Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 141: Lời Hứa Vẫn Đó, Hay Đã Nhạt Nhòa?
Đêm hôm trước, Lê An đã ngủ một giấc không sâu. Những giấc mơ chập chờn như sợi tơ mỏng, cứ quấn lấy tâm trí cô, vẽ nên những hình ảnh mờ ảo về một con đường mới, không còn nhìn về phía sau. Nhưng khi bình minh thức giấc, vầng trăng khuyết đã lặn, và ánh mặt trời đầu tiên của ngày mới luồn qua khe cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây còn đọng sương đêm, Lê An chợt nhận ra, dù có muốn bước đi đâu, thì trái tim cô vẫn đang ở lại, vẫn đang dõi theo một bóng hình đã dần khuất xa. Nỗi buồn, dù đã biến thành vết sẹo, vẫn âm ỉ nhức nhối mỗi khi cô chạm vào nó bằng những suy nghĩ.
Sáng sớm hôm ấy, khi tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như bản hòa ca thức tỉnh của thiên nhiên, và mùi cà phê mới pha thoang thoảng từ nhà bếp của mẹ Nguyễn Thị Tư, Lê An ngồi một mình bên khung cửa sổ. Ánh nắng vàng nhạt xiên qua tấm rèm mỏng, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền nhà lát gạch hoa cũ kỹ. Không khí ấm áp, yên bình bao trùm căn nhà nhỏ, nhưng trong lòng cô gái trẻ, một nỗi buồn man mác cứ lẩn khuất, như làn khói mỏng vương trên mặt hồ tĩnh lặng. Cô lướt ngón tay thon dài trên chiếc điện thoại di động thế hệ cũ, màn hình đen trắng đã ố vàng theo thời gian. Từng tin nhắn cũ hiện lên, những dòng chữ đã từng là hơi thở, là nguồn sống của cô. "Em ăn cơm chưa?" "Anh nhớ em." "Hôm nay ở trường có chuyện vui..." Những lời yêu thương, hỏi han ân cần của Trần Hạo, một Trần Hạo của ngày xưa, của "bên bờ sông cũ", giờ đây dường như xa vời vợi, thuộc về một thế giới khác, một thời đã qua.
Rồi cô lướt đến những tin nhắn gần đây. Chúng ngắn gọn hơn, thưa thớt hơn, và lạnh lẽo hơn. "Anh khỏe. Anh bận học. Em giữ gìn sức khỏe." Chỉ vỏn vẹn từng ấy chữ, như những viên đá ném xuống mặt nước, tạo nên những gợn sóng cô đơn trong lòng Lê An. Cô đọc đi đọc lại, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một tia hy vọng, một lời giải thích sâu xa hơn cho sự thay đổi này. "Có lẽ anh ấy thực sự bận rộn," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm khẽ khàng như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. "Anh ấy đang ở thành phố lớn, ở trường chuyên, chắc chắn áp lực sẽ rất khủng khiếp." Cô đã cố gắng hiểu, đã cố gắng thông cảm. Cô không muốn trở thành gánh nặng, không muốn trở thành một sự phiền nhiễu cho những hoài bão lớn lao của anh.
Tay cô lại bắt đầu gõ, những ngón tay do dự lướt trên bàn phím vật lý. Cô muốn viết thật nhiều, muốn kể cho anh nghe về những buổi chiều ngồi ngắm hoàng hôn trên bờ sông, về những câu chuyện vu vơ với Bà Mai, về những thay đổi nhỏ nhặt ở thị trấn. Cô muốn hỏi anh liệu anh có nhớ những lời hứa "không quên em" của anh "bên bờ sông cũ" không. Cô muốn thổ lộ nỗi nhớ, nỗi lo lắng đang gặm nhấm trái tim mình. Nhưng rồi, từng dòng chữ vừa hiện lên lại bị xóa đi. "Không, mình không thể làm phiền anh ấy," cô nghĩ thầm. "Anh ấy đã hứa mà. Anh ấy sẽ không quên mình đâu." Niềm tin ấy, dù mong manh, vẫn là sợi chỉ níu giữ cô với Trần Hạo, với một quá khứ đã từng đẹp đẽ đến mức cô không dám buông tay. Cô tự trấn an mình rằng "khoảng cách vô hình" này chỉ là tạm thời, rằng anh sẽ quay về, sẽ lại là Trần Hạo của ngày xưa. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương cà phê và chút nắng sớm vương trên má. Cô cố gắng giữ vững niềm tin, như giữ một ngọn lửa nhỏ trước cơn gió.
Cuối cùng, sau một hồi do dự, cô chỉ gõ vội vàng một tin nhắn ngắn gọn, không một chút trách móc, không một lời đòi hỏi: "Anh Hạo học có mệt không? Nhớ giữ gìn sức khỏe nha." Tin nhắn cụt lủn, trống rỗng, nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm và lo lắng không lời của cô. Cô nhấn nút gửi, rồi đặt chiếc điện thoại nhẹ nhàng lên bậu cửa sổ, nơi ánh nắng còn vương. Màn hình điện thoại đen lại, phản chiếu hình ảnh một Lê An với đôi mắt phảng phất nỗi buồn, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười thật nhẹ. Cô biết, "chậm một nhịp" không phải là lựa chọn của cô, mà là sự chấp nhận đau lòng khi cuộc sống cứ cuốn trôi đi mà không chờ đợi ai. Nhưng liệu anh có biết, rằng mỗi tin nhắn ngắn ngủi của anh lại như một vết cứa nhỏ, âm thầm khoét sâu vào niềm hy vọng của cô? Liệu anh có biết, rằng cô đang cố gắng mạnh mẽ đến nhường nào để không gục ngã trước "khoảng cách vô hình" đang dần nhấn chìm hai người? Cô đứng dậy, bước ra khỏi khung cửa sổ, ánh mắt vẫn dõi theo những tia nắng đang dần rực rỡ hơn trên những mái nhà quen thuộc. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng Lê An thầm hứa với lòng mình, cô sẽ không để nó nhấn chìm mình. Cô sẽ tìm cách tự mình thắp lên ánh sáng, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi trong thế giới đã dần trở nên rộng lớn và xa cách này.
***
Buổi chiều hôm đó, bầu trời thị trấn ven sông trở nên mát mẻ lạ thường sau cơn mưa bóng mây vội vã. Không khí dễ chịu, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước. Lê An xách chiếc làn mây cũ kỹ, bước chân quen thuộc trên con đường đất dẫn ra khu Chợ Dân Sinh. Tiếng rao hàng ồn ã từ xa vọng lại, tiếng người trò chuyện, tiếng dao thớt lách cách từ quầy thịt, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, quen thuộc của cuộc sống thị trấn. Các sạp hàng chen chúc nhau, mái che tạm bợ được dựng lên bằng bạt và lá cọ, tạo thành những lối đi hẹp, lấp lánh màu sắc của rau củ quả tươi rói. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nhẹ và mùi đất ẩm cứ quấn quýt lấy nhau, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng, không thể lẫn vào đâu được của chợ quê. Lê An khéo léo lách qua đám đông, đôi mắt dịu dàng lướt qua từng sạp hàng, tìm mua những mớ rau xanh tươi và vài củ khoai lang mới đào.
Khi đang đứng chọn mớ cà chua chín mọng ở sạp của cô Sáu bán rau, Lê An tình cờ nghe thấy tiếng cười nói rổn rảng quen thuộc. Quay sang, cô thấy Nguyễn Thị Tư và Bà Mai đang buôn chuyện bên quầy cá đối diện. Bà Tư, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu thường trực, đang cầm con cá trắm còn tươi rói, mặc cả với cô hàng cá. Còn Bà Mai, người hàng xóm lớn tuổi, ánh mắt tinh tường và hay để ý chuyện người khác, đang nhấp nhổm đứng cạnh, thi thoảng lại chen vào vài câu. Cả hai người phụ nữ lớn tuổi quay sang, ánh mắt tò mò dừng lại trên người Lê An.
"Ôi chao, con bé An nhà mình đấy à!" Bà Tư cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ thăm hỏi, "đi chợ sớm thế con?"
Lê An cười hiền, nụ cười gượng gạo che đi chút lo lắng trong lòng. "Dạ, con đi mua ít đồ về nấu bữa tối ạ."
Bà Mai, với vẻ mặt quan tâm, nhìn Lê An từ đầu đến chân. "Con bé An mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Chắc là đang chờ thằng Hạo nhà mình hả?" Bà Mai hỏi, giọng nói tự nhiên, vô tư lự, nhưng lại như một mũi kim châm thẳng vào vết thương lòng của Lê An.
Nguyễn Thị Tư, vừa trả tiền cá, vừa liếc nhìn Lê An, rồi ghé tai Bà Mai thì thầm, nhưng đủ lớn để Lê An nghe thấy. "Nghe nói thằng Hạo trên thành phố học giỏi lắm, chắc nhiều đứa con gái thành phố để ý lắm An nhỉ? Đẹp trai lại học giỏi thế cơ mà." Bà Tư nói, rồi quay sang nhìn Lê An, ánh mắt như dò xét. "Con bé An mình cũng xinh đẹp, nết na, nhưng mà thằng Hạo nó ở thành phố, khác xa thị trấn mình lắm rồi."
Tim Lê An thắt lại. Những lời bàn tán vô tình ấy, dù không mang ý xấu, lại như những hạt giống nghi ngờ đầu tiên được gieo vào mảnh đất vốn đã đầy những lo lắng của cô. Cô cảm thấy một nỗi đau nhói lên, một sự bất an len lỏi qua từng thớ thịt. Cô cố gắng giữ vẻ bình thản, nụ cười trên môi càng trở nên gượng gạo hơn. Đôi tay cô vô thức siết chặt chiếc làn mây. Cô không muốn thừa nhận rằng những lời nói đó đang chạm đúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. "Khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo, giờ đây không chỉ là địa lý hay thời gian, mà còn là những lời bàn tán, những suy đoán từ người ngoài, những điều cô không thể kiểm soát.
"Dạ, anh Hạo bận học mà, con cũng bận việc nhà," Lê An đáp, giọng nói khẽ khàng nhưng cố gắng giữ sự bình tĩnh. Cô cảm thấy mình đang phải trấn an cả hai bà, và quan trọng hơn, trấn an chính mình. "Anh ấy vẫn nhớ lời hứa với con mà, chỉ là không có thời gian thôi." Cô nhấn mạnh từ "lời hứa", như một phép thần chú để xua đi những bóng ma lo lắng đang bủa vây. Cô muốn tin vào điều đó, cô cần phải tin vào điều đó. Cô nhớ lại những lời Trần Hạo đã nói "bên bờ sông cũ", lời hứa "không quên em". Liệu những lời hứa ấy có còn giá trị khi anh đã ở một thế giới hoàn toàn khác?
Bà Mai thở dài một tiếng, lắc đầu. "Thôi thì con cứ cố gắng mà giữ gìn. Trai thành phố khác lắm, con ạ."
Lê An chỉ biết cúi đầu mỉm cười, không nói thêm lời nào. Cô nhanh chóng chọn xong rau củ, trả tiền rồi vội vã rời khỏi quầy cá, lách qua đám đông người mua sắm. Tiếng rao hàng vẫn ồn ào, mùi chợ vẫn nồng nàn, nhưng trong lòng Lê An, tất cả đều trở nên mờ nhạt. Những lời bàn tán của Bà Tư và Bà Mai cứ văng vẳng bên tai, như một điệp khúc buồn. Cô biết, họ không có ý gì xấu, chỉ là sự tò mò của những người hàng xóm quen thuộc, nhưng chúng lại vô tình khoét sâu vào nỗi lo lắng của cô. Cô đi về nhà, bước chân nặng trĩu hơn, cảm giác như những lời nói đó đang đè nặng lên vai cô. Cô tự nhủ mình phải kiên cường, phải tin tưởng, nhưng trái tim cô lại mách bảo điều ngược lại. Dù đã cố gắng tự thắp lên ánh sáng cho cuộc đời mình, Lê An vẫn cảm thấy mình đang "chậm một nhịp", chậm hơn một nhịp so với sự thay đổi chóng mặt của Trần Hạo, chậm hơn một nhịp so với thế giới đang dần mở ra trước mắt anh. Và cô không biết, liệu sự chậm trễ đó có phải là khởi đầu cho một sự "lỡ cả một đời" hay không.
***
Đêm buông xuống thành phố lớn, mang theo cái lạnh se sắt của gió heo may đầu mùa. Ký túc xá của trường chuyên vẫn sáng đèn, dù đồng hồ đã điểm quá nửa đêm. Tiếng bước chân vội vã của sinh viên qua lại hành lang, tiếng máy tính gõ lạch cạch từ các phòng khác vọng vào, tiếng nói chuyện thì thầm của những người bạn cùng phòng đang cố gắng giải quyết bài tập cuối cùng của ngày. Mùi giấy sách mới, mùi mực, và cả mùi cà phê hòa tan thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, bận rộn và có chút cô đơn.
Trần Hạo ngồi bó gối trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, vùi đầu vào đống sách giải tích dày cộp. Những con số, ký hiệu toán học chằng chịt, những công thức phức tạp cứ nhảy múa trước mắt anh, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Mái tóc anh rũ xuống trán, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt ấy vẫn ánh lên một vẻ kiên định, m��t khao khát chinh phục tri thức. Áp lực ở trường chuyên quả thực khốc liệt hơn anh tưởng. Mỗi ngày là một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ với thời gian, với chính bản thân và với hàng trăm học sinh ưu tú khác. Anh đã hứa với bố mẹ, hứa với bản thân, rằng anh sẽ không phụ kỳ vọng, sẽ nỗ lực hết mình để đạt được thành công. Tham vọng ấy đã trở thành động lực lớn nhất, nhưng cũng là gánh nặng lớn nhất trên vai anh.
Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt trên bàn, giữa những chồng sách và cốc cà phê đã cạn, bỗng rung lên khe khẽ. Một tiếng "tít" nhỏ, quen thuộc. Anh liếc nhìn. Tên "An" hiện lên trên màn hình đen trắng. Lòng anh chợt nhói lên một chút. Anh biết, Lê An đang gọi. Anh biết cô nhớ anh, cô mong ngóng một cuộc gọi, một lời hỏi thăm dài hơn những tin nhắn cụt lủn mà anh đã gửi. Một thoáng hình ảnh cô gái nhỏ nhắn "bên bờ sông cũ" hiện lên trong tâm trí anh, với đôi mắt trong veo và nụ cười dịu dàng. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi len lỏi, một sự tiếc nuối cho những "lời nói không thành", cho những gì anh đã không thể làm được.
Nhưng rồi, ánh mắt anh lại quay về trang sách. Một bài toán khó vẫn đang chờ anh giải quyết. Một kỳ thi quan trọng đang đến gần. Tương lai của anh, những kỳ vọng của gia đình, tất cả đều phụ thuộc vào những giờ phút này. "Không kịp nữa rồi," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm mệt mỏi đến rã rời. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang vây lấy mình. "Phải học thôi... Mai gọi lại cũng được." Anh tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Một lời hứa hẹn vội vàng, một sự trì hoãn nhỏ bé, mà anh không biết rằng, nó lại chính là "chậm một nhịp" định mệnh, một nhịp chậm đủ để tạo nên "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn giữa anh và Lê An.
Anh hít một hơi thật sâu, lại bắt đầu đọc, bắt đầu ghi chép. Những con chữ, con số lại nuốt chửng tâm trí anh, đẩy mọi suy nghĩ về Lê An, về cảm giác tội lỗi sang một bên. Đôi mắt anh dán chặt vào trang sách, cố gắng nắm bắt từng kiến thức mới, từng khái niệm phức tạp. Thời gian cứ thế trôi đi trong sự tập trung cao độ và mệt mỏi. Tiếng quạt trần quay đều đều giờ đã tắt, chỉ còn lại tiếng gõ phím lách cách của những người bạn cùng phòng và tiếng gió heo may rít qua khe cửa sổ. Sự cô độc của đêm khuya thành phố dường như càng tăng lên, nhấn chìm anh trong thế giới của riêng mình – nơi chỉ có sách vở, kiến thức và những kỳ vọng đang chờ đợi.
Ánh đèn bàn hắt xuống trang sách, làm nổi bật những dòng chữ cuối cùng. Trần Hạo cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Cả cơ thể anh rã rời, đầu óc quay cuồng. Anh cố gắng chống cự, cố gắng giữ mình tỉnh táo, nhưng sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm. Anh gục đầu xuống bàn, giữa đống sách vở còn dang dở, thiếp đi trong vô thức. Chiếc điện thoại di động vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình đen kịt. Cuộc gọi của Lê An đã bị bỏ lỡ. Một cơ hội để kết nối, để hàn gắn "khoảng cách vô hình", đã trôi qua trong im lặng. Trần Hạo không biết, và Lê An cũng không biết, rằng chính những khoảnh khắc như thế này, những "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra, lại đang từ từ định hình nên số phận của cả hai, đẩy họ vào một con đường mà ở đó, họ sẽ mãi mãi là những người đã "chậm một nhịp", để rồi "lỡ cả một đời". Anh chìm vào giấc ngủ sâu, không hề hay biết về nỗi buồn đang dâng trào trong lòng cô gái "bên bờ sông cũ", người vẫn đang cố gắng giữ gìn lời hứa của anh, dù nó đã dần nhạt nhòa theo thời gian và khoảng cách.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.