Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 144: Vòng Xoáy Mới Của Thành Phố

Hoàng hôn đã buông mình xuống dòng sông, nhuộm đỏ cả một vùng trời trước khi nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Lê An đứng đó, tay siết chặt chiếc điện thoại, ánh mắt dõi theo dòng nước miên man chảy về phía xa, nơi có một thành phố phồn hoa, nơi có Trần Hạo. Tin nhắn vừa gửi đi mang theo bao nhiêu là nỗi niềm, bao nhiêu là hy vọng mong manh. Cô biết, những nỗi buồn và lo lắng sẽ quay trở lại, và cô sẽ phải đối mặt với chúng, một mình, "bên bờ sông cũ" này. Cô chỉ biết lặng lẽ chờ đợi, chờ đợi một ngày anh trở về, và hy vọng rằng "lời nói không thành" năm xưa sẽ không biến thành hối tiếc, không khiến họ "lỡ cả một đời" chỉ vì "chậm một nhịp".

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua khung cửa sổ cao vút của phòng học, Trần Hạo đã cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời. Tối qua, anh đã thức rất khuya để hoàn thành bài tập Vật Lý và nghiên cứu thêm về một vài khái niệm Toán học phức tạp mà giảng viên đã gợi ý. Giờ học chính khóa vừa kết thúc, tiếng chuông vang vọng khắp hành lang, báo hiệu giờ giải lao, nhưng thay vì không khí náo nhiệt như ở trường cấp ba cũ, lớp học của Trần Hạo vẫn giữ một vẻ trầm lắng lạ thường. Chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bút chì sột soạt trên trang giấy và vài lời trao đổi nhỏ giọng giữa các học sinh. Đó là một phần của văn hóa trường chuyên, nơi mỗi phút giây đều quý giá, nơi áp lực học tập len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống. Trần Hạo vươn vai, cố gắng xua đi cơn ngái ngủ đang đeo bám, nhưng tâm trí anh vẫn còn mụ mị bởi những công thức và định lý.

Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, người phụ nữ với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão luôn túc trực trên sống mũi, đứng thẳng trước bục giảng. Giọng nói của cô ấm áp, nhưng vẫn mang một sự nghiêm khắc cố hữu, đủ để thu hút sự chú ý của toàn bộ lớp học. Ánh nắng nhẹ từ cửa sổ hắt vào, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng nhưng đầy năng lượng. Mùi giấy mới từ những cuốn sách giáo khoa, xen lẫn mùi mực bút và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên bàn giáo viên, len lỏi vào khứu giác, gợi lên cảm giác về một môi trường học thuật thuần túy.

"Các em thân mến," Cô Lan bắt đầu, giọng điệu chuyển từ sự nghiêm túc của bài giảng sang một sự thân mật hơn, "Thầy cô biết các em đang phải đối mặt với một lịch trình học tập dày đặc và áp lực lớn. Nhưng đừng quên rằng quãng đời học sinh không chỉ có sách vở. Trường chúng ta có rất nhiều câu lạc bộ, từ học thuật đến nghệ thuật, thể thao, để các em có thể phát triển toàn diện." Cô Lan dừng lại một chút, đảo mắt nhìn quanh lớp, dừng lại ở từng khuôn mặt trẻ trung, đầy hoài bão. "Các em không chỉ cần học giỏi mà còn cần phát triển kỹ năng mềm, mở rộng tầm nhìn. Các câu lạc bộ của trường là cơ hội tuyệt vời đó."

Trần Hạo, dù mệt mỏi, vẫn lắng nghe với một sự tò mò. Anh nhớ những lời Lê An từng nói về việc anh nên thử những điều mới, mở lòng hơn. Nhưng những lời đó giờ đây chỉ như một tiếng vọng xa xăm, bị át đi bởi nỗi lo về điểm số, về kỳ thi sắp tới, và về hàng núi bài tập đang chờ đợi. Anh ghi chép lại một vài cái tên câu lạc bộ mà cô Lan vừa nhắc đến, bàn tay gõ nhẹ vào cuốn sổ, cảm nhận từng đường nét của con chữ như một cách để giữ mình tỉnh táo. Anh tự hỏi, liệu có câu lạc bộ nào phù hợp với anh không, liệu anh có đủ thời gian để tham gia hay không. Sự phân vân ấy là một gánh nặng vô hình, đè nén lên tâm trí vốn đã quá tải của anh.

Bên cạnh Trần Hạo, Hà Minh ngồi thẳng lưng, vẻ mặt đầy tự tin. Mái tóc của cậu ta được chải chuốt gọn gàng, bộ đồng phục trắng tinh không một nếp nhăn. Hà Minh luôn toát ra một khí chất của người dẫn đầu, của kẻ đã sớm vạch ra con đường cho riêng mình. Cậu ta quay sang Trần Hạo, một nụ cười nhạt hiện trên môi, ánh mắt sắc sảo lướt qua vẻ mệt mỏi của Hạo. "Cậu Hạo có vẻ thích mấy thứ 'hàn lâm' như Câu lạc bộ Khoa học nhỉ?" Hà Minh nói, giọng điệu có chút mỉa mai nhưng không quá lộ liễu, "Mình thì chắc tham gia đội hùng biện. Mình nghĩ khả năng giao tiếp và thuyết phục cũng quan trọng không kém kiến thức chuyên môn."

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời. Anh đã quen với những lời nói mang tính cạnh tranh ngầm từ Hà Minh. Trong môi trường này, sự cạnh tranh không chỉ diễn ra trên bảng điểm mà còn len lỏi vào từng cuộc trò chuyện, từng ánh mắt. Anh thầm nghĩ, 'Mình có nên thử không? Liệu có ảnh hưởng đến việc học không?' Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một vòng xoáy không lối thoát. Anh muốn thử, muốn mở rộng bản thân, nhưng lại sợ hãi rằng mọi thứ sẽ vượt quá tầm kiểm soát, rằng anh sẽ không thể cân bằng được giữa việc học và những hoạt động khác, đặc biệt là việc duy trì kết nối với Lê An. Khoảng cách địa lý đã là một thử thách, giờ đây, khoảng cách về thời gian và tâm trí lại càng khiến anh cảm thấy bất an. Anh mải mê nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh đến nao lòng, tự hỏi liệu Lê An ở thị trấn ven sông nhỏ bé kia có đang nhìn thấy bầu trời trong xanh như thế này không, và liệu cô có đang nghĩ về anh không.

***

Chiều tối, khi ánh đèn đường đã bắt đầu bừng sáng rực rỡ, xua tan đi cái bóng tối của buổi hoàng hôn, Trần Hạo nằm vật ra giường trong căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp. Trời bắt đầu se lạnh, một làn gió heo may thổi qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi ẩm của thành phố đang chìm vào đêm. Căn phòng ký túc xá đơn giản với hai chiếc giường tầng, hai bàn học và một tủ quần áo nhỏ, không có nhiều sự ấm cúng hay dấu ấn cá nhân. Mùi ẩm mốc nhẹ của chăn màn cũ kỹ, pha lẫn mùi sách vở mới và chút hương xà phòng từ phòng tắm chung, tạo nên một không gian vừa xa lạ vừa quen thuộc. Cảm giác cô đơn len lỏi, bám víu lấy anh.

Anh cầm lên tờ rơi giới thiệu các câu lạc bộ mà cô Lan đã phát. Những dòng chữ in màu sắc sặc sỡ, những hình ảnh hoạt động sôi nổi, những khuôn mặt rạng rỡ của các thành viên cũ... tất cả đều tạo nên một sức hút khó cưỡng. Câu lạc bộ Khoa học với các dự án nghiên cứu, Câu lạc bộ Sách với những buổi thảo luận văn học, Câu lạc bộ Tình nguyện với các hoạt động cộng đồng... Mỗi cái tên đều như một cánh cửa mở ra một thế giới mới đầy hấp dẫn, khác xa với cuộc sống lặng lẽ, bình yên ở thị trấn cũ.

Trần Hạo chợt nhớ về Lê An. Anh nhớ ánh mắt mong đợi của cô mỗi khi anh kể về những ước mơ của mình, nhớ những lời động viên ngọt ngào của cô, "Anh Hạo cứ đi đi, cứ khám phá đi. Em sẽ luôn ở đây chờ anh." Những lời nói đó, giờ đây, lại vô tình trở thành một áp lực. Anh muốn làm cô tự hào, muốn chứng minh rằng anh đang nỗ lực hết mình cho tương lai của cả hai. Nhưng anh cũng cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc.

Anh ngồi bật dậy, đặt tờ rơi xuống bên cạnh chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vỏ ngoài đã bạc màu theo thời gian. Màn hình điện thoại vẫn hiển thị tin nhắn cuối cùng của Lê An, "Em chờ anh về." Chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng lại chất chứa bao nhiêu niềm tin và hy vọng. Anh vuốt nhẹ màn hình, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp kính, và một nỗi day dứt len lỏi trong lòng.

'Nếu mình tham gia câu lạc bộ, sẽ có thêm nhiều kiến thức, nhiều mối quan hệ... nhưng thời gian cho An sẽ ít đi mất.' Anh tự nói với chính mình, giọng nói thì thầm trong căn phòng vắng lặng, như thể sợ hãi làm xáo động sự tĩnh mịch của đêm. Anh biết, ở thành phố này, mọi thứ đều diễn ra với một nhịp độ nhanh hơn, hối hả hơn. Thời gian là vàng bạc, và mỗi lựa chọn đều phải đánh đổi. Tham vọng học tập, khao khát hòa nhập vào môi trường mới đầy sôi động của thành phố và cảm giác tội lỗi khi vô tình bỏ bê, quên đi Lê An, tất cả đang tạo nên một cuộc chiến không ngừng trong tâm trí anh.

Anh nhìn vào chiếc điện thoại, ánh mắt mông lung. 'Mình nên nhắn tin cho An không? Hay đợi xong việc này đã?' Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn. Anh biết Lê An đang chờ đợi, anh biết cô ấy quan tâm. Nhưng anh cũng biết, nếu anh cứ mãi chìm đắm trong những tin nhắn vu vơ, anh sẽ không thể theo kịp nhịp sống ở đây. Áp lực phải thành công, phải hòa nhập vào cái vòng xoáy mới mẻ này quá lớn. Nó đè nặng lên vai anh, khiến anh cảm thấy mình phải ưu tiên những gì "quan trọng" hơn cho tương lai. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi và đầy băn khoăn. Anh đặt chiếc điện thoại xuống, ánh mắt lại dán vào tờ rơi, cố gắng tìm kiếm một lựa chọn nào đó có thể dung hòa được tất cả. Nhưng dường như, ở nơi này, sự dung hòa là một điều xa xỉ. "Khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là thời gian, là sự ưu tiên, là cả một vũ trụ trải nghiệm mà họ đang dần chia sẻ theo những cách khác nhau. Anh nhắm mắt lại, trong bóng tối, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét, nhưng rồi lại mờ đi, nhường chỗ cho những công thức, những dự án khoa học đang chờ đợi anh.

***

Đêm đó, không khí thành phố trở nên lạnh hơn, gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm của sương đêm. Trần Hạo, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, đã quyết định tham gia buổi họp đầu tiên của Câu lạc bộ Khoa học. Căn phòng họp là một phòng thí nghiệm cũ kỹ nhưng được trang bị khá đầy đủ, nằm ở tầng trệt của một tòa nhà phụ trong khuôn viên trường. Mùi hóa chất thoang thoảng, mùi giấy cũ và mùi kim loại từ các thiết bị thí nghiệm lấp đầy không gian, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự khám phá và nghiên cứu. Ánh đèn neon trắng hắt xuống, làm cho mọi thứ trở nên sáng sủa nhưng cũng có phần lạnh lẽo.

Ban đầu, Trần Hạo cảm thấy hơi lạc lõng. Anh ngồi ở một góc, quan sát các thành viên khác đang sôi nổi tranh luận về những ý tưởng khoa học mới lạ, về các dự án mà họ muốn thực hiện. Tiếng cười nói, tiếng gõ bút lên bàn, tiếng lật tài liệu... tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự nhiệt huyết và trí tuệ. Anh nhận ra Hà Minh cũng có mặt, đang cùng một nhóm bạn khác thảo luận về một mô hình năng lượng tái tạo. Ánh mắt tự tin của Hà Minh, cách cậu ta trình bày ý tưởng một cách rành mạch và thuyết phục, càng khiến Trần Hạo cảm thấy mình cần phải nỗ lực nhiều hơn, không chỉ trong học tập mà còn trong việc mở rộng các kỹ năng khác. Một cảm giác cạnh tranh ngầm lại trỗi dậy trong anh, thúc đẩy anh phải hòa nhập, phải chứng tỏ bản thân.

Khi buổi họp bắt đầu, Trần Hạo dần bị cuốn hút bởi những ý tưởng táo bạo, những cuộc tranh luận sôi nổi về các vấn đề môi trường, công nghệ, và vũ trụ. Từng lời nói, từng lập luận đều được đưa ra với sự đam mê và kiến thức sâu rộng, khiến anh cảm thấy mình như một đứa trẻ l���n đầu tiên được bước vào một kho tàng tri thức khổng lồ. Anh quên đi sự mệt mỏi, quên đi những lo toan, chỉ còn lại sự hứng thú thuần túy của một người trẻ đang khao khát học hỏi.

Một giọng nói thân thiện vang lên bên cạnh, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. "Chào cậu, mình là Thanh Bình. Cậu là Trần Hạo đúng không? Cậu cũng thích khoa học hả?"

Trần Hạo quay sang. Đó là một cậu bạn cao, gầy, đeo kính cận, vẻ mặt hiền lành và có phần nhút nhát. Thanh Bình chìa tay ra, một nụ cười ấm áp nở trên môi. "Mình thấy cậu ngồi đây từ nãy giờ, trông có vẻ suy tư lắm."

"À, ừ, mình là Trần Hạo." Anh bắt tay Thanh Bình, cảm nhận sự thân thiện chân thành từ cậu bạn mới. "Mình thấy nó thú vị. Các bạn có vẻ rất nhiệt tình."

Hoàng, một cậu bạn khác có vẻ ngoài năng động, tóc cắt ngắn và đôi mắt lanh lợi, cũng chen vào cuộc trò chuyện. Hoàng thích thể thao, nhưng cũng không kém phần đam mê khoa học. "Đúng rồi! Cậu Hạo nên tham gia dự án 'Năng lượng xanh' với bọn mình đi, sẽ rất hay đó! Bọn mình đang muốn tìm kiếm những giải pháp mới để sử dụng năng lượng mặt trời hiệu quả hơn." Hoàng nói, giọng điệu vui vẻ, tràn đầy năng lượng. "Bọn mình đang cần một người có tư duy logic và khả năng phân tích như cậu đó."

Trần Hạo cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh đã lâu rồi không có những người bạn cùng sở thích, cùng đam mê như thế này. Ở thị trấn, anh luôn là người giỏi nhất, nhưng đôi khi lại cảm thấy cô đơn trong chính sự xuất sắc của mình. Giờ đây, giữa những con người này, anh cảm thấy mình là một phần của một tập thể, được khuyến khích để khám phá và đóng góp. Anh trao đổi sôi nổi với Thanh Bình và Hoàng về dự án "Năng lượng xanh", đưa ra những ý kiến ban đầu và đặt câu hỏi về các phương pháp nghiên cứu. Cảm giác hòa nhập, cảm giác được là chính mình, được nói về những điều mình yêu thích, thật sự rất tuyệt vời.

Từ xa, Hà Minh thoáng nhìn về phía Trần Hạo, một nụ cười nhẹ lướt qua trên môi cậu ta. Nụ cười đó không biểu lộ sự ghen tị, mà dường như là một sự thừa nhận, một lời thách thức ngầm. Hà Minh quay lại tập trung vào nhóm của mình, tiếp tục cuộc thảo luận về mô hình năng lượng. Trần Hạo cảm nhận được ánh mắt ấy, và nó càng thôi thúc anh phải cố gắng nhiều hơn, phải chứng tỏ rằng anh không chỉ là một học sinh giỏi từ tỉnh lẻ, mà còn là một người có thể hòa nhập và tỏa sáng trong môi trường mới mẻ này. Anh chìm đắm vào những cuộc thảo luận, vào những ý tưởng mới mẻ, và cảm thấy mình đang thực sự hòa nhập vào vòng xoáy mới của thành phố. "Khoảng cách vô hình" giữa anh và cuộc sống cũ dường như lại được nới rộng thêm một chút nữa.

***

Nửa đêm, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn ánh đèn cao áp lập lòe trên những con phố vắng, Trần Hạo vẫn đang say sưa nghiên cứu tài liệu cho dự án câu lạc bộ. Sương đêm giăng nhẹ, bao phủ lấy những tòa nhà cao tầng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lạnh lẽo. Trong căn phòng ký túc xá, chỉ có tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn và ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình máy tính chiếu vào khuôn mặt đầy vẻ tập trung của Trần Hạo. Mùi giấy mới của sách vở, mùi cà phê hòa tan còn vương lại trong cốc trên bàn, và mùi điện tử từ chiếc máy tính cá nhân, tất cả hòa quyện, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự thức khuya vì học hành.

Anh đã quên mất thời gian. Những con số, biểu đồ, những khái niệm vật lý phức tạp về năng lượng tái tạo, tất cả đang xoáy sâu vào tâm trí anh. Ý tưởng của Hoàng về việc sử dụng vật liệu mới để tối ưu hóa hiệu suất pin mặt trời thật sự rất hấp dẫn, và Trần Hạo muốn đóng góp hết sức mình để biến nó thành hiện thực. Anh cảm thấy một sự phấn khích khó tả, một nguồn năng lượng mới mẻ tuôn chảy trong huyết quản, xua tan đi mọi mệt mỏi. Đây là nơi anh thuộc về, nơi anh có thể phát huy tối đa trí tuệ và sự sáng tạo của mình.

Trong lúc anh đang gõ phím lia lịa, cố gắng hoàn thành một phần báo cáo phân tích, chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn rung lên khe khẽ. Nó chỉ rung một tiếng, rồi im bặt. Trần Hạo vô thức liếc nhìn sang. Màn hình điện thoại chỉ kịp sáng lên một khoảnh khắc ngắn ngủi, hiển thị một cuộc gọi nhỡ từ 'Lê An'. Anh chỉ nhìn thấy nó một thoáng qua, như một cái bóng vụt qua trong tầm mắt, rồi lại nhanh chóng chìm vào công việc đang dang dở.

'Chắc An gọi,' anh thầm nghĩ, giọng điệu gần như vô cảm, bị át đi bởi những suy nghĩ về dự án. 'Mai gọi lại sau vậy. Giờ mình không thể dừng được.' Anh tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân bằng lý do hợp lý nhất. Anh biết Lê An sẽ hiểu. Cô ấy luôn hiểu anh, luôn ủng hộ anh. Cuộc gọi đó, có lẽ chỉ là một lời hỏi thăm đơn thuần, không có gì quá quan trọng. Hơn nữa, anh đã hứa với Hoàng là sẽ hoàn thành phần này trước sáng mai. Anh không thể để lỡ deadline, không thể làm ảnh hưởng đến cả nhóm. Trong đầu anh, thứ tự ưu tiên đã được sắp xếp một cách rõ ràng: công việc của câu lạc bộ, bài vở, và sau đó mới là những liên lạc cá nhân.

Anh dứt khoát gạt bỏ suy nghĩ về cuộc gọi nhỡ, ánh mắt lại dán vào màn hình máy tính, ngón tay tiếp tục gõ phím thoăn thoắt. Anh chìm đắm hoàn toàn vào những con số và công thức, vào thế giới logic và trí tuệ mà anh đang khám phá. Tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn trong đêm tĩnh mịch, như một bản nhạc không lời của sự miệt mài. Cái lạnh của đêm khuya không còn làm anh bận tâm, sự mệt mỏi cũng tan biến. Chỉ còn lại anh, chiếc máy tính, và những giấc mơ khoa học đang dần thành hình. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, "bên bờ sông cũ" kia, Lê An đã thao thức chờ đợi cuộc gọi của anh, chờ đợi một lời hỏi thăm, một lời trấn an. Và cuộc gọi nhỡ kia, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé, lại chính là một viên gạch nữa đặt vào cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người, và báo hiệu cho một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn bị bỏ lỡ, chỉ vì anh đã "chậm một nhịp", hay đúng hơn, vì anh đã quá vội vã với vòng xoáy mới của cuộc đời mình. Anh hoàn toàn chìm đắm vào công việc, vào cuộc sống mới đầy sôi động mà thành phố đang ban tặng, để lại phía sau một lời hứa, một trái tim đang ngóng trông trong màn đêm.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free