Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 150: Lời Giải Thích Và Vết Rạn

Ánh nắng ban mai đã trải khắp căn nhà, nhưng trong trái tim cô, một góc khuất vẫn còn chìm trong bóng tối, nơi những hạt giống nghi ngờ và hụt hẫng bắt đầu nảy mầm, lặng lẽ chờ đợi một ngày đơm hoa kết trái. Lê An bước chân nặng trĩu khi cô rời khỏi phòng. Chiếc điện thoại vẫn nằm đó, im lìm, mang theo lời hồi đáp vội vã của Trần Hạo, và để lại trong lòng Lê An một nỗi thất vọng sâu sắc.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả khung cửa sổ phòng Lê An, cô vẫn thức dậy với một cảm giác nặng trĩu không sao xua đi được. Đêm qua, cô đã trằn trọc không ngủ yên, những lời giải thích cụt lủn của Trần Hạo cứ lởn vởn trong tâm trí, xoáy sâu vào vết thương lòng. Cô với tay lấy chiếc điện thoại cũ kỹ trên bàn, ngón tay cái mân mê viền màn hình đã hơi xước, như thể muốn tìm kiếm một chút hơi ấm từ nó. Ánh nắng sớm dịu nhẹ len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi vào căn phòng nhỏ, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn nhà gỗ. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng, nhưng không đủ xua tan sự nặng trĩu trong lòng cô. Ngược lại, sự bình yên ấy càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn, một mình đối diện với nỗi niềm riêng.

Lê An mở tin nhắn của Trần Hạo lần nữa. Dòng chữ quen thuộc hiện ra, vẫn ngắn gọn và vô cảm như lần đầu cô đọc. "Anh xin lỗi. Mấy hôm nay anh bận học thêm, bài tập nhiều quá, không có thời gian nhắn tin cho em. Em đừng lo nhé, anh vẫn ổn. Cố gắng học tốt nha." Cô đọc lại, từng chữ như mũi kim châm vào tim. "Bận học thêm, bài tập nhiều, ngủ sớm đi An." – Vẫn chỉ vỏn vẹn vài chữ, không một lời hỏi han, không một chút ấm áp, không một câu nói nào thể hiện sự nhớ nhung hay lo lắng cho cô. Chỉ là một lời thông báo, một lời trấn an mang tính xã giao, như thể cô chỉ là một người bạn xã giao cần được biết tin tức.

Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi lồng ngực Lê An. Giọng nói của cô gần như là một tiếng thầm thì, yếu ớt đến mức chính cô cũng khó nghe rõ. "Anh ấy bận thật sao? Hay chỉ là... anh ấy không còn muốn nói chuyện nhiều với mình nữa?" Cô tự hỏi. Một phần trong cô muốn tin vào lý do bận rộn của anh. "Đúng rồi, trường chuyên áp lực lắm. Anh ấy phải cố gắng." Cô cố gắng biện minh cho Trần Hạo, cố gắng tìm kiếm những lý do hợp lý để xoa dịu trái tim mình. "Mình không thể đòi hỏi anh ấy nhiều hơn được." Cô tự nhủ, giọng điệu đầy sự cam chịu. Trần Hạo luôn là người có hoài bão, có mục tiêu rõ ràng. Anh đã phải nỗ lực rất nhiều để vào được trường chuyên ở thành phố. Cô hiểu điều đó hơn ai hết. Cô đã từng tự hào về anh biết bao.

Thế nhưng, sâu thẳm bên trong, một nỗi nghi ngờ vẫn âm ỉ cháy. Nếu anh thực sự bận, tại sao anh không thể dành ra năm phút để gọi điện, để nghe giọng cô, để nói một lời an ủi thật lòng? Tại sao phải là một tin nhắn ngắn ngủi, hời hợt đến thế? Phải chăng, những áp lực nơi thành thị đã khiến anh quên mất cô, quên mất lời hứa "không quên em" bên bờ sông ngày nào? Cô nhớ lại những buổi chiều tan học, anh luôn chờ cô, đạp xe đưa cô về nhà, kể cho cô nghe đủ thứ chuyện trên đời. Những tin nhắn của anh ngày trước luôn dài dòng, đầy ắp sự quan tâm và những câu chuyện vui vẻ. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những ký ức xa xăm, nhạt nhòa như bức ảnh cũ.

Lê An khẽ nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu để xua đi cảm giác nghẹn ngào. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, làm rung rinh tấm rèm voan mỏng, tựa như một tiếng thở dài của chính căn phòng. Xa xa, tiếng gà gáy thưa thớt báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng trong lòng Lê An, dường như mặt trời vẫn chưa thể lên được. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo len lỏi vào trái tim, một cảm giác cô đơn bủa vây dù xung quanh cô là hơi ấm của mái nhà, của ánh nắng ban mai. Cô cố gắng đứng dậy, đi lại trong phòng, chậm rãi sắp xếp lại mọi thứ, như một cách để sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cô gấp gọn chiếc chăn mỏng, vuốt phẳng phiu từng nếp nhăn trên ga giường, rồi nhẹ nhàng đặt lại những cuốn sách trên bàn học. Mỗi hành động đều chậm rãi, rụt rè, như thể cô đang cố gắng kéo dài thời gian, để không phải đối mặt với sự thật đang dần hiện rõ. Cô muốn tin rằng mình không quá nhạy cảm, rằng cảm giác bị bỏ rơi này là có thật, nhưng lại sợ hãi phải thừa nhận điều đó. "Khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo giờ đây không còn vô hình nữa, nó hiện hữu rõ ràng qua từng tin nhắn thưa thớt, từng lời hồi đáp hời hợt.

Buổi trưa cùng ngày, nắng đã lên cao, rải vàng khắp con đường đất dẫn vào nhà Lê An. Không khí bắt đầu oi ả dần, báo hiệu một ngày hè nóng bức sắp tới. Lê An bước vào bếp, nơi Nguyễn Thị Tư đang lúi húi chuẩn bị bữa cơm trưa. Mùi cơm mới nấu thơm lừng, quyện với mùi tỏi phi thoang thoảng và mùi hoa lài từ giàn hoa trước hiên, tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc. Nguyễn Thị Tư đang khẽ hát một điệu dân ca cũ, giọng bà nhẹ nhàng, trầm ấm, khiến lòng Lê An dịu lại đôi chút.

"Mẹ ơi, con phụ mẹ nhé," Lê An nói, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể. Cô cầm con dao, bắt đầu gọt mớ rau cải xanh mướt. Động tác của cô hơi chậm chạp, không được dứt khoát như mọi khi, đôi lúc còn dừng lại một chút, ánh mắt vô thức liếc về phía chiếc điện thoại cũ vẫn nằm im lìm trên bàn khách ở phòng ngoài. Nguyễn Thị Tư, với sự tinh tế và nhạy cảm của một người mẹ, đã nhận ra điều đó. Bà không nói gì, chỉ khẽ liếc nhìn con gái, ánh mắt đầy lo lắng.

"Dạo này con bé Hạo bận lắm à con? Thấy con ít nhắc đến nó," Nguyễn Thị Tư cất tiếng hỏi, giọng bà vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc. Bà biết con gái bà đã thay đổi. Những ngày trước, Lê An luôn miệng nhắc đến Trần Hạo, từ chuyện anh học hành thế nào, bạn bè ra sao, đến những câu chuyện vu vơ về thành phố. Nhưng mấy ngày nay, cái tên Trần Hạo dường như đã biến mất khỏi những câu chuyện của cô.

Lê An giật mình một chút, bàn tay đang gọt rau khẽ khựng lại. Cô cố gắng nở một nụ cười, dù khóe môi có hơi run rẩy. "Dạ, anh ấy bận học mẹ ạ. Bài vở nhiều lắm, với lại trường chuyên áp lực." Cô lặp lại lời giải thích của Trần Hạo, như thể đó là một cái cớ hoàn hảo để che giấu nỗi thất vọng của mình. Cô muốn mẹ tin, và muốn chính mình cũng tin vào điều đó.

Nguyễn Thị Tư ngừng tay, nhẹ nhàng đặt chiếc vá xuống nồi canh đang sôi liu riu. Bà quay sang nhìn thẳng vào mắt con gái, ánh mắt bà chất chứa sự thấu hiểu và xót xa. "Ừ, thì mẹ biết. Mẹ biết học hành là quan trọng. Nhưng dù bận thế nào cũng phải nhớ giữ gìn sức khỏe, rồi cũng phải dành chút thời gian cho người mình thương chứ con." Bà nói, giọng điệu không hề trách móc, mà chỉ là một lời nhắc nhở, một lời an ủi thầm kín.

Lời nói của mẹ như một dòng nước mát lạnh tưới vào trái tim đang khô cằn của Lê An, nhưng cũng khiến nỗi tủi thân bỗng dâng lên ngập tràn. Cô cúi mặt xuống, cố gắng che giấu cảm xúc đang dâng trào. Nước mắt không chảy, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ, một cảm giác ấm ức lan tỏa khắp lồng ngực. Mẹ cô hiểu, mẹ cô luôn hiểu cô. Tại sao người mà cô mong chờ lại không thể hiểu được những điều nhỏ nhặt này? Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng đặt tay lên vai con gái, bàn tay bà ấm áp và chai sạn vì những năm tháng lao động. Cái chạm nhẹ nhàng ấy như một lời động viên không lời, một sự sẻ chia mà Lê An đang rất cần. Lê An khẽ run rẩy, cô cố gắng mỉm cười với mẹ, một nụ cười gượng gạo, méo mó. Mùi cơm canh, mùi hoa lài quen thuộc bỗng trở nên nhạt nhẽo hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một khu vườn đầy hoa thơm cỏ lạ, nhưng lại không thể ngửi thấy mùi hương nào.

"Con gái mẹ dạo này gầy đi nhiều rồi," Nguyễn Thị Tư khẽ thở dài, vuốt nhẹ mái tóc con gái. "Có chuyện gì thì cứ nói với mẹ. Mẹ luôn ở đây."

Lê An chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Cô biết mẹ lo lắng cho cô, bà luôn là người tinh tế nhất trong gia đình. Nhưng cô không muốn mẹ phải bận lòng thêm. Nỗi buồn này, cô muốn tự mình gánh chịu, tự mình tìm cách giải quyết. Cô cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc, một cảm giác bị bỏ rơi không thể gọi tên. Lời nói của Trần Hạo về sự bận rộn, dù có thể là thật, nhưng sự thiếu vắng cảm xúc và sự hời hợt trong đó đã khiến cô cảm thấy mình không được coi trọng. Cô tự hỏi, liệu mình có đang quá bận tâm đến một người đã không còn xem cô là ưu tiên hàng đầu nữa không? Cảm giác ấy như một vết rạn nhỏ li ti, ban đầu không đáng kể, nhưng cứ thế âm thầm lan rộng, đe dọa phá vỡ cả một khối thủy tinh tưởng chừng như vững chắc.

Chiều tà, khi nắng vàng đã ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lê An không thể kìm nén thêm được nữa. Nỗi thất vọng, nỗi cô đơn, và cả sự hoài nghi cứ như những con sóng ngầm, dồn nén trong lòng cô suốt cả ngày. Cô rời nhà, bước chân vô định dẫn cô đến bờ sông quen thuộc – nơi chất chứa bao kỷ niệm tuổi thơ với Trần Hạo. Dòng sông này, chứng nhân của bao lời hẹn ước, bao nụ cười và cả những lời nói không thành. Giờ đây, nó lại là nơi cô tìm đến để giãi bày nỗi lòng mình, một nỗi lòng không thể nói thành lời với bất kỳ ai.

Gió nhẹ thổi qua, làm những hàng cây dương ven bờ sông xào xạc, tựa như đang thủ thỉ những câu chuyện cũ. Nắng chiều vàng nhạt trải dài trên mặt nước, tạo nên một dải lụa óng ánh, lấp lánh. Lê An ngồi xuống bãi cỏ xanh mướt, ôm đầu gối, ngắm nhìn dòng nước trôi lững lờ. Từng con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ, rồi lại tan ra, cuốn theo những chiếc lá khô và những cánh hoa dại. Lòng cô cũng chùng xuống theo từng con sóng, cảm thấy một sự trống rỗng đến lạ kỳ.

"Anh ấy nói không quên mình... nhưng sao mình lại cảm thấy cô đơn đến thế?" Cô tự độc thoại, giọng nói chỉ là một làn hơi mỏng manh bay theo gió. Nỗi cô đơn này không phải là cảm giác một mình, mà là cảm giác bị bỏ rơi ngay cả khi có người bên cạnh, một sự xa cách trong tâm hồn. Cô nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp chìm dần trong màn sương chiều, tự hỏi liệu Trần Hạo ở thành phố có đang nhìn thấy cảnh hoàng hôn này không, hay anh đã quá bận rộn với những bài vở, những cuộc học thêm mà quên mất đi vẻ đẹp bình dị của quê hương, quên mất đi cô?

"Có phải mình đang quá đòi hỏi không? Hay tình yêu của mình chỉ là gánh nặng cho anh ấy?" Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Lê An, khiến cô đau nhói. Cô luôn tự nhủ rằng tình yêu là sự thấu hiểu, là sự hy sinh, là việc đặt lợi ích của người mình yêu lên hàng đầu. Cô đã cố gắng hiểu cho Trần Hạo, cố gắng chấp nhận sự bận rộn của anh. Nhưng liệu sự chấp nhận ấy có phải là một chiều? Liệu anh có bao giờ nghĩ đến cảm giác của cô, đến sự chờ đợi mỏi mòn của cô không? Những lời nói của mẹ buổi trưa lại vọng về, "dù bận thế nào cũng phải dành chút thời gian cho người mình thương". Phải chăng, Trần Hạo đã không còn xem cô là "người mình thương" theo cách cô vẫn hằng nghĩ?

Lê An cúi đầu, vùi mặt vào đầu gối, hít một hơi thật sâu mùi đất ẩm và mùi nước sông thoang thoảng. Nước mắt không rơi, nhưng ánh mắt cô xa xăm, chứa đựng một sự chấp nhận đầy miễn cưỡng và nỗi buồn khó nói. Nỗi buồn ấy không phải là tiếng khóc nức nở, mà là một sự trầm mặc, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Cô nhặt một viên sỏi nhỏ dưới chân, viên sỏi trơn láng và mát lạnh. Cô siết chặt nó trong lòng bàn tay, như để giữ lại chút sức mạnh cuối cùng, để không gục ngã. Rồi cô ném mạnh viên sỏi xuống dòng sông. "Tõm!" Một tiếng động nhỏ vang lên, tạo nên những gợn sóng lan tỏa, rồi dần dần biến mất vào khoảng không vô tận. Cũng như tình cảm của cô, cũng như những lời nói không thành của Trần Hạo, tất cả đều chìm vào hư vô, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn trong tâm hồn.

"Sông vẫn chảy, người vẫn qua. Liệu tình mình có còn giữ được như lời hứa bên sông ngày đó?" Cô thì thầm, giọng nói như tan vào làn gió chiều. Lời hứa "không quên em", lời hứa sẽ mãi bên nhau, giờ đây chỉ còn là một ký ức đẹp đẽ, nhưng cũng đầy tiếc nuối. Nếu như ngày đó, Trần Hạo nói sớm hơn một chút, nếu như anh không để tình cảm của họ "chậm một nhịp" so với cuộc sống bộn bề. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những cái "nếu như" vô vọng. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Lê An vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một phần của cảnh vật, hòa mình vào nỗi buồn mênh mang của dòng sông. Cô không biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo, nhưng cô biết một điều: sự chấp nhận miễn cưỡng này chỉ là tạm thời, và nỗi thất vọng âm ỉ này sẽ tích tụ, chờ đợi một ngày trở thành "giọt nước tràn ly".

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free