Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 142: Lời Trấn An Vội Vã
Tiếng báo thức inh ỏi xé toạc màn đêm đặc quánh của ký túc xá, cắt ngang giấc ngủ chập chờn của Trần Hạo. Anh giật mình tỉnh giấc, ánh sáng mờ ảo từ đèn đường hắt qua khe cửa sổ chưa đủ để xua đi bóng tối, chỉ đủ làm nổi bật hình dáng lờ mờ của chồng sách vở chất cao như núi trên bàn. Không khí sáng sớm se lạnh, phảng phất mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn phòng nhỏ hẹp, hòa lẫn với mùi giấy sách mới và mùi mì gói còn sót lại từ bữa khuya. Trần Hạo uể oải đưa tay tắt báo thức, cảm giác mệt mỏi từ tận sâu trong xương tủy vẫn còn vương vấn. Mí mắt anh nặng trĩu, đôi vai gầy gò như đang gánh cả một tảng đá vô hình.
Anh liếc nhìn chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt cạnh gối. Màn hình đen trắng hiển thị một cuộc gọi nhỡ từ "An" vào đêm qua. Một cảm giác tội lỗi nhẹ lướt qua trái tim anh, như một làn gió lạnh bất chợt thổi qua cửa sổ. Anh biết Lê An đã gọi, biết cô hẳn đã mong chờ anh nhấc máy, hay ít nhất là một tin nhắn trả lời. Hình ảnh cô gái nhỏ nhắn đứng bên bờ sông cũ, mái tóc buông dài trong gió, nụ cười dịu dàng và ánh mắt trong veo lại hiện lên trong tâm trí anh. Anh nhớ lại lời hứa "không quên em" đã nói với cô, nhớ cả những "lời nói không thành" đã chôn sâu trong lòng. Chợt, một sự tiếc nuối len lỏi, một thoáng băn khoăn về những "nếu như ngày đó" anh đã có thể làm khác đi.
Nhưng rồi, những suy nghĩ đó nhanh chóng bị cuốn trôi bởi dòng thác áp lực của thực tại. Lịch trình dày đặc của một học sinh trường chuyên lại hiện ra trước mắt anh, rõ ràng và nghiệt ngã. Hôm nay có bài kiểm tra vật lý, rồi buổi học thêm toán, chiều còn phải tham gia câu lạc bộ học thuật để chuẩn bị cho kỳ thi cấp tỉnh. Mỗi khoảnh khắc đều quý giá, mỗi giờ phút đều phải được tận dụng triệt để. "Lại một ngày nữa... nhiều bài tập quá," anh thầm thì, giọng nói nội tâm mệt mỏi đến rã rời. Cảm giác tội lỗi nhanh chóng bị thay thế bằng sự thúc giục của thời gian. Anh không thể chần chừ. Cuộc gọi nhỡ, lời hứa, cảm giác tiếc nuối – tất cả đều phải tạm gác lại. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo bao nhiêu gánh nặng vô hình. Anh nhanh chóng rời giường, gấp chăn màn, vội vã chuẩn bị cho một ngày mới, nơi mà mỗi giây phút đều là một cuộc đua không ngừng nghỉ. Nước lạnh tạt vào mặt khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng sự mệt mỏi vẫn còn đó, đeo bám như một cái bóng. Anh khoác lên mình chiếc áo đồng phục còn vương mùi ẩm, vơ lấy cặp sách, và bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng chiếc điện thoại cũ cùng với cuộc gọi nhỡ và những suy tư chưa kịp gọi tên. Cánh cửa ký túc xá khép lại, như một sự đoạn tuyệt tạm thời với những cảm xúc riêng tư, để nhường chỗ cho một Trần Hạo hoàn toàn tập trung vào con đường học vấn đầy chông gai phía trước. Anh không biết rằng, những lựa chọn nhỏ bé, những sự trì hoãn tưởng chừng vô hại ấy, đang từng bước tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn giữa anh và cô gái "bên bờ sông cũ", một khoảng cách mà sau này, dù muốn, anh cũng khó lòng san lấp.
***
Trong lớp học, không khí căng như dây đàn. Ánh nắng nhẹ nhàng, mát mẻ của buổi sáng thành phố xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những hàng bàn ghế gỗ đã cũ và những gương mặt chăm chú của các học sinh. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và một chút mùi ẩm mốc từ những bức tường phủ đầy bản đồ, công thức hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của tri thức và sự nỗ lực. Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão luôn nằm ngay ngắn trên sống mũi, đang đứng trước bảng, giải thích một vấn đề vật lý phức tạp. Giọng nói của cô ấm áp nhưng đầy uy lực, từng câu từng chữ đều sắc sảo và rõ ràng, như muốn khắc sâu vào tâm trí từng học sinh. Tiếng phấn kèn kẹt trên bảng đen, tiếng lật sách của các bạn học, tiếng thì thầm trao đổi bài vở nho nhỏ – tất cả tạo thành một bản giao hưởng của sự học tập hăng say.
Trần Hạo ngồi ở vị trí giữa lớp, lưng thẳng tắp, đôi mắt dán chặt vào bảng. Anh chăm chú lắng nghe, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Cây bút chì trong tay anh liên tục ghi chép những công thức, những chú thích quan trọng vào cuốn vở đã chi chít chữ. Mặc dù tối qua đã thức rất khuya, nhưng bằng một ý chí sắt đá, anh vẫn cố gắng duy trì sự tập trung cao độ. Anh cảm nhận rõ ràng áp lực đang đè nặng lên mình, không chỉ từ những bài giảng khó nhằn mà còn từ chính môi trường xung quanh. Bên cạnh anh, Hà Minh, với vẻ ngoài khá bảnh bao và phong thái tự tin, đang ghi chép nhanh thoăn thoắt, thỉnh thoảng còn gật gù ra vẻ đã hiểu rõ vấn đề. Hà Minh khẽ quay sang thì thầm với người bạn bên cạnh, giọng điệu tự nhiên, đầy vẻ chắc chắn: "Bài này cũng không quá khó, chỉ cần tập trung thôi." Trần Hạo nghe thấy, và dù không nói ra, anh biết đó là một lời nhắc nhở ngầm về sự cạnh tranh không ngừng nghỉ ở đây.
Cô Lan liếc nhìn quanh lớp, ánh mắt dừng lại ở Trần Hạo một giây, như thể cô hiểu được gánh nặng mà anh đang mang. Cô khẽ đẩy gọng kính, rồi cất giọng trầm ấm, nhưng đầy ý nghĩa: "Các em phải nhớ, kiến thức là vô tận, nhưng thời gian của chúng ta có hạn. Đừng lãng phí bất kỳ giây phút nào." Lời nói của cô như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí Trần Hạo. Anh biết, cô muốn nhắc nhở anh và cả lớp phải nỗ lực hết mình. Nhưng trong thâm tâm, anh lại thấy một nỗi day dứt mơ hồ. "Đừng lãng phí bất kỳ giây phút nào..." Vậy những giây phút anh không thể dành cho Lê An, những cuộc gọi bị bỏ lỡ, những tin nhắn cụt ngủn... liệu có phải là sự lãng phí? Anh khẽ đưa tay vào túi quần, chạm vào chiếc điện thoại di động cũ. Hình ảnh Lê An lại thoáng hiện lên, với đôi mắt buồn bã khi nhận được những tin nhắn ngắn ngủn của anh. Anh muốn gọi cho cô, muốn kể cho cô nghe về cuộc sống đầy áp lực này, về những bài toán khó, về những đêm trắng, về sự cô đơn giữa thành phố xa lạ. Anh muốn giải thích, muốn trấn an cô rằng anh vẫn luôn nhớ về cô.
Nhưng rồi, một công thức phức tạp trên bảng lại thu hút sự chú ý của anh. Một bài tập khó hơn đang chờ đợi. Anh không thể lơ là. Anh thở dài, một tiếng thở dài vô hình chỉ mình anh nghe thấy. "Không, không thể lúc này..." Anh tự nhủ. Anh biết, bất cứ sự xao nhãng nào cũng có thể khiến anh tụt lại phía sau trong cuộc đua khốc liệt này. Tương lai, những ước mơ về một trường đại học danh tiếng, những kỳ vọng của gia đình... tất cả đều đang đặt trên vai anh. Anh không thể để bất cứ điều gì làm chao đảo con đường mà anh đã chọn. Với một ý chí mạnh mẽ, Trần Hạo ép mình gạt bỏ mọi suy nghĩ riêng tư sang một bên. Anh cất chiếc điện thoại vào sâu trong túi, như thể cất đi một phần cảm xúc đang yếu mềm của mình. Đôi mắt anh lại dán chặt vào bảng, cố gắng nắm bắt từng kiến thức mới, từng khái niệm phức tạp. Tiếng phấn kèn kẹt lại vang lên, cuốn anh trở lại với thế giới của những con số và định luật. Anh không hề hay biết, rằng mỗi lần anh gạt bỏ những suy nghĩ về Lê An, mỗi lần anh chọn sự im lặng thay vì một lời giải thích, thì "khoảng cách vô hình" giữa hai người lại càng rộng thêm một chút, như một con sông nhỏ dần lớn lên thành biển cả, không thể nào quay ngược dòng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời thành phố. Không khí bắt đầu se lạnh, những cơn gió heo may thổi qua khe cửa sổ ký túc xá, mang theo chút hơi ẩm của cuối ngày. Sau một ngày dài với những tiết học căng thẳng, những buổi tự học miệt mài và cuộc họp câu lạc bộ kéo dài, Trần Hạo cuối cùng cũng có được vài phút rảnh rỗi hiếm hoi. Căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp giờ đây im ắng hơn, chỉ còn tiếng lạch cạch từ bàn phím máy tính của một người bạn cùng phòng và tiếng gió rít nhẹ bên ngoài. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, vai trĩu nặng vì mệt mỏi, cảm giác toàn thân rã rời như vừa trải qua một trận chiến. Mùi mực in, mùi giấy cũ và mùi trà gừng nóng thoang thoảng trong không khí, cố gắng xua đi sự lạnh lẽo và mệt mỏi.
Anh đặt cặp sách xuống, ánh mắt vô thức tìm đến chiếc điện thoại di động cũ đặt trên bàn. Màn hình đen trắng lại hiện lên tên "An" cùng dòng chữ "1 cuộc gọi nhỡ". Lần này, anh không còn vội vàng gạt bỏ như buổi sáng. Anh cầm chiếc điện thoại lên, cảm nhận sự rung nhẹ trong lòng bàn tay. Một mong muốn mãnh liệt trỗi dậy, muốn gọi cho cô, muốn nghe giọng nói của cô, muốn kể cho cô nghe về tất cả những gì anh đang trải qua. Anh mở phần tin nhắn, định soạn một tin nhắn dài, tỉ mỉ kể về áp lực học tập, về những kỳ thi sắp tới, về sự cạnh tranh khốc liệt, về những đêm anh phải thức trắng, về việc anh mệt mỏi đến mức nào, để cô hiểu rằng anh không hề cố tình xa cách. Anh muốn giải thích rằng, những tin nhắn ngắn ngủi và những cuộc gọi nhỡ không phải vì anh không còn nhớ đến cô, mà là vì anh thực sự không có thời gian, không có đủ năng lượng để chia sẻ một cách trọn vẹn. Anh gõ từng chữ, từng câu, cố gắng diễn tả hết những gì đang chất chứa trong lòng.
Nhưng rồi, anh dừng lại. Anh nhìn vào những dòng chữ vừa gõ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu rực sáng. Lê An sẽ lo lắng. Anh biết cô là một người nhạy cảm, và những lời giải thích chi tiết như thế có thể khiến cô thêm phần lo âu. Cô sẽ nghĩ anh đang quá tải, cô sẽ buồn vì anh phải chịu đựng nhiều như vậy. Và quan trọng hơn, anh thực sự không có nhiều thời gian để trò chuyện hay giải thích cặn kẽ. Một buổi tối hiếm hoi được nghỉ ngơi như thế này, anh cần phải dành cho việc học, cho những bài tập đang chồng chất. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự bất lực. "Không thể được..." Anh thầm nghĩ. Anh không muốn cô phải lo lắng thêm. Anh không muốn những gánh nặng của mình trở thành gánh nặng của cô. "Phải đơn giản thôi..."
Với một quyết định dứt khoát, anh nhấn nút xóa, từng dòng chữ vừa gõ biến mất trên màn hình. Anh bắt đầu gõ lại, những câu chữ ngắn gọn hơn, súc tích hơn. Anh muốn trấn an cô, muốn giữ lấy niềm tin mong manh mà cô vẫn dành cho anh. "Anh bận lắm, mới xong." Một câu đơn giản để giải thích sự chậm trễ. "Em ăn cơm chưa?" Một câu hỏi thăm quen thuộc, thể hiện sự quan tâm. Và rồi, anh do dự một chút, trước khi gõ thêm dòng cuối cùng, lời hứa đã trở thành một sợi chỉ mỏng manh nối liền hai trái tim đang dần xa cách: "Anh không quên em đâu." Ba chữ cuối cùng này, anh gõ xuống với một sự chân thành đến tội nghiệp, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ – sợ rằng một ngày nào đó, chính anh sẽ quên, hoặc cô sẽ không còn tin vào lời hứa đó nữa.
Anh đọc lại tin nhắn, rồi bấm gửi. Tin nhắn đi. Một gánh nặng nhỏ bé tạm thời được trút bỏ, nhưng một nỗi day dứt khác lại dấy lên. Anh biết, tin nhắn này quá ngắn ngủi, quá hời hợt so với những gì Lê An mong đợi. Nhưng anh không còn cách nào khác. Anh không thể làm tốt hơn. Sự nghiệp học hành, tương lai của anh, những kỳ vọng của gia đình, tất cả đều đang đòi hỏi sự hy sinh này. Đặt chiếc điện thoại xuống, anh lại vùi đầu vào đống sách vở. Những con số, công thức, những trang tài liệu dày đặc lại nuốt chửng tâm trí anh, đẩy mọi suy nghĩ về Lê An, về cảm giác tội lỗi sang một bên. Anh không hề hay biết, rằng lời trấn an vội vã "anh không quên em đâu" của anh, dù xuất phát từ thiện chí, lại đang từ từ mất đi trọng lượng, dần trở thành một lời an ủi sáo rỗng trong lòng cô gái "bên bờ sông cũ", báo hiệu cho một "chậm một nhịp" định mệnh, đủ để tạo nên "khoảng cách vô hình" không thể san lấp.
***
Tối muộn, căn nhà nhỏ của Lê An ở thị trấn ven sông chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ ngọn đèn bàn, soi rõ từng trang sách mà Lê An đang đọc. Ngoài kia, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió xào xạc thổi qua những hàng cây, tạo nên một bản nhạc đêm buồn bã nhưng an yên. Mùi hương của hoa lài từ góc vườn thoang thoảng bay vào, dịu nhẹ và thân thuộc. Lê An ngồi trên chiếc ghế mây tre đan quen thuộc, đôi mắt chăm chú vào những dòng chữ. Cô đã quen với việc tự tìm niềm vui, tự lấp đầy khoảng trống trong những buổi tối dài không có Trần Hạo. Cô đã học cách tự mình "thắp lên ánh sáng cho cuộc đời mình", như cô đã từng tự nhủ.
Đang say sưa đọc, chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt cạnh cô rung nhẹ. Một tiếng "tít" nhỏ nhưng đủ làm tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô vội vàng cầm lên, đôi mắt sáng bừng khi thấy tên "Trần Hạo" hiện lên trên màn hình. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực, như thể một tảng đá đè nặng bấy lâu nay bỗng được nhấc bỏ. "Anh ấy vẫn nhớ mình," cô thầm nghĩ, một tia hy vọng yếu ớt lại bùng cháy trong lòng.
Cô mở tin nhắn. Dòng chữ ngắn ngủi hiện ra: "Anh bận lắm, mới xong. Em ăn cơm chưa? Anh không quên em đâu." Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ nhõm. Anh bận thật, nhưng anh vẫn nhớ gửi tin nhắn cho cô. Anh vẫn quan tâm cô đã ăn cơm chưa. Và quan trọng hơn cả, anh đã khẳng định "anh không quên em đâu". Lời hứa đó, dù giờ đây chỉ gói gọn trong ba chữ ngắn ngủi, vẫn là sợi chỉ mong manh cuối cùng níu giữ niềm tin của cô. Nó như một lời trấn an, một lời khẳng định rằng "lời hứa vẫn đó", chưa hoàn toàn nhạt nhòa.
Tuy nhiên, niềm vui nhanh chóng bị thay thế bằng một nỗi buồn man mác. "Anh ấy bận thật... nhưng sao lại ngắn thế này?" cô tự thoại, giọng nói nội tâm mang một vẻ cam chịu, thản nhiên. Những tin nhắn ngày càng ngắn hơn, những cuộc gọi dần thưa thớt, những lời giải thích gần như không có. Cô biết anh bận, biết môi trường thành phố khác xa thị trấn yên bình này. Nhưng cô không thể không cảm thấy hụt hẫng. Cô nhớ những tin nhắn dài dằng dặc trước đây, những cuộc điện thoại kéo dài hàng giờ đồng hồ, nơi họ chia sẻ mọi buồn vui, mọi ước mơ. Giờ đây, chỉ còn lại những lời ngắn gọn, vội vã, như thể anh đang cố gắng hoàn thành một nghĩa vụ hơn là thực sự muốn trò chuyện. "Khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là cảm xúc, đang dần lớn lên giữa họ. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, tự nhủ rằng mình phải hiểu cho anh. Anh đang nỗ lực vì tương lai của cả hai, cô phải tin tưởng và kiên nhẫn.
Với một tiếng thở dài, Lê An soạn tin nhắn trả lời. Cô cố gắng giữ cho giọng điệu vui vẻ, không để anh cảm nhận được sự hụt hẫng trong lòng mình. "Em ăn rồi ạ. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Một tin nhắn ngắn gọn, tương tự như của anh, nhưng lại chất chứa bao nhiêu sự quan tâm, lo lắng và cả một chút cam chịu. Cô bấm gửi, rồi đặt điện thoại xuống. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non treo lơ lửng trên bầu trời đêm tĩnh mịch, cô đơn như chính tâm trạng của cô. Lời trấn an của Trần Hạo, dù đã mang lại chút an ủi, nhưng cũng không thể xua đi hoàn toàn nỗi lo lắng và cảm giác cô đơn đang dần xâm chiếm trái tim cô. Cô biết, anh đang rất cố gắng, nhưng dường như, sự cố gắng đó đang đẩy anh ngày càng xa cô hơn. Mỗi lời hứa được nhắc lại một cách vội vã, mỗi sự trì hoãn nhỏ bé, mỗi khoảnh khắc "chậm một nhịp" đều đang từ từ định hình số phận của họ, kéo họ vào một con đường mà ở đó, họ sẽ mãi mãi day dứt về những "nếu như ngày đó", và cảm nhận rõ hơn bao giờ hết, cái giá của việc "lỡ cả một đời". Lê An khẽ nhắm mắt, hình ảnh Trần Hạo đứng bên bờ sông cũ lại hiện về, như một kỷ niệm đẹp đẽ nhưng đã quá xa xôi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.