Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 151: Niềm Vui Vội Vã, Khoảng Cách Lặng Thầm
Sông vẫn chảy, người vẫn qua. Liệu tình mình có còn giữ được như lời hứa bên sông ngày đó? Cô thì thầm, giọng nói như tan vào làn gió chiều. Lời hứa "không quên em", lời hứa sẽ mãi bên nhau, giờ đây chỉ còn là một ký ức đẹp đẽ, nhưng cũng đầy tiếc nuối. Nếu như ngày đó, Trần Hạo nói sớm hơn một chút, nếu như anh không để tình cảm của họ "chậm một nhịp" so với cuộc sống bộn bề. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những cái "nếu như" vô vọng. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Lê An vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một phần của cảnh vật, hòa mình vào nỗi buồn mênh mang của dòng sông. Cô không biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo, nhưng cô biết một điều: sự chấp nhận miễn cưỡng này chỉ là tạm thời, và nỗi thất vọng âm ỉ này sẽ tích tụ, chờ đợi một ngày trở thành "giọt nước tràn ly".
***
Thành phố buổi sáng muộn luôn mang một vẻ hối hả, sôi động rất riêng, khác xa cái nhịp điệu lững lờ của thị trấn ven sông. Trong căn phòng học rộng lớn của trường chuyên, ánh nắng vàng nhạt từ những ô cửa kính lớn đổ tràn vào, làm bừng sáng những gương mặt trẻ tuổi, tràn đầy hoài bão. Mùi giấy mới, mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với một chút hương mực từ những cây bút đang lướt trên trang giấy. Trần Hạo ngồi ở dãy bàn giữa, cảm nhận từng hơi thở căng thẳng nhưng đầy hứng khởi của những người bạn cùng lớp. Tiếng bút lạch cạch trên giấy, tiếng lật sách khẽ khàng, và thỉnh thoảng là tiếng thì thầm trao đổi bài tập, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của môi trường học đường đỉnh cao. Áp lực là có thật, nhưng niềm vui khi được học, được cạnh tranh với những bộ óc xuất sắc nhất cũng là một động lực mạnh mẽ. Anh đã hòa nhập, đã tìm thấy một phần của mình trong dòng chảy ấy, dù đôi lúc, một góc nhỏ nào đó trong tâm trí vẫn nhớ về dòng sông êm đềm và cô gái nhỏ ở nơi xa.
Tiếng chuông báo giờ nghỉ vang lên, mang theo hơi thở nhẹ nhõm cho cả lớp. Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, mái tóc búi gọn gàng, cặp kính tri thức trên sống mũi, bước vào với tập giấy dày cộp trên tay. Vừa bước chân vào cửa, bà đã nở một nụ cười rạng rỡ, phá tan bầu không khí có phần trang nghiêm của tiết học vừa rồi. Tiếng trò chuyện xôn xao bỗng chốc lắng xuống, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. "Các em trật tự nào," giọng cô Lan ấm áp, vang vọng khắp phòng. "Cô có một tin vui muốn báo cho lớp chúng ta. Trong kỳ thi thử Đại học vừa rồi, lớp mình đã đạt được những kết quả rất đáng tự hào." Một tràng vỗ tay nhỏ và tiếng xì xào bắt đầu lan ra. "Đặc biệt," cô Lan dừng lại, đôi mắt lướt qua một lượt các gương mặt háo hức, rồi dừng lại ở Trần Hạo, "Trần Hạo, em đã làm rất tốt! Thành tích của em là tấm gương cho cả lớp!"
Cả lớp bỗng chốc vỡ òa trong tiếng xôn xao, và rồi là những tràng vỗ tay vang dội hơn. Trần Hạo, vốn ít khi thể hiện cảm xúc, cũng không khỏi bất ngờ và có chút vui sướng. Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng rất chân thành. Điểm số cao nhất, đó không chỉ là sự ghi nhận cho nỗ lực của anh, mà còn là lời khẳng định anh đã lựa chọn đúng khi rời xa thị trấn nhỏ để đến với thành phố này. Đó là một sự công nhận, một cảm giác thuộc về mà anh đã cố gắng tìm kiếm kể từ khi đặt chân đến đây.
Thanh Bình, cậu bạn cao gầy, đeo kính, hớn hở vỗ vai anh: "Tuyệt vời quá, Hạo! Cậu đúng là thiên tài mà!" Hoàng, cậu bạn năng động, thích thể thao, cũng nhanh nhảu tiếp lời: "Tối nay đi ăn mừng chứ, Hạo? Phải khao đấy nhé!" Trần Hạo gật đầu, cảm nhận được sự nhiệt tình của bạn bè. Anh bắt tay từng người, cảm thấy một luồng năng lượng tích cực lan tỏa. Xung quanh anh là những lời chúc mừng, những ánh mắt ngưỡng mộ. Anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh cao của một thành công nhỏ, và niềm vui này thật sự rất đong đầy. Anh đã chứng minh được giá trị của mình, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người đã tin tưởng anh. Những áp lực, những đêm thức trắng ôn bài dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự thỏa mãn ngọt ngào.
Giữa đám đông ấy, Hà Minh, cậu bạn khá bảnh bao, ăn nói khéo léo, luôn có vẻ tự tin, tiến đến gần Trần Hạo. Trên môi cậu ta là một nụ cười xã giao, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một chút gì đó phức tạp, một sự suy tư khó đoán, có lẽ là chút ganh đua, nhưng cũng là sự nể phục. "Chúc mừng cậu, Hạo," Hà Minh nói, giọng điệu vẫn giữ được vẻ tự nhiên, "Luôn giữ phong độ thế này nhé." Trần Hạo gật đầu, bắt tay Hà Minh. Anh biết Hà Minh là một đối thủ đáng gờm trong học tập, và lời chúc mừng này, dù có chút ẩn ý, cũng cho thấy Hà Minh đã công nhận thành tích của anh. Anh cảm nhận được mình đã thực sự là một phần của môi trường cạnh tranh khốc liệt này, và anh đang làm rất tốt. Cảm giác này thật sự rất mới mẻ và cuốn hút, khác hẳn với sự an toàn, bình yên ở thị trấn nhỏ. Nó thôi thúc anh tiến xa hơn, chinh phục những đỉnh cao mới. Anh chợt nhớ đến lời của mẹ anh, Trần Văn Ba, khi tiễn anh đi: "Con cứ cố gắng học hành, thành công rồi sẽ về xây nhà to, giúp đỡ gia đình." Giờ đây, anh cảm thấy mình đang trên con đường hiện thực hóa lời hứa ấy.
***
Buổi tối, ký túc xá trường chuyên bừng sáng trong ánh đèn điện vàng ấm áp. Tiếng cười nói, tiếng nhạc nhẹ từ phòng nào đó, tiếng bước chân trên hành lang, tất cả tạo nên một bầu không khí vui vẻ, năng động của tuổi trẻ. Mùi đồ ăn vặt thoang thoảng, mùi không khí ẩm nhẹ đặc trưng của những căn phòng tập thể. Trần Hạo ngồi trên giường của mình, bên cạnh là Thanh Bình và Hoàng đang hào hứng bày biện vài gói bim bim, vài lon nước ngọt. Họ không cần một lý do gì quá lớn lao để "ăn mừng", chỉ cần một thành công nhỏ, một niềm vui chung là đủ để tụ tập và chia sẻ.
"Này Hạo, cậu nghĩ mình sẽ chọn trường đại học nào sau này?" Hoàng hỏi, vừa bóc vỏ một gói snack, ánh mắt lấp lánh sự tò mò.
Trần Hạo nhấp một ngụm nước ngọt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng cả một vùng trời đêm. "Anh cũng không biết nữa, nhưng chắc chắn phải là một trường thật tốt." Giọng anh trầm, chậm rãi, nhưng chứa đựng sự kiên định. Anh đã bắt đầu hình dung về một tương lai rộng lớn hơn, nơi anh có thể phát huy hết khả năng của mình, nơi những cơ hội luôn rộng mở. Ngôi trường chuyên này, những người bạn này, đã mở ra cho anh một thế giới mới, một tầm nhìn mới.
Thanh Bình gật gù tán thành, đẩy gọng kính lên: "Đúng rồi, có mục tiêu lớn mới có động lực lớn chứ. Cậu mà đã đặt mục tiêu thì chắc chắn sẽ làm được. Lúc đầu ai cũng bảo cậu từ thị trấn lên đây sẽ khó mà theo kịp, nhưng giờ thì sao? Nhất lớp luôn!"
Lời khen của Thanh Bình khiến Trần Hạo cảm thấy ấm lòng. Anh biết mình đã phải nỗ lực rất nhiều để đạt được điều này. Những đêm thức khuya, những bài toán khó, những áp lực vô hình từ kỳ vọng của gia đình, của bản thân. Anh đã vượt qua tất cả. Anh cười nhẹ, chia sẻ những suy nghĩ về tương lai, về những ngành học anh đang quan tâm, về những ước mơ lớn lao mà trước đây anh chưa từng dám nghĩ tới. Anh cảm thấy mình đang là một phần của điều gì đó lớn lao, một cỗ máy khổng lồ đang vận hành không ngừng nghỉ, nơi mỗi cá nhân đều là một bánh răng quan trọng, cùng nhau tạo nên sự phát triển. Anh cảm nhận được sự khát khao, tham vọng đang lớn dần trong anh, lấn át dần những kỷ niệm yên bình, giản dị của thị trấn nhỏ.
"Năm sau là phải ôn thi đại học căng lắm đây," Hoàng nói, giọng hơi trầm xuống. "Không biết có giữ được phong độ không."
Trần Hạo nhìn Hoàng, ánh mắt kiên định. "Chỉ cần đủ quyết tâm thì sẽ không gì là không thể." Anh nói, không chỉ để động viên bạn, mà còn là lời nhắc nhở chính mình. Thành công hôm nay chỉ là bước khởi đầu, là động lực để anh tiếp tục cố gắng. Anh hiểu rằng, để duy trì vị trí này, để đạt được những mục tiêu lớn hơn, anh sẽ phải hy sinh nhiều thứ, thậm chí là cả những mối quan hệ, những niềm vui cá nhân. Anh đã chấp nhận điều đó.
Sau khi Thanh Bình và Hoàng ra về, trả lại cho căn phòng sự yên tĩnh cần có của một buổi tối khuya, Trần Hạo ngồi một mình trên giường. Ánh đèn điện vẫn sáng, hắt xuống góc học tập của anh. Anh nhìn quanh phòng, nơi mỗi người bạn đều có một không gian nhỏ của riêng mình, nơi những giấc mơ lớn được ấp ủ. Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một niềm tự hào thầm kín. Anh đã thành công, đã tìm thấy vị trí của mình ở một nơi xa lạ, một môi trường mới đầy thử thách.
Anh vươn tay, cầm chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) trên đầu giường. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh. Anh nên báo tin vui này cho Lê An. Cô ấy sẽ vui lắm đây. Anh hình dung nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Dù bận rộn đến mấy, anh vẫn phải giữ lời hứa "không quên em" của mình. Lời hứa ấy, như một sợi dây vô hình, vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh, nhắc nhở anh về một phần cuộc đời mà anh đã để lại phía sau. Nhưng rồi, anh lại nhìn sang chồng sách vở chất cao trên bàn, những bài tập, những kiến thức mới mẻ đang chờ đợi anh khám phá. Thời gian là vàng bạc.
***
Đêm dần buông sâu hơn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu. Ký túc xá chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều trên trần nhà, và tiếng côn trùng kêu ri ri từ xa vọng lại, như bản hòa tấu buồn bã của đêm. Trong căn phòng tối mờ, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn bàn nhỏ hắt xuống trang sách, Trần Hạo ngồi đó, một mình. Mùi sách vở mới, mùi không khí ẩm nhẹ của đêm khuya bao trùm lấy anh. Anh đã dành gần như cả buổi tối để giải quyết những bài tập khó nhằn, để đọc thêm những kiến thức mới. Năng lượng của niềm vui chiến thắng ban chiều đã dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự tập trung và tham vọng.
Anh lại nhìn chiếc điện thoại di động cũ trên bàn. Một phần trong anh muốn kể thật chi tiết về niềm vui, về sự công nhận mà anh đã nhận được hôm nay. Anh muốn Lê An biết anh đã nỗ lực thế nào, anh đã thành công ra sao. Anh hình dung cô sẽ lắng nghe anh một cách chăm chú, với ánh mắt đầy thấu hiểu và tự hào. Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí anh. "Mình nên nói thế nào nhỉ? An sẽ vui lắm đây. Nhưng mà, mình còn phải học bài nữa..." Tiếng lòng anh tự nhủ, giọng điệu có chút mệt mỏi, pha lẫn sự lý trí. Anh đã quá quen với nhịp sống bận rộn, với việc phải ưu tiên học tập lên hàng đầu. Việc dành quá nhiều thời gian cho một cuộc trò chuyện dài, hay thậm chí là một tin nhắn quá chi tiết, dường như là một sự lãng phí không cần thiết trong thời điểm này.
Anh thở dài một tiếng thật khẽ, rồi vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại. Những ngón tay anh lướt trên bàn phím cũ kỹ, gõ từng chữ một. Anh cố gắng tóm tắt mọi thứ một cách ngắn gọn nhất có thể, chỉ để báo tin, để Lê An biết rằng anh vẫn ổn, và anh đang làm tốt.
"An à, anh thi thử được điểm cao nhất lớp. Cô giáo khen. Mọi người cũng chúc mừng. Anh vẫn đang cố gắng nhiều. Em cũng vậy nhé."
Chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ. Không có lời hỏi thăm về cô, không có một câu kể lể chi tiết nào về cảm xúc của anh, về những gì anh đã trải qua. Nó chỉ đơn thuần là một thông báo, một bản tin vắn tắt về thành tích. Anh đọc lại một lần, cảm thấy nó đã đủ để truyền tải thông tin cần thiết. Anh không nghĩ nhiều về việc Lê An sẽ cảm nhận thế nào khi đọc nó. Trong tâm trí anh, đây là một tin vui, và Lê An chắc chắn sẽ vui lây cùng anh. Anh bấm nút "Gửi".
Một tiếng "tít" nhỏ vang lên, báo hiệu tin nhắn đã được gửi đi thành công. Anh đặt điện thoại xuống, cảm thấy mình đã hoàn thành một "nghĩa vụ" nho nhỏ. Anh đã giữ lời hứa, đã liên lạc. Giờ thì anh có thể yên tâm tiếp tục vùi đầu vào chồng sách vở, vào những công thức toán học phức tạp, những định luật vật lý khô khan. Anh cần phải tập trung, cần phải duy trì thành tích này, cần phải tiến xa hơn nữa. Môi trường mới này, với những cơ hội và thách thức mới, đã chiếm trọn tâm trí và thời gian của anh. Anh không nhận ra rằng, sự ngắn gọn, vội vã trong cách anh chia sẻ niềm vui của mình, cũng chính là một lời tiên báo cho những lần liên lạc sau này sẽ càng thưa thớt và thiếu cảm xúc hơn nữa, đẩy Lê An đến giới hạn chịu đựng. Anh đã vô tình tạo ra một "khoảng cách vô hình" khác, lớn hơn cả khoảng cách địa lý.
***
Đêm tối buông xuống bờ sông, mang theo hơi gió se lạnh và mùi đất ẩm đặc trưng. Ánh trăng mờ ảo, yếu ớt len lỏi qua rặng tre xào xạc, hắt xuống mặt nước gợn sóng lăn tăn. Lê An vẫn ngồi đó, bên bờ sông quen thuộc, nơi cô đã trút bầu tâm sự vào chiều hôm ấy. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi qua rặng tre như lời thủ thỉ, và tiếng côn trùng kêu ri ri từ những bụi cỏ ven sông, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc đêm buồn bã, êm ái. Nỗi cô đơn vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô nắm chặt chiếc điện thoại cũ trong tay, như thể đang níu giữ một sợi dây mong manh của hy vọng.
Đột nhiên, chiếc điện thoại rung lên bần bật trong lòng bàn tay cô. Lê An giật mình, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Một tia hy vọng nhỏ bé chợt lóe lên trong ánh mắt cô. Trần Hạo! Anh ấy đã liên lạc! Cô vội vàng mở tin nhắn, những ngón tay run rẩy lướt trên màn hình.
Đọc xong, một nụ cười gượng gạo nở trên môi Lê An. "Anh ấy giỏi quá..." Cô thì thầm, giọng nói như tan vào làn gió đêm. Niềm tự hào chân thành dành cho Trần Hạo dâng trào trong lòng cô. Cô biết anh luôn là người xuất sắc, luôn nỗ lực hết mình. Anh đã chứng minh được điều đó ở một môi trường mới, đầy cạnh tranh. Cô vui cho anh, thật sự vui.
Nhưng rồi, niềm vui ấy nhanh chóng bị nhấn chìm bởi một cảm giác khác, nặng nề hơn, quen thuộc hơn: nỗi thất vọng. Dòng tin nhắn ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ, thiếu vắng cảm xúc. Không có một lời hỏi han, không có một câu kể lể chi tiết nào về những gì anh đã trải qua, về niềm vui thực sự của anh. Nó chỉ là một bản tin vắn tắt, một thông báo khô khan. "Anh ấy giỏi quá... nhưng sao lại chỉ ngắn gọn thế này?" Cô tự hỏi, giọng nói lạc đi trong gió.
Nỗi thất vọng từ những ngày trước lại trỗi dậy, hòa lẫn với niềm tự hào nhỏ nhoi ấy, tạo thành một cảm xúc phức tạp, đau đáu. Nó không phải là một nỗi đau dữ dội, mà là một sự trống rỗng âm ỉ, một vết rạn nhỏ li ti trong lòng cô lại được khoét sâu hơn. Cô đã cố gắng lý giải cho Trần Hạo, đã tự thuyết phục bản thân rằng anh bận, anh đang cố gắng cho tương lai của cả hai. Nhưng liệu sự bận rộn ấy có thể là lý do cho sự hờ hững đến vậy không?
"Có lẽ anh ấy bận thật... nhưng mình muốn nghe nhiều hơn, muốn anh ấy kể cho mình nghe mọi thứ..." Nước mắt không rơi, nhưng ánh mắt Lê An xa xăm, dõi theo dòng sông trôi. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học, khi Trần Hạo sẽ kể cho cô nghe mọi thứ diễn ra ở trường, những chuyện lớn nhỏ, những niềm vui hay nỗi buồn. Anh sẽ lắng nghe cô, sẽ chia sẻ cùng cô. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng từ phía anh, và sự chờ đợi mỏi mòn từ phía cô.
Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa truyền vào lòng bàn tay. Nó không mang lại hơi ấm như những lời nói thầm thì bên tai, không chứa đựng sự quan tâm như những cái nắm tay vội vã. Giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên má, hòa lẫn vào làn gió đêm se lạnh. Nó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận, chấp nhận một sự thật đang dần trở nên rõ ràng: cô đang mất dần Trần Hạo, từng chút một. Mặc dù anh vừa mới "liên lạc", nhưng cô cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang lớn dần, một bức tường vô hình đang ngăn cách hai người.
Cô nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi. Ở đó, Trần Hạo đang thành công, đang vươn tới những ước mơ lớn lao. Còn cô, vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, với những kỷ niệm và một trái tim đang dần nguội lạnh. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như anh hiểu được sự chờ đợi mỏi mòn của cô, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng tất cả chỉ còn là những cái "nếu như" vô vọng. Nỗi thất vọng và cô đơn này, dù được che giấu kỹ đến mấy, cũng đang tích tụ, chờ đợi một ngày trở thành "giọt nước tràn ly". Cô khao khát một sự quan tâm, một sự thấu hiểu thực sự, một bến đỗ an yên mà Trần Hạo, trong sự bận rộn và tham vọng của mình, dường như đã quên mất cách trao đi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.