Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 143: Khoảng Cách Trong Từng Con Chữ
***
Tối muộn, căn nhà nhỏ của Lê An ở thị trấn ven sông chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ ngọn đèn bàn, soi rõ từng trang sách mà Lê An đang đọc. Ngoài kia, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió xào xạc thổi qua những hàng cây, tạo nên một bản nhạc đêm buồn bã nhưng an yên. Mùi hương của hoa lài từ góc vườn thoang thoảng bay vào, dịu nhẹ và thân thuộc. Lê An ngồi trên chiếc ghế mây tre đan quen thuộc, đôi mắt chăm chú vào những dòng chữ. Cô đã quen với việc tự tìm niềm vui, tự lấp đầy khoảng trống trong những buổi tối dài không có Trần Hạo. Cô đã học cách tự mình "thắp lên ánh sáng cho cuộc đời mình", như cô đã từng tự nhủ.
Đang say sưa đọc, chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt cạnh cô rung nhẹ. Một tiếng "tít" nhỏ nhưng đủ làm tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô vội vàng cầm lên, đôi mắt sáng bừng khi thấy tên "Trần Hạo" hiện lên trên màn hình. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực, như thể một tảng đá đè nặng bấy lâu nay bỗng được nhấc bỏ. "Anh ấy vẫn nhớ mình," cô thầm nghĩ, một tia hy vọng yếu ớt lại bùng cháy trong lòng.
Cô mở tin nhắn. Dòng chữ ngắn ngủi hiện ra: "Anh bận lắm, mới xong. Em ăn cơm chưa? Anh không quên em đâu." Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ nhõm. Anh bận thật, nhưng anh vẫn nhớ gửi tin nhắn cho cô. Anh vẫn quan tâm cô đã ăn cơm chưa. Và quan trọng hơn cả, anh đã khẳng định "anh không quên em đâu". Lời hứa đó, dù giờ đây chỉ gói gọn trong ba chữ ngắn ngủi, vẫn là sợi chỉ mong manh cuối cùng níu giữ niềm tin của cô. Nó như một lời trấn an, một lời khẳng định rằng "lời hứa vẫn đó", chưa hoàn toàn nhạt nhòa.
Tuy nhiên, niềm vui nhanh chóng bị thay thế bằng một nỗi buồn man mác. "Anh ấy bận thật... nhưng sao lại ngắn thế này?" cô tự thoại, giọng nói nội tâm mang một vẻ cam chịu, thản nhiên. Những tin nhắn ngày càng ngắn hơn, những cuộc gọi dần thưa thớt, những lời giải thích gần như không có. Cô biết anh bận, biết môi trường thành phố khác xa thị trấn yên bình này. Nhưng cô không thể không cảm thấy hụt hẫng. Cô nhớ những tin nhắn dài dằng dặc trước đây, những cuộc điện thoại kéo dài hàng giờ đồng hồ, nơi họ chia sẻ mọi buồn vui, mọi ước mơ. Giờ đây, chỉ còn lại những lời ngắn gọn, vội vã, như thể anh đang cố gắng hoàn thành một nghĩa vụ hơn là thực sự muốn trò chuyện. "Khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là cảm xúc, đang dần lớn lên giữa họ. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, tự nhủ rằng mình phải hiểu cho anh. Anh đang nỗ lực vì tương lai của cả hai, cô phải tin tưởng và kiên nhẫn.
Với một tiếng thở dài, Lê An soạn tin nhắn trả lời. Cô cố gắng giữ cho giọng điệu vui vẻ, không để anh cảm nhận được sự hụt hẫng trong lòng mình. "Em ăn rồi ạ. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Một tin nhắn ngắn gọn, tương tự như của anh, nhưng lại chất chứa bao nhiêu sự quan tâm, lo lắng và cả một chút cam chịu. Cô bấm gửi, rồi đặt điện thoại xuống. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non treo lơ lửng trên bầu trời đêm tĩnh mịch, cô đơn như chính tâm trạng của cô. Lời trấn an của Trần Hạo, dù đã mang lại chút an ủi, nhưng cũng không thể xua đi hoàn toàn nỗi lo lắng và cảm giác cô đơn đang dần xâm chiếm trái tim cô. Cô biết, anh đang rất cố gắng, nhưng dường như, sự cố gắng đó đang đẩy anh ngày càng xa cô hơn. Mỗi lời hứa được nhắc lại một cách vội vã, mỗi sự trì hoãn nhỏ bé, mỗi khoảnh khắc "chậm một nhịp" đều đang từ từ định hình số phận của họ, kéo họ vào một con đường mà ở đó, họ sẽ mãi mãi day dứt về những "nếu như ngày đó", và cảm nhận rõ hơn bao giờ hết, cái giá của việc "lỡ cả một đời". Lê An khẽ nhắm mắt, hình ảnh Trần Hạo đứng bên bờ sông cũ lại hiện về, như một kỷ niệm đẹp đẽ nhưng đã quá xa xôi.
***
Trong căn phòng ký túc xá chật hẹp, ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống chồng sách vở cao ngất, tạo nên một vầng sáng cô độc giữa không gian chìm trong bóng tối. Trần Hạo ngồi đó, bờ vai gầy guộc hơi khom xuống, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Tiếng máy tính gõ lạch cạch đều đặn từ phòng bên cạnh vọng sang, hòa cùng tiếng bước chân vội vã của một vài sinh viên vẫn còn thức khuya đi lại ngoài hành lang. Không khí căng thẳng, bận rộn nhưng cũng mang một vẻ tĩnh lặng đặc trưng của đêm khuya, khi những bộ óc trẻ tuổi đang vắt kiệt sức mình cho tri thức. Mùi sách vở mới, mùi ẩm mốc nhẹ từ chăn màn chưa kịp khô, và cả mùi cà phê phảng phất từ ly đã cạn trên bàn, tất cả quyện vào nhau tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của cuộc sống sinh viên xa nhà.
Đã vài ngày trôi qua kể từ cái đêm anh vội vã gửi đi tin nhắn ngắn ngủi cho Lê An. Mệt mỏi và áp lực học hành đã khiến anh gần như quên béng đi cảm giác day dứt đó, cho đến khi anh vô tình nhìn thấy chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt cạnh chồng tài liệu. Màn hình điện thoại đã tắt, nhưng những ký ức về cuộc gọi nhỡ và tin nhắn trả lời cụt lủn của mình lại ùa về. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, bóp chặt trái tim anh. Anh biết Lê An sẽ hụt hẫng, anh biết cô mong chờ nhiều hơn thế. Lời trấn an "anh không quên em đâu" bỗng trở nên trống rỗng đến kỳ lạ, dù anh nói ra nó bằng tất cả sự chân thành và tình cảm vốn có. Anh đã không nói được hết, đã không thể truyền tải được áp lực khủng khiếp mà anh đang phải đối mặt.
Trần Hạo day day thái dương, cố xua đi cơn đau đầu đang hành hạ. "Mình không thể để An phải lo lắng mãi được," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn, mang theo một sự quyết tâm lẫn mệt mỏi. Anh thở dài, chậm rãi cầm chiếc điện thoại lên. Đầu ngón tay cái lướt nhẹ trên bàn phím vật lý đã mòn vẹt. Anh cần một tin nhắn thật sự, một tin nhắn có thể xoa dịu nỗi lòng của cô, không phải là lời trấn an sáo rỗng được thốt ra trong vội vàng.
Anh mở khung chat với Lê An. Dòng tin nhắn cuối cùng của cô hiện lên, đơn giản nhưng đầy quan tâm: "Em ăn rồi ạ. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Một cảm giác ấm áp lan tỏa, nhưng cũng kéo theo một nỗi buồn. Lê An lúc nào cũng vậy, luôn nghĩ cho anh trước. Anh gõ từng chữ một cách cẩn thận, chậm rãi, như thể mỗi từ ngữ đều mang một trọng lượng nhất định.
"An à," anh bắt đầu, rồi dừng lại. Liệu có nên kể hết về những áp lực? Về những đêm thức trắng, những bài kiểm tra khó khăn, về sự cạnh tranh khốc liệt nơi thành phố này? Có lẽ không. Cô sẽ lo lắng thêm. Anh muốn trấn an cô, không phải khiến cô hoang mang. Anh xóa đi những dòng chữ vừa gõ, rồi bắt đầu lại.
"An à, mấy hôm nay anh bận quá, thật sự bận đến nỗi không có thời gian ngơi nghỉ. Vừa học trên lớp, vừa phải tìm hiểu thêm tài liệu, rồi còn các hoạt động câu lạc bộ nữa. Anh cứ quay cuồng như một con thoi vậy." Anh dừng lại, đọc lại. Có vẻ hơi than vãn. Anh xóa.
"An à, mấy hôm nay anh bận quá... nhưng anh vẫn luôn nhớ em. Mặc dù cuộc sống ở đây thật khác, mọi thứ đều mới mẻ, hiện đại và nhộn nhịp hơn nhiều so với thị trấn mình, nhưng cũng đi kèm với nhiều áp lực không nhỏ. Anh phải cố gắng rất nhiều để không bị tụt lại phía sau, để đạt được những mục tiêu mình đã đặt ra. Nhưng em đừng lo lắng quá nhé, anh vẫn ổn, vẫn đang cố gắng từng ngày. Anh biết em ở nhà chắc cũng đang rất nhớ anh, đúng không? Anh cũng nhớ em nhiều lắm." Anh mỉm cười nhẹ. Có lẽ như vậy là đủ.
"Em ở nhà thế nào rồi? Có gì vui không? Kể cho anh nghe nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng thức khuya đọc sách nhiều quá. Mùa này ở thị trấn chắc gió sông thổi mát lắm, em nhớ mặc áo ấm vào buổi tối nhé." Anh cố gắng thêm thắt những chi tiết nhỏ, những lời dặn dò quan tâm mà trước đây anh thường nói, để cô cảm nhận được sự gần gũi như thuở nào. "Anh không quên em đâu." Anh gõ thêm câu đó, lần này, nó không còn vội vã hay hời hợt nữa. Nó là một lời khẳng định được cân nhắc kỹ lưỡng, gói ghém cả sự day dứt, tình cảm và cả lời hứa của một chàng trai đang cố gắng hết sức mình.
Anh đọc lại toàn bộ tin nhắn một lần nữa. Nó dài hơn hẳn những tin nhắn gần đây. Anh hy vọng nó sẽ giúp Lê An cảm thấy tốt hơn. Anh hít một hơi thật sâu, ngón cái do dự lướt qua nút "Gửi", rồi dứt khoát nhấn xuống. Chiếc điện thoại cũ kêu "tít" một tiếng nhỏ, báo hiệu tin nhắn đã được gửi đi. Trần Hạo đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ. Ngoài kia, đêm đã khuya lắm rồi. Anh mệt mỏi, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm hơn đôi chút. Anh đã làm điều anh cho là đúng. Phần còn lại, anh chỉ có thể hy vọng Lê An sẽ hiểu và không còn buồn nữa. Anh không biết rằng, niềm vui của cô chỉ là tạm thời, và cái "khoảng trống khó tả" mà anh vô tình tạo ra sẽ không dễ dàng được lấp đầy, bất kể tin nhắn có dài đến mấy.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày mới len lỏi qua khung cửa sổ gỗ, đánh thức Lê An. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những hàng cây xanh mướt, tạo nên một bản giao hưởng bình yên. Mùi hoa nhài từ góc vườn thoang thoảng bay vào, dịu nhẹ và thân thuộc, đánh thức những ký ức đẹp đẽ. Dù vậy, trong lòng cô vẫn còn vương vấn nỗi buồn man mác từ buổi tối hôm trước. Những tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo, dù đã được cô cố gắng lý giải bằng sự bận rộn của anh, vẫn để lại một khoảng trống khó tả. Cô ngồi bên bàn, cầm chiếc áo đang vá dở, đôi mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân vắng.
Bất chợt, một tiếng "tít" nhỏ quen thuộc vang lên. Lê An giật mình, trái tim như hẫng đi một nhịp. Cô vội vàng đặt chiếc áo xuống, tay run run cầm lấy chiếc điện thoại di động cũ đặt cạnh đó. Màn hình điện thoại sáng lên, và cái tên "Trần Hạo" hiện rõ mồn một. Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên hơn cả là dòng chữ preview dài bất thường bên dưới tên anh. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi, vừa tò mò, vừa vui mừng, vừa hoài nghi. Đã bao lâu rồi anh không gửi cho cô một tin nhắn dài như thế?
Cô cẩn thận mở tin nhắn, như thể sợ làm vỡ một báu vật mong manh. Từng dòng chữ hiện ra, rõ ràng và đầy đủ hơn bao giờ hết: "An à, mấy hôm nay anh bận quá... nhưng anh vẫn luôn nhớ em. Mặc dù cuộc sống ở đây thật khác, mọi thứ đều mới mẻ, hiện đại và nhộn nhịp hơn nhiều so với thị trấn mình, nhưng cũng đi kèm với nhiều áp lực không nhỏ. Anh phải cố gắng rất nhiều để không bị tụt lại phía sau, để đạt được những mục tiêu mình đã đặt ra. Nhưng em đừng lo lắng quá nhé, anh vẫn ổn, vẫn đang cố gắng từng ngày. Anh biết em ở nhà chắc cũng đang rất nhớ anh, đúng không? Anh cũng nhớ em nhiều lắm. Em ở nhà thế n��o rồi? Có gì vui không? Kể cho anh nghe nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng thức khuya đọc sách nhiều quá. Mùa này ở thị trấn chắc gió sông thổi mát lắm, em nhớ mặc áo ấm vào buổi tối nhé. Anh không quên em đâu."
Lê An đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ, đôi mắt cô sáng lên rạng rỡ. Một nụ cười nhẹ nhõm, tự nhiên nở trên môi cô. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực, xua tan đi những đám mây u ám trong lòng. "Là anh Hạo! Tin nhắn dài quá!" cô thầm reo lên, giọng nói nội tâm tràn đầy niềm vui và sự bất ngờ. Cô áp chiếc điện thoại vào ngực, cảm nhận hơi ấm từ nó như thể đang ôm lấy chính Trần Hạo.
Anh ấy đã nhớ cô. Anh ấy đã thực sự dành thời gian để viết một tin nhắn dài đến vậy. Không còn những lời cụt lủn, vội vã. Anh đã kể về cuộc sống của mình, về những áp lực, về sự cố gắng. Và quan trọng hơn cả, anh đã nhắc lại "anh không quên em đâu", nhưng lần này, lời nói ấy không còn mang vẻ trấn an sáo rỗng nữa, mà là một lời khẳng định chân thành, được đặt trong bối cảnh những lời tâm sự rõ ràng. "Anh ấy vẫn nhớ mình... Anh ấy vẫn quan tâm," cô tự nhủ, cố gắng hít thở sâu để giữ cho nhịp tim mình ổn định. Niềm hy vọng, vốn đã lung lay, nay lại bùng cháy mạnh mẽ hơn.
Cô đọc lại một lần nữa, chậm rãi hơn, để thấm thía từng câu chữ. Anh lo cho cô thức khuya, lo cô bị lạnh khi gió sông thổi. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, những lời dặn dò quen thuộc ấy, bỗng trở nên quý giá vô cùng, như một sợi dây vô hình níu giữ cô với thế giới của anh. Cô cảm thấy vui sướng, như thể những ngày tháng chờ đợi, những nỗi buồn thầm kín đã được đền đáp. Khoảng cách địa lý dường như thu hẹp lại, ít nhất là trong khoảnh khắc này.
Tuy nhiên, khi đọc đến đoạn anh kể về cuộc sống ở thành phố, về những "mới mẻ, hiện đại và nhộn nhịp", về "áp lực không nhỏ" và việc anh phải "cố gắng rất nhiều để không bị tụt lại phía sau", nụ cười trên môi Lê An khẽ nhạt đi đôi chút. Niềm vui vẫn còn đó, nhưng một cảm giác bất an mơ hồ lại len lỏi. Cuộc sống của anh đã khác cô nhiều quá. Anh đang sống trong một thế giới mà cô chỉ có thể hình dung qua những lời kể ngắn ngủi. Liệu cô có thể thực sự hiểu hết những gì anh đang trải qua? Liệu anh có thực sự nhớ cô nhiều như anh nói, hay đó chỉ là một phần nhỏ trong vô vàn những mối bận tâm khác của anh?
Cô thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân vườn. Tin nhắn này đã mang lại sự nhẹ nhõm, nhưng nó cũng vô tình phơi bày một thực tế nghiệt ngã: "khoảng cách vô hình" giữa họ không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong nhịp sống, trong những trải nghiệm hàng ngày. Anh đang lớn lên, trưởng thành trong một môi trường đầy thử thách, còn cô vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, với cuộc sống bình yên, chậm rãi. Niềm vui của cô, dù mãnh liệt, vẫn không thể hoàn toàn lấp đầy cái khoảng trống khó tả đang dần hình thành trong lòng. Cô biết, anh đang cố gắng, nhưng lời hứa "anh không quên em đâu" dù chân thành đến mấy, cũng đang bắt đầu mang một sự nặng nề, như một gánh nặng mà cả hai đều phải gánh vác, và có thể một ngày nào đó sẽ bị nghi ngờ. Lê An vẫn kiên nhẫn, vẫn hy vọng, nhưng đã bắt đầu có những suy tư sâu sắc hơn về mối quan hệ của họ, về con đường mà mỗi người đang đi.
***
Buổi chiều tà, mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời và dòng sông uốn lượn trước mặt. Gió sông thổi nhè nhẹ, mang theo hơi nước mát lành và mùi phù sa đặc trưng của miền quê. Lê An bước đi trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra bờ sông, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại di động cũ. Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần vải đen khiến dáng người cô càng thêm thanh thoát, hòa mình vào khung cảnh bình yên của làng quê. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của dòng chảy ngàn năm, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những hàng cây liễu rủ. Xa xa, một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, lặng lẽ giăng lưới, gương mặt trầm tư in hằn dấu vết thời gian. Mùi cỏ xanh non và hoa dại ven bờ quyện vào mùi nước sông, tạo nên một hương thơm dịu mát, thân thuộc.
Đây là nơi cô và Trần Hạo đã trải qua biết bao nhiêu kỷ niệm. Những buổi chiều tan học cùng nhau ra đây hóng mát, những đêm trăng sáng ngồi bên nhau tâm sự, những lời hứa hẹn thầm thì về một tương lai không xa. Mọi thứ dường như vẫn y nguyên, chỉ có lòng người là đã thay đổi. Tin nhắn của Trần Hạo đã mang lại cho cô một niềm vui lớn lao, một tia sáng ấm áp xua đi những lo lắng. Nhưng khi đứng trước sự mênh mông của dòng sông, nhìn về phía xa xăm, nơi dòng nước cuồn cuộn chảy về xuôi, chảy về thành phố nơi Trần Hạo đang sống, Lê An lại cảm thấy một khoảng trống khó tả trong lòng.
"Anh Hạo... anh có hiểu em nhớ anh nhiều đến mức nào không?" cô thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, nghe như một lời tự sự với chính mình. Cô biết anh bận rộn, biết anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Cô cũng biết, anh đã dành rất nhiều tâm huyết để viết tin nhắn đó. Nhưng liệu những lời nói qua điện thoại, qua những con chữ khô khan, có đủ để giữ hai thế giới này lại với nhau? Một thế giới của cô, nơi thời gian trôi chậm rãi, bình yên như dòng sông này. Và một thế giới của anh, nơi mọi thứ hối hả, nhộn nhịp, đầy cạnh tranh và áp lực.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đọc lại tin nhắn của anh một lần nữa. Những lời quan tâm, những lời chia sẻ về cuộc sống mới của anh. Cô mỉm cười, nhưng nụ cười ấy pha lẫn một nỗi buồn man mác. Cô so sánh cuộc sống của mình ở thị trấn, với những công việc thường ngày, những buổi chiều tản bộ, với cuộc sống mà anh đang mô tả. Một sự khác biệt quá lớn. "Khoảng cách vô hình" này, không chỉ là vài trăm cây số, mà còn là cả một vũ trụ trải nghiệm và cảm xúc.
Lê An khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương của sông nước và phù sa. Cô nhớ những ngày còn thơ bé, khi chỉ cần anh nhìn cô, cô đã hiểu tất cả. Khi chỉ cần một cái nắm tay nhẹ, cô đã cảm thấy an toàn. Giờ đây, mọi thứ đều phải thông qua những con chữ, những cuộc gọi thưa thớt, những lời nói không thành. Cô cảm nhận rõ hơn bao giờ hết, cái giá của việc "chậm một nhịp". Có lẽ, nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra "lời nói không thành" kia sớm hơn một chút, mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những "nếu như ngày đó", những tiếc nuối không tên.
Cô quyết định trả lời tin nhắn của Trần Hạo. Cô muốn anh biết rằng cô đã nhận được, rằng cô rất vui. Cô muốn anh cảm thấy yên tâm, để anh có thể tập trung vào việc học của mình. Nhưng cô cũng muốn gửi gắm một chút nỗi niềm, một chút mong chờ của mình vào đó. Cô gõ từng chữ một cách cẩn thận, như thể đang dệt nên một tấm thảm cảm xúc.
"Em nhận được tin nhắn của anh rồi. Em vui lắm, vui vì anh vẫn nhớ em, vẫn dành thời gian để tâm sự với em. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, đừng để mình quá mệt mỏi. Em vẫn ổn, mọi người ở nhà vẫn khỏe mạnh. Bố mẹ em vẫn thường hỏi thăm anh đấy. Sông nhà mình vẫn đẹp như ngày nào, vẫn hiền hòa chảy xuôi về phía anh. Em vẫn thường ra đây ngắm hoàng hôn, nhớ về những kỷ niệm của chúng mình "bên bờ sông cũ"." Cô dừng lại một chút, ngón tay cái lướt nhẹ trên màn hình. Rồi cô gõ thêm một câu, giản dị nhưng chất chứa bao nhiêu hy vọng: "Em chờ anh về."
Cô đọc lại tin nhắn, một nụ cười pha lẫn nỗi buồn lại hiện trên môi. Nó không quá dài, nhưng cũng không cụt lủn. Nó chứa đựng sự quan tâm, niềm vui, và cả một lời hứa hẹn ngầm. Cô nhấn gửi.
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm. Lê An đứng đó, tay siết chặt chiếc điện thoại, nhìn dòng sông chảy về phía xa. Tin nhắn của Trần Hạo đã mang đến cho cô niềm an ủi tạm thời, nhưng nó không thể xóa đi hoàn toàn cảm giác trống vắng, không thể lấp đầy cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần. Niềm vui của cô chỉ như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối, đủ để sưởi ấm, nhưng không đủ để thắp sáng cả một con đường dài phía trước. Cô biết, những nỗi buồn và lo lắng sẽ quay trở lại, và cô sẽ phải đối mặt với chúng, một mình, "bên bờ sông cũ" này. Cô chỉ biết lặng lẽ chờ đợi, chờ đợi một ngày anh trở về, và hy vọng rằng "lời nói không thành" năm xưa sẽ không biến thành hối tiếc, không khiến họ "lỡ cả một đời" chỉ vì "chậm một nhịp".
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.