" riêng mà không có Trần Hạo, một thế giới mà cô có thể tự mình đứng vững. Những khoảnh khắc vui vẻ ngắn ngủi nhưng chân thật với Mỹ và Hồng đã cho cô thấy, hạnh phúc không nhất thiết phải đến từ một mối tình mãnh liệt, mà đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự bình yên, sự quan tâm từ những người xung quanh.
Lê An tự nhủ, cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi nhớ và sự thất vọng. Cô sẽ bước tiếp, dù không có Trần Hạo, dù "nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại phía sau. Cô sẽ tìm cho mình một bến đỗ an yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được. Ánh trăng vẫn đổ tràn xuống mặt sông, lấp lánh như những mảnh bạc vỡ. Đêm nay, Lê An không còn cảm thấy quá cô đơn nữa. Cô vẫn còn bạn bè, và cô vẫn còn chính mình. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô sẽ không "chậm một nhịp" nữa. Cô sẽ tự mình định đoạt cuộc đời mình, bắt đầu từ những bước đi nhỏ nhất, những mảng màu tươi sáng được dệt nên từ tình bạn và sự tự tin vào bản thân.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, hắt lên mặt sông những vệt màu rực rỡ như dải lụa đào. Lê An một mình bước đi trên con đường đất ven sông quen thuộc, nơi mà chỉ đêm qua thôi cô còn cùng Mỹ và Hồng chia sẻ khoảnh khắc tĩnh lặng dưới ánh trăng. Hôm nay, bầu trời ửng hồng một cách dịu dàng, gió nhẹ nhàng thổi qua những rặng tre, mang theo mùi hương thanh mát của nước sông và mùi đất ẩm sau những cơn mưa chiều. Tiếng sóng vỗ bờ lấp lánh như những lời thì thầm không dứt, và những gợn sóng lăn tăn nối đuôi nhau trôi về phía chân trời xa thẳm, nơi mặt trời đang dần khuất dạng.
Cô dừng lại bên một phiến đá lớn, bề mặt nhẵn bóng bởi thời gian và những bước chân qua lại của bao người. Nhẹ nhàng ngồi xuống, cảm nhận hơi mát lạnh từ đá thấm qua lớp quần áo mỏng. Ánh mắt Lê An xa xăm dõi theo những con thuyền nhỏ đang neo đậu gần bờ, thân thuyền sơn màu xanh, đỏ cũ kỹ, chao đảo nhẹ theo từng đợt sóng. Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí cô lại trôi về những buổi chiều tà cũ, khi cô và Trần Hạo còn là những đứa trẻ, cùng ngồi trên phiến đá này, ngắm nhìn hoàng hôn và kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Khi ấy, dòng sông đối với họ không chỉ là một dòng nước chảy mà còn là một tấm gương phản chiếu những ước mơ ngây thơ, những lời hứa hẹn trong trẻo.
Một nỗi trống trải vẫn vương vấn trong lòng Lê An, tựa như một làn sương mỏng cứ quấn quýt mãi không tan. Dù đã có những khoảnh khắc vui vẻ bên bạn bè, những tiếng cười giòn tan đã xoa dịu phần nào nỗi buồn, nhưng khi trở lại với sự tĩnh lặng của riêng mình, hình bóng Trần Hạo lại hiện về. Không phải là một sự ám ảnh đau đớn, mà là một sự bâng khuâng, một câu hỏi không lời. Anh vẫn ở đó, trong tâm trí cô, như một phần không thể thiếu của tuổi thơ và những năm tháng thanh xuân. Nhưng liệu anh có còn ở đó trong hiện tại của cô không?
"Bình yên giả tạo." Lê An khẽ thì thầm, tiếng nói lạc lõng giữa không gian rộng lớn. Dòng sông vẫn bình yên, nhưng lòng cô thì không. Sự bình yên ấy như một tấm màn che phủ đi những rạn nứt sâu hơn mà cô đang cố gắng lờ đi. Cô nhớ về dòng tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo – "Anh xin lỗi An. Anh bận quá. Có gì nói sau nhé." Lời xin lỗi ấy, ban đầu còn mang theo chút an ủi, giờ đây lại như một nhát dao nhỏ cứa vào lòng cô mỗi khi cô nghĩ đến. Nó không chỉ là sự bận rộn, nó còn là sự thiếu vắng, sự ưu tiên đã thay đổi.
Lê An đưa tay vuốt nhẹ mặt đá, cảm nhận từng thớ rêu mỏng bám vào. Những kỷ niệm cứ ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Hình ảnh Trần Hạo khom lưng nhặt những viên sỏi tròn trịa, ném xuống sông tạo thành những vòng tròn đồng tâm. Tiếng cười trong trẻo của cô khi anh cố tình té nước trêu chọc. Lời hứa "không quên em" được thốt ra dưới ánh trăng, giờ đây đã trở thành một gánh nặng. Cô đã tin tưởng vào lời hứa ấy, đã bám víu vào nó như một cành cây khô giữa dòng nước xiết. Nhưng liệu cành cây ấy có đủ vững chắc để cô bám víu mãi không? Hay chính cô đang tự huyễn hoặc mình về một điều không thể?
Gió chiều thổi mạnh hơn một chút, làm tà áo cô bay nhẹ. Lê An ngước nhìn bầu trời, nơi những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh, yếu ớt giữa ánh sáng hoàng hôn còn sót lại. Tiếng chim về tổ ríu rít từ xa vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự tuần hoàn của cuộc sống, về những gì thuộc về tự nhiên sẽ luôn tìm về nơi chốn của nó. Còn tình yêu của cô và Trần Hạo, liệu có phải là một phần của quy luật tự nhiên ấy? Hay nó đã bị bẻ cong, bị kéo giãn đến mức không thể nào tìm lại được hình dáng ban đầu?
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả nỗi hoài niệm và sự lo âu. Dù đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải bước tiếp, nhưng con tim vẫn chưa thể hoàn toàn thoát ra khỏi những sợi dây vô hình đã buộc chặt nó vào quá khứ. Trần Hạo, anh vẫn là một phần không thể xóa nhòa trong cô. Nhưng cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, không chỉ là về địa lý, mà còn là về tâm hồn, về những ưu tiên, đang ngày càng rộng lớn. Nó không chỉ được dệt nên từ những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi không bắt máy, mà còn từ sự thiếu vắng của những lời nói, những cử chỉ quan tâm mà cô hằng mong chờ. Cô biết, cô không thể mãi là người duy nhất cố gắng níu giữ. Sự kiên nhẫn của cô cũng có giới hạn. Và giới hạn ấy, dường như đang đến gần hơn bao giờ hết.
Lê An đứng dậy, phủi nhẹ bụi bẩn trên quần áo. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa, nhưng ánh mắt cô đã không còn vẻ ngây thơ như thuở nào. Cô bước đi, từng bước chậm rãi, để lại phía sau hoàng hôn đang tắt dần và những kỷ niệm cũ kỹ. Cô biết, mình cần phải tìm một câu trả lời, không phải cho Trần Hạo, mà là cho chính bản thân mình.
***
Trên đường về, Lê An quyết định ghé qua chợ dân sinh để mua ít rau cho bữa tối. Chợ vào cuối buổi chiều vẫn còn nhộn nhịp, nhưng đã không còn cái vẻ ồn ào náo nhiệt như buổi sáng sớm. Ánh nắng đã dịu hẳn, xuyên qua những mái che tạm bợ, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên nền đất. Không khí trong lành hơn, mang theo mùi của đủ thứ hàng hóa: rau củ tươi, cá đồng, gia vị thơm nồng và cả mùi hoa quả chín thoang thoảng. Tiếng người mua bán đã thưa thớt hơn, nhưng vẫn đủ để tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của cuộc sống làng quê. Tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng lách cách của xe đạp, tiếng trò chuyện râm ran của những người phụ nữ vừa đi làm đồng về, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ấm cúng, gần gũi.
Lê An chậm rãi bước qua các gian hàng, mắt liếc nhìn những bó rau cải xanh mướt, những trái cà chua đỏ mọng. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường khi hòa mình vào không khí đời thường này. Nó khác hẳn với sự tĩnh lặng đầy suy tư bên bờ sông, hay những cảm xúc phức tạp khi nghĩ về Trần Hạo. Ở đây, mọi thứ đơn giản hơn, chân thật hơn. Mọi người đều bận rộn với cuộc sống mưu sinh, với những lo toan nhỏ nhặt nhưng rất đỗi thực tế.
Khi đi ngang qua hàng rau của Bà Mai, Lê An chợt khựng lại. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn cũ nhưng sạch sẽ, đang ngồi trên một chiếc ghế thấp, tay thoăn thoắt xếp lại những bó rau còn sót lại. Nụ cười hiền hậu, phúc hậu thường trực trên môi bà, và đôi mắt tinh anh luôn quan sát mọi thứ xung quanh. Bà không bán nhiều hàng như những người khác, chủ yếu là rau nhà trồng được và vài loại quả theo mùa, nhưng ai cũng quý mến bà vì sự chân chất và những câu chuyện, lời khuyên ý nghĩa.
Lúc này, Bà Mai đang trò chuyện với một cô gái trẻ khác, có lẽ là một cô giáo mới về làng, giọng nói có vẻ buồn rầu. Lê An nghe loáng thoáng câu chuyện về việc "yêu xa" và những khó khăn. Cô gái trẻ ấy dường như đang giãi bày nỗi lòng mình với Bà Mai, tìm kiếm một lời khuyên từ người lớn tuổi nhiều kinh nghiệm.
Vừa lúc đó, Bà Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt bà bắt gặp Lê An. Nụ cười trên môi bà càng tươi hơn. "Ối, con bé An đấy à? Lâu rồi không thấy con ghé chợ. Hôm nay đi đâu về mà mặt mày cứ thẫn thờ thế?" Giọng Bà Mai ấm áp, chất chứa sự quan tâm chân thành. Bà vẫy tay gọi Lê An lại, ánh mắt bà nhìn cô một cách thấu hiểu, như thể bà có thể đọc được những tâm tư đang ẩn giấu trong lòng cô gái trẻ.
Lê An mỉm cười gượng gạo, bước lại gần. "Dạ con chào Bà Mai. Con đi dạo bờ sông về, tiện thể ghé mua ít rau ạ." Cô đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc lòa xòa trước trán, cảm thấy hơi bối rối khi bị Bà Mai nhìn thấu tâm trạng. Mùi ngai ngái của đất, mùi rau cải tươi, mùi hoa bưởi thoang thoảng từ gánh hàng của bà Mai xộc vào mũi, tạo cảm giác thân thuộc.
"Thế thì ngồi xuống đây nghỉ chân chút đi con. Nắng chiều vẫn còn gay gắt đấy." Bà Mai nói, rồi dịch sang một bên, nhường chỗ cho Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ bên cạnh. Cô gái trẻ kia cũng ngừng câu chuyện, khẽ gật đầu chào Lê An. Lê An ngồi xuống, cảm nhận hơi nóng từ mặt đất còn vương lại, nhưng lòng cô lại thấy ấm áp hơn bởi sự quan tâm của Bà Mai.
"Con bé này, dạo này gầy đi trông thấy. Chắc là suy nghĩ nhiều phải không?" Bà Mai nhẹ nhàng hỏi, tay bà đưa ra xoa đầu Lê An một cách trìu mến. Bàn tay bà chai sần, ấm áp, mang theo mùi của đất và nắng gió, như một sự vỗ về, an ủi. Lê An chỉ biết cười trừ, không nói gì. Cô không muốn nói dối, nhưng cũng không biết phải bắt đầu từ đâu để giãi bày những suy nghĩ phức tạp trong lòng mình.
Bà Mai không ép hỏi, bà chỉ nhìn Lê An bằng ánh mắt thấu hiểu. Bà biết, ở cái tuổi này, con gái thường có nhiều tâm sự khó nói. Đặc biệt là những tâm sự liên quan đến chuyện tình cảm. Bà đã chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ trẻ lớn lên ở cái thị trấn ven sông này, bao nhiêu mối tình chớm nở và rồi lại tan vỡ, bao nhiêu lời hứa hẹn bị thời gian và khoảng cách bào mòn. Lê An và Trần Hạo, từ nhỏ đã quấn quýt bên nhau, chuyện tình cảm của hai đứa dường như là điều hiển nhiên trong mắt mọi người ở đây. Nhưng Bà Mai, với con mắt của người từng trải, đã sớm nhận ra những dấu hiệu của sự xa cách, của một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa hai đứa trẻ. Bà đã nghe loáng thoáng chuyện Trần Hạo đi học xa, nghe những lời đồn thổi về việc anh bận rộn đến mức quên cả thị trấn nhỏ này. Bà cũng nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Lê An, từ rạng rỡ, đầy hy vọng sang trầm tư, chất chứa nhiều nỗi niềm.
Bầu không khí giữa ba người trở nên tĩnh lặng hơn một chút, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ vuốt ve những tán lá cây bên đường và tiếng lanh canh của vài chiếc xe đạp chạy ngang qua. Lê An ngồi đó, im lặng lắng nghe tiếng lòng mình, và cả những âm thanh của cuộc sống xung quanh, như một cách để tạm thời quên đi những ưu tư. Cô không biết rằng, cuộc trò chuyện sắp tới của Bà Mai sẽ chạm đến những nỗi niềm sâu thẳm nhất trong lòng cô, và sẽ là một lời cảnh tỉnh, một lời định hướng cho con đường phía trước mà cô đang bối rối tìm kiếm.
***
Bà Mai nhìn Lê An, rồi lại quay sang cô gái trẻ bên cạnh, ánh mắt bà vẫn chất chứa sự thấu hiểu và từng trải. "Thôi con bé ạ, chuyện tình yêu, nhất là cái tình yêu xa ấy à, nó như con thuyền ra biển lớn vậy đó con." Giọng Bà Mai chậm rãi, từ tốn, nhưng mỗi lời bà nói ra đều như thấm sâu vào lòng người nghe. "Nó cần cả hai tay chèo cùng khỏe, cùng tin nhau mới tới bến được. Biển thì rộng lớn, sóng gió thì mịt mùng, nếu chỉ có một người chèo mãi, một người cứ mãi bận rộn nhìn trời nhìn mây, rồi cũng mỏi, rồi cũng lạc thôi. Con thuyền ấy sớm muộn gì cũng đứt gánh giữa đường, trôi dạt về một nơi nào đó không ai biết trước."
Lê An lắng nghe từng lời của Bà Mai, như thể bà đang nói thẳng vào tâm can cô. Cô gái trẻ bên cạnh cũng gật gù, ánh mắt buồn bã. "Dạ thưa bà, con cũng biết vậy. Nhưng mà đôi khi, người ta cứ nghĩ mình cố gắng là đủ. Mà đâu có biết là đối phương có thực sự muốn cùng mình cố gắng không..."
Bà Mai khẽ thở dài, nụ cười hiền hậu vẫn không tắt trên môi. "Đúng vậy đó con. Cái quan trọng nhất trong tình yêu xa là sự tin tưởng và cái công vun đắp từ hai phía. Yêu nhau ở gần còn khó, huống chi là ở xa. Có mấy ai đủ kiên cường để vượt qua hết những cám dỗ, những cô đơn, những ngờ vực đâu con. Người ta nói 'xa mặt cách lòng' đâu phải không có lý. Mà cho dù không 'cách lòng' đi nữa, thì cái cảm giác một mình chống chọi, một mình vun đắp, nó bào mòn tâm hồn mình ghê gớm lắm."
Bà Mai quay sang nhìn Lê An, ánh mắt bà dừng lại thật lâu, như muốn truyền tải một điều gì đó sâu sắc hơn. "Con bé An nhà mình cũng vậy đó. Con thấy đấy, cái thị trấn này nhỏ bé, có chuyện gì là mọi người đều biết hết. Bà thấy con dạo này cứ trầm tư, ít nói hơn hẳn. Có phải là vì chuyện của thằng Hạo không?"
Lê An giật mình, hơi cúi đầu xuống. Cô không ngờ Bà Mai lại trực tiếp nhắc đến Trần Hạo, dù trước đó bà vẫn nói chuyện một cách bóng gió. Sự tinh tế của Bà Mai khiến cô vừa ngạc nhiên vừa cảm động. Mùi hoa bưởi từ gánh hàng của bà thơm hơn một chút, như muốn xoa dịu nỗi bối rối trong lòng cô. Tiếng rao hàng từ xa vọng lại, nghe như tiếng vọng của một thế giới khác, xa lạ với cuộc trò chuyện thân tình này.
"Con bé Hạnh đây này," Bà Mai chỉ vào cô gái trẻ bên cạnh, "nó cũng đang buồn vì thằng người yêu nó đi học đại học ở thành phố. Bảo là bận học, bận đủ thứ, rồi tin nhắn thưa dần, điện thoại cũng ít gọi. Con bé cứ đợi chờ, cứ hy vọng mãi. Nhưng mà con ơi, mình là con gái, mình cũng có giá trị của mình chứ. Không thể mãi là cái bóng, mãi là người đứng đợi chờ một cách vô vọng được."
Những lời của Bà Mai như những mũi kim châm vào suy nghĩ của Lê An. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, rồi lại một sự ấm nóng lan tỏa trong lồng ngực. Bà Mai không chỉ đang nói về cô gái trẻ kia, bà còn đang nói về chính cô. Về những tin nhắn thưa thớt của Trần Hạo, về cuộc gọi bị bỏ lỡ, về lời xin lỗi hời hợt "anh bận quá." Tất cả những điều đó, giờ đây, được Bà Mai đặt trong một ngữ cảnh hoàn toàn khác, một ngữ cảnh đầy thực tế và nghiệt ngã.
"Nếu chỉ có một người níu kéo, một người cứ mãi bận rộn thì sớm muộn gì cũng đứt gánh giữa đường." Câu nói ấy của Bà Mai cứ văng vẳng bên tai Lê An, vang vọng trong tâm trí cô. Nó là một lời cảnh báo, một sự khẳng định cho những lo lắng bấy lâu nay của cô. Cô đã cố gắng tự lừa dối bản thân, cố gắng tin vào lời hứa "không quên em", cố gắng đổ lỗi cho sự bận rộn của Trần Hạo. Nhưng lời của Bà Mai đã vạch trần sự thật: sự bận rộn không thể là cái cớ mãi mãi. Tình yêu cần sự vun đắp, cần sự nỗ lực từ cả hai phía.
Lê An ngước nhìn Bà Mai, đôi mắt cô đã ngấn lệ. Nụ cười hiền hậu của bà, ánh mắt thấu hiểu của bà, và giọng nói ấm áp của bà, tất cả đã chạm đến những góc khuất sâu kín nhất trong lòng cô. Cô cảm thấy như có một gánh nặng vừa được cởi bỏ, nhưng đồng thời lại có một gánh nặng khác đè lên. Đó là gánh nặng của sự thật, của sự chấp nhận.
"Bà ơi..." Lê An khẽ cất tiếng, giọng cô run run. "Con... con không biết nữa."
Bà Mai xoa nhẹ tay Lê An, giọng bà vẫn nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Không biết thì phải tìm hiểu, phải tự mình hỏi rõ. Tình yêu không phải là sự chờ đợi mù quáng, con ạ. Nó là sự chia sẻ, sự thấu hiểu, và quan trọng nhất là sự tôn trọng lẫn nhau. Nếu một người cứ mãi để người kia chờ đợi, để người kia cô đơn, thì đó không phải là tôn trọng. Con gái mình phải biết yêu thương bản thân mình trước đã."
Tiếng chợ đã dần vãn, ánh nắng chiều đã ngả vàng hẳn, chỉ còn vài bóng người lướt qua. Lê An ngồi đó, như một pho tượng, tâm trí cô quay cuồng với những lời nói của Bà Mai. Những lời nói ấy không gay gắt, không trách móc, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, lay chuyển tận gốc rễ những niềm tin mà cô đã xây dựng bấy lâu. "Nếu như ngày đó", Trần Hạo đã bày tỏ sớm hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, cái "khoảng cách vô hình" đã lớn đến mức lời nói của anh chỉ còn là những mảnh vụn ký ức. Và cô, liệu có thể mãi "chậm một nhịp" trong việc nhìn nhận sự thật? Hay đã đến lúc cô phải tự mình chèo lái con thuyền đời mình, tìm một bến đỗ an yên thực sự, nơi có cả sự quan tâm và nỗ lực từ cả hai phía?
***
Sau khi rời chợ, Lê An bước về nhà trong ánh đèn đường bắt đầu le lói. Con đường làng quen thuộc giờ đây như dài hơn, mỗi bước chân cô đều nặng trĩu những suy tư. Mùi cơm chiều từ những mái nhà lân cận thoang thoảng bay trong gió, nhưng Lê An không cảm thấy đói. Tâm trí cô vẫn còn văng vẳng những lời của Bà Mai, như một điệp khúc không ngừng lặp lại.
Khi về đến nhà, cô chào mẹ rồi đi thẳng vào phòng. Căn phòng nhỏ bé của cô chìm trong ánh sáng mờ ảo của buổi tối. Cô không bật đèn, chỉ để ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào, tạo nên những mảng bóng đổ chập chờn trên tường. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu ri ri từ khu vườn bên ngoài vọng vào, và tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm rèm cửa khẽ đung đưa.
Lê An ngồi xuống mép giường, tay cô vô thức vươn tới chiếc bàn nhỏ cạnh đầu giường, nơi đặt chiếc điện thoại di động cũ kỹ của cô. Màn hình đen thui, phản chiếu khuôn mặt cô mờ nhạt trong bóng tối. Cô cầm chiếc điện thoại lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa đã sờn cũ trong lòng bàn tay. Đây là vật kết nối duy nhất của cô với Trần Hạo, nhưng nó cũng là biểu tượng cho sự thưa thớt, cho cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người.
Lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, từng là điểm tựa vững chắc cho cô, giờ đây lại hiện lên như một lời nói dối ngọt ngào. Cô nhớ lại những tin nhắn ngắn ngủi của anh, những dòng chữ khô khan "anh bận quá", "có gì nói sau nhé". Đối lập hoàn toàn với hình ảnh "hai tay chèo cùng khỏe" mà Bà Mai đã nói. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra Trần Hạo ở thành phố. Anh đang làm gì? Anh có thực sự bận rộn đến mức không thể dành ra dù chỉ vài phút để gọi điện, để chia sẻ những gì đang diễn ra trong cuộc sống của anh không? Hay anh đang bận rộn với một thế giới mới, một thế giới không có cô?
Một câu hỏi lớn chợt hiện lên trong tâm trí Lê An, đau đáu và day dứt: *Liệu mình có đang tự lừa dối bản thân? Liệu anh ấy có thực sự đang cố gắng không?* Cô luôn tự nhủ rằng anh yêu cô, rằng anh chỉ bận học, rằng anh sẽ quay về. Nhưng những lời của Bà Mai đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng cô, khiến cô không thể nào lờ đi được nữa.
Cô nhớ về những lần cô chủ động gọi điện, những lần cô đợi chờ tin nhắn của anh. Và cả những lần cô tự dặn lòng phải hiểu cho anh, phải kiên nhẫn. Nhưng sự kiên nhẫn của cô có giới hạn. Và giới hạn ấy, dường như đang bị thử thách một cách nghiêm trọng. Cô đã cố gắng vun đắp một mình, cố gắng níu giữ một mối quan hệ mà dường như chỉ có cô là người duy nhất thực sự cố gắng.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự thất vọng và một chút xót xa cho chính mình. Cô đặt chiếc điện thoại xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đêm đen tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng mỏng manh lướt qua những đám mây. Những lời của Bà Mai cứ vang vọng: "một mình chèo mãi, rồi cũng mỏi, rồi cũng lạc thôi." Cô không muốn mình trở thành con thuyền lạc lối ấy. Cô không muốn cuộc đời mình cứ mãi "chậm một nhịp" so với người khác, cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn.
Cô biết, nỗi đau không thể biến mất ngay lập tức, nhưng giờ đây, nó không còn là một hố sâu hun hút nữa. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về những gì đã qua, nhưng cũng là một minh chứng cho sự kiên cường của cô. Cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi nhớ và sự thất vọng. Lê An cảm thấy một sự rõ ràng đến đau đớn, nhưng cũng đầy giải thoát. Cô đã nhìn thấy sự thật, và giờ đây, cô phải đối mặt với nó.
Cô sẽ bước tiếp, dù không có Trần Hạo, dù "nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại phía sau. Cô sẽ tìm cho mình một bến đỗ an yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được, nơi mà sự nỗ lực không chỉ đến từ một phía. Đêm nay, Lê An không còn cảm thấy quá cô đơn nữa. Cô vẫn còn chính mình, và cô đã tìm thấy một hướng đi mới cho con thuyền đời mình. Cô sẽ tự mình định đoạt cuộc đời mình, bắt đầu từ những bước đi nhỏ nhất, những mảng màu tươi sáng được dệt nên từ sự tự tin và lòng dũng cảm.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.