Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 139: Bờ Sông Lặng Lẽ, Nỗi Buồn Thầm Lặng

Ánh sáng ban mai yếu ớt mơn man qua khung cửa sổ cũ kỹ, rọi vào căn phòng nhỏ của Lê An, nơi vẫn còn vương vấn hơi lạnh của đêm khuya. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại từ những mái nhà lợp ngói âm dương, báo hiệu một ngày mới đang chậm rãi bắt đầu. Nhưng trong lòng Lê An, ngày mới này chẳng mang theo chút khởi sắc nào, chỉ là sự tiếp nối của nỗi trống rỗng và hụt hẫng từ đêm qua.

Cô ngồi bên cửa sổ, bàn tay thon dài run run vuốt ve chiếc điện thoại di động cũ. Màn hình đen thui như chính tâm trạng cô lúc này, nhưng những dòng chữ ngắn ngủi từ đêm qua vẫn in hằn sâu trong tâm trí: “Xin lỗi An, anh bận học quá, quên mất. Mai anh gọi lại nhé.” Mười ba chữ, đơn giản đến đau lòng. Cô vẫn nhớ như in cái cảm giác khi đọc những dòng chữ ấy, hy vọng vụt tắt như một ngọn nến bị gió tạt, để lại một khoảng tối lạnh lẽo.

Ngày ấy, khi Trần Hạo vừa lên thành phố, những tin nhắn, những cuộc gọi dù không thường xuyên nhưng luôn tràn đầy sự quan tâm, những lời hỏi han tỉ mỉ về cuộc sống của cô, những câu chuyện vui buồn anh kể về trường lớp mới. Anh vẫn cố gắng để cô không cảm thấy xa cách, để cô tin rằng dù địa lý chia cắt, trái tim họ vẫn hướng về nhau. "Không quên em," anh từng nói, và cô đã bám víu vào lời hứa ấy như một sinh mệnh. Nhưng giờ đây, mỗi tin nhắn đến đều như một sự an ủi hời hợt, một nghĩa vụ cần phải hoàn thành, không còn sự nồng nhiệt, không còn những câu chuyện dài, chỉ là những thông báo ngắn ngủi, khô khan.

Cô lật xem lại nhật ký tin nhắn trên chiếc điện thoại cũ kỹ, những dòng tin nhắn ngày càng thưa thớt, khoảng cách giữa chúng ngày càng dài ra như chính khoảng cách giữa hai tâm hồn. Tin nhắn đầu tiên của anh sau khi lên thành phố: "Anh nhớ em và thị trấn lắm, An ạ. Ở đây lạ lẫm quá." Tin nhắn sau đó: "Hôm nay anh làm quen được vài người bạn mới, họ cũng tốt bụng lắm." Rồi dần dần, những tin nhắn trở thành: "Anh bận học, không gọi được." "Anh có bài kiểm tra quan trọng." Và đỉnh điểm là đêm qua: "Anh bận học quá, quên mất."

Cái cảm giác hụt hẫng khi chờ đợi một cuộc gọi không bao giờ đến, cái cảm giác mình không còn là ưu tiên hàng đầu, nó cứ gặm nhấm tâm hồn cô từng chút một. Cô đã từng là người đầu tiên anh muốn chia sẻ mọi chuyện, là người anh luôn nghĩ đến khi có niềm vui hay nỗi buồn. Giờ đây, cô chỉ là một trong số rất nhiều thứ anh cần phải "nhớ" để liên lạc. "Mình có còn là ưu tiên của anh ấy nữa không?" Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Lê An, không phải là một câu hỏi trách móc, mà là một sự đau đớn, một sự nghi ngờ về vị trí của bản thân trong lòng Trần Hạo.

Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả nỗi u hoài của những ngày đã qua. Đặt chiếc điện thoại xuống bàn một cách nặng nề, cô đưa mắt nhìn ra khoảng sân vắng. Nắng yếu ớt của buổi sớm vẫn đang cố gắng xuyên qua màn sương mỏng, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh se sắt trong lòng cô. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những giọt nước mắt chưa kịp rơi.

Cô nhớ lại lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây chỉ còn là một "lời nói không thành" đúng nghĩa, một di vật của quá khứ đẹp đẽ nhưng đã mục rữa theo thời gian. Cái "khoảng cách vô hình" mà cô cảm nhận, không chỉ là vài trăm cây số địa lý, mà là cả một vũ trụ khác biệt giữa cuộc sống của anh nơi thành phố và cuộc sống của cô nơi thị trấn nhỏ này. Trần Hạo đã có một thế giới mới, rộng lớn hơn, đầy thử thách và cơ hội. Còn cô, vẫn ở đây, bên dòng sông cũ, với những kỷ niệm cũ, chờ đợi một người mà dường như đã quên mất con đường trở về.

Cô đứng dậy, bước ra ban công, hít thở làn không khí trong lành của buổi sáng. Mùi hoa lài thoang thoảng từ góc vườn nhà ai đó bay đến, dịu dàng và u hoài. Lê An đưa tay ôm lấy vai mình, cảm nhận sự cô đơn đang vây lấy. Cô không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ chực trào. Cô đã khóc quá nhiều rồi. Giờ đây, những giọt nước mắt ấy dường như đã cạn khô, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực. Nỗi thất vọng sâu sắc này không còn khiến cô muốn khóc. Thay vào đó là một sự chấp nhận đau đớn nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô sẽ không để mình chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng nữa. Cô sẽ tìm cho mình một con đường mới, một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được, nơi mà sự nỗ lực không chỉ đến từ một phía. Tin nhắn vội vàng của Trần Hạo, dù ngắn ngủi và vô cảm, đã trở thành một lời khẳng định cuối cùng: cô phải tự mình bước tiếp, dù con đường phía trước còn nhiều mịt mờ và cô đơn.

***

Chiều tà, những tia nắng vàng óng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt sông, dát bạc lên từng con sóng nhỏ. Gió nhẹ lay động những rặng tre ven bờ, tạo nên bản nhạc rì rào quen thuộc. Lê An sải bước dọc bờ sông, nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Mỗi viên sỏi, mỗi gốc cây, mỗi khúc quanh của dòng sông đều gợi về hình bóng anh, về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Dòng sông vẫn đó, vẫn chảy trôi, mang theo phù sa và những câu chuyện của thời gian. Nhưng tình cảm của họ thì dường như đang bị dòng chảy ấy cuốn đi, xa dần, mờ nhạt dần.

Mùi phù sa thoang thoảng quyện với mùi cỏ cây ẩm ướt ven bờ, một mùi hương đặc trưng của quê hương mà Trần Hạo từng nói rằng anh sẽ không bao giờ quên. Vậy mà, những lời hứa, những kỷ niệm ấy, giờ đây có lẽ chỉ còn là những gợn sóng nhỏ trong tâm trí anh, rồi cũng sẽ tan biến vào đại dương cuộc sống thành phố tấp nập. Lê An cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhẵn nhụi, vân vê nó trong lòng bàn tay. Viên sỏi lạnh ngắt, giống như mối quan hệ của cô và Trần Hạo lúc này. Đã từng có những rung động, những khoảnh khắc đẹp đẽ, nhưng giờ đây, tất cả đều đang dần tan biến, chìm vào quên lãng.

Cô bước chậm rãi, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Cảnh hoàng hôn vẫn đẹp đến nao lòng, nhưng không còn mang lại cho cô cảm giác bình yên như trước. Thay vào đó là một nỗi buồn man mác, một sự tiếc nuối khôn nguôi về những gì đã mất đi.

Bỗng, cô thấy một bóng người quen thuộc ngồi bên gốc cây đa cổ thụ, cần câu thả lơ lửng xuống dòng nước. Là Thanh Tùng. Anh vẫn vậy, vóc người cao, hơi gầy, mái tóc đen nhánh hơi dài lòa xòa trước trán. Anh thường ra đây câu cá mỗi khi rảnh rỗi, hoặc đơn giản chỉ là ngồi ngắm cảnh, tìm kiếm sự bình yên. Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, nhưng vẫn cố gắng giấu đi nỗi buồn trong ánh mắt.

Thanh Tùng quay đầu lại, nụ cười hiền hậu nở trên môi khi thấy cô. "An đấy à? Lâu rồi không thấy em ra đây." Giọng anh nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn cô.

Lê An bước đến, ngồi xuống tảng đá cạnh anh. "Em cũng mới ra thôi, Tùng ạ." Cô nhìn vào cần câu của anh, rồi lại đưa mắt nhìn dòng sông.

Thanh Tùng đưa mắt quan sát cô, ánh mắt anh đầy vẻ quan tâm. "An dạo này trông buồn thế? Có chuyện gì à?" Anh không hỏi thẳng về Trần Hạo, nhưng sự tinh tế trong lời nói của anh khiến cô cảm thấy được thấu hiểu.

Lê An khẽ lắc đầu, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình. "Không có gì đâu Tùng, chỉ là… Em thấy hơi mệt mỏi chút thôi." Cô ngập ngừng, không muốn kể lể về nỗi thất vọng của mình, không muốn mang gánh nặng của mình cho người khác. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô lại khao khát được chia sẻ, được lắng nghe.

Thanh Tùng không ép hỏi, anh chỉ nhẹ nhàng nói: "Thằng Hạo trên thành phố bận rộn lắm hả? Lâu rồi không thấy nó về thăm." Anh gỡ một con cá nhỏ vừa cắn câu, thả nó trở lại dòng nước. Hành động của anh chậm rãi, điềm tĩnh.

Lời nói của Thanh Tùng như chạm đúng vào vết thương lòng của Lê An. Cô khẽ gật đầu, giọng nói mang chút chua chát: "Dạ, anh ấy bận lắm. Học hành thi cử áp lực, rồi còn làm thêm nữa." Cô cố gắng bao biện cho Trần Hạo, nhưng chính những lời đó lại càng làm nổi bật sự thật rằng anh đang ngày càng xa cách.

Thanh Tùng nhìn cô, ánh mắt anh sâu lắng. Anh đưa tay vào túi áo, lấy ra một viên kẹo dẻo màu xanh lá cây. "Ăn kẹo không? Cái này ngọt lắm, ăn vào thấy vui hơn." Anh chìa viên kẹo ra cho cô, nụ cười vẫn hiền hậu như ngày nào.

Lê An bất ngờ, rồi cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thật tâm hơn so với những nụ cười gượng gạo ban sáng. Cô đón lấy viên kẹo, bóc vỏ và cho vào miệng. Vị ngọt của kẹo tan chảy trên đầu lưỡi, xoa dịu phần nào nỗi buồn trong lòng cô. "Cảm ơn Tùng."

"Không có gì đâu An. Em cứ buồn mãi thế này, anh thấy lo." Thanh Tùng nói, giọng anh đầy sự chân thành. "Nếu có chuyện gì, cứ kể cho anh nghe. Anh không giúp được gì nhiều, nhưng ít ra cũng có người lắng nghe em."

Lê An nhìn anh, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Trong lúc cô cảm thấy cô đơn nhất, cảm thấy mình không còn là ưu tiên của ai, thì vẫn có một người bạn cũ ở đây, sẵn lòng lắng nghe, sẵn lòng chia sẻ một viên kẹo nhỏ. Nụ cười của Thanh Tùng, lời nói chân thành của anh, và cả viên kẹo dẻo ngọt lịm ấy, như một tia nắng nhỏ xíu len lỏi vào góc tối trong tâm hồn cô. Nó không xóa đi nỗi buồn, nhưng nó mang lại một chút an ủi, một chút hy vọng rằng cô không hoàn toàn một mình.

Cô nhìn ra dòng sông một lần nữa, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn lấp lánh từ những ngôi nhà xa xa bắt đầu bật sáng, như những vì sao nhỏ trên mặt đất. Lê An khẽ thở dài, nhưng tiếng thở dài lần này không còn nặng nề như buổi sáng. Dù vẫn còn nhiều nỗi buồn, nhưng cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm nho nhỏ. Sự chấp nhận buồn bã về khoảng cách đang lớn dần, nhưng cũng chính là lúc cô bắt đầu nhận ra rằng mình không thể mãi chờ đợi trong vô vọng. Và có lẽ, đã đến lúc cô nên mở lòng với những mối quan hệ khác, những người thực sự quan tâm và ở bên cô.

***

Buổi tối tại nhà Lê An luôn ấm cúng và yên bình. Sau bữa cơm tối đơn giản nhưng đầy đủ hương vị của mẹ, Lê An phụ mẹ dọn dẹp bát đĩa, tiếng lách cách của gốm sứ xen lẫn những câu chuyện nhỏ nhẹ của hai mẹ con. Mùi cơm nước vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi trà nóng mà Nguyễn Thị Tư vừa pha. Bên ngoài trời đã se lạnh, nhưng trong căn nhà nhỏ, ngọn đèn dầu hắt ánh sáng vàng vọt, tạo nên một không khí ấm áp lạ thường.

Nguyễn Thị Tư ngồi bên bàn, tay cầm chén trà nóng, đôi mắt hiền từ nhìn Lê An đang lau dọn. Bà là người phụ nữ của gia đình, luôn quan tâm đến con cái một cách tinh tế. Bà biết Lê An dạo này có nhiều tâm sự, nhưng bà không muốn ép hỏi, chỉ nhẹ nhàng khơi gợi.

"Thằng Hạo có gọi điện về không con? Chắc nó bận học lắm nhỉ." Giọng bà Tư vang lên dịu dàng, như một lời hỏi thăm vu vơ, nhưng lại chứa đựng bao sự lo lắng của một người mẹ.

Lê An dừng tay, khẽ lắc đầu. "Dạ, cũng thỉnh thoảng mẹ ạ." Giọng cô nhỏ dần, mang theo chút buồn bã mà chính cô cũng không thể giấu được. "Anh ấy bảo bận học, rồi còn làm thêm nữa." Cô cố gắng giữ giọng điệu thản nhiên nhất có thể, nhưng ánh mắt lại thoáng chút thất vọng.

Nguyễn Thị Tư khẽ thở dài. Bà không nói gì thêm, chỉ nhấp một ngụm trà. Bà hiểu con gái mình, hiểu những nỗi niềm mà Lê An đang cố giấu. Bà cũng đã thấy sự thay đổi trong cách liên lạc của Trần Hạo, thấy sự thưa thớt dần của những lá thư, những cuộc gọi. Bà là người đã chứng kiến mối tình thanh mai trúc mã của hai đứa trẻ lớn lên, nên bà cũng cảm nhận được sự xa cách đang lớn dần giữa chúng.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. "Tư ơi, có nhà không đấy?"

"À, là bà Mai!" Nguyễn Thị Tư mỉm cười. "Có đây bà Mai ơi, mời bà vào nhà."

Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, khuôn mặt hiền hậu và nụ cười tươi tắn, bước vào nhà. Bà mặc chiếc áo bà ba quen thuộc, tay xách theo một giỏ nhỏ đựng vài cái bánh ít lá gai vừa làm. "Tôi vừa làm xong mẻ bánh, mang sang cho mẹ con nhà Tư ăn thử đây."

"Ôi giời, bà Mai khách sáo làm gì, có gì thì cứ mang sang thôi chứ." Nguyễn Thị Tư vui vẻ đón tiếp. "Mời bà ngồi xuống đây, uống chén trà cho ấm người."

Bà Mai đặt giỏ bánh lên bàn, ánh mắt tinh ý lướt qua Lê An. "Con bé An nhà mình lớn rồi, càng ngày càng ra dáng con gái, xinh đẹp quá." Bà khen, rồi khẽ nháy mắt với Nguyễn Thị Tư. "Mà Tư này, con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Tôi nghe nói thằng Quân con ông Tám bữa nay cũng hay hỏi han con bé đó."

Lời nói của Bà Mai vang lên giữa không gian yên tĩnh, như một tiếng sét đánh ngang tai Lê An. Cô đang dọn dẹp bên bếp, bất ngờ đến mức làm rơi chiếc đũa xuống sàn. "Bà Mai!" Cô thốt lên, khuôn mặt thoáng đỏ bừng vì bối rối.

Nguyễn Thị Tư cười cười, nhưng ánh mắt cũng liếc nhìn con gái. "Bà Mai này, bà cứ nói linh tinh. Con bé nó còn trẻ con lắm."

"Trẻ con gì nữa mà trẻ con." Bà Mai phẩy tay, giọng dí dỏm. "Bằng tuổi nó ngày xưa là tôi có chồng rồi đấy chứ. Thằng Quân nó cũng được đấy chứ, hiền lành, chịu khó, lại là con trai một. Bố mẹ nó cũng phúc hậu, gia cảnh cũng không đến nỗi nào." Bà vừa nói vừa nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.

Ánh mắt Lê An thoáng chút bối rối, cô không biết phải phản ứng thế nào. Cô vội cúi xuống nhặt chiếc đũa, cố gắng che giấu cảm xúc của mình. Trong lòng cô, những lời của Bà Mai cứ vang vọng. Quân con ông Tám, cô biết. Cậu ta hơn cô hai tuổi, cũng là người cùng làng, thi thoảng có gặp mặt ở chợ hoặc những buổi sinh hoạt đoàn thể. Cậu ta cũng đã vài lần ngỏ ý muốn đưa cô về sau những buổi họp làng, nhưng cô luôn từ chối một cách khéo léo vì trong lòng chỉ có Trần Hạo.

Nhưng giờ đây, khi Trần Hạo ngày càng xa cách, khi cô cảm thấy mình không còn là ưu tiên của anh, những lời của Bà Mai lại không còn gây khó chịu như trước nữa. Thay vào đó, nó gieo vào lòng cô một hạt mầm suy nghĩ, một khả năng mới. Cô đã cố gắng níu giữ Trần Hạo, đã chủ động tìm cách kết nối. Nhưng nếu Trần Hạo không muốn, hoặc không thể đáp lại, thì cô cũng không thể níu giữ mãi một điều không thuộc về mình. Cô không thể cứ mãi "chậm một nhịp" để chờ đợi một điều không chắc chắn, một người mà dường như đã quên mất con đường trở về.

Lê An ngồi xuống ghế, cạnh mẹ, cố gắng mỉm cười gượng gạo. Cô nghe mẹ và Bà Mai tiếp tục câu chuyện về chuyện chồng con, về những cô gái trong làng đã đến tuổi cập kê. Những lời nhắc nhở từ Nguyễn Thị Tư và Bà Mai về việc "có đôi có cặp" hay sự quan tâm từ những người khác là gợi ý về những "bến đỗ" tiềm năng sẽ xuất hiện trong cuộc đời Lê An.

Mùi trà nóng thoang thoảng, tiếng gió lạnh rít qua khe cửa. Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng khuyết đã lên cao, chiếu ánh sáng mờ ảo xuống con đường làng. Nỗi buồn vẫn còn đó, sâu thẳm trong lòng, nhưng nó không còn là một gánh nặng đè nén nữa. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về một mối tình đã từng đẹp đẽ nhưng cũng đầy tiếc nuối. Và từ vết sẹo ấy, một sự kiên cường mới đang nhen nhóm trong lòng cô. Cô sẽ không để mình chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng nữa. Cô sẽ tìm cho mình một con đường mới, một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được. Đêm nay, Lê An ngủ không sâu giấc, nhưng trong giấc mơ chập chờn, cô thấy mình đang bước đi trên một con đường mới, không còn nhìn về phía sau.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free