Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 138: Tin Nhắn Vội Vàng, Trái Tim Lỡ Nhịp

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng con đường đất nhỏ dẫn vào nhà Lê An. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua kẽ lá, vẽ lên nền đất những mảng sáng tối đan xen, rồi dần chìm khuất sau rặng tre già. Lê An ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đã bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn được cô lau chùi cẩn thận. Chiếc điện thoại di động “cục gạch” đời cũ, vỏ ngoài đã tróc sơn đôi chỗ, nằm im lìm cạnh tách trà hoa nhài còn nghi ngút khói. Cô đã sắp xếp lại căn phòng nhỏ cho thật tươm tất, thậm chí còn hái một nhành hoa dại ven đường cắm vào lọ thủy tinh đặt trên bàn, mong muốn tạo ra một bầu không khí thật ấm áp, thân thuộc, như thể Trần Hạo đang ở ngay đây, cùng cô chia sẻ khoảnh khắc đợi chờ này.

Mỗi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường đều vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở về dòng thời gian đang trôi. Bảy giờ tối. Đó là giờ Trần Hạo đã hẹn sẽ gọi. Chỉ còn vài phút nữa thôi. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác háo hức xen lẫn chút lo âu mơ hồ len lỏi. Cô nhớ lại những cuộc gọi trước, dù ngắn ngủi, dù chỉ là những thông báo vội vã, nhưng ít ra, đó vẫn là giọng nói của anh. Giọng nói trầm ấm, đôi khi có chút lúng túng, nhưng luôn khiến cô cảm thấy thân thuộc. Cô đưa ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt chiếc điện thoại cũ, như vuốt ve một kỷ vật quý giá, trong tâm trí không ngừng hình dung ra khuôn mặt anh, tưởng tượng anh đang ở đâu, làm gì trong cái thành phố xa lạ, ồn ào ấy.

“Anh ấy nói sẽ gọi đúng bảy giờ,” cô thì thầm, câu nói lạc vào không khí, chỉ mình cô nghe thấy. Một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi, mang theo chút hồi hộp của một cô gái đang yêu. Cô tựa lưng vào ghế, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, mong chờ nó sáng lên, mong chờ cái tên "Trần Hạo" hiện rõ.

Nguyễn Thị Tư, hàng xóm sát vách, vừa bưng bát cơm nóng hổi sang cho Lê An. Thấy cô vẫn ngồi bất động, ánh mắt xa xăm, bà khẽ thở dài. Bà đã chứng kiến Lê An chờ đợi bao nhiêu lần rồi, và lần nào cũng là một câu chuyện buồn bã hơn lần trước.

“An con, ăn cơm đi rồi chờ. Đừng để đói lòng,” bà Tư nói, giọng bà Tư nhẹ nhàng, chất chứa sự lo lắng của một người mẹ. “Có chờ thì cũng phải ăn uống cho có sức, con ạ. Đừng để mình gầy đi.”

Lê An khẽ giật mình, quay lại nhìn bà Tư, nụ cười trên môi gượng gạo. “Dạ, con biết rồi, dì Tư. Để con chờ một lát nữa. Con muốn nghe điện thoại xong rồi ăn cho ngon miệng.”

Bà Tư không nói gì thêm, chỉ đặt bát cơm xuống bàn, rồi xoa nhẹ lên mái tóc mềm của Lê An. Trong ánh mắt bà hiện rõ sự thấu hiểu và cả nỗi xót xa. Bà biết, cái tình cảm này của Lê An dành cho Trần Hạo đã ăn sâu vào tận xương tủy, nhưng bà cũng nhìn thấy rõ sự đổi thay nơi chàng trai trẻ. Cái khoảng cách vô hình giữa hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, không chỉ là khoảng cách địa lý. Bà nhớ lại những ngày hai đứa còn bé tí, hay nắm tay nhau chạy dọc con đường làng, hay ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện không ngớt. Giờ thì, một đứa ở lại, một đứa đi xa, và mọi thứ dần đổi khác.

Đồng hồ tích tắc, tích tắc… Kim ngắn chỉ số bảy, kim dài chỉ số mười hai. Bảy giờ. Màn hình điện thoại vẫn tối om. Lê An nuốt khan, sự háo hức ban đầu dần nhường chỗ cho một nỗi sốt ruột. Cô cầm điện thoại lên, kiểm tra xem có phải cô đã bỏ lỡ cuộc gọi không, nhưng không có cuộc gọi nhỡ nào. Cô thử khởi động lại máy, rồi đặt nó xuống, lại cầm lên. Thời gian cứ thế trôi qua, mười phút, hai mươi phút, rồi ba mươi phút. Tiếng tích tắc của đồng hồ giờ đây không còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nữa, mà như một mũi kim châm vào lồng ngực cô.

Nụ cười trên môi Lê An tắt hẳn. Thay vào đó là nét mặt sốt ruột, rồi dần chuyển sang lo lắng. Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm giác lạnh lẽo của nó thấm vào lòng bàn tay. Anh có chuyện gì sao? Có phải anh bận quá không? Hay anh… quên mất rồi? Hàng loạt câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu trong tâm trí cô. Lời hứa “không quên em” của anh, giờ đây nghe sao mà xa vời quá đỗi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Chắc anh bận thôi. Anh bận học mà. Bận như cái lần anh viết thư cho cô vậy. Một sự lạnh lẽo lan tỏa trong lòng, nhưng cô vẫn cố gắng níu giữ chút hy vọng mong manh cuối cùng.

Ngoài trời, gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, lùa qua cửa sổ, làm rung rinh nhành hoa dại trên bàn. Mùi hoa nhài thoang thoảng trong không khí, nhưng không đủ để xoa dịu nỗi lòng đang rối bời của Lê An. Cô cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc bắt đầu xâm chiếm, thứ cảm giác đã từng xuất hiện sau mỗi cuộc gọi ngắn ngủi, sau mỗi bức thư hời hợt. Cô không còn cảm thấy buồn nôn nao như trước, mà là một sự chấp nhận đau đớn, một nỗi uất nghẹn không thể nói thành lời. Cô biết, anh đang ngày càng chìm đắm vào cuộc sống hối hả, đầy tham vọng của thành phố, và cô, dường như, đã không còn là một phần quan trọng trong thế giới ấy nữa.

***

Cùng thời điểm đó, tại một góc của ký túc xá trường chuyên ở thành phố, ánh đèn huỳnh quang trắng xóa hắt xuống bàn học chất chồng sách vở. Không khí nơi đây đặc quánh mùi giấy mới, mực in và cả chút mùi cà phê phin còn vương lại. Trần Hạo, với mái tóc rối bời và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, đang cúi gằm mặt vào một cuốn sách Toán cao cấp dày cộp. Bên cạnh anh, Hà Minh, bạn cùng phòng, vẻ ngoài bảnh bao hơn, nhưng cũng không kém phần tập trung, đang lướt nhanh trên màn hình máy tính bảng. Tiếng gõ phím lạch cạch vang lên đều đặn, hòa lẫn với tiếng lật sách sột soạt và vài tiếng thì thầm trao đổi về bài tập.

“Cái chỗ này cậu Hạo thấy sao? Tớ nghĩ phải dùng công thức Z-prime,” Hà Minh nhíu mày, đẩy gọng kính lên, chỉ vào một dòng phương trình phức tạp. Giọng cậu ta tự tin, nhưng cũng ẩn chứa sự cạnh tranh ngầm. Ở môi trường này, ai cũng muốn là người giỏi nhất, người tìm ra lời giải nhanh nhất.

Trần Hạo không trả lời ngay. Anh vẫn dán mắt vào trang sách, đầu óc quay cuồng với hàng loạt ký hiệu và con số. Áp lực học hành ở đây hoàn toàn khác biệt so với thị trấn nhỏ. Mọi người đều là những học sinh xuất sắc nhất từ khắp các tỉnh thành đổ về, ai cũng thông minh, ai cũng chăm chỉ. Anh cảm thấy mình phải cố gắng gấp đôi, gấp ba để không bị bỏ lại phía sau. Từ khi đặt chân đến thành phố này, Trần Hạo dường như đã biến thành một con người khác, một cỗ máy học tập không ngừng nghỉ. Những đêm thức trắng, những buổi sáng sớm vùi đầu vào sách vở đã trở thành lẽ thường tình. Tham vọng và ý chí vươn lên đã chiếm trọn tâm trí anh.

“Không phải Z-prime,” Trần Hạo cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm khẽ, pha chút mệt mỏi. Anh đưa tay day day thái dương. “Phải là một biến thể của Lagrange. Chúng ta cần xem xét điều kiện biên…” Anh bắt đầu giải thích, vừa nói vừa nhanh chóng ghi chép vào cuốn sổ tay đã chi chít chữ. Tâm trí anh hoàn toàn bị cuốn vào bài toán, không còn chỗ cho bất kỳ suy nghĩ nào khác.

Thời gian cứ thế trôi qua. Kim đồng hồ trên tường ký túc xá chỉ hơn tám giờ tối. Đột nhiên, ánh mắt Trần Hạo lướt qua chiếc đồng hồ treo trên tường, rồi chợt dừng lại. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng anh. Tám giờ. Cuộc gọi với An! Anh đã hẹn cô ấy gọi vào lúc bảy giờ! Một sự hoảng loạn nho nhỏ bỗng dấy lên trong lòng anh, đè nén lên sự mệt mỏi và căng thẳng của việc học.

“Chết tiệt!” anh buột miệng, một tiếng khẽ đủ để Hà Minh bên cạnh ngẩng đầu nhìn. “Mình đã bỏ sót gì ở đây?” Anh không phải nói về bài toán, mà là về lời hứa của mình.

Hà Minh nhìn anh khó hiểu. “Gì vậy Hạo? Cậu tìm ra chỗ sai à?”

Trần Hạo không đáp, vội vàng rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi quần. Màn hình điện thoại hiện lên một vài cuộc gọi nhỡ từ số lạ – có lẽ là từ điện thoại nhà bà Tư. Anh cảm thấy một sự áy náy cồn cào. Anh đã quên mất. Hoàn toàn quên mất. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh. Anh biết Lê An đã chờ đợi. Anh biết cô sẽ thất vọng. Nhưng anh phải làm gì bây giờ? Gọi lại thì đã muộn, và anh vẫn đang dở dang với bài tập.

Anh thở dài, bàn tay lướt nhanh trên bàn phím điện thoại cũ, gõ vội vàng một tin nhắn. Từng phím bấm lạch cạch như tiếng kim đâm vào trái tim anh. Anh cố gắng diễn đạt sự xin lỗi một cách nhanh nhất, ngắn gọn nhất, để còn có thể quay lại với bài học đang dang dở.

“Xin lỗi An, anh bận học quá, quên mất. Mai anh gọi lại nhé.”

Anh ấn gửi, rồi gần như ngay lập tức tắt màn hình điện thoại, ném nó sang một bên. Lòng anh vẫn còn vương vấn chút áy náy, nhưng những con số và phương trình trên trang sách đã nhanh chóng kéo anh trở lại thực tại khắc nghiệt của trường chuyên. Hà Minh nhìn Trần Hạo, khẽ nhếch mép. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Trần Hạo không nghe thấy, hay cố tình không nghe thấy. Anh lại cúi đầu, chìm sâu vào thế giới của riêng mình, nơi mà những con chữ và công thức chiếm ưu tiên tuyệt đối.

***

Đêm đã về khuya. Gió mang theo hơi lạnh từ mặt sông thổi vào bờ, làm những lọn tóc mai của Lê An bay lòa xòa. Cô ngồi một mình trên bờ sông quen thuộc, nơi những kỷ niệm về Trần Hạo vẫn còn vương vấn như sương khói. Dòng sông đen kịt phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, gợn sóng lăn tăn như những suy nghĩ miên man trong lòng cô. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tất cả như hòa vào bản giao hưởng của nỗi buồn.

Chiếc điện thoại di động cũ nằm gọn trong lòng bàn tay cô, màn hình lấp lánh dòng tin nhắn ngắn ngủi từ Trần Hạo. Khi tin nhắn đến, một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa lóe lên trong lòng cô, nhưng khi đọc những dòng chữ ấy, nó đã vụt tắt ngay lập tức, để lại một khoảng trống lạnh lẽo.

“Xin lỗi An, anh bận học quá, quên mất. Mai anh gọi lại nhé.”

Chỉ vỏn vẹn mười ba chữ. Mười ba chữ ấy, như một nhát dao cứa vào trái tim cô, không phải bằng sự gay gắt hay giận dữ, mà bằng một sự hờ hững đến lạnh lùng. Anh bận học quá. Anh quên mất. Anh sẽ gọi lại mai. Liệu cái “mai” ấy có còn là “mai” của anh ngày xưa không, khi anh còn ở bên cô, cùng cô ngồi bên bờ sông cũ này, thề thốt những lời hứa hẹn ngây thơ? Hay nó chỉ là một lời trì hoãn, một cách để anh tạm thời xoa dịu lương tâm mình, rồi lại chìm vào vòng xoáy của những tham vọng nơi thành phố?

Lê An vuốt ve chiếc điện thoại, cảm giác như đang chạm vào một vật thể vô tri, không chút hơi ấm. Cô siết chặt nó trong tay, móng tay hằn sâu vào lớp vỏ nhựa đã mòn vẹt. Nước mắt bắt đầu chực trào, nhưng cô cố gắng nuốt ngược vào trong. Cô không muốn khóc. Cô đã khóc quá nhiều rồi. Giờ đây, những giọt nước mắt ấy dường như đã cạn khô, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực.

“Mai anh gọi lại… liệu có còn là mai của anh ngày xưa không?” cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến mức chính cô cũng khó nghe thấy. Gió đêm cuốn đi lời thì thầm ấy, mang nó hòa vào tiếng sóng vỗ. Cô ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, nhưng không tìm thấy chút an ủi nào. Nỗi hụt hẫng và cảm giác không được ưu tiên cứ lớn dần trong lòng cô, như một cái cây mọc rễ sâu vào tâm hồn. Cô đã từng là ưu tiên số một của anh, là người anh luôn nghĩ đến đầu tiên. Giờ đây, cô cảm thấy mình chỉ là một gạch đầu dòng nhỏ bé trong danh sách dài những việc anh cần làm, một người anh cần phải liên lạc khi có thời gian rảnh rỗi, khi anh đã hoàn thành tất cả những mục tiêu quan trọng khác.

"Mình có còn là ưu tiên của anh ấy nữa không?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Lê An. Nó không phải là một câu hỏi trách móc, mà là một sự đau đớn, một sự nghi ngờ về vị trí của bản thân trong lòng Trần Hạo. Lời hứa “không quên em” của anh, giờ đây chỉ còn là một “lời nói không thành” đúng nghĩa, một di vật của quá khứ đẹp đẽ nhưng đã mục rữa theo thời gian. Cái “khoảng cách vô hình” mà cô cảm nhận, không chỉ là vài trăm cây số địa lý, mà là cả một vũ trụ khác biệt giữa cuộc sống của anh nơi thành phố và cuộc sống của cô nơi thị trấn nhỏ này.

Cô cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ, vân vê nó trong lòng bàn tay lạnh ngắt. Rồi cô ném nó xuống sông, nhìn những gợn sóng lan tỏa, rồi dần tan biến vào bóng đêm. Giống như mối quan hệ của họ vậy, dù đã từng có những rung động, những khoảnh khắc đẹp đẽ, nhưng giờ đây, tất cả đều đang dần tan biến, chìm vào quên lãng.

Lê An khẽ thở dài. Nỗi thất vọng sâu sắc này không còn khiến cô muốn khóc. Thay vào đó là một sự chấp nhận đau đớn nhưng cũng đầy quyết tâm. Lời của Bà Mai lại văng vẳng bên tai, giờ đây nó không còn là lời khuyên nữa, mà là một sự thật nghiệt ngã đang phơi bày trước mắt cô. Cô đã trao đi tất cả những gì mình có thể, đã chủ động tìm cách kết nối. Nhưng nếu Trần Hạo không muốn, hoặc không thể đáp lại, thì cô cũng không thể níu giữ mãi một điều không thuộc về mình. Cô không thể cứ mãi “chậm một nhịp” để chờ đợi một điều không chắc chắn, một người mà dường như đã quên mất con đường trở về.

Cô đứng dậy, phủi nhẹ lớp cát trên quần. Gió đêm vẫn thổi, lạnh lẽo hơn. Cô nhìn dòng sông, nhìn những ngôi nhà lấp ló xa xa, nơi ánh đèn còn sáng. Nỗi buồn vẫn còn đó, sâu thẳm trong lòng, nhưng nó không còn là một gánh nặng đè nén. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về một mối tình đã từng đẹp đẽ nhưng cũng đầy tiếc nuối. Và từ vết sẹo ấy, một sự kiên cường mới đang nhen nhóm trong lòng cô. Cô sẽ không để mình chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng nữa. Cô sẽ tìm cho mình một con đường mới, một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được, nơi mà sự nỗ lực không chỉ đến từ một phía. Tin nhắn vội vàng của Trần Hạo, dù ngắn ngủi và vô cảm, đã trở thành một lời khẳng định cuối cùng: cô phải tự mình bước tiếp, dù con đường phía trước còn nhiều mịt mờ và cô đơn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free