Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 136: Cuộc Gọi Vụt Tắt: Khoảng Cách Lời Nói

Sau khi rời chợ, Lê An bước về nhà trong ánh đèn đường bắt đầu le lói. Con đường làng quen thuộc giờ đây như dài hơn, mỗi bước chân cô đều nặng trĩu những suy tư. Mùi cơm chiều từ những mái nhà lân cận thoang thoảng bay trong gió, nhưng Lê An không cảm thấy đói. Tâm trí cô vẫn còn văng vẳng những lời của Bà Mai, như một điệp khúc không ngừng lặp lại.

Khi về đến nhà, cô chào mẹ rồi đi thẳng vào phòng. Căn phòng nhỏ bé của cô chìm trong ánh sáng mờ ảo của buổi tối. Cô không bật đèn, chỉ để ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào, tạo nên những mảng bóng đổ chập chờn trên tường. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu ri ri từ khu vườn bên ngoài vọng vào, và tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm rèm cửa khẽ đung đưa.

Lê An ngồi xuống mép giường, tay cô vô thức vươn tới chiếc bàn nhỏ cạnh đầu giường, nơi đặt chiếc điện thoại di động cũ kỹ của cô. Màn hình đen thui, phản chiếu khuôn mặt cô mờ nhạt trong bóng tối. Cô cầm chiếc điện thoại lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa đã sờn cũ trong lòng bàn tay. Đây là vật kết nối duy nhất của cô với Trần Hạo, nhưng nó cũng là biểu tượng cho sự thưa thớt, cho cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người.

Lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, từng là điểm tựa vững chắc cho cô, giờ đây lại hiện lên như một lời nói dối ngọt ngào. Cô nhớ lại những tin nhắn ngắn ngủi của anh, những dòng chữ khô khan "anh bận quá", "có gì nói sau nhé". Đối lập hoàn toàn với hình ảnh "hai tay chèo cùng khỏe" mà Bà Mai đã nói. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra Trần Hạo ở thành phố. Anh đang làm gì? Anh có thực sự bận rộn đến mức không thể dành ra dù chỉ vài phút để gọi điện, để chia sẻ những gì đang diễn ra trong cuộc sống của anh không? Hay anh đang bận rộn với một thế giới mới, một thế giới không có cô?

Một câu hỏi lớn chợt hiện lên trong tâm trí Lê An, đau đáu và day dứt: *Liệu mình có đang tự lừa dối bản thân? Liệu anh ấy có thực sự đang cố gắng không?* Cô luôn tự nhủ rằng anh yêu cô, rằng anh chỉ bận học, rằng anh sẽ quay về. Nhưng những lời của Bà Mai đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng cô, khiến cô không thể nào lờ đi được nữa.

Cô nhớ về những lần cô chủ động gọi điện, những lần cô đợi chờ tin nhắn của anh. Và cả những lần cô tự dặn lòng phải hiểu cho anh, phải kiên nhẫn. Nhưng sự kiên nhẫn của cô có giới hạn. Và giới hạn ấy, dường như đang bị thử thách một cách nghiêm trọng. Cô đã cố gắng vun đắp một mình, cố gắng níu giữ một mối quan hệ mà dường như chỉ có cô là người duy nhất thực sự cố gắng.

Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự thất vọng và một chút xót xa cho chính mình. Cô đặt chiếc điện thoại xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đêm đen tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng mỏng manh lướt qua những đám mây. Những lời của Bà Mai cứ vang vọng: "một mình chèo mãi, rồi cũng mỏi, rồi cũng lạc thôi." Cô không muốn mình trở thành con thuyền lạc lối ấy. Cô không muốn cuộc đời mình cứ mãi "chậm một nhịp" so với người khác, cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn.

Cô biết, nỗi đau không thể biến mất ngay lập tức, nhưng giờ đây, nó không còn là một hố sâu hun hút nữa. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về những gì đã qua, nhưng cũng là một minh chứng cho sự kiên cường của cô. Cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi nhớ và sự thất vọng. Lê An cảm thấy một sự rõ ràng đến đau đớn, nhưng cũng đầy giải thoát. Cô đã nhìn thấy sự thật, và giờ đây, cô phải đối mặt với nó.

Cô sẽ bước tiếp, dù không có Trần Hạo, dù "nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại phía sau. Cô sẽ tìm cho mình một bến đỗ an yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được, nơi mà sự nỗ lực không chỉ đến từ một phía. Đêm nay, Lê An không còn cảm thấy quá cô đơn nữa. Cô vẫn còn chính mình, và cô đã tìm thấy một hướng đi mới cho con thuyền đời mình. Cô sẽ tự mình định đoạt cuộc đời mình, bắt đầu từ những bước đi nhỏ nhất, những mảng màu tươi sáng được dệt nên từ sự tự tin và lòng dũng cảm.

***

Lê An đang giúp mẹ dọn dẹp bát đũa sau bữa tối, mùi nước rửa bát phảng phất, trộn lẫn với hương hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa nhà hàng xóm. Lòng cô vẫn còn mang nặng những suy tư từ buổi chiều, những lời của Bà Mai như một ám ảnh ngọt ngào về sự cân bằng trong tình yêu. Cô đặt chiếc bát cuối cùng vào chạn, lau khô tay rồi định quay về phòng, tiếp tục chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong cái sự chấp nhận vừa đau đớn vừa giải thoát mà cô vừa tìm thấy. Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc, ấm áp vang lên từ cổng, phá tan sự tĩnh lặng của buổi tối.

"An à, con ơi! Thằng Hạo gọi về này! Mau sang nghe điện thoại đi con!"

Đó là giọng của Bà Tư, mẹ Trần Hạo. Giọng bà reo lên niềm vui, kéo Lê An ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Trái tim cô bỗng đập nhanh một nhịp, một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ len lỏi. Bao lâu rồi nhỉ? Bao lâu rồi Trần Hạo không gọi về? Những lời nói của Bà Mai, về sự "một mình chèo mãi rồi cũng mỏi," dường như bị đẩy lùi lại bởi một làn sóng hy vọng bất ngờ. Cô đã tự nhủ sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ không chờ đợi nữa. Nhưng chỉ cần nghe tên anh, tất cả những lời tự nhủ ấy dường như tan biến thành khói sương, nhường chỗ cho niềm khao khát được kết nối. Cái bản năng đầu tiên của một người đang yêu vẫn trỗi dậy mạnh mẽ hơn mọi lý trí.

Lê An vội vã quay người, quên cả việc chào mẹ, chạy ra cửa. Bóng tối đã phủ xuống con đường làng, chỉ còn ánh đèn dầu leo lét từ vài nhà hàng xóm và ánh trăng non yếu ớt soi đường, treo lơ lửng trên những tán cây xoan già cỗi. Tiếng dế kêu ri ri từ bụi tre đầu ngõ xen lẫn tiếng chó sủa xa xa, tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của một đêm làng quê yên bình. Bà Tư đứng đợi ở cổng nhà mình, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, tay cầm chiếc ống nghe điện thoại bàn đời cũ, cái dây xoắn ốc dài ngoằng vẫn còn vươn ra từ trong nhà, như một sợi dây vô hình nối liền hai thế giới. Khuôn mặt bà Tư tươi rói, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn bởi nụ cười rạng rỡ. Bà mặc bộ quần áo bà ba màu nâu sờn cũ, mái tóc bạc được búi gọn gàng, toát lên vẻ hiền từ, phúc hậu. Ánh mắt bà lấp lánh niềm vui khi thấy Lê An, như thể bà đang chứng kiến một điều gì đó thật đẹp đẽ và đáng mong chờ.

"Nhanh lên con, nó đang đợi đấy!" Bà Tư giục, giọng nói vẫn chất chứa niềm vui, xen lẫn sự mong mỏi giản dị của một người mẹ muốn con trai mình và cô gái nó yêu thương được gần gũi. Bà khẽ nháy mắt với Lê An, một cử chỉ nhỏ nhưng ấm áp, như muốn tiếp thêm cho cô sự tự tin.

Lê An bước vội sang, cảm nhận từng nhịp đập mạnh mẽ trong lồng ngực. Cô đến gần Bà Tư, bàn tay khẽ run rẩy vươn ra đón lấy chiếc ống nghe. Lớp vỏ nhựa của ống nghe đã ngả màu ố vàng theo năm tháng, có lẽ là do vô số bàn tay đã từng chạm vào nó, vô số lời nói đã từng được truyền qua nó. Cảm giác mát lạnh chạm vào đầu ngón tay cô, rồi lan tỏa khắp lòng bàn tay. Mùi nhựa cũ và một chút mùi ẩm mốc nhẹ nhàng quen thuộc của chiếc điện thoại bàn tỏa ra, gợi nhớ về những buổi chiều tan học, những lần cô và Trần Hạo cùng nhau nghe những cuộc gọi của bạn bè, hay những tin tức từ xa. Đó là mùi của những cuộc gọi, của những lời nói, của những hy vọng từng được trao gửi qua đường dây này, mang theo cả ký ức của một thời thơ ấu vô tư.

Cô áp ống nghe vào tai, tiếng rè rè đặc trưng của đường dây điện thoại cũ vọng vào, như một bức tường âm thanh mỏng manh ngăn cách cô với thế giới bên kia. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không muốn mình tỏ ra quá yếu đuối, quá khao khát. Những lời Bà Mai như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, rằng cô không thể mãi là người duy nhất cố gắng. Nhưng sự thật là, cô đã khao khát được nghe giọng anh, khao khát được kết nối, dù chỉ là qua một đường dây điện thoại cũ kỹ và đầy tiếng nhiễu.

"Alo... anh Hạo à?" Giọng Lê An khẽ khàng, mang theo chút e dè và một chút gì đó gọi là chờ đợi. Cô muốn hỏi anh rất nhiều điều, muốn kể cho anh nghe về những ngày tháng trống vắng, về những suy tư vừa qua, về những lời khuyên của Bà Mai. Cô muốn biết anh đang sống thế nào, có ăn uống đầy đủ không, có nhớ cô không. Nhưng tất cả những câu hỏi ấy đều nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ còn lại một tiếng gọi yếu ớt, như một lời thì thầm trong đêm. Cô chờ đợi, nín thở, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất từ phía bên kia, như thể đó là những mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh đã bị thời gian làm phai nhạt.

***

Trong một góc phòng ký túc xá chật chội, ánh đèn vàng vọt từ chiếc bóng đèn treo lơ lửng trên trần nhà chiếu xuống, Trần Hạo đang ngồi giữa chồng sách vở cao ngất. Mùi giấy cũ và mực in mới trộn lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của căn phòng đã phủ kín cả không gian. Căn phòng với ba chiếc giường tầng và bốn người bạn cùng phòng, giờ đây đang chìm trong sự im lặng của đêm khuya. Chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều, tạo ra một luồng gió yếu ớt không đủ xua đi cái oi bức của đêm thành phố. Anh vừa gác ống nghe điện thoại sau khi nói chuyện với mẹ, nghe bà Tư kể về cuộc sống ở nhà, những chuyện làng xóm và cả những lời dặn dò tỉ mỉ về việc giữ gìn sức khỏe. Dù cố gắng lắng nghe, tâm trí anh vẫn không ngừng lướt qua những công thức hóa học phức tạp và những bài toán vật lý hóc búa đang chờ được giải quyết.

Tiếng Lê An vang lên qua đường dây điện thoại, giọng nói quen thuộc mang theo chút e dè và hy vọng, như một làn gió mát lành lướt qua giữa bộn bề suy nghĩ của anh. "Alo... anh Hạo à?" Giọng cô vẫn dịu dàng như ngày nào, làm anh chợt chững lại một giây. Một thoáng nhớ nhung về thị trấn ven sông, về những buổi chiều tan học, về hình bóng cô gái nhỏ bé đi bên cạnh anh chợt ùa về. Nhưng chỉ là một thoáng. Ánh mắt anh nhanh chóng quay trở lại với cuốn sách giáo khoa dày cộp đang mở trên bàn, những dòng chữ chi chít, những công thức khô khan như đang thôi thúc anh.

"An hả? Anh đây." Giọng Trần Hạo trầm và hơi khàn, xen lẫn chút mệt mỏi sau một ngày dài học tập căng thẳng. Anh cố gắng nói chậm lại một chút, nhưng sự gấp gáp vẫn không giấu được. Anh không có thời gian cho những câu chuyện phiếm, cho những lời hỏi thăm sâu sắc. Tâm trí anh bị bủa vây bởi áp lực từ những kỳ thi sắp tới, bởi sự cạnh tranh khốc liệt ở ngôi trường chuyên này. "Mấy nay anh bận quá, bài vở nhiều kinh khủng. Sắp tới lại thi giữa kỳ, áp lực l��m." Anh không hề nói dối. Cuộc sống ở thành phố, đặc biệt là ở trường chuyên, khác xa so với thị trấn yên bình. Mỗi ngày là một cuộc chạy đua với thời gian, với kiến thức, với chính bản thân.

Phía bên kia, Lê An dường như đang cố gắng tìm kiếm một kẽ hở, một khoảng lặng để len lỏi vào thế giới bận rộn của anh. "Ừm... anh có khỏe không? Ăn uống đầy đủ chứ? Mọi chuyện ở thành phố thế nào? Anh có bạn mới chưa?" Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng anh nghe thấy một chút gì đó mong manh, một chút gì đó đang cố gắng níu giữ. Những câu hỏi của cô, dù giản dị, lại khiến anh cảm thấy hơi bối rối. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn làm cô lo lắng hay cảm thấy xa cách. Nhưng quan trọng hơn, anh thực sự không có đủ thời gian để nghĩ sâu về những điều đó.

"Anh vẫn khỏe. Cũng có mấy bạn cùng lớp hay học chung." Anh trả lời một cách qua loa, ánh mắt vẫn dán vào trang sách, tay vô thức lật qua lật lại một cây bút bi. Anh đang nghĩ về bài tập hóa học còn dang dở, về công thức cần phải ghi nhớ, về những buổi học nhóm sắp tới. "Thôi, anh phải học tiếp đây, mai có tiết kiểm tra khó lắm. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé." Anh kết thúc cuộc gọi một cách lịch sự nhưng dứt khoát. Đối với anh, đây là một cuộc gọi để thông báo tình hình, để giữ liên lạc cơ bản, chứ không phải là nơi để chia sẻ tâm tư, tình cảm. Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự bận rộn của anh. Anh tin rằng tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua những khoảng cách này, đủ mạnh mẽ để không cần những lời nói hoa mỹ hay những cuộc trò chuyện dài dòng.

Lê An im lặng một lát, một sự im lặng kéo dài hơn bình thường. Anh cảm nhận được điều đó, nhưng anh không biết phải nói gì để lấp đầy khoảng trống ấy. Anh chỉ biết mình cần phải quay lại với việc học, ngay lập tức. Anh nghe tiếng thở dài nhẹ của cô qua điện thoại, một âm thanh nhỏ bé nhưng lại mang theo một nỗi niềm khó tả. Anh muốn nói thêm điều gì đó, một lời an ủi, một lời hứa hẹn, nhưng rồi lại thôi. Anh không biết phải nói gì, và thời gian thì không cho phép.

"Ừm... anh cứ học đi nhé." Giọng Lê An cuối cùng cũng vang lên, yếu ớt hơn, mang theo một sự chấp nhận mà anh không hiểu rõ. "Anh nhớ giữ gìn sức khỏe."

"Ừ, em cũng vậy." Trần Hạo đáp cụt lủn, rồi nhanh chóng nói lời tạm biệt. "Thôi, anh cúp máy đây. Chào em." Anh đặt ống nghe xuống, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa trên đầu ngón tay. Anh không nhìn đồng hồ, nhưng anh biết mình đã lãng phí quá nhiều thời gian. Ngay lập tức, anh cúi đầu xuống chồng sách vở, cố gắng tập trung vào những con số và ký hiệu khô khan, xua đi hình ảnh Lê An và cái cảm giác day dứt mơ hồ mà cuộc gọi vừa rồi mang lại. Anh không hề nhận ra, trong sự vội vã và tính chất thông báo của cuộc gọi này, anh đã vô tình bỏ lỡ một khoảnh khắc quan trọng, một cơ hội để níu giữ một điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay. Anh không biết rằng, ở đầu dây bên kia, những lời nói không thành của Lê An đang chất chứa một nỗi buồn sâu sắc, báo hiệu cho một "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành, không chỉ về địa lý mà còn về mặt cảm xúc.

***

Đêm khuya đã về, trăng treo lơ lửng trên đỉnh đầu, trải một tấm voan bạc mỏng manh xuống khắp làng. Lê An nằm trên giường, mắt nhìn trân trối lên trần nhà, nơi những bóng đổ chập chờn từ ánh trăng hắt qua cửa sổ tạo nên những hình thù kỳ dị. Tiếng gió đêm luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, làm rèm cửa khẽ đung đưa, tạo ra những âm thanh sột soạt mơ hồ. Cô cố gắng sắp xếp lại những câu chữ vụn vặt trong cuộc gọi vừa rồi, từng câu, từng chữ cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh.

Không một câu hỏi thăm sâu sắc, không một lời kể chuyện phiếm, chỉ là những thông tin khô khan về lịch học và thi cử. Giọng anh trầm ấm, nhưng lại vội vã, như thể anh đang nói chuyện với một người lạ, hoặc một người mà anh phải hoàn thành nghĩa vụ. Cô đã chuẩn bị bao nhiêu điều để nói, bao nhiêu cảm xúc để chia sẻ, vậy mà tất cả đều nghẹn lại. Lời Bà Mai "một mình chèo mãi rồi cũng mỏi" cứ văng vẳng bên tai, giờ đây càng trở nên rõ ràng và sắc lạnh, khiến tim cô thắt lại từng hồi. Nó không còn là một lời khuyên nữa, mà đã biến thành một sự thật nghiệt ngã đang dần phơi bày trước mắt cô.

*Anh ấy bận thật sao? Hay là... anh ấy không còn muốn nói chuyện với mình nhiều nữa?* Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Lê An, đau đáu và không ngừng tra tấn cô. Cô nhớ lại những ngày anh còn ở thị trấn, những buổi chiều hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, anh luôn lắng nghe cô nói, kể cho cô nghe đủ thứ chuyện trên đời, từ những giấc mơ trẻ con đến những kế hoạch cho tương lai. Anh luôn dành thời gian cho cô, dù là những lúc bận rộn nhất. Nhưng giờ đây, những cuộc gọi của anh chỉ còn là những thông báo, những lời nói ngắn gọn, súc tích, thiếu đi hơi ấm và sự quan tâm.

Lê An thở dài, úp mặt vào chiếc gối mềm mại, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên đầu giường. Cô không khóc, nước mắt đã khô cạn từ những đêm dài chờ đợi và hy vọng. Thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, một sự thất vọng lắng đọng trong lòng, tạo nên một quyết tâm âm thầm, cứng cỏi. Cô không còn cảm thấy sự trống rỗng như những ngày trước, thay vào đó là một cảm giác mất mát rõ ràng, nhưng kèm theo đó là một sự giải thoát đến đau đớn.

Cô nhấc chiếc điện thoại lên, nhìn vào màn hình đen thui, phản chiếu khuôn mặt cô mờ nhạt trong bóng tối. Lời hứa "không quên em" của anh, từng là điểm tựa vững chắc cho cô, giờ đây dường như chỉ còn là một lời nói gió bay, một "lời nói không thành" đúng nghĩa. Nó không đủ để giữ lại tất cả những gì đang mất đi. Anh không hỏi thăm nhiều về cuộc sống của cô, về những gì cô đã trải qua, về những niềm vui hay nỗi buồn của cô. Điều đó cho thấy anh đang dần chìm đắm hoàn toàn vào môi trường mới của mình, vào những tham vọng và áp lực nơi thành phố, vô tình bỏ quên những gì ở lại phía sau, bỏ quên cô.

Lê An nhắm mắt lại. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã kiên nhẫn đợi chờ, đã tự mình vun đắp cho mối quan hệ này. Nhưng một mình cô, cô không thể làm được. Con thuyền tình yêu của họ, như lời Bà Mai nói, "một mình chèo mãi, rồi cũng mỏi, rồi cũng lạc thôi." Cô không muốn mình trở thành con thuyền lạc lối ấy. Cô không muốn cuộc đời mình cứ mãi "chậm một nhịp" so với người khác, cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn.

Đêm nay, Lê An cảm thấy một sự rõ ràng đến đau đớn, nhưng cũng đầy giải thoát. Cô đã nhìn thấy sự thật, và giờ đây, cô phải đối mặt với nó. Không có Trần Hạo, cô vẫn phải bước tiếp. "Nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại phía sau, trong những ký ức đẹp đẽ nhưng cũng đầy tiếc nuối. Cô sẽ tìm cho mình một bến đỗ an yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được, nơi mà sự nỗ lực không chỉ đến từ một phía. Cô sẽ tự mình định đoạt cuộc đời mình, bắt đầu từ những bước đi nhỏ nhất, những mảng màu tươi sáng được dệt nên từ sự tự tin và lòng dũng cảm. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một vực sâu không đáy nữa. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về những gì đã qua, nhưng cũng là một minh chứng cho sự kiên cường của cô.

Cô đặt chiếc điện thoại xuống, lần này không còn là sự tiếc nuối hay mong chờ, mà là sự chấp nhận. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm. Lê An trở mình, đưa tay ôm lấy chiếc gối, tựa như đang ôm lấy chính mình, ôm lấy những tổn thương và cả những hy vọng mới. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng để tự mình đi trên con đường ấy, tìm kiếm hạnh phúc mà cô xứng đáng có được.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free