Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 147: Hồi Ức Phai Màu, Hiện Tại Đắng Cay

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, dòng sông cũ trước mắt Lê An chìm vào một màu đen đặc quánh, phản chiếu ánh trăng non chênh chếch như một mảnh gương vỡ. Cô ngồi đó, bó gối trên bãi cỏ ẩm ướt, cảm nhận cái lạnh thấm sâu vào từng thớ thịt, nhưng cái lạnh trong lòng cô còn buốt giá hơn nhiều. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng côn trùng rả rích trong bụi cây ven sông, tất cả đều trở thành bản nhạc nền cho nỗi cô đơn đang cồn cào trong tâm khảm. Những lời hứa hẹn của Trần Hạo, "anh sẽ không quên em đâu," giờ đây vang vọng trong trí óc cô như một câu thần chú đã mất đi sức mạnh, yếu ớt và mong manh. Cô đã tự hỏi, liệu anh có thực sự bận đến mức không thể nhớ đến lời hứa ấy, hay chính "vòng xoáy mới của thành phố" đã cuốn anh đi quá xa, đến mức anh không còn thời gian để nhìn lại, để giữ lấy những gì đã từng là tất cả? Viên sỏi cô thả xuống dòng nước đen đặc tạo ra những gợn sóng lan tỏa rồi biến mất vào bóng tối, như chính những hy vọng mong manh của cô đang dần chìm sâu. Nỗi lo sợ rằng "lời nói không thành" sẽ trở thành định mệnh cho mối tình này ngày càng hiện hữu rõ ràng, đè nặng lên trái tim cô. Lê An cảm thấy mệt mỏi, một nỗi mệt mỏi không chỉ từ thể xác mà còn từ tâm hồn, mệt mỏi vì chờ đợi, vì hy vọng, và vì nỗi lo sợ thường trực rằng một ngày nào đó, cô sẽ hoàn toàn bị lãng quên, bị bỏ lại "bên bờ sông cũ" này, trong khi anh đã bước vào một thế giới hoàn toàn khác, nơi cô không còn thuộc về. Giữa họ, một sợi dây vô hình đang dần căng ra, mỏng manh và dễ đứt, báo hiệu cho một sự rạn nứt khó tránh khỏi. Cô ngồi đó cho đến khi sương đêm phủ trắng mái tóc, cho đến khi đôi mắt mờ đi vì những giọt nước mắt khô cạn, rồi lê bước về nhà, mang theo một trái tim nặng trĩu.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ, đậu trên nền nhà gỗ đã cũ, Lê An tỉnh giấc. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng xe đạp lạch cạch của ông Năm hàng xóm đi chợ sớm, tất cả những âm thanh quen thuộc của thị trấn ven sông đều không thể xua đi bóng tối đặc quánh vẫn còn vương vấn trong lòng cô từ đêm qua. Cô nằm thêm một lát trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, nơi những vết ố thời gian hằn lên như những bản đồ cũ kỹ của ký ức. Một cơn gió nhẹ lùa qua khung cửa, mang theo mùi hoa sữa đầu mùa thoang thoảng, một mùi hương mà cô từng yêu thích, nhưng giờ đây lại chỉ làm tăng thêm cảm giác trống vắng, hụt hẫng. Nó nhắc cô nhớ về những buổi chiều tan học, khi Trần Hạo thường đứng đợi cô dưới gốc hoa sữa cuối con đường, nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp. Anh sẽ không bao giờ để cô một mình.

Bất giác, bàn tay Lê An vươn tới chiếc điện thoại cũ kỹ đặt trên chiếc bàn đầu giường. Lớp vỏ nhựa đã bạc màu theo thời gian, những phím bấm đã mờ đi một phần, nhưng nó vẫn là cầu nối duy nhất, mong manh giữa cô và thế giới của Trần Hạo. Cô vuốt ve chiếc điện thoại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ vật vô tri ấy, như thể nó đang phản chiếu cái lạnh giá trong lòng cô. Ngón tay cô do dự một chút, rồi chậm rãi mở hộp tin nhắn. Những dòng chữ cũ, những cuộc trò chuyện đã ghi dấu thời gian, hiện ra trước mắt cô.

Cô lướt qua những tin nhắn từ những ngày đầu Trần Hạo lên thành phố. Chúng dài hơn, đầy ắp những lời hỏi han, những câu chuyện vụn vặt về môi trường mới, về bạn bè. Anh kể về Hà Minh, về Thanh Bình, về những buổi học căng thẳng nhưng cũng đầy hứng khởi. Anh hỏi cô về cuộc sống ở thị trấn, về những gì cô làm, về những người bạn chung. Thậm chí, có những tin nhắn anh chỉ đơn giản là gửi một câu chào buổi sáng, hay một lời chúc ngủ ngon, kèm theo một biểu tượng trái tim nhỏ bé mà cô vẫn còn nhớ rất rõ. Mỗi tin nhắn khi ấy đều là một tia nắng, một làn gió mát lành thổi vào cuộc sống của cô, xua tan đi nỗi nhớ và sự lo lắng về "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành. Mỗi lần nhận được tin nhắn của anh, tim cô lại đập rộn ràng, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười mãn nguyện. Cô đã từng tin rằng, dù xa cách, tình cảm của họ vẫn sẽ bền chặt như dòng sông quê hương, lặng lẽ chảy trôi nhưng không bao giờ ngừng lại.

Nhưng rồi, những tin nhắn ấy thưa dần. Những câu chuyện dài bị thay thế bằng những dòng ngắn ngủi, vội vã. "Anh bận học." "Tối nay có buổi họp câu lạc bộ." "Để anh gọi lại sau." Cô đọc đi đọc lại những dòng chữ khô khan đó, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt trái tim cô. Cái biểu tượng trái tim nhỏ bé ngày nào đã biến mất, thay vào đó là sự im lặng, là những lời hứa hẹn cuộc gọi lại không bao giờ thành hiện thực. "Ngày xưa... anh đâu có như vậy?" Lê An thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Ngày xưa, anh luôn có thời gian cho cô, dù chỉ là vài phút ngắn ngủi trên đường đi học, hay một đêm trăng thanh gió mát bên bờ sông. Ngày xưa, ánh mắt anh luôn dõi theo cô, lời nói anh luôn chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Giờ đây, tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự vội vã, sự bận rộn như một bức tường ngăn cách.

"Chỉ vài câu nói, anh ấy có thực sự bận đến thế sao?" Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, mang theo một nỗi tủi thân khó tả. Cô biết anh đang cố gắng cho tương lai, cho ước mơ của anh, và cũng là cho tương lai của cả hai. Cô hiểu rằng thành phố lớn với những cơ hội và thách thức mới mẻ có thể cuốn hút anh. Nhưng liệu sự cố gắng ấy có đồng nghĩa với việc anh phải lãng quên đi hiện tại, lãng quên đi những cảm xúc của cô, của chính anh? Hay là cô đã quá chậm một nhịp trong việc nhận ra sự thay đổi này, đã quá chậm một nhịp trong việc níu giữ anh lại, hay ít nhất là bày tỏ rõ ràng hơn những gì cô cảm nhận?

Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nỗi niềm chất chứa. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, rải những hạt bụi vàng óng trong không khí. Cô cảm thấy một sự cô độc lớn dần trong lòng, một sự cô độc không phải vì không có ai bên cạnh, mà là vì cảm giác bị bỏ lại, bị lãng quên bởi chính người mình yêu thương nhất. Chiếc điện thoại cũ kỹ vẫn nằm im lìm trong tay cô, như một vật chứng cho những kỷ niệm đã phai màu, cho những hy vọng đang dần tắt lịm. Nó không còn là cầu nối nữa, mà là một khoảng cách vô hình, một vết nứt sâu hoắm giữa hai thế giới, hai con người. Cô đặt nó xuống, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng chúng cứ bám riết lấy cô, như những sợi tơ nhện giăng mắc trong tâm hồn. Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió khẽ lay rèm cửa và tiếng tim cô đập thình thịch, một nhịp đập nặng nề, mệt mỏi.

***

Cảm thấy ngột ngạt trong căn phòng, Lê An quyết định ra bờ sông. Dù đêm qua cô đã ở đó, nhưng dường như chỉ có dòng sông mới đủ rộng lớn để ôm lấy những tâm sự không lời của cô. Khi cô bước ra khỏi nhà, nắng trưa đã lên cao, rải một lớp vàng óng lên con đường đất quen thuộc. Gió nhẹ thổi qua hàng tre ven đường, tạo nên những tiếng xào xạc đều đều, như lời thì thầm của quá khứ. Mùi phù sa từ dòng sông hòa quyện với mùi cỏ cây xanh non, một mùi hương thân thuộc đến mức có thể khiến người ta bật khóc vì nỗi nhớ.

Cô bước đi chậm rãi, đôi chân cứ như nặng thêm với mỗi bước chân. Bờ sông hiện ra trước mắt cô, vẫn hiền hòa và lặng lẽ như hàng ngàn năm qua. Dòng nước trôi lững lờ, phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng bồng bềnh. Cô tìm đến phiến đá quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo đã từng chia sẻ biết bao nhiêu buổi chiều, bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu giấc mơ. Phiến đá đã mòn đi một phần vì thời gian và những cái chạm tay, nhưng nó vẫn giữ nguyên vị trí, như một người bạn cũ kiên nhẫn chờ đợi.

Lê An ngồi xuống, cảm nhận sự mát lạnh từ mặt đá truyền qua lớp quần áo mỏng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại những hình ảnh, những âm thanh của quá khứ. Cô nhớ tiếng sóng vỗ nhẹ, tiếng mái chèo khua nước từ xa của những người chài lưới, tiếng chim hót lảnh lót trên cành cây. Và cô nhớ giọng nói trầm ấm của Trần Hạo, nhớ nụ cười của anh, nhớ ánh mắt anh nhìn cô khi anh nói những lời hứa hẹn.

"Anh sẽ không quên em, An à." Lời nói ấy, vào cái ngày anh rời đi, đã từng là một chiếc phao cứu sinh, níu giữ cô trong những ngày đầu xa cách. Nó mang đến cho cô niềm tin, sự an ủi rằng dù có thế nào đi nữa, anh vẫn sẽ nhớ đến cô, vẫn sẽ quay về. Nhưng giờ đây, khi cô ngồi đây, "bên bờ sông cũ" này, lời hứa ấy lại trở thành một lưỡi dao vô hình, cứa vào tim cô. Nó không còn mang ý nghĩa của sự kiên định, mà là sự trống rỗng, sự hụt hẫng khi hiện thực quá khác xa với lời hứa. "Dòng sông này vẫn chảy, nhưng lòng người đã đổi khác sao?" Cô thầm hỏi, giọng nói khẽ đến mức chỉ có gió mới có thể nghe thấy. Dòng sông vẫn là dòng sông, vẫn miệt mài trôi đi theo định luật của tự nhiên. Nhưng con người, liệu có thể giữ mãi một lòng?

Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào dòng nước. Nó vẫn trôi, không ngừng nghỉ, như thời gian vậy. Cô nhặt một hòn sỏi nhỏ, tròn và nhẵn nhụi, nắm chặt trong lòng bàn tay. Nó gợi cho cô nhớ đến những lần hai đứa thi nhau ném sỏi xuống sông, xem ai ném được xa hơn, ai tạo ra được nhiều gợn sóng hơn. Những trò chơi trẻ con, những kỷ niệm ngây thơ ấy giờ đây xa vời vợi, như thể chúng thuộc về một kiếp sống khác. Cô ném hòn sỏi xuống nước. Một tiếng *tõm* nhỏ vang lên, tạo ra những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước. Chúng mở rộng ra, rồi dần dần yếu đi, và cuối cùng biến mất vào hư vô, để lại mặt sông phẳng lặng như chưa từng có gì xảy ra. Cũng như những hy vọng của cô, những lời nói không thành của anh, tất cả đều đang dần tan biến vào khoảng cách vô hình giữa hai người.

Cô nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng ghi nhớ thật kỹ cảm giác của buổi trưa hôm nay, cái se lạnh của gió, cái ấm áp của nắng, mùi phù sa quen thuộc. Cô muốn giữ chặt lấy những ký ức ấy, như một báu vật cuối cùng. Bởi vì cô biết, những cuộc trò chuyện, những lời hứa hẹn ngày xưa đã không còn là hiện thực nữa. Chúng đã trở thành hồi ức, đẹp đẽ nhưng cũng đầy đắng cay. Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi thử thách, nhưng hóa ra, chỉ cần một "khoảng cách vô hình," một sự "chậm một nhịp" trong việc bày tỏ, và một sự vội vã trong việc rời đi, tất cả đã đủ để biến mọi thứ thành tiếc nuối. Trần Hạo đang cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng có lẽ anh đã vô tình bỏ quên hiện tại, bỏ quên những cảm xúc của Lê An, bỏ quên những điều nhỏ nhặt làm nên sợi dây kết nối giữa hai tâm hồn. Và Lê An, trong sự chờ đợi mỏi mòn, đang dần bị đẩy đến giới hạn c���a sự chịu đựng. Nỗi cô đơn bủa vây cô, không còn là nỗi cô đơn của một buổi tối trăng lạnh, mà là nỗi cô đơn của một tâm hồn đang dần chấp nhận sự thật phũ phàng.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lê An lê bước trở về nhà. Không khí đã bắt đầu se lạnh dần, báo hiệu một đêm nữa lại đến. Từ trong bếp, mùi thức ăn quen thuộc của mẹ cô, Nguyễn Thị Tư, thoang thoảng bay ra, một mùi hương ấm áp và bình yên mà cô vẫn luôn yêu thích. Tiếng lạch cạch của xoong nồi, tiếng dao thớt đều đều vang lên, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của căn nhà.

Nguyễn Thị Tư đang đứng bên bếp lửa, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn. Bà quay đầu lại khi nghe tiếng bước chân của con gái, ánh mắt dịu dàng và đầy quan tâm. Đôi mắt bà, hằn lên những vết chân chim của thời gian, nhưng vẫn giữ được sự tinh tường của một người mẹ đã trải qua bao nhiêu thăng trầm. Bà nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt con gái, sự u uất trong ánh mắt cô, và bà biết, con bé của bà lại đang chìm đắm trong những suy nghĩ không tên về người con trai xa xăm kia.

"Về rồi đấy à con bé? Lại đi đâu mà giờ này mới về?" Nguyễn Thị Tư hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, không một chút trách móc, chỉ chứa đựng sự lo lắng của một người mẹ. Bà không hỏi cô đã đi đâu, làm gì, bởi bà biết rõ nơi con gái bà thường tìm đến khi lòng chất chứa nỗi niềm.

Lê An chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không chạm đến đáy mắt. "Con ra bờ sông một lát thôi mẹ." Cô đáp, giọng nói khẽ khàng, gần như thì thầm. Cô bước vào bếp, nhìn thấy mẹ đang nhặt mớ rau cải xanh tươi. Cô lặng lẽ ngồi xuống, bắt đầu phụ mẹ, đôi tay cô chậm chạp, không còn sự nhanh nhẹn, dứt khoát như mọi khi. Tâm trí cô vẫn còn lơ lửng ở bờ sông cũ, với những gợn sóng tan biến và những lời hứa dần phai nhạt. Mùi thơm của hành phi, của nước mắm tỏi ớt, của thịt kho đang sôi lục bục trên bếp, tất cả đều không thể làm ấm được trái tim cô lúc này.

Nguyễn Thị Tư lén nhìn con gái, thấy cô cứ ngẩn ngơ, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc điện thoại cũ kỹ đặt trên chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ. Bà thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài hòa vào tiếng lửa reo trong bếp. Bà biết con gái mình đang chờ đợi một cuộc gọi, một tin nhắn, một điều gì đó từ Trần Hạo. Bà cũng biết, sự im lặng của người mình yêu thương lại là thứ giày vò nhất, đôi khi còn hơn cả lời trách móc hay giận hờn.

"Con bé, lại nghĩ ngợi gì đấy?" Nguyễn Thị Tư khẽ hỏi, giọng bà dịu dàng như gió thoảng. Bà đặt tay lên vai con gái, vỗ nhẹ. "Ăn cơm đi cho ấm bụng. Mẹ nấu món con thích đấy." Bà không truy vấn, không bắt ép Lê An phải nói ra những gì cô đang che giấu. Bà hiểu, có những nỗi niềm chỉ có thể tự mình gặm nhấm, tự mình đối diện. Và bà cũng biết, đôi khi, một bữa cơm ấm cúng, một lời động viên nhẹ nhàng lại có giá trị hơn ngàn lời khuyên.

Lê An chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn xa xăm. "Con không sao đâu mẹ." Cô nói, nhưng giọng nói yếu ớt và đôi mắt đỏ hoe đã phản bội lời nói của cô. Cô biết mẹ cô hiểu tất cả, hiểu cả nỗi buồn, sự hụt hẫng đang giằng xé cô. Cô biết mẹ xót xa cho cô. Nhưng cô không thể nói ra, không thể diễn tả hết cái "khoảng cách vô hình" đang lớn dần giữa cô và Trần Hạo, cái cảm giác "chậm một nhịp" đã khiến mọi thứ trở nên quá muộn màng.

Nguyễn Thị Tư không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng tiếp tục công việc của mình. Bà múc canh ra bát, xếp đĩa rau luộc lên mâm. Mỗi động tác của bà đều chậm rãi, cẩn trọng, như thể bà đang cố gắng truyền sự bình yên vào không gian đang nặng trĩu. Bà nhìn thấy con gái mình đang dần mất đi sự hồn nhiên, vui tươi, thay vào đó là vẻ trầm mặc, ưu tư. Bà lo lắng. Bà biết, sự tủi thân và thất vọng sâu sắc này đang đẩy Lê An đến giới hạn chịu đựng. Cái cách cô so sánh những kỷ niệm cũ với hiện tại, cái cách cô chìm đắm trong hồi ức, là dấu hiệu cho thấy cô đang đánh giá lại mối quan hệ này. Liệu sự im lặng của Trần Hạo có thể kéo dài bao lâu nữa trước khi sợi dây mỏng manh này hoàn toàn đứt gãy? Bà tin rằng, một ngày nào đó, con gái bà sẽ cần một bến đỗ an yên, một nơi chốn không có những lời hứa mong manh và những khoảng cách vô hình. Bà chỉ có thể quan sát, và chờ đợi.

Ánh đèn điện trong nhà bật sáng, xua đi một phần bóng tối của hoàng hôn, nhưng không thể xua đi bóng tối trong lòng Lê An. Cô vẫn ngồi đó, đôi tay miệt mài nhặt rau, nhưng tâm trí đã bay xa, về những nơi không ai có thể chạm tới. Chiếc điện thoại trên bàn vẫn im lìm, không một tiếng chuông, không một tin nhắn. Nó như một lời khẳng định cho sự thật phũ phàng: Trần Hạo vẫn bận rộn, và Lê An vẫn một mình, với nỗi nhớ và sự chờ đợi đang dần trở thành gánh nặng. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi xâm chiếm toàn bộ cơ thể, một sự mệt mỏi không thể diễn tả bằng lời. Nỗi buồn cứ thế len lỏi, thấm đẫm từng tế bào, báo hiệu cho một sự thay đổi không thể tránh khỏi. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, nhưng có lẽ, giới hạn của sự kiên nhẫn đã đến.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free