Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 140: Lời Giải Thích Vội Vàng, Khoảng Cách Vô Hình

Ánh đèn bàn vàng vọt đổ xuống chồng sách vở cao ngất, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên trang giấy đầy công thức Vật lý phức tạp. Trần Hạo ngồi đó, lưng còng xuống, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định dán vào những con số, những ký hiệu mà anh đang cố gắng giải mã. Đêm đã khuya lắm rồi, tiếng côn trùng kêu rả rích từ bên ngoài cửa sổ ký túc xá, hòa lẫn với tiếng xe cộ thưa thớt vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của thành phố về đêm. Căn phòng ký túc xá chật hẹp, những bức tường vôi trắng đã ngả màu, và mùi ẩm nhẹ của gió đêm luồn qua khe cửa sổ, mang theo cả mùi sách cũ, mùi mực và mùi cà phê nguội tanh mà anh đã uống từ lúc chiều. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, món đồ công nghệ đắt đỏ và quý giá ngày nào, giờ nằm im lìm trên một góc bàn, bị lãng quên giữa biển kiến thức mênh mông.

Trần Hạo nhíu mày, vò đầu bứt tóc. Bài toán này quá khó, những phương trình chồng chéo lên nhau như muốn nuốt chửng tâm trí anh. Anh gạch xóa liên tục, những nét bút chì mạnh mẽ in hằn lên trang giấy trắng, rồi lại viết, lại xóa. Một sự bực bội, xen lẫn với cảm giác bất lực len lỏi trong anh, nhưng anh không cho phép mình bỏ cuộc. Đây là trường chuyên, nơi quy tụ những bộ óc ưu tú nhất, và anh, một cậu học trò từ thị trấn nhỏ, không được phép thua kém. Anh đã phải đánh đổi quá nhiều để có được vị trí này – suất học bổng danh giá, sự kỳ vọng của bố mẹ, và cả lời hứa với Lê An. Những kỳ vọng ấy như những tảng đá lớn đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể thở phào nhẹ nhõm dù chỉ một giây.

“Phải cố gắng hơn nữa,” anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ mình anh nghe thấy. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trên môi, đắng ngắt. Anh nhấc cốc lên, uống thêm một ngụm, cảm nhận vị chát xộc thẳng lên mũi. Mỗi đêm, cứ như một nghi lễ, anh lại vật lộn với sách vở, với những bài tập khó nhằn. Anh biết, đây là con đường duy nhất để anh vươn lên, để thực hiện ước mơ đổi đời, để xứng đáng với những gì anh đã nhận được. Thành phố này rộng lớn và khắc nghiệt, nó không chờ đợi ai. Nếu anh không nỗ lực, anh sẽ bị bỏ lại, sẽ chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa dòng đời.

Một thoáng hình ảnh Lê An chợt lướt qua tâm trí anh, như một làn gió nhẹ mơn man rồi vụt tắt. Cô gái với đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hậu, đứng bên bờ sông cũ, nơi những lời hứa ngày nào còn vang vọng. Anh nhớ cô, nhớ những buổi chiều tan học cùng nhau, nhớ những câu chuyện vu vơ. Nhưng rồi, ký ức ấy nhanh chóng bị xua tan bởi áp lực hiện tại. Anh không có thời gian để nghĩ về những chuyện đó. Tình cảm, kỷ niệm, tất cả đều phải nhường chỗ cho tương lai, cho sự nghiệp. Anh tự thuyết phục mình rằng Lê An sẽ hiểu, rằng sự nỗ lực của anh bây giờ là để sau này anh có thể mang đến cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác tội lỗi mơ hồ vẫn len lỏi, như một vết kim châm, khiến anh nhói lên từng hồi. Anh đã hứa sẽ không quên cô, sẽ luôn liên lạc, nhưng thực tế thì... những tin nhắn ngày càng thưa thớt, những cuộc gọi ngày càng ngắn ngủi. Anh biết, đó là một "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành, nhưng anh bất lực. Anh không thể lựa chọn.

Anh thở dài, bàn tay day day thái dương mệt mỏi. Tiếng quạt trần quay đều đều trên cao, tạo ra một luồng gió nhẹ nhưng không đủ xua tan đi cái nóng bức trong đầu. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng khuyết đã lên cao, treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẫm. Ánh sáng yếu ớt của nó chỉ đủ để soi rọi một góc nhỏ của thành phố đang chìm trong giấc ngủ. Anh ước mình có thể trở về thị trấn, nằm dài bên bờ sông, ngắm nhìn ánh trăng vằng vặc trên mặt nước, không chút lo toan. Nhưng đó chỉ là một giấc mơ xa vời. Giờ đây, anh phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt, với những trang sách dày cộp và những kỳ thi sắp tới. Anh lại cúi xuống, cầm bút lên, tiếp tục gạch xóa, tiếp tục chiến đấu với những con số và phương trình, đôi khi cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang cố gắng vượt qua cơn bão dữ dội, một mình. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt anh, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự kiên nghị, không chịu khuất phục. Anh sẽ không để mình ngủ quên trên chiến thắng, cũng không để mình gục ngã trước khó khăn.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng ruộm tràn vào lớp học, nhảy nhót trên những dãy bàn ghế gỗ đã cũ kỹ. Mùi phấn bảng thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới từ những cuốn sách giáo khoa vừa được phát. Trần Hạo ngồi ngay ngắn ở bàn đầu, chăm chú lắng nghe bài giảng của Cô Lan. Cô giáo chủ nhiệm, với mái tóc búi gọn gàng và chiếc kính gọng vàng, đứng trên bục giảng, giọng nói ấm áp nhưng đầy uy lực. Cô là một người nghiêm khắc nhưng vô cùng tận tâm, luôn nhìn thấy tiềm năng ẩn giấu trong mỗi học sinh.

"Trần Hạo, em làm tốt lắm, bài giải hôm nay của em có những điểm rất sáng tạo." Cô Lan nói, ánh mắt lướt qua Trần Hạo, khẽ gật đầu hài lòng. "Tuy nhiên, đừng quên rằng còn rất nhiều điều phải học hỏi. Thành phố này, trường này, không bao giờ ngừng thách thức chúng ta."

Trần Hạo ngẩng đầu lên, nét mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười nhẹ. "Em sẽ cố gắng ạ." Anh nói, giọng trầm và dứt khoát. Lời khen của cô Lan như một liều thuốc kích thích, xua đi phần nào sự mệt mỏi rã rời của đêm qua. Anh cảm thấy một thoáng tự hào, nhưng rồi, áp lực lại ập đến. Lời khen này cũng đồng nghĩa với việc anh phải tiếp tục duy trì phong độ, không được phép lơ là.

Giờ ra chơi ngắn ngủi, tiếng ồn ào của học sinh ùa ra hành lang, nhưng trong lớp, vẫn còn vài nhóm bạn ngồi lại trao đổi bài vở. Hà Minh, cậu bạn cùng lớp với Trần Hạo, một người bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn toát lên vẻ tự tin, tiến lại gần bàn Trần Hạo. Hà Minh cũng là một học sinh xuất sắc, và giữa hai người luôn có một sự cạnh tranh ngầm, không lời nhưng rõ ràng.

"Bài này cậu giải quyết thế nào, Hạo?" Hà Minh hỏi, chỉ vào một phương trình phức tạp trong sách. Giọng cậu ta tự nhiên, nhưng ánh mắt lại sắc sảo, đầy vẻ dò xét. "Tớ thấy cách này có vẻ nhanh hơn." Hà Minh đặt quyển vở của mình xuống, chỉ vào một bước giải khác.

Trần Hạo nhìn vào quyển vở của Hà Minh, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào kiến thức. Anh không để ý đến bất kỳ tín hiệu cạnh tranh hay sự thăm dò nào. Với anh, lúc này, chỉ có những con số, những định luật là quan trọng. "Cách của cậu cũng hay đấy, Minh. Nhưng tớ nghĩ, nếu dùng phương pháp này..." Trần Hạo cầm bút lên, bắt đầu giải thích, giọng nói chuyên tâm, súc tích. Anh vẽ thêm một vài ký hiệu, chỉ ra những điểm khác biệt trong cách tiếp cận của mình. Mùi phấn bảng thoang thoảng khi anh viết lên bảng phụ.

Hà Minh lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ. "À, tớ hiểu rồi. Cách của cậu chặt chẽ hơn." Cậu ta mỉm cười, nụ cười vẫn tự tin nhưng có vẻ như đã chấp nhận.

Trần Hạo chỉ gật đầu, không nói gì thêm. Anh biết, Hà Minh là một đối thủ xứng tầm, và đó cũng là động lực để anh không ngừng cố gắng. Mỗi ngày ở trường chuyên là một cuộc chiến, không chỉ với bản thân mà còn với những người giỏi giang khác. Anh phải luôn chứng tỏ mình, phải luôn tiến về phía trước. "Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên," lời của Cô Lan lại vang vọng trong đầu anh. Anh không được phép ngủ quên. Anh không được phép lơ là dù chỉ một giây.

Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, kéo Trần Hạo về với thực tại. Anh thu dọn sách vở, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Sự bận rộn này, sự tập trung cao độ này, dường như đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh. Nó lấp đầy mọi khoảng trống, không cho anh thời gian để suy nghĩ về những chuyện khác, kể cả Lê An. Anh đã vô tình xây nên một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với những cảm xúc cá nhân. Anh đã chọn con đường này, và anh phải đi đến cùng.

***

Khi chiều tối buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của thành phố về đêm, Trần Hạo trở về phòng ký túc xá sau một ngày dài mệt nhoài. Anh thả phịch chiếc cặp sách xuống sàn, ngả lưng lên giường, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời đang xâm chiếm từng thớ thịt. Xung quanh, tiếng ồn ào của các bạn cùng phòng, tiếng nhạc xập xình từ phòng bên cạnh, và tiếng xe cộ vẫn không ngừng vọng lên từ đường phố. Căn phòng bây giờ có vẻ hơi bừa bộn hơn một chút so với tối qua, với những tờ giấy nháp vương vãi trên bàn và chiếc áo sơ mi bị vứt hờ trên ghế.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi sự căng thẳng đang tích tụ trong đầu. Mùi ẩm nhẹ của ký túc xá, hòa lẫn với mùi mồ hôi của chính anh, tạo nên một không khí ngột ngạt. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại cũ kỹ nằm trên bàn rung nhẹ, một tiếng "tít" yếu ớt vang lên giữa những âm thanh hỗn độn. Trần Hạo mở mắt, nhìn về phía chiếc điện thoại. Anh chợt nhớ ra, đã mấy ngày rồi anh chưa liên lạc với Lê An. Một cảm giác áy náy khẽ len lỏi trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự mệt mỏi và áp lực.

Anh miễn cưỡng ngồi dậy, với tay lấy chiếc điện thoại. Màn hình nhỏ xíu hiện lên một tin nhắn mới từ Lê An. Anh mở ra, ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của anh.

"Anh Hạo, anh có khỏe không? Em nhớ anh nhiều."

Đọc những dòng chữ ngắn ngủi đó, trái tim Trần Hạo khẽ thắt lại. Một thoáng hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí anh – đôi mắt cô gái ấy, nụ cười rạng rỡ của cô ấy, và cả sự quan tâm dịu dàng mà cô ấy luôn dành cho anh. Anh biết, Lê An đang chờ đợi anh, đang nhớ anh. Lời hứa "không quên em" lại vang vọng trong đầu anh, như một bản nhạc buồn bã. Anh muốn trả lời cô thật dài, muốn hỏi han cô mọi chuyện, muốn kể cho cô nghe về cuộc sống đầy áp lực ở thành phố. Nhưng anh biết, mình không có thời gian. Anh còn cả núi bài tập đang chờ đợi, và một bài thuyết trình quan trọng vào sáng mai.

"Mình phải trả lời thôi, nhưng không có thời gian nói chuyện dài dòng," anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, như cố gắng thuyết phục chính mình. Anh cảm thấy một sự bất lực bao trùm. Anh không thể vừa theo đuổi giấc mơ của mình, vừa duy trì một mối quan hệ từ xa đòi hỏi nhiều thời gian và sự quan tâm. Tham vọng và tình cảm, anh phải chọn một. Và anh đã chọn tham vọng.

Ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím điện thoại cũ, gõ những dòng chữ ngắn gọn, gần như vô cảm.

"Anh khỏe. Anh b���n học. Em giữ gìn sức khỏe."

Anh đọc lại tin nhắn một lần nữa, cảm thấy có chút hụt hẫng. Nó quá khô khan, quá vội vàng. Nhưng anh không thể làm khác. Anh ấn gửi, rồi đặt chiếc điện thoại sang một bên, gần như vứt nó trở lại chỗ cũ. Một thoáng cảm giác tội lỗi lại dấy lên, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó. Anh phải tập trung. Anh phải thành công. Đây là con đường duy nhất anh có thể đi, dù cho nó phải đánh đổi bằng việc tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An. Anh cầm lấy cuốn sách giáo trình, mở ra trang cuối cùng, nơi những công thức hóa học phức tạp đang chờ đợi anh. Anh không cho phép bản thân chìm đắm vào suy nghĩ về Lê An quá lâu. Mọi cảm xúc cá nhân đều phải tạm gác lại, ít nhất là cho đến khi anh đạt được mục tiêu của mình. Anh hít một hơi thật sâu, lại bắt đầu đọc, bắt đầu ghi chép, bắt đầu chìm đắm vào thế giới của riêng anh, nơi chỉ có sách vở, kiến thức và những kỳ vọng đang chờ đợi. Tiếng quạt trần quay đều đều, tiếng côn trùng kêu rả rích vẫn cứ đều đặn vang lên, như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của thời gian, và sự thay đổi không thể tránh khỏi của mọi thứ.

***

Trong căn nhà nhỏ quen thuộc ở thị trấn ven sông, Lê An đang giúp mẹ Nguyễn Thị Tư dọn dẹp bát đũa sau bữa tối. Mùi thức ăn mẹ nấu vẫn còn thoang thoảng trong không khí, ấm áp và quen thuộc. Bên ngoài cửa sổ, tiếng gió đêm mơn man qua những cành cây, rì rào như một lời thì thầm. Vầng trăng khuyết đã lên cao, chiếu ánh sáng mờ ảo xuống con đường làng yên bình. Lê An đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng, lòng cô đầy những suy tư. Những lời nói của Bà Mai về chuyện "có đôi có cặp" và về Quân con ông Tám vẫn còn vang vọng trong đầu cô, như một điệp khúc buồn.

Bỗng nhiên, chiếc điện thoại cũ của cô rung lên, một tiếng "tít" nhỏ nhưng đủ làm trái tim cô đập thình thịch. Lê An vội vàng với tay lấy chiếc điện thoại, ánh mắt rạng rỡ đầy hy vọng. Chắc chắn là Trần Hạo. Cô đã chờ tin nhắn của anh suốt mấy ngày qua, kể từ cái tin nhắn vội vàng lần trước. Cô mong chờ một lời hỏi han dài hơn, một câu chuyện nhỏ về cuộc sống của anh ở thành phố.

Nhưng khi cô mở tin nhắn, nụ cười trên môi cô dần tắt lịm. Chỉ có vài dòng chữ ngắn ngủi, khô khan, lạnh lẽo.

"Anh khỏe. Anh bận học. Em giữ gìn sức khỏe."

Chỉ vậy thôi. Không một lời nhớ nhung, không một câu chuyện, không một chút ấm áp nào mà cô đã từng nhận được. Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn, cố gắng tìm kiếm một ý nghĩa sâu xa hơn, một lời an ủi nào đó. Nhưng không có gì cả. Chỉ là những từ ngữ đơn thuần, mang tính thông báo nhiều hơn là chia sẻ. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Nỗi buồn sâu sắc len lỏi vào trái tim cô, như một dòng nước lạnh lẽo.

"Anh ấy lại bận rồi..." cô độc thoại nội tâm, giọng nói khẽ khàng đến mức cô cũng không nghe rõ. Cô nhớ lại những lời hứa của Trần Hạo, những lời anh nói bên bờ sông cũ: "Anh sẽ không quên em." "Anh sẽ luôn liên lạc." Nhưng thực tế thì sao? Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô đã cố gắng tin tưởng, cố gắng hiểu cho anh, hiểu cho áp lực mà anh đang phải đối mặt. "Có lẽ anh ấy thực sự không có thời gian..." cô cố gắng tự trấn an.

Nhưng rồi, một câu hỏi khác, đau đớn hơn, lại hiện lên trong tâm trí cô: "Hay là... anh ấy đã quên mình rồi?" Cô không dám nghĩ đến khả năng đó, nhưng nó cứ luẩn quẩn trong đầu cô, như một bóng ma. Lê An không trách móc Trần Hạo. Cô hiểu, anh đang ở một thế giới khác, một môi trường khác, nơi anh phải nỗ lực rất nhiều để tồn tại và phát triển. Cô hiểu, nhưng sự hiểu chuyện đó lại đi kèm với một nỗi buồn sâu sắc, một sự "hiểu chuyện đến đáng thương." Cô biết, "khoảng cách vô hình" giữa hai người không chỉ còn là về địa lý nữa, mà đã là một khoảng cách về tâm hồn, về những ưu tiên trong cuộc sống.

Lê An gấp chiếc điện thoại cũ lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn, như thể đó là một món đồ dễ vỡ. Cô không khóc, không có nước mắt. Cô chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng khuyết treo lơ lửng, ánh sáng của nó không còn đủ để soi rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn cô. Cô thầm nghĩ, có lẽ đã đến lúc cô phải học cách tự mình thắp lên ánh sáng cho cuộc đời mình. Cô không thể cứ mãi "chậm một nhịp" để chờ đợi một điều không chắc chắn, một người mà dường như đã lãng quên con đường trở về. Nỗi buồn vẫn còn đó, sâu thẳm trong lòng, nhưng nó không còn là một gánh nặng đè nén nữa. Nó đã biến thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về một mối tình đã từng đẹp đẽ nhưng cũng đầy tiếc nuối. Từ vết sẹo ấy, một sự kiên cường mới đang nhen nhóm trong lòng cô. Cô sẽ tìm cho mình một con đường mới, một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể tìm thấy sự quan tâm và yêu thương mà cô xứng đáng có được. Đêm nay, Lê An ngủ không sâu giấc, nhưng trong giấc mơ chập chờn, cô thấy mình đang bước đi trên một con đường mới, không còn nhìn về phía sau.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free