Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 152: Niềm Vui Lạc Lõng Của Anh, Khoảng Cách Của Em
Đêm tối buông xuống bờ sông, mang theo hơi gió se lạnh và mùi đất ẩm đặc trưng. Ánh trăng mờ ảo, yếu ớt len lỏi qua rặng tre xào xạc, hắt xuống mặt nước gợn sóng lăn tăn. Lê An vẫn ngồi đó, bên bờ sông quen thuộc, nơi cô đã trút bầu tâm sự vào chiều hôm ấy. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi qua rặng tre như lời thủ thỉ, và tiếng côn trùng kêu ri ri từ những bụi cỏ ven sông, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc đêm buồn bã, êm ái. Nỗi cô đơn vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô nắm chặt chiếc điện thoại cũ trong tay, như thể đang níu giữ một sợi dây mong manh của hy vọng.
Đột nhiên, chiếc điện thoại rung lên bần bật trong lòng bàn tay cô. Lê An giật mình, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Một tia hy vọng nhỏ bé chợt lóe lên trong ánh mắt cô. Trần Hạo! Anh ấy đã liên lạc! Cô vội vàng mở tin nhắn, những ngón tay run rẩy lướt trên màn hình.
Đọc xong, một nụ cười gượng gạo nở trên môi Lê An. "Anh ấy giỏi quá..." Cô thì thầm, giọng nói như tan vào làn gió đêm. Niềm tự hào chân thành dành cho Trần Hạo dâng trào trong lòng cô. Cô biết anh luôn là người xuất sắc, luôn nỗ lực hết mình. Anh đã chứng minh được điều đó ở một môi trường mới, đầy cạnh tranh. Cô vui cho anh, thật sự vui.
Nhưng rồi, niềm vui ấy nhanh chóng bị nhấn chìm bởi một cảm giác khác, nặng nề hơn, quen thuộc hơn: nỗi thất vọng. Dòng tin nhắn ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ, thiếu vắng cảm xúc. Không có một lời hỏi han, không có một câu kể lể chi tiết nào về những gì anh đã trải qua, về niềm vui thực sự của anh. Nó chỉ là một bản tin vắn tắt, một thông báo khô khan. "Anh ấy giỏi quá... nhưng sao lại chỉ ngắn gọn thế này?" Cô tự hỏi, giọng nói lạc đi trong gió.
Nỗi thất vọng từ những ngày trước lại trỗi dậy, hòa lẫn với niềm tự hào nhỏ nhoi ấy, tạo thành một cảm xúc phức tạp, đau đáu. Nó không phải là một nỗi đau dữ dội, mà là một sự trống rỗng âm ỉ, một vết rạn nhỏ li ti trong lòng cô lại được khoét sâu hơn. Cô đã cố gắng lý giải cho Trần Hạo, đã tự thuyết phục bản thân rằng anh bận, anh đang cố gắng cho tương lai của cả hai. Nhưng liệu sự bận rộn ấy có thể là lý do cho sự hờ hững đến vậy không?
"Có lẽ anh ấy bận thật... nhưng mình muốn nghe nhiều hơn, muốn anh ấy kể cho mình nghe mọi thứ..." Nước mắt không rơi, nhưng ánh mắt Lê An xa xăm, dõi theo dòng sông trôi. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học, khi Trần Hạo sẽ kể cho cô nghe mọi thứ diễn ra ở trường, những chuyện lớn nhỏ, những niềm vui hay nỗi buồn. Anh sẽ lắng nghe cô, sẽ chia sẻ cùng cô. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng từ phía anh, và sự chờ đợi mỏi mòn từ phía cô.
Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa truyền vào lòng bàn tay. Nó không mang lại hơi ấm như những lời nói thầm thì bên tai, không chứa đựng sự quan tâm như những cái nắm tay vội vã. Giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên má, hòa lẫn vào làn gió đêm se lạnh. Nó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận, chấp nhận một sự thật đang dần trở nên rõ ràng: cô đang mất dần Trần Hạo, từng chút một. Mặc dù anh vừa mới "liên lạc", nhưng cô cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang lớn dần, một bức tường vô hình đang ngăn cách hai người.
Cô nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi. Ở đó, Trần Hạo đang thành công, đang vươn tới những ước mơ lớn lao. Còn cô, vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, với những kỷ niệm và một trái tim đang dần nguội lạnh. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như anh hiểu được sự chờ đợi mỏi mòn của cô, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng tất cả chỉ còn là những cái "nếu như" vô vọng. Nỗi thất vọng và cô đơn này, dù được che giấu kỹ đến mấy, cũng đang tích tụ, chờ đợi một ngày trở thành "giọt nước tràn ly". Cô khao khát một sự quan tâm, một sự thấu hiểu thực sự, một bến đỗ an yên mà Trần Hạo, trong sự bận rộn và tham vọng của mình, dường như đã quên mất cách trao đi.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên khung giường gỗ cũ kỹ. Một làn gió nhẹ, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ dại từ vườn nhà, luồn qua tấm rèm cửa đã bạc màu, khẽ lay động mái tóc Lê An. Cô giật mình tỉnh giấc, cảm giác nặng trĩu từ đêm qua vẫn còn đọng lại. Chiếc điện thoại di động đời cũ, với vỏ nhựa đã ngả màu, nằm lặng lẽ trên chiếc tủ đầu giường. Mắt cô vô thức nhìn về phía nó, như thể những dòng tin nhắn khô khan của Trần Hạo vẫn đang khắc sâu vào tâm trí cô.
Cô ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy. Khẽ vươn vai, Lê An vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại. Cô mở lại tin nhắn của Trần Hạo, đọc đi đọc lại từng từ một. "Anh thi xong rồi, kết quả tốt lắm. Chắc sẽ được giải đấy. Em ở nhà có khỏe không? Nhớ giữ gìn sức khỏe." Vỏn vẹn vài dòng, không một biểu tượng cảm xúc, không một lời kể lể về quá trình thi cử căng thẳng hay niềm vui vỡ òa khi biết kết quả. Anh chỉ thông báo, như thể cô là một người bạn xã giao, cần được biết về thành tựu của anh mà thôi.
Một nụ cười gượng gạo lại nở trên môi Lê An. Cô cố gắng gạt bỏ nỗi hụt hẫng đang lởn vởn trong lòng, thay vào đó là niềm tự hào về thành công của anh. "Anh ấy giỏi quá..." Cô thầm nghĩ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Trần Hạo luôn là người xuất sắc, cô biết điều đó. Anh ấy thông minh, chăm chỉ, và luôn đạt được những gì mình muốn. Cô vẫn nhớ như in ánh mắt kiên định của anh khi anh nói về ước mơ vào trường chuyên, về việc sẽ học thật giỏi để thoát khỏi cái thị trấn nhỏ này. Giờ đây, anh đã làm được. Cô vui cho anh, thật sự vui, một niềm vui xen lẫn chút chua chát. Niềm vui của một người đứng ngoài cuộc, dõi theo thành công của người mình yêu từ xa.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang, rồi cánh cửa phòng khẽ mở. Nguyễn Thị Tư, mẹ của Lê An, bước vào, trên tay bưng một tách trà nóng nghi ngút khói, hương trà xanh thơm dịu lan tỏa khắp căn phòng. Bà nhìn con gái mình, ánh mắt tinh tế chứa đựng sự thấu hiểu. Bà đã sống đủ lâu để nhận ra những nét buồn vương trên gương mặt con gái, dù Lê An có cố gắng che giấu bằng nụ cười gượng gạo đến mấy.
"An, con dậy rồi à? Trà nóng của con đây." Giọng Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng, ấm áp, như làn gió mát xoa dịu tâm hồn. Bà đặt tách trà lên chiếc tủ đầu giường, ngồi xuống mép giường, khẽ vuốt mái tóc dài của con gái. "Hôm nay con dậy muộn hơn mọi khi đấy. Hay đêm qua lại nghĩ ngợi nhiều hả con?"
Lê An khẽ giật mình, ánh mắt né tránh ánh nhìn của mẹ. Cô biết, bà luôn là người hiểu cô nhất, ngay cả khi cô không nói ra một lời. "Không có gì đâu mẹ, con ngủ ngon mà." Cô cố gắng đáp lại bằng một giọng thật tự nhiên, nhưng khóe môi vẫn không thể giấu được nét buồn. Rồi như muốn chuyển hướng câu chuyện, cô vội vàng nói, giọng cố gắng tỏ ra vui vẻ, hào hứng: "Mẹ ơi, anh Hạo thi được điểm cao lắm! Anh ấy bảo chắc sẽ được giải đấy!"
Nguyễn Thị Tư khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn đong đầy lo lắng. "Mẹ biết con tự hào về nó. Thằng bé ấy từ nhỏ đã thông minh, học giỏi rồi. Lên thành phố lại càng có điều kiện phát huy. Mẹ mừng cho nó. Nhưng con bé, có chuyện gì không vui sao? Mắt con thâm quầng cả rồi." Bà nhẹ nhàng hỏi, giọng dịu dàng, quan tâm, không hề ép buộc, chỉ như một lời thủ thỉ. Bà biết, đôi khi im lặng và lắng nghe mới là cách tốt nhất để con gái bà mở lòng.
Lê An cúi đầu, nhìn xuống những ngón tay đang đan vào nhau trên đùi. Cô không muốn mẹ lo lắng, không muốn thừa nhận rằng trái tim mình đang nặng trĩu. "Không có gì đâu mẹ, con chỉ hơi nghĩ ngợi linh tinh thôi." Cô lảng tránh, giọng nói cam chịu, thản nhiên như thể mọi chuyện đều không có gì đáng bận tâm. Cô không thể nói cho mẹ nghe về nỗi thất vọng vô hình, về "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa cô và Trần Hạo. Cô không thể giải thích về cảm giác lạc lõng khi anh thành công, còn cô thì vẫn ở đây, trong cái thị trấn nhỏ bé này, với những ước mơ dường như đang bị bỏ lại phía sau. Mùi trà xanh dịu nhẹ lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi mùi vị đắng chát trong lòng cô.
Nguyễn Thị Tư không nói thêm gì, chỉ khẽ vỗ nhẹ lên vai con gái. Bà hiểu, có những nỗi niềm mà con trẻ chỉ muốn giữ riêng cho mình. Bà tin rằng rồi Lê An sẽ đủ mạnh mẽ để đối diện, hoặc sẽ tìm thấy sự an ủi ở một nơi khác. Nhưng trong sâu thẳm, bà vẫn cảm thấy một nỗi lo âu mơ hồ, một dự cảm không lành về mối quan hệ thanh mai trúc mã ấy. Bà biết, niềm vui của Trần Hạo ở nơi xa, dù là một tin tốt, nhưng lại vô tình trở thành một vết rạn mới trong lòng con gái bà.
***
Chiều tà, ánh nắng đã dịu đi rất nhiều, nhuộm một màu vàng cam lên những mái ngói rêu phong của trường cấp ba thị trấn. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây phượng vĩ, tiếng ve kêu râm ran như bản hòa tấu bất tận của mùa hè. Hàng cây bàng xanh mướt reo trong gió, tạo nên những bóng râm mát rượi trên sân trường. Lê An ngồi một mình trên chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc phượng, nhìn ngắm các bạn cùng lớp vô tư cười đùa, ríu rít tạm biệt nhau sau giờ học. Áo trắng quần xanh, những gương mặt hồn nhiên, những tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp sân trường, tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả.
Cô khẽ thở dài, cảm giác cô đơn bỗng chốc bao trùm lấy cô, dù xung quanh là biết bao nhiêu bạn bè. Cô cảm thấy mình như đang tách biệt khỏi sự vô tư, hồn nhiên ấy. Trần Hạo đã từng là một phần của những buổi chiều tan học thế này, của những tiếng cười giòn tan ấy. Nhưng giờ đây, anh đang ở một nơi khác, với những người bạn khác, với những niềm vui khác. Cô chỉ là một kỷ niệm xa xôi trong cuộc đời đang rộng mở của anh.
"Này bà An! Lại ngồi đây thơ thẩn nữa hả?" Một giọng nói trong trẻo vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lê An. Chi Mai, cô bạn thân tóc ngắn cá tính, năng động, với nụ cười tươi rói, đi đến, khoác tay cô. Mùi hương nhẹ nhàng của phấn bảng và mùi hoa phượng từ mái tóc Chi Mai xộc vào mũi Lê An, mang đến một cảm giác quen thuộc, gần gũi.
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười thật hơn một chút so với lúc sáng. "Ừ, đang ngắm cảnh ấy mà."
"Ngắm cảnh gì mà mặt buồn thiu vậy? Hay lại nhớ Trần Hạo rồi chứ gì?" Chi Mai chọc ghẹo, ánh mắt lấp lánh. "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Có gì đâu mà phải giấu?"
Lê An chỉ lắc đầu, không đáp. Cô không biết phải nói gì với Chi Mai về những cảm xúc phức tạp trong lòng mình. Làm sao có thể giải thích về nỗi thất vọng khi nhận được một tin nhắn báo tin vui, về cảm giác bị bỏ rơi ngay cả khi người yêu đang thành công?
Chi Mai không để ý đến sự im lặng của bạn, tiếp tục nói với vẻ hân hoan: "À mà này, tớ nghe nói Hạo thi giỏi lắm phải không? Hình như được giải gì to lắm ở trường chuyên ấy! Cả thị trấn mình ai cũng khen ngợi hết lời. Chắc cậu mừng lắm nhỉ, An?" Cô bạn vỗ vai Lê An, ánh mắt đầy ngưỡng mộ dành cho thành tích của Trần Hạo.
Lê An gượng cười, nụ cười của cô cứng đờ hơn lúc nãy. "Ừ, anh ấy giỏi mà." Giọng cô nhỏ dần, như tan vào làn gió chiều. Trong lòng cô, một câu hỏi khác lại dấy lên, đau đáu: 'Giỏi đến mức quên mất mình đang chờ đợi một cuộc gọi trọn vẹn sao? Giỏi đến mức không có một chút thời gian để kể cho mình nghe mọi chuyện một cách chân thành sao?' Lời khen của Chi Mai, dù chân thành đến mấy, lại như một nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô. Nó khẳng định một lần nữa sự thành công rực rỡ của Trần Hạo, và đồng thời, cũng khẳng định sự xa cách ngày càng lớn giữa hai người. Cô cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang mở rộng, không phải là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách của những trải nghiệm, những mối quan tâm, những thế giới khác biệt.
"Tớ thấy vui cho hai cậu lắm đó nha!" Chi Mai vẫn vô tư nói tiếp. "Sau này Hạo ra thành phố lớn, chắc cậu cũng sẽ theo chứ? Hai đứa cứ thế mà cùng nhau xây dựng sự nghiệp, hạnh phúc viên mãn. Thanh mai trúc mã là nhất rồi!"
Lê An nhìn xa xăm, ánh mắt dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời. Lời nói của Chi Mai như một lời nhắc nhở về một tương lai mà cô từng hình dung, một tương lai mà giờ đây bỗng trở nên mờ mịt, xa vời. "Ai mà biết được..." Cô thì thầm, giọng nói mang vẻ cam chịu, thản nhiên, như thể nói về một câu chuyện của người khác. Cô không còn dám chắc về tương lai ấy nữa. Cô không còn biết liệu mình có muốn theo kịp bước chân anh, hay liệu anh còn muốn cô theo cùng nữa hay không. Cảm giác lạc lõng, trống rỗng bao trùm lấy cô, như thể cô đang ở một ngã ba đường, không biết nên rẽ lối nào. Nỗi thất vọng của cô, dù được che giấu kỹ đến mấy, cũng đang tích tụ, chờ đợi một ngày trở thành "giọt nước tràn ly". Cô khao khát một sự quan tâm, một sự thấu hiểu thực sự, một bến đỗ an yên mà Trần Hạo, trong sự bận rộn và tham vọng của mình, dường như đã quên mất cách trao đi.
***
Tối muộn, khi vầng trăng đã lên cao, nhuộm bạc cả không gian, Lê An lại tìm đến bờ sông cũ. Nơi đây, ánh đèn từ những ngôi nhà ven sông đã tắt gần hết, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ vài cột đèn đường hắt xuống mặt nước, tạo thành những vệt sáng lay động theo từng gợn sóng. Gió đêm thổi nhè nhẹ, mang theo hơi ẩm mát lạnh và mùi bùn sông đặc trưng. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ, đều đặn như một bản nhạc ru ngủ, nhưng không thể xoa dịu được những hỗn loạn trong tâm hồn cô. Cô ngồi xuống tảng đá quen thuộc, ôm chặt đầu gối, ánh mắt dõi theo những con thuyền nhỏ đang trôi xuôi dòng, chỉ còn là những chấm đen lờ mờ trong màn đêm.
Cô cảm thấy mình cũng đang trôi đi, không biết về đâu, không có một bến bờ rõ ràng. Dòng tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, cùng với hình ảnh anh được bạn bè mới chúc mừng, vây quanh bởi những tiếng cười nói rộn ràng mà Chi Mai đã kể. Cô hình dung ra cảnh anh đứng giữa đám đông ấy, gương mặt rạng rỡ, tự hào về thành tích của mình. Và ở đó, cô không có mặt. Cô là một người ngoài cuộc, một bóng hình mờ nhạt trong niềm vui của anh.
"Anh Hạo... anh có còn nhớ những gì chúng ta đã từng không?" Cô thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió đêm, không biết có thể đến được tai anh ở một nơi xa xôi nào đó không. "Hay thành công đó đã cuốn anh đi xa quá rồi?"
Cảm giác lạc lõng, xa cách cứ lớn dần, lấn át cả niềm tự hào ban đầu. Cô hiểu anh phải nỗ lực, phải tập trung cho việc học. Cô cũng hiểu thành phố lớn có quá nhiều điều mới mẻ để khám phá, quá nhiều mối quan hệ để xây dựng. Nhưng liệu có phải tất cả những điều đó đã khiến anh quên mất cô, người con gái vẫn ngày ngày mong ngóng, chờ đợi những dòng tin nhắn dài hơn, những cuộc gọi ấm áp hơn?
Cô nhớ lại những lời hứa bên bờ sông cũ. Lời hứa "không quên em", lời hứa về một tương lai hai đứa cùng nhau. Giờ đây, những lời hứa ấy dường như đã bị cuốn trôi theo dòng nước, xa dần, xa dần. Anh vẫn "không quên" cô bằng những tin nhắn ngắn ngủi, những thông báo khô khan. Nhưng sự "không quên" ấy lại càng khiến cô cảm thấy trống rỗng hơn, bởi nó thiếu đi sự chân thành, thiếu đi sự quan tâm sâu sắc mà cô khao khát.
Lê An cúi đầu, mái tóc dài buông xuống che lấp gương mặt buồn bã. Cô nhặt một viên sỏi nhỏ, tròn nhẵn, từ dưới đất lên. Cô nắm chặt nó trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của viên đá truyền vào da thịt. Rồi cô ném mạnh viên sỏi xuống sông. "Tõm!" Một tiếng động nhỏ vang lên, tạo ra những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước tĩnh lặng. Những gợn sóng ấy, giống như những cảm xúc hỗn độn trong lòng cô, cứ lan rộng mãi, không ngừng.
Cô nhận ra, niềm vui của anh ở thành phố xa xôi đã tạo ra một "khoảng cách vô hình" quá lớn, một bức tường vô hình ngăn cách hai người. Cô không thể chạm tới anh, không thể chia sẻ trọn vẹn niềm vui với anh. Cô cảm thấy mình chỉ là một khán giả đứng ngoài cuộc đời anh, vỗ tay chúc mừng từ xa, trong khi trái tim lại nặng trĩu vì sự cô đơn. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như anh hiểu được sự chờ đợi mỏi mòn của cô, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng tất cả chỉ còn là những cái "nếu như" vô vọng, những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn nằm lại trong tâm trí cô.
Nỗi cô đơn và nhu cầu được quan tâm của Lê An sẽ ngày càng lớn, như một dòng sông chảy xiết, cuốn trôi đi những hy vọng cuối cùng. Cô khao khát một bến đỗ an yên, một bờ vai để tựa vào, một trái tim để sẻ chia. Và Trần Hạo, trong sự vội vã của tuổi trẻ và tham vọng, dường như đã quên mất cách trao đi những điều giản dị mà cô cần nhất. Anh đang vươn lên những đỉnh cao mới, còn cô thì đang dần chìm vào nỗi lạc lõng của chính mình, như một chiếc lá lìa cành trôi dạt trên dòng sông vô định.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.