Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 153: Cái Tên Lạ Trong Thư
Gió đêm vẫn miên man thổi, se lạnh luồn qua mái tóc, vương vào làn da Lê An, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đã ngấm sâu vào tâm hồn cô. Tiếng sóng vỗ bờ vẫn đều đặn, như nhịp thở của dòng sông, nhưng trong tai cô, nó nghe như tiếng thời gian đang chảy đi, cuốn theo những thứ thân thuộc nhất. Viên sỏi cô ném xuống đã chìm vào dòng nước đen ngòm, để lại những gợn sóng yếu ớt rồi tan biến, giống như những niềm tin của cô, dẫu cố gắng níu giữ, cuối cùng cũng chỉ còn là hư ảo. Cô vẫn ngồi đó, trên tảng đá cũ kỹ, nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định, nơi ánh đèn thành phố xa xăm có lẽ đang bừng sáng, nơi Trần Hạo đang sống một cuộc đời khác, một cuộc đời không có cô. Nỗi cô đơn và nhu cầu được quan tâm của Lê An đã lớn đến mức không thể kìm nén, nó trở thành một dòng sông chảy xiết, cuốn trôi đi những hy vọng cuối cùng về một bến đỗ an yên, một bờ vai để tựa vào, một trái tim để sẻ chia. Và Trần Hạo, trong sự vội vã của tuổi trẻ và tham vọng, dường như đã quên mất cách trao đi những điều giản dị mà cô cần nhất, để cô chìm sâu vào nỗi lạc lõng của chính mình, như một chiếc lá lìa cành trôi dạt trên dòng sông vô định.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng óng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức vạn vật, Lê An vẫn cảm thấy nặng trĩu. Nỗi buồn đêm qua không hề tan biến mà cứ âm ỉ bám víu, khiến cô uể oải hơn mọi ngày. Cô giúp mẹ chuẩn bị bữa sáng, tiếng dao thớt va vào nhau lách cách, tiếng bếp lửa reo tí tách, tất cả đều quen thuộc và ấm cúng, nhưng cô không cảm nhận được trọn vẹn sự bình yên ấy. Cô chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh, gặm nhấm những suy tư rối bời trong lòng.
Buổi chiều muộn, khi nắng đã dịu bớt, rót thứ ánh sáng mật ong qua khung cửa sổ nhỏ, Lê An ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ mà ba cô tự đóng ngày xưa. Gió khẽ lay màn cửa, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên và mùi cơm mới nấu từ dưới bếp vọng lên, gợi nên một bầu không khí ấm cúng quen thuộc. Thế nhưng, trong cái ấm cúng ấy, vẫn có một chút lo âu thấp thoáng. Cô cầm trên tay lá thư của Trần Hạo, một lá thư đã được mở ra từ sáng sớm, đã được cô đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Giấy thư đã sờn nhẹ ở những nếp gấp, và mùi mực mới cũng đã bay đi ít nhiều, nhường chỗ cho mùi giấy cũ.
Khi mới nhận thư, nụ cười đã nở rạng rỡ trên môi Lê An, như đóa hoa chớm nở sau cơn mưa dài. Cô háo hức bóc phong bì, từng câu chữ của anh như là những giọt nước mát lành tưới tắm tâm hồn khô cằn của cô. Anh kể về trường học mới, về những thầy cô giỏi giang, về những môn học thú vị nhưng cũng đầy thử thách. Anh nói về áp lực thi cử, về những đêm thức khuya học bài, và cả những lúc cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng vì tương lai. Cô đọc, trái tim vừa tự hào vừa xót xa. Cô tự hào vì anh giỏi giang, kiên cường, nhưng cũng xót xa vì nghĩ đến những vất vả anh đang trải qua một mình nơi thành phố xa lạ. Cô ước mình có thể ở đó, chia sẻ cùng anh.
Thế rồi, nụ cười trên môi cô dần tắt lịm. Ánh mắt cô dừng lại ở một đoạn văn ngắn, nằm khuất giữa những dòng chữ kể lể về bài vở và kỳ thi sắp tới.
*"...ở đây học hành rất áp lực, nhưng may mắn có Hà Minh, bạn ấy rất thông minh và nhiệt tình, đã giúp mình rất nhiều trong các bài tập khó. Hà Minh còn chỉ cho mình vài mẹo học thuộc nhanh nữa. Cậu ấy rất tốt bụng."*
"Hà Minh..." Lê An thì thầm, cái tên xa lạ bật ra khỏi môi cô một cách khó khăn. Nó không phải là tên của một cậu bạn cùng lớp mà anh từng nhắc, cũng không phải là tên của cô giáo hay bất kỳ ai cô từng nghe qua. "Hà Minh... là ai?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một làn sóng bất an mơ hồ, len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim. Cô đọc đi đọc lại đoạn văn đó, từng chữ, từng câu, như thể muốn tìm thấy một ẩn ý nào đó, một lời giải thích nào đó cho cái tên vừa xa lạ vừa thân mật mà anh dùng. "Rất thông minh và nhiệt tình," "giúp mình rất nhiều," "chỉ cho mình vài mẹo," "rất tốt bụng." Những từ ngữ anh dùng để miêu tả Hà Minh cứa vào lòng cô, nhẹ nhàng nhưng sắc lẻm.
Cô biết anh cần bạn bè giúp đỡ trong học tập, đó là điều hiển nhiên. Cô biết anh không thể một mình đối mặt với tất cả áp lực ở môi trường mới. Nhưng tại sao, tại sao anh lại nhấn mạnh đến một người bạn nữ đến thế? Tại sao anh lại dành những lời khen ngợi chân thành đến vậy cho một cái tên mà cô chưa từng nghe? Lê An tự hỏi, liệu có phải Trần Hạo đã vô thức tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa họ, không chỉ bởi những tin nhắn ngắn ngủi, mà còn bởi những mối quan hệ mới, những người bạn mới mà cô không hề hay biết, không hề tham gia vào cuộc sống của anh?
Cô gấp lá thư lại, đặt nó lên cuốn sổ nhật ký cũ, nơi cô vẫn thường ghi lại những cảm xúc của mình. Cuốn sổ đã sờn bìa, ố vàng theo năm tháng, chứng kiến biết bao cảm xúc của cô dành cho Trần Hạo. Giờ đây, nó lại phải chứng kiến thêm nỗi bất an vừa nhen nhóm này. Hình ảnh Trần Hạo đứng giữa đám đông bạn bè mới, rạng rỡ, tự hào mà Chi Mai đã kể, bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết trong tâm trí cô. Và giờ đây, bên cạnh anh không chỉ có những người bạn nam, mà còn có cả "Hà Minh" – một cái tên mang theo một sức nặng khó tả, một bóng hình vô hình đang dần lấp đầy khoảng trống bên cạnh anh. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn cuộc sống của anh từ xa, không thể chạm tới, không thể hiểu trọn vẹn. Nụ cười ban đầu đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự suy tư hằn sâu trên gương mặt thanh tú.
***
Khoảng khắc chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả thị trấn ven sông, Lê An cùng mẹ ra chợ mua thức ăn tối. Tiếng xe cộ thưa thớt hơn mọi ngày, tiếng rao hàng của các bà bán hàng rong vẫn đều đều, êm dịu, và đâu đó tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, quyện với mùi nước sông đặc trưng và mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ những gánh hàng rong. Bầu không khí vốn dĩ yên bình, chậm rãi của thị trấn, giờ đây lại mang một chút nặng nề đối với Lê An. Bước chân cô chậm rãi, nặng trĩu, không còn vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát như thường lệ.
Nguyễn Thị Tư, mẹ Lê An, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn còn đen nhánh, khẽ kéo tay con gái khi đi ngang qua hàng rau tươi xanh mướt. Bà là người phụ nữ của sự tinh tế và quan tâm thầm lặng, luôn dõi theo con gái mình bằng ánh mắt đầy yêu thương. "An à, con chọn mớ rau này xem có tươi không?" Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng Lê An chỉ gật đầu một cách vô thức, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh, không thực sự tập trung vào mớ rau xanh mướt trước mặt. "Dạ... tươi ạ," cô đáp, giọng nói có chút lạc đi, như thể tâm hồn cô đang ở một nơi rất xa, không phải ở cái chợ quen thuộc này.
Tâm trí cô vẫn vẩn vơ về lá thư và cái tên Hà Minh. Mỗi khi nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề đi ngang qua, hay nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng của những nhóm học sinh cấp ba đang tan học, cô lại không kìm được mà hình dung ra Hà Minh. Cô ấy trông như thế nào? Có xinh đẹp không? Có hoạt bát không? Có thông minh đến mức khiến Trần Hạo phải đặc biệt nhắc đến trong thư không? Hàng ngàn câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm can cô, khiến cô cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.
Khi họ dừng lại ở quầy thịt, Nguyễn Thị Tư đang loay hoay chọn miếng thịt tươi ngon nhất, thì một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. "Chào Tư nhé! Lâu rồi không gặp." Đó là bà Mai, hàng xóm gần nhà, một người phụ nữ khá nhiều chuyện nhưng cũng tốt bụng. Bà Mai liếc nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ dò xét. "Con bé An dạo này lớn nhanh quá. Thằng Hạo trên thành phố chắc cũng có nhiều bạn mới rồi, phải không Tư?"
Câu nói của bà Mai, dù vô tình hay hữu ý, lại như một mũi kim châm vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. "Bạn mới..." Nghe thật bình thường, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại mang một ý nghĩa khác. "Đúng rồi chị Mai, thằng bé chăm học nên cũng có nhiều bạn bè giúp đỡ lắm." Nguyễn Thị Tư đáp lời, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ánh mắt bà thoáng nhìn về phía con gái, như thể cảm nhận được sự bất ổn trong Lê An.
Lê An cố gắng né tránh ánh mắt của bà Mai, quay mặt đi giả vờ xem mấy món hàng khác. Nhưng tai cô vẫn vểnh lên, lắng nghe những lời bàn tán của những người hàng xóm khác gần đó về những đứa trẻ đi học xa nhà. "Mấy đứa nhỏ lên thành phố là khác liền à. Đứa nào mà không có người yêu là lạ đó." Một bà khác nói nhỏ với bà Mai, giọng đầy vẻ hiểu biết. "Mà thôi, cũng là cái số. Mình ở đây biết sao được."
Những lời nói đó, như những mảnh dao vụn vặt, cứa vào lòng Lê An. Cô biết những lời đó chỉ là tin đồn, là những lời nói vu vơ của người lớn. Nhưng trong nỗi bất an đang lớn dần của cô, chúng lại trở thành những lời khẳng định đáng sợ. Trần Hạo, với vẻ ngoài trầm tĩnh và ít nói, lại là người thu hút sự chú ý của nhiều cô gái. Cô biết điều đó từ khi còn học ở thị trấn. Lên thành phố, với vẻ ngoài bảnh bao và thành tích học tập xuất sắc, chắc chắn anh sẽ càng được nhiều người để ý. Và Hà Minh, cái tên đó...
Cô nắm chặt tay mẹ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chai sạn của bà truyền sang. Nhưng trong lòng, cô lại thấy trống trải đến lạ. Cô cảm thấy mình đang đứng trên một bờ vực, nhìn xuống một khoảng cách vô hình ngày càng rộng lớn giữa cô và Trần Hạo. Cô có thể cảm nhận được anh đang dần xa mình, không phải vì anh cố ý, mà vì cuộc sống đã cuốn anh đi. Cô ước gì anh có thể hiểu được nỗi lòng của cô, sự chờ đợi mỏi mòn của cô. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như anh hiểu được những gì cô khao khát, liệu mọi chuyện có khác không? Cô tự hỏi, liệu cô có đang tự mình dựng lên một bức tường vô hình giữa hai người, hay chính Trần Hạo, bằng sự vô tư của mình, đã tạo ra nó? Cô khẽ thở dài, trong cái không khí chợ chiều vẫn ồn ào và tấp nập.
***
Sau bữa cơm tối, khi ánh đèn dầu hoặc bóng đèn sợi đốt mờ ảo đã thắp sáng căn nhà nhỏ, tạo nên một bầu không khí ấm áp, quen thuộc, Lê An giúp mẹ dọn dẹp. Tiếng nồi niêu xoong chảo va chạm nhẹ nhàng, cùng với tiếng Nguyễn Thị Tư khẽ hát ru một bài dân ca cũ, tạo nên một giai điệu êm đềm, quen thuộc. Mùi cá kho thơm lừng quyện với mùi rau luộc thanh đạm vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự bình yên của bữa cơm gia đình. Nhưng sự bình yên đó không thể xoa dịu được những lắng đọng trong lòng Lê An.
Cô cố gắng trò chuyện bình thường với mẹ, hỏi về công việc đồng áng, về những chuyện lặt vặt trong xóm. Cô cười, nhưng nụ cười không thể che giấu được nét mặt trầm tư, ánh mắt cô thỉnh thoảng lại lơ đãng nhìn vào khoảng không. Nguyễn Thị Tư, với s��� nhạy cảm của người mẹ, không thể không nhận ra điều đó. Bà đặt chiếc đĩa cuối cùng vào giá, quay lại nhìn con gái, ánh mắt trìu mến nhưng cũng đầy lo lắng.
"Con có chuyện gì buồn sao, An?" Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như làn gió mát xua tan đi sự ngột ngạt trong lòng cô. "Có phải về thằng Hạo không?" Bà hỏi thẳng, bởi bà hiểu con gái mình hơn ai hết. Bà biết những rung động của Lê An dành cho Trần Hạo, cũng như những lo lắng thầm kín của cô.
Lê An khựng lại, tay cô vẫn đang cọ rửa bát đĩa. Cô cúi đầu, tránh ánh mắt mẹ, mái tóc dài buông xuống che đi một nửa khuôn mặt. Cô không muốn mẹ lo lắng, cũng không muốn phải thừa nhận nỗi bất an đang gặm nhấm mình. "Dạ không có gì đâu mẹ," cô nói, giọng khẽ khàng, yếu ớt. "Con chỉ... hơi nhớ Hạo thôi ạ. Với lại, Hạo kể trên đó có một bạn nữ giúp đỡ Hạo nhiều lắm... bạn ấy tên là Hà Minh."
Cô nói tên "Hà Minh" ra, nhẹ như một tiếng thở dài, nhưng trong lòng lại dậy lên một cơn sóng nhỏ. Cô không biết tại sao mình lại nói ra, có lẽ vì cô quá mệt mỏi khi phải giữ kín mọi thứ một mình. Nguyễn Thị Tư im lặng một lát, ánh mắt bà nhìn sâu vào con gái. Bà hiểu, nỗi nhớ không bao giờ là nguyên nhân chính của một vẻ mặt trầm tư đến vậy. Nỗi nhớ thường đi kèm với chút buồn man mác, chút mong chờ, chứ không phải sự bất an và lo lắng rõ rệt như thế này.
"Chuyện học hành thì có bạn bè giúp nhau là tốt mà con." Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng nói, tay khẽ xoa đầu con gái. "Con đừng suy nghĩ nhiều quá. Thằng Hạo là đứa hiểu chuyện, nó sẽ không quên con đâu." Bà muốn trấn an con, nhưng trong lòng bà cũng có những nỗi lo riêng. Bà đã chứng kiến bao nhiêu mối tình tuổi học trò tan vỡ khi một đứa phải đi xa. Bà biết, khoảng cách địa lý và sự khác biệt môi trường sống có thể thay đổi con người, thay đổi cả những lời hứa ngày nào.
Lê An quay mặt đi, tiếp tục cọ rửa bát đĩa, nước mắt chực trào nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô biết mẹ chỉ muốn an ủi cô, nhưng những lời đó không thể xoa dịu được nỗi bất an đang lớn dần trong lòng. Cô hiểu rằng việc có bạn bè giúp đỡ trong học tập là tốt, nhưng không hiểu sao, cái tên Hà Minh lại gieo vào lòng cô một nỗi ghen tị thầm kín, một cảm giác bị thay thế mơ hồ. Cô cảm thấy mình thật ích kỷ, thật nhỏ nhen khi ghen tị với một người mà cô thậm chí còn chưa từng gặp mặt, một người chỉ xuất hiện qua vài dòng chữ trong thư.
Nguyễn Thị Tư nhìn con gái, thở dài nhẹ một tiếng. Bà biết nỗi lo lắng của con không chỉ đơn giản là "nhớ" hay "có bạn bè giúp đỡ". Bà cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc hơn, một vết rạn nứt đang âm ỉ hình thành trong trái tim con bé. Bà muốn ôm con vào lòng, muốn nói rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, nhưng bà cũng hiểu rằng có những nỗi đau chỉ người trong cuộc mới có thể cảm nhận và vượt qua. Bà chỉ có thể ở bên cạnh, dõi theo con, và cầu mong cho con bé tìm được sự bình yên. Mùi cá kho vẫn thơm lừng, nhưng trong lòng Lê An, nó lại trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng ngay trong chính căn nhà quen thuộc của mình.
***
Đêm khuya buông xuống, nặng nề và tĩnh mịch, ôm trọn lấy thị trấn ven sông. Không có trăng, chỉ có ánh đèn xa xăm từ những ngôi nhà phía xa hắt lên mặt nước dòng sông những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt. Gió se lạnh thổi xào xạc qua rặng tre già, mang theo tiếng lá khô loạt xoạt và tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của màn đêm. Mùi nước sông và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, hoài niệm, nhưng đối với Lê An, nó lại mang một nét u buồn, cô đơn đến tột cùng.
Cô một mình ra bờ sông, ngồi trên phiến đá quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Trong tay cô là lá thư của anh, đã nhàu đi một chút vì được cô nắm chặt. Cô nhớ lại những lời hứa ngày nào, lời hứa "không quên em", lời hứa về một tương lai hai đứa cùng nhau. Những lời hứa ấy, giờ đây, dường như chỉ còn là những tiếng vọng xa xăm, yếu ớt, không thể chạm tới thực tại phũ phàng.
"Hạo à, anh có đang quên em không?" Cô thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió đêm, mang theo chút vị mặn của nước mắt chực trào. "Thành phố đó, có làm anh quên mất lời hứa của mình không?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một lời nguyền, gặm nhấm từng chút hy vọng cuối cùng.
Cái tên "Hà Minh" cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một tiếng chuông cảnh báo. Cô cố gắng hình dung ra Hà Minh, cô gái "thông minh và nhiệt tình" ấy. Cô ấy có nụ cười rạng rỡ không? Có ánh mắt lấp lánh không? Cô ấy có hiểu Trần Hạo hơn cô không, khi ngày nào cũng ở bên cạnh anh, giúp đỡ anh trong học tập? Nỗi sợ hãi mơ hồ về sự thay đổi và mất mát cứ lớn dần, bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy ngạt thở.
Cô nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông này, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của cô, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" từ rất lâu rồi. Giờ đây, khoảng cách ấy lại càng rộng lớn hơn, được lấp đầy bởi những gương mặt mới, những mối quan hệ mới mà Trần Hạo vô tư xây dựng.
"Ngày đó... anh sẽ không bao giờ quên em đâu An..." Lời nói của anh, vang vọng trong ký ức, giờ lại nghe thật xa xôi, thật trống rỗng. Anh vẫn không quên cô, bằng những tin nhắn ngắn ngủi, những dòng thư khô khan. Nhưng sự "không quên" ấy lại càng khiến cô đau lòng hơn, bởi nó thiếu đi sự chân thành, thiếu đi sự quan tâm sâu sắc mà cô khao khát. Nó chỉ là một nghĩa vụ, một thói quen, chứ không phải là sự kết nối tâm hồn mà cô từng tin tưởng.
Lê An siết chặt lá thư trong tay, như thể muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của anh. Rồi cô lại nhặt một viên sỏi nhỏ, tròn nhẵn, từ dưới đất lên. Cảm nhận sự lạnh lẽo của viên đá truyền vào da thịt, cô ném mạnh nó xuống dòng nước đen ngòm. "Tõm!" Tiếng động nhỏ vang lên, tạo ra những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước tĩnh lặng, rồi tan biến vào màn đêm. Những gợn sóng ấy, giống như những niềm tin và hy vọng của cô, cứ lan rộng mãi, rồi cũng sẽ tan biến, không để lại dấu vết gì.
Cô cảm thấy một sự cô đơn chưa từng có, một nỗi trống rỗng không gì có thể lấp đầy. Cô như một cánh chim lạc đàn, bay giữa màn đêm vô định, không tìm thấy bến đỗ an yên. Cái tên Hà Minh, tuy chỉ là một cái tên, nhưng nó đã trở thành biểu tượng cho sự thay đổi của Trần Hạo, cho cuộc sống mới mà anh đang tận hưởng ở nơi xa. Cô biết, nỗi bất an này sẽ ngày càng lớn, khiến cô trở nên nhạy cảm và dễ tổn thương hơn. Cô khao khát một bờ vai để tựa vào, một trái tim để sẻ chia, một sự hiện diện thực sự, điều mà Trần Hạo, trong sự vội vã của tuổi trẻ và tham vọng, dường như đã vô tình bỏ quên. Đêm đó, bên bờ sông cũ, Lê An cảm thấy mình đang trôi dạt vào một nơi xa xăm, nơi những niềm tin và hy vọng đang dần bị bào mòn, chỉ còn lại nỗi cô đơn sâu thẳm.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.