Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 149: Lời Hồi Đáp Vội Vã

Màn đêm buông xuống, mang theo những cơn gió se lạnh của cuối thu, và Lê An đã chìm vào giấc ngủ chập chờn, không yên. Từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cũ trên tường như gõ vào trái tim cô, mỗi nhịp đập đều là một lời nhắc nhở về sự im lặng kéo dài của chiếc điện thoại đặt cạnh gối. Cô nằm đó, mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí vẫn còn vương vấn những hình ảnh của Trần Hạo, của những kỷ niệm êm đềm bên bờ sông cũ, và của lời hứa "không quên em" mà anh đã từng thì thầm. Trong mơ, cô thấy anh, nụ cười vẫn ấm áp như ngày nào, nhưng bàn tay anh lại như làn khói, cô vươn tới nhưng không thể nắm giữ. Giấc mơ tan biến, để lại một khoảng trống hoác trong lòng, một cảm giác cô đơn đến tê tái.

Khi ánh bình minh yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền nhà, Lê An khẽ cựa mình tỉnh giấc. Đêm qua, cô đã trằn trọc quá lâu, nỗi lo lắng và hy vọng cứ đan xen, giằng xé. Hai hốc mắt cô trũng sâu, gương mặt phờ phạc, mệt mỏi hằn rõ sự thiếu ngủ. Cơ thể cô nặng trĩu như vừa trải qua một trận ốm dài, nhưng tâm trí thì lại tỉnh táo đến đáng sợ, mọi giác quan như căng ra, chỉ chờ đợi một điều duy nhất.

Cô đưa tay mò mẫm tìm chiếc điện thoại cũ kỹ, cảm giác lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa mòn nhẵn truyền qua đầu ngón tay. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình dù chưa sáng vẫn như một thỏi nam châm, thu hút toàn bộ sự chú ý của cô. Không tin nhắn nào. Màn hình vẫn trống trơn. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Lê An, mang theo chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của đêm qua. Cô hụt hẫng đặt chiếc điện thoại xuống tấm chăn mỏng, cảm giác như một khối băng lạnh giá vừa đè nặng lên trái tim. Trần Hạo vẫn chưa trả lời.

Cô cố gắng ngồi dậy, đôi chân rã rời, bước xuống giường. Tiếng gió bên ngoài cửa sổ khẽ lay động tấm rèm cũ kỹ, tạo ra những âm thanh sột soạt mơ hồ, như tiếng thì thầm của một nỗi buồn không tên. Lê An đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nhỏ còn đọng sương đêm, những giọt nước li ti bám trên từng phiến lá xanh. Buổi sáng ở thị trấn ven sông này luôn mang một vẻ đẹp yên bình, tĩnh lặng đến nao lòng, nhưng hôm nay, vẻ đẹp ấy lại càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn cô.

“Anh vẫn chưa trả lời…” cô lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng đến nỗi ngay cả chính cô cũng khó nghe rõ. Câu nói không thành lời, chỉ là một tiếng vọng đau đáu trong cõi lòng. Cô tự hỏi, liệu anh có thật sự bận đến mức không thể dành vài phút để đọc tin nhắn của cô, hay chỉ là anh đã không còn muốn đọc nữa? Những suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Lê An, gặm nhấm sự bình yên ít ỏi còn sót lại. Cô nhớ lại những lời anh đã nói khi mới lên thành phố, rằng anh sẽ không bao giờ quên cô, rằng anh sẽ luôn nhớ về thị trấn này, về những buổi chiều tan học chung đường. Nhưng giờ đây, những lời hứa ấy bỗng trở nên mong manh, dễ vỡ như sương mai.

Lê An đi loanh quanh trong phòng, cố gắng sắp xếp lại vài thứ đồ đạc để phân tán tâm trí, nhưng vô ích. Chiếc điện thoại vẫn nằm đó, im lìm, trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, mọi nỗi dằn vặt. Cô nhớ lại cái đêm mình đã thức trắng để soạn từng câu chữ, từng dòng tâm sự gửi cho Trần Hạo. Cô đã kể cho anh nghe mọi chuyện, từ những chuyện vụn vặt ở trường đến những cảm xúc chất chứa trong lòng, những nỗi nhớ nhung không tên. Cô đã đặt vào đó tất cả sự chân thành, tất cả hy vọng của mình, mong rằng anh sẽ hiểu, sẽ cảm nhận được. Và cô đã chờ đợi, chờ đợi một lời hồi đáp, một sự sẻ chia, một chút ấm áp từ anh. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng.

Cái lạnh của buổi sáng len lỏi qua từng kẽ hở của khung cửa cũ, khiến Lê An rùng mình. Cô khẽ ôm lấy vai mình, cảm giác cô đơn càng thêm rõ rệt. Bao nhiêu lần cô đã tự nhủ rằng Trần Hạo bận học, bận với cuộc sống mới ở thành phố, rằng cô phải thông cảm cho anh. Nhưng sự thông cảm ấy cũng có giới hạn của nó, và dường như, giới hạn của cô đang dần chạm đáy. Cô bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải Trần Hạo đã thay đổi thật rồi không? Liệu có phải "khoảng cách vô hình" này không chỉ còn là địa lý, mà đã ăn sâu vào cả tình cảm của hai người?

Khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới đã vươn cao hơn, chiếu rọi rực rỡ hơn vào căn phòng, tạo nên những mảng sáng vàng óng trên nền nhà, Lê An vẫn còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ miên man. Bất chợt, một tiếng "bíp" nhỏ, khô khan vang lên từ chiếc điện thoại. Âm thanh ấy đột ngột đến nỗi khiến Lê An giật mình, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. Cô lao tới, vồ lấy chiếc điện thoại, ngón tay run rẩy mở tin nhắn. Màn hình sáng lên, và dòng chữ của Trần Hạo hiện ra, rõ ràng đến nhói lòng.

“Anh xin lỗi. Mấy hôm nay anh bận học thêm, bài tập nhiều quá, không có thời gian nhắn tin cho em. Em đừng lo nhé, anh vẫn ổn. Cố gắng học tốt nha.”

Lê An đọc từng chữ, rồi đọc lại. Một lần, hai lần, rồi ba lần. Gương mặt cô từ trạng thái mong chờ tột độ, dần chuyển sang thất vọng rõ rệt. Không phải vì tin nhắn quá ngắn ngủi, mà là vì cái cách Trần Hạo viết, cái cách anh giải thích. Lời hồi đáp ấy, sau bao nhiêu giờ cô chờ đợi, nó quá đỗi qua loa, thiếu vắng cảm xúc. Không một lời hỏi han cô đã làm gì, đã trải qua những gì, không một chút tiếc nuối vì đã để cô chờ đợi lâu đến vậy. Chỉ là một lời xin lỗi chung chung, và một câu trấn an mang tính chất xã giao.

"Chỉ vậy thôi sao..." cô thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi một nỗi uất nghẹn. Cô so sánh tin nhắn ngắn gọn, cụt lủn này với những dòng tâm sự dài, chất chứa bao cảm xúc mà cô đã gửi đi đêm qua. Sự chênh lệch ấy như một nhát dao vô hình, cứa sâu vào trái tim cô. "Bận học thêm, bài tập nhiều quá..." Cô hiểu, cô luôn hiểu điều đó. Trần Hạo là một người thông minh, có hoài bão, và việc học là ưu tiên hàng đầu của anh. Nhưng liệu nó có bận đến mức không thể dành ra một chút thời gian, một chút tâm tư cho cô không? Hay là anh đã không còn muốn làm điều đó nữa?

Nỗi tủi thân dâng lên ngập tràn, nghẹn ứ nơi cổ họng. Lê An cắn chặt môi, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Cô không muốn khóc, không muốn tỏ ra yếu đuối. Nhưng cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên cứ lởn vởn trong tâm trí cô, khiến trái tim cô đau nhói. Lời hứa "không quên em" của Trần Hạo giờ đây bỗng trở thành một gánh nặng, một lời nhắc nhở về những gì đã mất, về "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người.

Tiếng dép loẹt quẹt của mẹ Nguyễn Thị Tư từ dưới bếp vọng lên, cùng với mùi thơm thoang thoảng của món canh cá mẹ vừa nấu. Mẹ đang chuẩn bị bữa sáng. Lê An vội vàng đưa tay lau đi khóe mắt, cố gắng hít thở sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Cô không muốn mẹ nhìn thấy cô trong bộ dạng này. Mẹ luôn là người nhạy cảm, luôn quan tâm thầm lặng đến cô, và cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm.

Nguyễn Thị Tư đi ngang qua phòng Lê An, ánh mắt bà dừng lại trên dáng vẻ suy tư của con gái. Bà thấy Lê An đang cầm chiếc điện thoại cũ, vẻ mặt buồn bã đến lạ. Bà không hỏi, chỉ khẽ thở dài một tiếng thật nhỏ, đủ để Lê An không nghe thấy. Bà đã nhận ra sự thay đổi trong con gái mình suốt mấy ngày nay. Lê An ít nói hơn, thường xuyên nhìn xa xăm, và đôi khi, bà bắt gặp ánh mắt con gái đong đầy những nỗi niềm khó tả. Bà biết, chắc chắn là có chuyện gì đó liên quan đến Trần Hạo, nhưng bà không muốn ép buộc con gái phải chia sẻ khi chưa sẵn lòng.

“An à, con xuống ăn sáng đi con. Nguội hết bây giờ,” Nguyễn Thị Tư cất tiếng gọi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như xua tan đi một phần nào cái lạnh lẽo trong lòng Lê An.

Lê An giật mình, vội vàng quay lại. Cô cố gắng nở một nụ cười thật tươi, dù khóe môi có hơi run rẩy. “Dạ, con xuống liền mẹ.” Cô nói, nhưng giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào. Cô đặt chiếc điện thoại xuống bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Lời giải thích "quá bận" của Trần Hạo, dù có thể là thật, nhưng sự thiếu cảm xúc và qua loa của nó đã khiến Lê An cảm thấy mình không được coi trọng. Cô bắt đầu suy nghĩ, liệu có phải cô đang quá bận tâm đến một người đã không còn xem cô là ưu tiên hàng đầu nữa không? "Nếu như ngày đó..." cô lại tự hỏi, nếu như Trần Hạo bày tỏ tình cảm sớm hơn một chút, mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những tiếc nuối vụn vặt, và một cảm giác cô đơn không thể gọi tên.

Bước chân Lê An nặng trĩu khi cô rời khỏi phòng. Chiếc điện thoại vẫn nằm đó, im lìm, mang theo lời hồi đáp vội vã của Trần Hạo, và để lại trong lòng Lê An một nỗi thất vọng sâu sắc. Ánh nắng ban mai đã trải khắp căn nhà, nhưng trong trái tim cô, một góc khuất vẫn còn chìm trong bóng tối, nơi những hạt giống nghi ngờ và hụt hẫng bắt đầu nảy mầm, lặng lẽ chờ đợi một ngày đơm hoa kết trái.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free