Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 137: Lá Thư Dài và Hồi Âm Ngắn: Nỗi Lòng Bên Dòng Sông

Đêm buông xuống thị trấn ven sông, kéo theo một màn sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà ngói cũ kỹ, len lỏi qua từng kẽ lá của những hàng cây cổ thụ. Gió từ sông thổi vào, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi phù sa quen thuộc, nhưng đối với Lê An đêm nay, mùi hương ấy không còn đủ sức xoa dịu những ưu tư đang cuộn xoáy trong lòng. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn học cũ kỹ của cô hắt xuống một vầng sáng vàng vọt, yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ từng nét chữ đang chầm chậm hiện ra trên trang giấy trắng. Tiếng bút sột soạt, nhẹ nhàng như tiếng côn trùng rỉ rả giữa đêm trường, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm căn phòng.

Lê An ngồi đó, mái tóc dài buông xõa trên vai, che đi một phần khuôn mặt đang đăm chiêu. Đôi mắt cô, thường ngày trong veo như dòng nước mùa thu, giờ đây ẩn chứa một nỗi niềm khó tả, một sự pha trộn giữa nhớ nhung, hy vọng mong manh và cả sự hoang mang, lo lắng về một điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay. Lá thư cô đang viết không chỉ là một bức thư thông thường; nó là lời tự sự, là tiếng lòng được chắt chiu từ những đêm dài trằn trọc không ngủ, từ những buổi chiều cô đơn đi dạo "bên bờ sông cũ", nơi từng in dấu chân của hai người.

Cô hít một hơi thật sâu, mực thấm vào từng thớ giấy, mang theo cả tâm tư cô gửi gắm. Cô bắt đầu bằng những lời hỏi thăm quen thuộc về cuộc sống của Trần Hạo ở thành phố, về việc học hành của anh, về những người bạn mới mà anh có thể đã gặp. Nhưng rồi, những ngón tay cô dần run lên khi những câu chữ chân thật nhất bắt đầu tuôn trào. Cô viết về sự trống vắng khi anh đi, về những buổi chiều không còn ai cùng cô đạp xe trên con đường làng rợp bóng cây. Cô kể về những thay đổi nhỏ ở thị trấn, những câu chuyện phiếm mà cô biết chắc anh sẽ thích nghe, nếu như ngày đó anh vẫn còn ngồi đây, bên cô.

“Anh Hạo,” cô nắn nót viết, giọng văn như lời cô nói thầm trong đêm, “thị trấn mình vẫn vậy, nhưng em thì không còn như xưa nữa. Em nhớ anh nhiều lắm. Mỗi lần ra bờ sông, em lại nhớ những lời anh nói, nhớ những giấc mơ hai đứa mình từng chia sẻ. Thành phố có thay đổi anh nhiều không? Em mong là không, nhưng sao những cuộc điện thoại của anh cứ vội vã, những lời anh nói cứ ngắn gọn đến thế? Có phải em đã làm gì sai không, hay là anh… anh đã quên mất em rồi?”

Từng câu, từng chữ cứ thế tuôn ra, không chút ngừng nghỉ. Cô không muốn giữ lại bất cứ điều gì nữa. Sau cuộc điện thoại vội vã đêm qua, sau lời khuyên của Bà Mai về việc "một mình chèo mãi rồi cũng mỏi", Lê An nhận ra mình không thể tiếp tục chờ đợi trong im lặng. Cô cần một sự xác nhận, một câu trả lời, dù cho câu trả lời ấy có thể làm tan vỡ chút hy vọng cuối cùng trong lòng cô. Cô không muốn mình mãi là người "chậm một nhịp", để rồi phải tiếc nuối "nếu như ngày đó" mình đã nói ra hết những gì cần nói.

Cô kể về những gì cô đã trải qua, những niềm vui nho nhỏ khi giúp mẹ bán hàng, những buổi học thêm căng thẳng, những câu chuyện của bạn bè. Cô không giấu giếm nỗi buồn khi thấy những cặp đôi khác tay trong tay đi dạo, khi nghe những lời bàn tán về việc anh có thể đã có "bạn mới" ở thành phố – dù cô biết đó chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ, nhưng chúng vẫn gieo vào lòng cô một hạt giống lo lắng.

“Em biết anh bận, biết anh phải cố gắng rất nhiều ở một môi trường mới,” cô viết tiếp, “nhưng anh à, em cũng cần được chia sẻ, cần biết anh vẫn ổn, và rằng em vẫn còn ở trong tâm trí anh. Đôi khi em cảm thấy như có một ‘khoảng cách vô hình’ đang lớn dần giữa chúng ta, không phải vì địa lý, mà vì những điều chúng ta không nói ra.”

Cô dừng bút, ngón tay vuốt nhẹ lên những dòng chữ mình vừa viết. Mùi mực mới còn thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy cũ và hơi ẩm của đêm. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có hiểu hết được những tâm tư này không? Liệu anh có dành thời gian để đọc kỹ từng câu, từng chữ, để cảm nhận nỗi lòng của cô? Hay bức thư này cũng sẽ giống như những cuộc điện thoại ngắn ngủi kia, chỉ là một "lời nói không thành" được gửi gắm trong phong bì?

Một giọt nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi một chữ "nhớ". Cô vội vàng lau đi, không muốn nước mắt làm hỏng bức thư. Đây là tất cả hy vọng của cô, là lời cầu xin cuối cùng cho mối tình "thanh mai trúc mã" này. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn ở đây, vẫn đợi chờ anh, nhưng sự đợi chờ ấy không phải là vô hạn. Cô đã cảm nhận được sự "mỏi" của con thuyền tình yêu mà chỉ một mình cô chèo lái. Cô cần anh cùng chèo, hoặc ít nhất, cho cô một tín hiệu rằng anh vẫn còn ở trên con thuyền đó.

Cuối cùng, cô ký tên mình, Lê An, một cách thật chậm rãi, như muốn kéo dài thêm chút nữa khoảnh khắc được bày tỏ này. Gấp bức thư lại, cô cẩn thận cho vào phong bì màu trắng tinh khôi, dán kín. Chiếc phong bì nhỏ bé ấy, chứa đựng cả một bầu trời tâm sự và hy vọng, nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Cô nhìn nó thật lâu, như thể đang nhìn vào một phần linh hồn mình, gửi gắm vào đó tất cả những gì cô muốn nói mà không thể nói thành lời. Đêm đã khuya lắm rồi, ánh đèn dầu cũng đã mờ hơn, nhưng Lê An vẫn còn ngồi đó, ôm lấy bức thư, lòng nặng trĩu nhưng cũng nhẹ nhõm phần nào vì đã trút được gánh nặng trong lòng. Cô biết, đây là tất cả những gì cô có thể làm lúc này. Phần còn lại, cô đành phó mặc cho số phận, và cho trái tim của Trần Hạo.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của ngày mới rải nhẹ trên những tán lá xanh rì, mang theo hơi sương mát lành, Lê An đã có mặt tại bưu điện thị trấn. Không khí buổi sáng thật trong trẻo và yên bình, khác hẳn với sự nặng nề của đêm qua. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây trước cổng bưu điện, và tiếng người qua lại cũng thưa thớt. Cô khoác trên mình chiếc áo bà ba màu xanh nhạt, mái tóc tết gọn gàng, trông thật giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát vốn có. Trong tay cô là chiếc phong bì đã được niêm phong cẩn thận.

Bưu điện thị trấn nhỏ nhắn, thân thuộc, với cánh cửa gỗ đã bạc màu theo năm tháng và chiếc chuông gió nhỏ kêu leng keng mỗi khi có người ra vào. Lê An bước vào, tiếng chuông gió vang lên như một lời chào quen thuộc. Bên trong, mùi giấy mực cũ và mùi gỗ thoang thoảng, gợi lên những ký ức về những lần cô theo bà ngoại đến đây gửi thư cho các chú, các bác ở xa. Cô đứng chờ một lát, nhìn quanh quất. Không có nhiều người, chỉ có một vài bác nông dân đang gửi tiền về quê hoặc nhận báo.

Khi đến lượt mình, cô tiến đến quầy, đặt nhẹ nhàng bức thư lên mặt bàn gỗ đã mòn nhẵn. Nhân viên bưu điện, một cô trung niên với mái tóc búi gọn gàng, đôi kính lão trễ xuống sống mũi, ngẩng đầu lên nhìn cô với một nụ cười hiền hậu.

“Dạ, cháu chào cô ạ. Cô cho cháu gửi thư thường ạ,” Lê An nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự sốt sắng. Tay cô siết chặt mép bàn, dù chỉ là một hành động vô thức, nhưng nó thể hiện sự hồi hộp đang dâng lên trong lòng.

Cô nhân viên bưu điện nhận lấy bức thư, liếc nhìn địa chỉ người nhận. “À, lại thư cho thằng Hạo trên thành phố hả con?” cô mỉm cười, đôi mắt nheo lại sau lớp kính. “Thấy con bé hay gửi thư cho nó ghê. Tụi trẻ bây giờ, có điện thoại rồi mà vẫn thích viết thư tay nhỉ? Lãng mạn ghê.”

Lê An hơi đỏ mặt, khẽ cúi đầu. “Dạ… cháu thấy viết thư tay tình cảm hơn ạ.” Cô không giải thích thêm. Cô cũng không muốn nói rằng những cuộc gọi điện thoại giờ đây đã không còn như xưa, rằng những lời nói qua điện thoại đã trở nên quá đỗi khô khan, không đủ để cô bày tỏ hết nỗi lòng.

Cô nhân viên bưu điện gật gù, rồi cẩn thận đóng dấu lên phong bì, đặt nó vào một chồng thư khác đang chờ được phân loại. Lê An dõi theo từng cử chỉ của cô, ánh mắt không giấu được sự mong chờ. Cô thấy bức thư của mình nằm đó, giữa bao nhiêu bức thư khác, nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. Cô tự hỏi, liệu bức thư này có mang theo được hết những tâm tư của cô đến với Trần Hạo không? Liệu nó có thể bắc một nhịp cầu tình cảm giữa "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên này không?

Trả tiền cước xong, Lê An vẫn nán lại thêm một chút, nhìn chiếc phong bì cho đến khi nó được đặt gọn gàng vào một chiếc túi lớn, chuẩn bị cho chuyến xe buýt lên thành phố. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ, như thể đã trút được một phần gánh nặng. Nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng mới lại trỗi dậy. Liệu hồi âm sẽ như thế nào? Liệu nó có mang đến cho cô niềm hy vọng, hay sẽ là một sự thật nghiệt ngã khác?

Cô quay người, bước ra khỏi bưu điện, tiếng chuông gió lại vang lên tiễn bước. Ánh nắng ban mai vẫn dịu dàng, nhưng trong lòng Lê An, một cơn bão cảm xúc vẫn đang âm thầm hình thành, chờ đợi hồi đáp từ một người ở phương xa. Cô biết, "nếu như ngày đó" anh đã nói ra, mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng giờ đây, cô đã chủ động nói ra, và cô chỉ có thể chờ đợi. Sự chờ đợi này, cô tự nhủ, sẽ không kéo dài mãi mãi. Cô không muốn mình mãi "chậm một nhịp" trong cuộc đời mình nữa.

***

Vài tuần trôi qua, thời tiết thị trấn đã chuyển sang cái nắng oi ả đặc trưng của mùa hè. Mặt trời chói chang đổ lửa xuống những con đường làng, làm không khí đặc quánh lại, mang theo mùi của đất khô và cây cỏ cháy nắng. Vào một buổi trưa như thế, khi cả thị trấn chìm trong sự tĩnh lặng của giấc ngủ trưa, Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo, nhận được một lá thư từ thành phố.

Bà Tư vừa đi chợ về, mồ hôi lấm tấm trên trán, chiếc nón lá đã ngả màu vì nắng gió. Bà đặt gánh hàng xuống hiên nhà, vội vàng mở hòm thư. Thấy phong bì quen thuộc với dấu bưu điện thành phố, bà mừng rỡ. Bà biết, đây là thư của thằng Hạo. Thằng bé nó bận học, ít khi gọi điện về, nên những lá thư này là cầu nối duy nhất giữa nó và gia đình.

Tuy nhiên, khi mở phong bì ra, nét mặt bà Tư thoáng chút bối rối. Lá thư ngắn hơn bà tưởng tượng. Bà đọc lướt qua, đôi mắt nheo lại. Nội dung chủ yếu là về việc học hành căng thẳng, sắp tới có đợt thi quan trọng, và anh vẫn khỏe. Không có nhiều lời hỏi thăm về gia đình, hay những câu chuyện phiếm như những bức thư trước. Và điều khiến bà Tư chú ý nhất, là ở cuối thư, có thêm một phong bì nhỏ hơn, đề tên "Gửi An".

Bà Tư cầm lá thư trên tay, lòng dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ. Bà biết tình cảm của hai đứa nhỏ. Bà cũng biết Lê An đã cố gắng rất nhiều để duy trì mối quan hệ này. Lá thư của An gửi cho Hạo tuần trước dài đến mấy trang, tràn đầy tâm sự. Nhưng hồi âm của Hạo cho An lại ngắn ngủi thế này, bà không khỏi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Bà Tư là người phụ nữ tinh tế, bà hiểu rằng trong tình yêu, sự im lặng và những lời nói qua loa đôi khi còn đáng sợ hơn cả lời chia tay. Bà lo cho Lê An, cô bé hiền lành, tình cảm ấy.

Không chần chừ, bà Tư quyết định mang lá thư sang nhà Lê An ngay. Dù trời nắng gắt, nhưng bà không muốn để Lê An phải chờ đợi thêm. Bà muốn xem phản ứng của Lê An, và nếu cần, bà sẽ an ủi cô bé.

Bước chân bà Tư thoăn thoắt trên con đường làng rải đá cuội nóng hổi. Đến trước cổng nhà Lê An, bà cất tiếng gọi: “An ơi! An ơi, có ai ở nhà không?”

Lê An đang giúp mẹ phơi mớ cá khô ngoài sân. Nghe tiếng gọi quen thuộc của bác Tư, cô vội vàng chạy ra, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt sáng bừng hy vọng. “Dạ, cháu chào bác Tư ạ! Bác vào nhà uống nước cho mát ạ, trời nắng quá.”

Bà Tư bước vào hiên, tay cầm phong bì thư. Bà nhìn Lê An với ánh mắt có chút ái ngại, rồi đưa lá thư ra. “An ơi, có thư thằng Hạo gửi cho con này!” Giọng bà có chút ngập ngừng, như thể bà đang cố gắng che giấu điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là không biết phải nói gì để xoa dịu nếu mọi chuyện không như ý.

Lê An nhìn thấy lá thư, cả người cô như bừng tỉnh. Niềm vui sướng và sự mong chờ dâng lên ngập tràn, xóa tan mọi lo lắng ban nãy. Cô nhanh chóng nhận lấy phong bì từ tay bác Tư, cảm nhận sự nhẹ tênh của nó. “Dạ cháu cảm ơn bác Tư nhiều ạ!” Cô vội vàng nói, ánh mắt dán chặt vào phong bì. Cô muốn mở nó ra ngay lập tức, muốn biết Trần Hạo đã viết gì cho cô.

Bà Tư nhìn theo Lê An, thấy cô bé vội vã chào hỏi rồi ôm chặt lá thư, chạy nhanh vào nhà như sợ ai đó sẽ cướp mất. Bà thở dài, đứng lặng một lát. Bà biết, cuộc gặp gỡ này, lá thư này, có thể sẽ mang đến một bước ngoặt lớn trong lòng cô bé. Bà chỉ mong, dù thế nào đi nữa, Lê An cũng sẽ không phải chịu tổn thương quá nhiều. Mùi thức ăn từ nhà hàng xóm thoang thoảng bay đến, nhắc nhở bà về bữa trưa còn dang dở. Bà Tư quay về, lòng vẫn nặng trĩu một nỗi lo lắng không tên. Bà chỉ có thể cầu mong cho những đứa trẻ ấy tìm thấy bình yên.

***

Căn phòng của Lê An chìm trong ánh chiều tà dịu mát, xua đi cái nắng nóng gay gắt của buổi trưa. Cô ngồi trên chiếc giường quen thuộc, tấm rèm cửa sổ bằng vải mỏng lay động nhẹ nhàng theo làn gió, mang theo hương hoa lài từ khu vườn nhỏ. Trên tay cô là lá thư của Trần Hạo. Trái tim cô đập thình thịch, một sự kết hợp giữa háo hức và lo sợ. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, kể từ khi bức thư đầy tâm tư của cô được gửi đi.

Cẩn thận đến từng chi tiết, Lê An xé mép phong bì, chậm rãi rút lá thư ra. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt lướt nhanh trên những dòng chữ. Nhưng càng đọc, nụ cười trên môi cô càng tắt dần, như ánh nến bị gió thổi qua. Từng câu, từng chữ của Trần Hạo cứ thế đâm sâu vào lòng cô, không phải bằng sự gay gắt, mà bằng một sự hờ hững đến lạnh lùng.

Bức thư chỉ vỏn vẹn vài dòng, ngắn ngủi đến đáng ngạc nhiên. Trần Hạo viết về lịch học dày đặc ở trường chuyên, về những bài vở khó nhằn, về áp lực thi cử đang đến gần. Anh nói anh rất bận, không có nhiều thời gian rảnh. Cuối thư là một câu chúc sức khỏe chung chung: “Em ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé. Anh vẫn khỏe.”

Chỉ vậy thôi sao?

Lê An nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên giấy, cảm giác như có ai đó vừa rút cạn không khí trong lồng ngực cô. Không một lời hỏi thăm sâu sắc về những gì cô đã viết, không một câu trả lời nào cho những tâm tư, những nỗi nhớ mà cô đã cẩn thận chắt chiu, gửi gắm. Không có những ký ức "bên bờ sông cũ" được nhắc lại, không có lời trấn an nào cho "khoảng cách vô hình" mà cô cảm nhận. Nó không khác gì một bản thông báo ngắn gọn, một lời xã giao hời hợt, chứ không phải là hồi âm của một người đã từng thân thiết đến vậy.

Cô gập lại lá thư, đặt nó lên bàn cạnh chiếc đèn dầu. Cảm giác hụt hẫng trào dâng, nặng trĩu hơn bất kỳ nỗi buồn nào cô từng trải qua. Nỗi buồn ấy không phải là tiếng khóc nức nở, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực, như một cái giếng cạn giữa sa mạc. Cô đã đổ hết tâm can mình vào bức thư kia, đã hy vọng rất nhiều vào một lời hồi đáp chân thành, một lời sẻ chia. Nhưng những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng được che đậy bằng vài dòng chữ vô cảm.

“Chỉ vậy thôi sao?” Lê An thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến mức chính cô cũng khó nghe thấy. “Anh không hề đọc những gì em đã viết sao? Hay anh không còn quan tâm nữa?”

Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, đau đớn và ám ảnh. Lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây chỉ còn là một "lời nói không thành" đúng nghĩa, một di vật của quá khứ đẹp đẽ nhưng đã mục rữa theo thời gian. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên nền trời xanh biếc. Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách, mọi khoảng cách. Nhưng có lẽ, cô đã sai.

Một mình cô, cô không thể chèo mãi được. Lời của Bà Mai lại văng vẳng bên tai, giờ đây nó không còn là lời khuyên nữa, mà là một sự thật nghiệt ngã đang phơi bày trước mắt cô. Con thuyền tình yêu của họ đã bắt đầu lạc hướng, và chỉ mình cô đang cố gắng điều khiển nó, trong khi người kia dường như đã chìm đắm hoàn toàn vào dòng chảy mới của riêng mình. Anh đang dần hòa mình vào cuộc sống hối hả, đầy tham vọng của thành phố, vô tình bỏ lại phía sau những giá trị, những tình cảm giản dị mà chân thành nơi thị trấn nhỏ này.

Lê An khẽ thở dài, tựa lưng vào tường. Nỗi thất vọng sâu sắc này không còn khiến cô muốn khóc. Thay vào đó là một sự chấp nhận đau đớn nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô đã trao đi tất cả những gì mình có thể, đã chủ động tìm cách kết nối. Nhưng nếu Trần Hạo không muốn, hoặc không thể đáp lại, thì cô cũng không thể níu giữ mãi một điều không thuộc về mình. "Nếu như ngày đó" anh đã nhận ra, đã nói ra, thì có lẽ bây giờ cô đã không phải đối mặt với nỗi hụt hẫng này. Nhưng thời gian không quay trở lại, và cô cũng không muốn cuộc đời mình cứ mãi "chậm một nhịp" để chờ đợi một điều không chắc chắn.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm khung cảnh thị trấn thân thuộc đang dần chìm vào màn đêm. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một gánh nặng đè nén. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về một mối tình đã từng đẹp đẽ nhưng cũng đầy tiếc nuối. Và từ vết sẹo ấy, một sự kiên cường mới đang nhen nhóm trong lòng cô. Cô sẽ không để mình chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng nữa. Cô sẽ tìm cho mình một con đường mới, một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được, nơi mà sự nỗ lực không chỉ đến từ một phía. Lá thư của Trần Hạo, dù ngắn ngủi và vô cảm, đã trở thành một lời khẳng định cuối cùng: cô phải tự mình bước tiếp.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free