Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 146: Ưu Tiên Của Trần Hạo
Màn đêm buông xuống trên thị trấn nhỏ ven sông, mang theo cái lạnh se sắt của gió heo may và một nỗi trống trải len lỏi vào tâm hồn Lê An. Cô gái nhỏ ngồi bó gối bên bờ sông, nơi những kỷ niệm ngọt ngào nhất đã từng được dệt nên, giờ đây lại mang một vị đắng chát. Từng viên sỏi trắng trơn nhẵn được cô ném xuống mặt nước, tạo nên những vòng sóng nhỏ rồi tan biến vào hư vô, như chính hy vọng mong manh trong lòng cô. “Anh ấy thực sự bận rộn đến vậy sao? Hay là anh ấy… đã có những người bạn mới, những mối quan tâm mới ở thành phố mà quên mất mình rồi?” Câu hỏi ấy, tựa như con dao sắc nhọn, cứa vào những ngóc ngách sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô, gieo vào đó nỗi sợ hãi tột cùng: sợ bị lãng quên, sợ bị thay thế.
Hoàng hôn dần buông, nhuộm tím cả một góc trời, tiếng chuông nhà thờ vọng lại từ xa, đều đặn và trầm mặc. Lê An vẫn ngồi đó, nhìn những vòng sóng tan biến, nhìn dòng sông chảy mãi, mang theo cả những ước mơ, những lời hứa của ngày xưa. Cô cảm thấy một sự bất lực bao trùm. Cái cảm giác "chậm một nhịp", cái cảm giác "nếu như ngày đó" cứ xoáy sâu trong tâm trí cô. Cô biết, "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong nhịp điệu cuộc sống, và trong cả những lời nói chưa kịp cất lên đã vội vàng trôi qua. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của gió đêm đã bắt đầu len lỏi, rồi đứng dậy, phủi nhẹ lớp đất cát trên quần áo, quay lưng lại với dòng sông và bước về nhà, mang theo nỗi lo lắng về tương lai của mối quan hệ này chưa bao giờ hiện hữu rõ ràng đến thế.
***
Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên còn e ấp, chưa kịp len lỏi qua những tán lá bàng cổ thụ trong sân trường, Trần Hạo đã ngồi thẳng lưng trước bàn học chất chồng sách vở trong căn phòng ký túc xá rộng rãi nhưng có phần đơn điệu của mình. Căn phòng, với bốn bức tường trắng toát và mùi vôi mới còn vương vấn, là nơi anh dành phần lớn thời gian, chìm đắm vào thế giới của những con số và công thức. Bên ngoài khung cửa sổ, tiếng còi xe từ xa vọng lại, lẫn với tiếng bước chân vội vã của các bạn học, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của thành phố đang cựa mình thức giấc. Trần Hạo không để tâm đến những âm thanh ấy. Toàn bộ sự tập trung của anh đổ dồn vào một bài toán khó, một phương trình vi phân phức tạp đang thách thức khả năng của anh.
Chiếc điện thoại di động cũ, với màn hình đã hơi ố vàng, nằm im lìm trên góc bàn, bên cạnh chồng sách giáo trình dày cộp và một cây bút chì gọt sắc nhọn. Màn hình vẫn hiển thị cuộc gọi nhỡ từ Lê An hôm qua, cùng với dòng tin nhắn ngắn gọn, có phần khô khan của anh: "Anh bận, gọi lại sau." Anh lướt mắt qua dòng chữ đó, một thoáng áy náy khẽ lướt qua trong lòng, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ tĩnh lặng. Anh biết Lê An đang chờ đợi. Anh cũng biết cô sẽ buồn. Nhưng chỉ trong tích tắc, suy nghĩ ấy đã bị gạt bỏ, bị đẩy lùi về một góc khuất trong tâm trí. Lý trí mách bảo anh rằng, đây là lúc phải ưu tiên những điều quan trọng hơn.
"Mình phải cố gắng," Trần Hạo thầm nhủ, giọng nói trầm ấm chỉ mình anh nghe thấy. "Thành công ở đây mới là cách tốt nhất để lo cho An sau này. An sẽ hiểu thôi." Anh tin tưởng một cách tuyệt đối vào điều đó. Đối với anh, tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào hay những cuộc điện thoại dài. Tình yêu, trong mắt anh, là một tương lai vững chắc, là khả năng bảo vệ và chăm sóc cho người mình yêu thương. Và để có được tương lai đó, anh phải lao mình vào học tập, phải tranh đấu để đạt được vị trí tốt nhất trong môi trường cạnh tranh khốc liệt này. Mùi giấy mới của những cuốn sách, mùi gỗ từ chiếc bàn học cũ kỹ, tất cả hòa quyện lại, tạo thành mùi hương của tri thức, của hoài bão, và cũng là mùi hương của sự cô đơn thầm lặng mà anh đang chấp nhận đánh đổi.
Tiếng gõ cửa vang lên, dứt anh khỏi dòng suy nghĩ. Cửa phòng hé mở, Hà Minh, với mái tóc bảnh bao và nụ cười tự tin thường trực, thò đầu vào. Ánh đèn ký túc xá hắt lên khuôn mặt anh ta, làm nổi bật vẻ năng động, rạng rỡ.
"Hạo, cậu xong bài chưa?" Hà Minh hỏi, giọng nói sôi nổi, tràn đầy năng lượng. "Thầy Hùng sắp kiểm tra đấy! Với cả, chiều nay câu lạc bộ có buổi brainstorm cho dự án mới, cậu đừng quên nhé!" Giọng anh ta không giấu được chút thúc giục, như muốn nhắc nhở Trần Hạo về nhịp sống hối hả, không ngừng nghỉ của thành phố.
Trần Hạo gác bút, ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh thoáng nhìn lại chiếc điện thoại một lần nữa, cảm giác áy náy lại trỗi dậy, nhưng cũng nhanh chóng bị dập tắt bởi sự cần thiết của hiện tại. Anh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Anh biết Hà Minh luôn năng nổ, nhiệt tình, và đôi khi có chút cạnh tranh ngầm trong học tập cũng như các hoạt động câu lạc bộ. Nhưng chính điều đó lại càng thôi thúc anh phải nỗ lực hơn. Anh nhanh chóng cất chiếc điện thoại vào ngăn kéo bàn, như thể muốn cất đi một phần tâm tư không nên để lộ, tránh sao nhãng khỏi mục tiêu chính. Nó nằm gọn trong bóng tối của ngăn kéo, tượng trưng cho một mối quan hệ đang dần trở nên 'tàng hình' trong tâm trí anh, nhường chỗ cho những ưu tiên khác.
Anh đứng dậy, lấy chiếc cặp sách đã sờn cũ nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận. Lúc này, Thanh Bình, người bạn cùng phòng cao gầy, đeo kính cận, cũng bước ra từ giường ngủ, vẻ mặt ngái ngủ nhưng cũng tràn đầy tinh thần học tập.
"Tớ cũng gần xong rồi, Hà Minh," Thanh Bình nói, giọng nói hiền lành, chậm rãi. "Đề thầy Hùng khó thật đấy. May mà Hạo giúp tớ mấy chỗ."
Hà Minh vỗ vai Trần Hạo, cười tươi. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn, nhưng lại là người giải quyết mọi vấn đề. Hôm qua cô Lan còn khen cậu trong buổi họp câu lạc bộ đấy."
Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo. Anh không tìm kiếm lời khen, anh tìm kiếm sự tiến bộ, sự khẳng định bản thân. Cả ba cùng bước ra khỏi phòng, tiếng bước chân vội vã vang vọng trên hành lang ký túc xá. Hà Minh và Thanh Bình nhanh chóng trao đổi về bài tập, về kế hoạch cho buổi họp câu lạc bộ chiều nay. Trần Hạo lắng nghe, thỉnh thoảng đóng góp một vài ý kiến súc tích. Tâm trí anh đã hoàn toàn bị cuốn vào dòng chảy của cuộc sống mới: những bài giảng khó, những dự án câu lạc bộ đầy thử thách, những mối quan hệ xã hội phức tạp đang dần hình thành. Anh biết, anh đang đi đúng hướng, hướng tới một tương lai mà anh tin rằng sẽ đủ tốt đẹp để bù đắp cho "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa anh và Lê An. Anh không nhận ra, mỗi khoảnh khắc anh tập trung vào hiện tại này, là một khoảnh khắc anh đang bỏ lỡ một điều gì đó quý giá ở quá khứ, một sợi dây tình cảm đang dần mỏng manh đi.
***
Cùng lúc ấy, tại ngôi nhà nhỏ ven sông, ánh nắng chiều dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng ả. Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay đan vào nhau trên đùi, ánh mắt xa xăm dõi ra khu vườn nhỏ xanh mướt phía trước. Tiếng chim hót líu lo từ bụi tre sau nhà, tiếng rao hàng xa xa của người bán đậu phụ, tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ lùng. Nhưng trong lòng Lê An, sự yên bình ấy lại nhuốm màu trống rỗng.
Chiếc điện thoại di động cũ kỹ của cô nằm im lìm trên bàn, ngay cạnh tách trà hoa cúc đã nguội lạnh. Nó không hề rung chuông, không hề phát ra một âm thanh báo hiệu nào. Từ sáng đến giờ, đã gần hết một ngày, nhưng không có một cuộc gọi, một tin nhắn nào từ Trần Hạo. Cô cảm nhận được sự trống trải đang dần bao trùm, và nỗi lo âu, vốn đã nhen nhóm từ đêm qua, giờ đây bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Anh ấy nói sẽ gọi lại..." Lê An thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức gần như vô thanh. "Anh ấy bận thật sao? Hay là... anh ấy quên mình rồi?" Những câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm can cô, mỗi chữ như một mũi kim châm vào trái tim vốn đã mỏng manh. Cô nhớ lại cái vội vã trong lời nói của anh hôm qua, cái cắt ngang đột ngột của cuộc gọi. Cô đã cố gắng hiểu, cố gắng thông cảm. Cô biết anh đang ở một môi trường mới, với những áp lực mới. Nhưng tại sao, tại sao anh lại không thể dành thêm một chút thời gian, nói thêm vài lời an ủi, hay ít nhất là giữ đúng lời hứa sẽ gọi lại?
Nỗi lo sợ về "những lời bàn tán vu vơ" về việc Trần Hạo có bạn gái mới ở thành phố, vốn là một hạt mầm độc hại, giờ đây như được tưới thêm nước, bắt đầu nảy mầm trong tâm trí cô. Dù cô vẫn cố gắng tự trấn an rằng đó chỉ là tin đồn vô căn cứ, nhưng sự im lặng của Trần Hạo lại càng khiến những tin đồn ấy trở nên đáng sợ hơn, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Cô cảm thấy mình đang đứng trên một bờ vực, và mỗi ngày trôi qua không có tin tức của anh là một ngày cô càng tiến gần hơn đến bờ vực ấy. Cảm giác "chậm một nhịp" lại dâng lên, một nhịp đập của cuộc sống, một nhịp đập của trái tim dường như không còn đồng điệu.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ Tư vọng lại từ bếp. Mùi thơm của canh rau vừa nấu chín lan tỏa khắp căn nhà, một mùi hương quen thuộc, ấm cúng. Mẹ Tư đặt đĩa rau đã nhặt xong lên bàn, đoạn nhẹ nhàng nhìn con gái. Đôi mắt bà chất chứa sự lo lắng thầm lặng. Bà đã chứng kiến sự thay đổi của Lê An, từ một cô gái vui vẻ, tràn đầy sức sống, nay lại trở nên trầm lặng, với ánh mắt xa xăm chất chứa ưu tư.
"An à, con ra giúp mẹ nhặt rau một lát không?" Mẹ Tư hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn con gái. "Con lại ngồi thừ người ra đấy à?" Bà không trách móc, chỉ khẽ động viên.
Lê An giật mình, vội vàng quay lại. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, đôi môi khô khốc. "Dạ, con ra ngay đây mẹ. Con chỉ đang nghĩ vu vơ thôi ạ." Cô muốn che giấu đi nỗi buồn sâu kín trong lòng, không muốn mẹ phải lo lắng thêm. Nhưng ánh mắt cô, dù có cố gắng đến mấy, cũng không thể giấu được sự hụt hẫng, nỗi mong chờ không thành.
Cô vuốt ve chiếc điện thoại cũ kỹ, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa. Nó vẫn nằm đó, im lìm, như một vật vô tri, nhưng lại chứa đựng toàn bộ hy vọng và nỗi thất vọng của cô. Cô đặt nó xuống, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Đứng dậy, Lê An chậm rãi bước vào bếp, phụ mẹ nhặt rau. Động tác của cô không còn nhanh nhẹn, dứt khoát như mọi khi, mà thay vào đó là sự chậm chạp, có phần uể oải. Ánh mắt cô vẫn phảng phất nỗi buồn, thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc điện thoại trên bàn. Nguyễn Thị Tư lặng lẽ quan sát con gái, đôi mắt bà đầy xót xa và thấu hiểu. Bà biết con gái mình đang chờ đợi điều gì, và bà cũng biết, đôi khi, sự im lặng của người mình yêu thương lại là thứ giày vò nhất. Bà không nói gì thêm, chỉ thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài hòa vào mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng trong căn nhà, mang theo nỗi lo lắng cho tương lai của con gái.
***
Khi ánh trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa bầu trời quang mây, rải ánh bạc xuống vạn vật, Lê An không thể chịu nổi sự day dứt trong lòng. Căn nhà đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng radio nhỏ từ nhà hàng xóm vọng lại. Cô lặng lẽ ra khỏi nhà, bước đi trên con đường quen thuộc dẫn ra bờ sông, nơi cô và Trần Hạo đã từng chia sẻ bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu lời hứa hẹn.
Gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc, làm cô rùng mình. Dòng sông trước mắt cô, giờ đây, không còn lấp lánh ánh hoàng hôn mà trở nên đen đặc, bí ẩn, phản chiếu ánh trăng non chênh chếch. Cô ngồi bó gối trên bãi cỏ quen thuộc, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa sự bao la của màn đêm. Nơi đây, từng gốc cây, từng hòn đá, từng con sóng đều mang theo dấu ấn của những buổi chiều hai đứa ngồi cạnh nhau, mơ mộng về tương lai. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại mang theo một vị đắng chát, một nỗi chua xót khó tả.
"Anh Hạo..." Cô thầm thì, giọng nói run run, hòa vào tiếng sóng vỗ nhẹ. "Anh có đang nhớ em không? Hay anh đã quên lời hứa rồi?"
Lời hứa "anh sẽ không quên em đâu" mà anh đã nói vào cái ngày anh rời đi, giờ đây vang vọng trong tâm trí cô, yếu ớt và mong manh như tiếng vọng từ một thế giới khác. Cô nhớ lại những lần anh gọi điện, những lời anh nói về áp lực học tập, về những dự án câu lạc bộ. Cô biết anh bận, cô hiểu anh đang cố gắng. Nhưng liệu sự bận rộn ấy có phải là lý do duy nhất cho "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa hai người? Hay chính "vòng xoáy mới của thành phố" đã cuốn anh đi quá xa, đến mức anh không còn thời gian để nhìn lại, để giữ lấy những gì đã từng là tất cả?
Cô thả một viên sỏi nhỏ xuống dòng nước đen đặc. Viên sỏi tạo ra những gợn sóng lan tỏa, rồi biến mất vào bóng tối, như chính những hy vọng mong manh của cô. Cô ôm chặt lấy mình, cảm nhận cái lạnh của đêm thấm vào da thịt, và sự trống vắng trong lòng. Nỗi cô đơn bủa vây, một nỗi cô đơn không lời, không hình hài, nhưng lại đè nặng lên trái tim. Cô không biết đến bao giờ Trần Hạo mới gọi lại, hay liệu anh có còn nhớ đến lời hứa "không quên em" ngày nào. Nỗi lo sợ rằng "lời nói không thành" sẽ trở thành định mệnh cho mối tình này ngày càng hiện hữu rõ ràng.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Lê An ngồi đó, như một bức tượng trầm mặc. "Nếu như ngày đó..." câu nói này cứ quẩn quanh trong tâm trí cô. Nếu như ngày đó anh đừng đi? Nếu như ngày đó cô mạnh mẽ hơn? Hay nếu như ngày đó, cô đã không quá chậm một nhịp trong việc bày tỏ cảm xúc của mình? Tất cả chỉ còn là những câu hỏi không lời đáp, những hối tiếc vô vọng. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì chờ đợi, mệt mỏi vì hy vọng, và mệt mỏi vì nỗi lo sợ thường trực rằng một ngày nào đó, cô sẽ hoàn toàn bị lãng quên, bị bỏ lại "bên bờ sông cũ" này, trong khi anh đã bước vào một thế giới hoàn toàn khác, nơi cô không còn thuộc về.
Trần Hạo đang cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng anh đã vô tình bỏ quên hiện tại, bỏ quên những cảm xúc của Lê An. Và Lê An, trong sự chờ đợi mỏi mòn, đang dần bị đẩy đến giới hạn của sự chịu đựng. Giữa họ, một sợi dây vô hình đang dần căng ra, mỏng manh và dễ đứt, báo hiệu cho một sự rạn nứt khó tránh khỏi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.