Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 145: Những Lời Vội Vàng Bên Dòng Sông Chảy
***
Nửa đêm, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn ánh đèn cao áp lập lòe trên những con phố vắng, Trần Hạo vẫn đang say sưa nghiên cứu tài liệu cho dự án câu lạc bộ. Sương đêm giăng nhẹ, bao phủ lấy những tòa nhà cao tầng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lạnh lẽo. Trong căn phòng ký túc xá, chỉ có tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn và ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình máy tính chiếu vào khuôn mặt đầy vẻ tập trung của Trần Hạo. Mùi giấy mới của sách vở, mùi cà phê hòa tan còn vương lại trong cốc trên bàn, và mùi điện tử từ chiếc máy tính cá nhân, tất cả hòa quyện, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự thức khuya vì học hành.
Anh đã quên mất thời gian. Những con số, biểu đồ, những khái niệm vật lý phức tạp về năng lượng tái tạo, tất cả đang xoáy sâu vào tâm trí anh. Ý tưởng của Hoàng về việc sử dụng vật liệu mới để tối ưu hóa hiệu suất pin mặt trời thật sự rất hấp dẫn, và Trần Hạo muốn đóng góp hết sức mình để biến nó thành hiện thực. Anh cảm thấy một sự phấn khích khó tả, một nguồn năng lượng mới mẻ tuôn chảy trong huyết quản, xua tan đi mọi mệt mỏi. Đây là nơi anh thuộc về, nơi anh có thể phát huy tối đa trí tuệ và sự sáng tạo của mình.
Trong lúc anh đang gõ phím lia lịa, cố gắng hoàn thành một phần báo cáo phân tích, chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn rung lên khe khẽ. Nó chỉ rung một tiếng, rồi im bặt. Trần Hạo vô thức liếc nhìn sang. Màn hình điện thoại chỉ kịp sáng lên một khoảnh khắc ngắn ngủi, hiển thị một cuộc gọi nhỡ từ 'Lê An'. Anh chỉ nhìn thấy nó một thoáng qua, như một cái bóng vụt qua trong tầm mắt, rồi lại nhanh chóng chìm vào công việc đang dang dở.
'Chắc An gọi,' anh thầm nghĩ, giọng điệu gần như vô cảm, bị át đi bởi những suy nghĩ về dự án. 'Mai gọi lại sau vậy. Giờ mình không thể dừng được.' Anh tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân bằng lý do hợp lý nhất. Anh biết Lê An sẽ hiểu. Cô ấy luôn hiểu anh, luôn ủng hộ anh. Cuộc gọi đó, có lẽ chỉ là một lời hỏi thăm đơn thuần, không có gì quá quan trọng. Hơn nữa, anh đã hứa với Hoàng là sẽ hoàn thành phần này trước sáng mai. Anh không thể để lỡ deadline, không thể làm ảnh hưởng đến cả nhóm. Trong đầu anh, thứ tự ưu tiên đã được sắp xếp một cách rõ ràng: công việc của câu lạc bộ, bài vở, và sau đó mới là những liên lạc cá nhân.
Anh dứt khoát gạt bỏ suy nghĩ về cuộc gọi nhỡ, ánh mắt lại dán vào màn hình máy tính, ngón tay tiếp tục gõ phím thoăn thoắt. Anh chìm đắm hoàn toàn vào những con số và công thức, vào thế giới logic và trí tuệ mà anh đang khám phá. Tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn trong đêm tĩnh mịch, như một bản nhạc không lời của sự miệt mài. Cái lạnh của đêm khuya không còn làm anh bận tâm, sự mệt mỏi cũng tan biến. Chỉ còn lại anh, chiếc máy tính, và những giấc mơ khoa học đang dần thành hình. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, "bên bờ sông cũ" kia, Lê An đã thao thức chờ đợi cuộc gọi của anh, chờ đợi một lời hỏi thăm, một lời trấn an. Và cuộc gọi nhỡ kia, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé, lại chính là một viên gạch nữa đặt vào cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người, và báo hiệu cho một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn bị bỏ lỡ, chỉ vì anh đã "chậm một nhịp", hay đúng hơn, vì anh đã quá vội vã với vòng xoáy mới của cuộc đời mình. Anh hoàn toàn chìm đắm vào công việc, vào cuộc sống mới đầy sôi động mà thành phố đang ban tặng, để lại phía sau một lời hứa, một trái tim đang ngóng trông trong màn đêm.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt, rải đều trên mái nhà ngói đỏ và những hàng cây xanh mướt của thị trấn nhỏ, mang theo hơi sương mát lành và mùi hương đặc trưng của đất sau một đêm tĩnh mịch. Lê An thức dậy, đôi mắt vẫn còn vương chút ngái ngủ sau một đêm trằn trọc, nhưng tâm trí cô đã hoàn toàn hướng về chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên đầu giường. Đó là một chiếc điện thoại nhỏ gọn, màn hình đơn sắc, nhưng với cô, nó là sợi dây duy nhất kết nối cô với Trần Hạo.
Cô vươn tay, khẽ khàng cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên phím điều hướng, mở mục tin nhắn. Tin nhắn trả lời của Trần Hạo từ đêm qua hiện lên, ngắn gọn, súc tích đến lạnh lùng: "Anh bận. Mai anh gọi lại." Dòng chữ ấy, dù cố gắng trấn an bản thân rằng anh ấy đang thật sự bận, vẫn găm vào lòng cô một nỗi trống rỗng khó tả. Kèm theo đó là một cuộc gọi nhỡ, chỉ một cuộc duy nhất, vào thời điểm rất muộn. Cô nhớ lại cái cảm giác chờ đợi mỏi mòn tối qua, khi cô cầm điện thoại trên tay, mong chờ một cuộc gọi, một tin nhắn dài hơn, như cách anh đã từng gửi cho cô mấy hôm trước. Nhưng rồi, chỉ là sự im lặng, và sau đó là tin nhắn cùng cuộc gọi nhỡ vội vã ấy.
'Anh ấy bận đến vậy sao?' Lê An tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô, nhẹ bẫng như hơi thở. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy ánh nắng đã tràn ngập sân nhà, những bông hoa cẩm tú cầu trước hiên đang rung rinh trong gió sớm. Cuộc sống ở thị trấn vẫn cứ êm đềm trôi, chậm rãi và quen thuộc. Nhưng cuộc sống của Trần Hạo ở thành phố, cô biết, chắc hẳn đã hoàn toàn khác. Anh đang sống trong một thế giới mà cô chỉ có thể hình dung qua những lời kể ngắn ngủi, những dòng tin nhắn vội vàng. 'Hay là... anh ấy đã quên mình rồi?' Ý nghĩ ấy như một nhát dao khứa vào tim cô, dù cô cố gắng xua đi. Không, không thể nào. Trần Hạo đã hứa. Anh đã nói anh sẽ không quên cô. Nhưng lời hứa ấy, trong không gian và thời gian cách trở, dường như đang dần trở thành một lời nói không thành, bị bào mòn bởi những khoảng cách vô hình.
Tiếng lạch cạch từ dưới bếp vọng lên, xen lẫn mùi hương dìu dịu của cơm mới và chút mắm kho, báo hiệu Mẹ Tư đã dậy và đang chuẩn bị bữa sáng. Lê An biết mẹ cô luôn dậy sớm, lo toan mọi thứ trong nhà. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Vừa bước ra khỏi phòng, cô đã thấy bóng dáng quen thuộc của mẹ trong bếp. Bà Nguyễn Thị Tư, mái tóc đã điểm bạc nhưng dáng người vẫn nhanh nhẹn, đang cẩn thận múc cơm vào chén. Bà liếc nhìn cô một cái, ánh mắt chất chứa sự thấu hiểu và một nỗi lo lắng thầm lặng. Bà không nói gì, chỉ khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ, tiếng thở dài đó tan vào không khí như một làn khói mỏng. Lê An hiểu, mẹ cô đã nhận ra sự bất an trong lòng con gái. Mẹ cô luôn như vậy, không cần lời nói, chỉ cần ánh mắt hay một tiếng thở dài cũng đủ để truyền tải muôn vàn suy nghĩ.
Lê An ngồi vào bàn ăn, nhưng dường như không có chút cảm giác ngon miệng nào. Cô chỉ đảo đũa trong chén cơm, tâm trí vẫn quanh quẩn bên chiếc điện thoại. Cô nhớ lại những lời Trần Hạo đã từng nói, những hứa hẹn bâng quơ bên bờ sông cũ, những buổi chiều tan học cùng nhau, tiếng cười trong trẻo và những ánh mắt trao nhau đầy tình ý. Giờ đây, tất cả dường như chỉ còn là một ký ức xa xăm, một thước phim cũ kỹ. Cô tự hỏi, liệu anh có còn nhớ những điều đó không? Hay vòng xoáy mới của thành phố đã cuốn anh đi quá nhanh, quá xa?
Cầm chiếc điện thoại lên một lần nữa, Lê An cảm thấy do dự. Liệu cô có nên gọi lại không? Liệu có làm phiền anh không? Nhưng nỗi nhớ và sự lo lắng cứ thôi thúc cô. Cô muốn nghe giọng anh, dù chỉ là một vài câu ngắn ngủi, để xác nhận rằng anh vẫn ổn, rằng anh vẫn nhớ đến cô. Sau một hồi chần chừ, cô hít một hơi thật sâu, quyết định. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong những suy nghĩ vẩn vơ này. Cô phải làm gì đó. Lê An đứng dậy, bước ra hiên nhà. Không gian ở đây rộng rãi và thoáng đãng hơn, tiếng chim hót líu lo trên cành cây nhãn, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình. Cô muốn tìm một nơi yên tĩnh hơn để nói chuyện, để nếu có thể, nghe được rõ hơn giọng nói của anh, không bị lẫn tạp bởi những âm thanh khác.
Ngón tay cô run nhẹ khi bấm số. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi, như gõ vào nhịp đập thổn thức của trái tim cô. Cô nhắm mắt lại, cầu mong anh sẽ bắt máy, cầu mong anh sẽ có một chút thời gian dành cho cô. Nước mắt chực trào ra, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không muốn anh nghe thấy sự yếu đuối trong giọng nói của mình. Cô chỉ muốn nghe anh nói, dù chỉ là vài lời vội vàng.
***
Tiếng chuông điện thoại di động cũ kỹ của Trần Hạo reo lên giữa không khí căng thẳng của căn phòng ký túc xá. Lúc này là khoảng bảy giờ sáng, ánh nắng sớm đã len lỏi qua ô cửa kính mờ, nhưng cái se lạnh đặc trưng của buổi sớm mùa thu thành phố vẫn còn vương vấn. Trong phòng, Trần Hạo đang ngồi giữa một đống sách vở, tài liệu, và những tờ ghi chú chi chít chữ, cố gắng nhồi nhét những kiến thức cuối cùng cho bài kiểm tra Vật lý sắp tới. Bên cạnh anh, Hà Minh, với vẻ ngoài khá bảnh bao và luôn tự tin, đang lướt nhanh qua các công thức trên máy tính bảng, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt mái tóc được vuốt gel cẩn thận. Thanh Bình, bạn cùng phòng khác, cao gầy, đeo kính cận dày cộp, thì đang cắm cúi đọc sách giáo khoa, đôi khi lẩm bẩm vài khái niệm khó nhằn. Mùi cà phê hòa tan còn vương lại trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy và mực in mới, tạo nên một "hương vị" đặc trưng của sự miệt mài, của những đêm thức trắng vì học hành.
Trần Hạo liếc nhìn màn hình điện thoại. Tên 'Lê An' hiện lên, khiến anh thoáng giật mình. Anh nhớ ra cuộc gọi nhỡ và tin nhắn ngắn ngủi của mình đêm qua. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị đẩy lùi bởi áp lực của thời gian và bài vở. Anh vội vã bắt máy, cố gắng giấu đi sự căng thẳng, không muốn để Lê An nhận ra anh đang vội đến mức nào.
"Alo An à… Anh đang bận lắm, chuẩn bị kiểm tra rồi. Có gì không em?" Giọng anh vội vã, những âm cuối như bị nuốt chửng bởi sự gấp gáp. Anh cố gắng giữ cho giọng điệu nghe tự nhiên nhất có thể, nhưng sự căng thẳng trong từng thớ thịt, từng nhịp thở của anh đã tố cáo tất cả. Anh đưa điện thoại ra xa một chút, không muốn để tiếng nói của Lê An làm phân tâm bạn bè.
"Hạo ơi, đến giờ rồi, nhanh lên!" Hà Minh lên tiếng thúc giục, giọng điệu hơi cao, ánh mắt lướt qua Trần Hạo rồi lại dán vào màn hình máy tính bảng. Anh ta có vẻ không quan tâm đến cuộc gọi của Trần Hạo là với ai, chỉ quan tâm đến việc họ cần phải nhanh chóng đến lớp. Hà Minh là một người đầy tham vọng, và anh ta luôn muốn mọi thứ phải đúng giờ, đúng quy trình.
Trần Hạo gật đầu lia lịa với Hà Minh, rồi lại áp điện thoại vào tai, cố gắng lắng nghe. Qua điện thoại, giọng Lê An nghe có vẻ hơi hụt hẫng, nhỏ nhẹ, như thể cô ấy đã cảm nhận được sự vội vã của anh. "À… không có gì. Em chỉ gọi hỏi thăm thôi. Anh cứ học đi nhé." Lời nói của Lê An như một làn gió nhẹ, thổi qua tai anh rồi tan biến. Anh cảm thấy một thoáng tiếc nuối, nhưng không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
"Ừm… anh cúp máy đây. Tối anh gọi lại cho em nhé." Trần Hạo nói nhanh, gần như là một lời nói lấp liếm, một lời hứa hẹn không chắc chắn. Anh không thể nán lại thêm một giây phút nào. Anh biết Lê An sẽ hiểu. Cô ấy luôn hiểu anh. Cô ấy là người duy nhất luôn kiên nhẫn chờ đợi, luôn tin tưởng vào anh. Nhưng có lẽ, chính vì sự tin tưởng ấy mà anh lại vô tình xem nhẹ, vô tình coi đó là điều hiển nhiên. Anh cúp máy, nhét chiếc điện thoại vào túi quần một cách vội vàng, gần như là một hành động vô thức.
Anh gom sách vở, tài liệu một cách lộn xộn vào cặp, rồi cùng Hà Minh và Thanh Bình vội vã rời khỏi phòng. Bước chân họ dồn dập trên hành lang ký túc xá, tiếng giày va vào nền gạch vang lên khô khốc. Trần Hạo cảm thấy tim mình đập nhanh, không phải vì sợ bài kiểm tra, mà vì một cảm giác khó tả len lỏi trong lòng. Anh đã hứa sẽ gọi lại cho Lê An tối nay. Nhưng anh biết, với lịch học dày đặc, với dự án câu lạc bộ đang ở giai đoạn nước rút, và với những buổi họp nhóm liên miên, lời hứa ấy có thể sẽ lại bị trì hoãn, bị quên lãng.
Hà Minh đi bên cạnh, vừa đi vừa nói về các công thức Vật lý, giọng điệu đầy tự tin. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn. Chẳng biết cậu học kiểu gì mà nhìn vẫn thong dong thế." Trần Hạo chỉ khẽ cười, không đáp lời. Anh biết, sự thong dong ấy chỉ là vẻ bề ngoài. Bên trong anh, là một cuộc chiến không ngừng nghỉ giữa tham vọng, áp lực, và một nỗi day dứt mơ hồ về "bên bờ sông cũ" mà anh đã tạm thời bỏ lại phía sau. Anh bước nhanh hơn, hòa mình vào dòng người hối hả của những sinh viên đang đổ về các giảng đường, cố gắng đẩy lùi mọi suy nghĩ không liên quan để tập trung hoàn toàn vào hiện tại. Thành phố đã cuốn anh vào vòng xoáy của nó, và anh, một cách tự nguyện, đang xoay theo guồng quay ấy, ngày càng nhanh, ngày càng xa.
***
Buổi chiều, khi những tia nắng cuối ngày bắt đầu nhuộm đỏ rực cả vòm trời, Lê An lặng lẽ bước ra bờ sông, nơi quen thuộc đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Sau cuộc gọi vội vã sáng nay, cô không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Những lời nói ngắn ngủi của Trần Hạo, sự vội vàng trong giọng anh, và cả tiếng thúc giục của Hà Minh qua điện thoại, tất cả cứ văng vẳng bên tai cô, như những mũi kim châm vào trái tim.
Dòng sông vẫn chảy êm đềm, mang theo những lớp phù sa đỏ au về xuôi. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc luồn qua những rặng tre, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của buổi hoàng hôn. Mùi bùn non, mùi nước sông phảng phất trong không khí, gợi lại những ký ức tuổi thơ tươi đẹp, những buổi chiều hai đứa ngồi cạnh nhau, mơ mộng về tương lai. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại mang theo một vị đắng chát.
Lê An ngồi xổm xuống bãi cỏ ven sông, đôi mắt dõi theo dòng nước đang lặng lẽ trôi. Cô nhặt một viên sỏi trắng, trơn nhẵn, và ném xuống mặt sông. Viên sỏi tạo ra những vòng sóng nhỏ, lan rộng dần rồi tan biến vào hư vô. Cô lại nhặt một viên khác, rồi một viên khác nữa, cứ thế lặp đi lặp lại hành động vô thức ấy, như thể muốn ném đi những nỗi lo lắng đang chất chứa trong lòng.
'Anh ấy thực sự bận rộn đến vậy sao?' Cô tự hỏi, giọng nói khẽ khàng đến mức chính cô cũng khó nghe rõ. 'Hay là anh ấy… đã có những người bạn mới, những mối quan tâm mới ở thành phố mà quên mất mình rồi?' Câu hỏi này, tựa như một con dao sắc nhọn, cứa vào những ngóc ngách sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô. Nó không chỉ là sự nghi ngờ, mà còn là nỗi sợ hãi tột cùng. Nỗi sợ bị lãng quên, nỗi sợ bị thay thế.
Cô nhớ lại buổi sáng nay, khi Trần Hạo cúp máy. Cô đã nghe rõ tiếng thúc giục của Hà Minh, nghe rõ sự vội vã trong từng lời anh nói. Cô biết anh đang ở trong một môi trường mới, với những người bạn mới, những hoạt động mới. Cô vui cho anh, thật lòng. Nhưng đồng thời, một cảm giác trống rỗng, một nỗi bất an len lỏi. Sẽ ra sao nếu những người bạn mới ấy, những mối quan tâm mới ấy, dần dần chiếm hết tâm trí anh? Sẽ ra sao nếu một ngày nào đó, anh không còn nhớ đến cô gái nhỏ bé, trầm lặng "bên bờ sông cũ" này nữa?
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu Lê An, một hình ảnh mơ hồ về những lời bàn tán vu vơ mà cô từng nghe được từ ai đó trong thị trấn, về việc Trần Hạo có bạn gái mới ở thành phố. Dù cô biết đó có thể chỉ là những tin đồn vô căn cứ, nhưng giờ đây, khi khoảng cách địa lý và khoảng cách trong giao tiếp ngày càng lớn, những lời đồn đại ấy lại có sức nặng khủng khiếp. Chúng như những hạt mầm độc hại, gieo vào tâm trí cô sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi. Cô ôm chặt lấy chiếc điện thoại di động trong tay, như cố níu giữ một điều gì đó đang dần vuột khỏi tầm tay, một sợi dây mong manh đang dần bị đứt.
Mẹ Tư đứng từ xa, dưới bóng cây cổ thụ lớn, lặng lẽ nhìn con gái. Bà không đến gần, không nói một lời nào. Bà chỉ đứng đó, đôi mắt chất chứa sự xót xa và thấu hiểu. Bà đã nhìn thấy con gái mình lớn lên, nhìn thấy tình cảm trong sáng giữa Lê An và Trần Hạo. Và giờ đây, bà cũng nhìn thấy những vết rạn nứt đầu tiên đang xuất hiện. Bà biết, con gái bà đang trải qua những cảm xúc phức tạp, những nỗi đau đầu đời mà không lời an ủi nào có thể xoa dịu ngay lập tức. Bà hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng và hiện diện cũng là một cách để sẻ chia.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Tiếng chuông nhà thờ vọng lại từ xa, đều đặn và trầm mặc. Lê An vẫn ngồi đó, nhìn những vòng sóng tan biến, nhìn dòng sông chảy mãi, mang theo cả những ước mơ, những lời hứa của ngày xưa. Cô cảm thấy một sự bất lực bao trùm. Cái cảm giác "chậm một nhịp", cái cảm giác "nếu như ngày đó" cứ xoáy sâu trong tâm trí cô. Có phải cô đã quá chậm trễ không? Có phải anh đã quá vội vã không? Hay chính sự vội vã của anh đã tạo nên cái chậm trễ của cô?
Cô nhớ lại lời anh đã từng nói, "anh sẽ không quên em đâu." Nhưng liệu lời hứa ấy có đủ sức mạnh để chống chọi lại với vòng xoáy mới của thành phố, với những áp lực, những cám dỗ, và những con người mới mẻ đang vây quanh anh? Những lời nói không thành, những lời hứa hẹn không được giữ trọn, dường như đang trở thành định mệnh của mối tình này.
Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của gió đêm đã bắt đầu len lỏi. Cô đứng dậy, phủi nhẹ lớp đất cát trên quần áo. Bóng cô đổ dài trên mặt đất, đơn độc và nhỏ bé. Cô quay lưng lại với dòng sông, với những ký ức đã nhuốm màu hoàng hôn, và bước về nhà. Trong lòng cô, nỗi lo lắng về tương lai của mối quan hệ này chưa bao giờ hiện hữu rõ ràng đến thế. Cô biết, "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong nhịp điệu cuộc sống, và trong cả những lời nói chưa kịp cất lên đã vội vàng trôi qua. Và có lẽ, đó mới chính là điều đáng sợ nhất.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.