Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 155: Dòng Kể Về Thành Phố, Tiếng Lòng Chốn Thị Trấn
Gió đêm vẫn rít qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh mỏng mảnh như chính niềm hy vọng của Lê An. Cô ngồi lặng lẽ bên bờ sông cũ, bóng tối đã nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, để lại một khoảng không thăm thẳm và mênh mông. Viên sỏi cô ném xuống đã chìm vào quên lãng, những gợn sóng lan tỏa rồi tan biến, giống như bao nhiêu điều trong cuộc đời cô. Cái tên Hà Minh, dù chỉ là một cái tên xa lạ, nhưng nó đã bén rễ trong tâm trí cô, mọc lên những cành lá u ám, che phủ đi những tia nắng cuối cùng của niềm tin. Cô cảm thấy mình như một cánh chim lạc đàn, bay giữa màn đêm vô định, không tìm thấy bến đỗ an yên, không còn sức để níu giữ một sợi tơ mong manh. Nỗi bất an đã không còn là một cảm giác mơ hồ nữa, mà đã trở thành một nỗi sợ hãi hiện hữu, một vết rạn khó lành trong lòng cô, một khoảng trống không thể lấp đầy, một lời nói không thành đã mãi mãi chậm một nhịp. Cô chỉ biết ngồi đó, bên bờ sông cũ, nhìn bóng đêm nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, và cảm nhận nỗi đau đang gặm nhấm trái tim mình, từng chút, từng chút một.
***
Chiều tối buông xuống căn nhà nhỏ của Lê An, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc mà giờ đây cô cảm thấy nó như một gánh nặng. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng treo nơi hiên nhà hắt vào, tạo nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ cũ kỹ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm lòng cô. Lê An ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn dõi ra con đường đất quen thuộc, nơi những buổi chiều tan trường, cô và Trần Hạo vẫn thường dắt xe đạp đi về, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vỏ màu xanh lam đã bạc màu theo thời gian, nằm im lìm trên mặt bàn gỗ. Nó là vật kết nối duy nhất giữa cô và thế giới xa xăm của anh, nhưng cũng là nguồn cơn của những nỗi bất an ngày càng lớn.
Cô cố gắng đặt tâm trí vào cuốn sách đang đọc dở – một tuyển tập những bài thơ của Xuân Quỳnh, nhưng từng con chữ cứ nhảy múa trước mắt, không thể nào đọng lại thành ý nghĩa. Tâm trí cô lơ lửng, quay về với những dòng thư của Trần Hạo, với cái tên Hà Minh cứ ám ảnh không nguôi. Mùi hương của những bông hoa lài mới nở từ góc vườn len lỏi vào phòng qua khung cửa sổ mở hé, ngọt ngào và thanh khiết, nhưng lại không thể làm dịu đi vị đắng chát trong lòng cô. Nguyễn Thị Tư, mẹ của Lê An, bước vào phòng, thấy con gái thẫn thờ, ánh mắt xa xăm. Bà dừng lại ở ngưỡng cửa, lặng lẽ quan sát. Khuôn mặt bà hằn lên những nếp nhăn của thời gian và sự lo toan, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tinh anh, nhanh chóng nhận ra sự bất thường của con gái.
“An à, con làm gì mà thẫn thờ thế?” Giọng bà Tư nhẹ nhàng, ấm áp, vang lên trong không gian tĩnh mịch, phá vỡ dòng suy nghĩ miên man của Lê An. “Đã ăn cơm chưa? Mẹ thấy con ngồi đây từ chiều rồi.”
Lê An giật mình, cố gắng mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt và gượng gạo. “Con không sao đâu mẹ. Đang đọc sách ạ.” Cô khẽ nói, giấu đi cuốn sách đã lâu không lật trang. Cô biết mẹ sẽ nhận ra, bà luôn như vậy, tinh tế và thấu hiểu đến lạ. Nhưng cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm vì những nỗi buồn vu vơ của mình. Có những điều, chỉ có thể tự mình gặm nhấm.
Bà Tư không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước đến, đặt tay lên vai con gái. Bàn tay bà chai sần vì năm tháng làm việc đồng áng, nhưng hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng, mang đến một chút an ủi. Lê An ngả đầu vào vai mẹ, cảm nhận sự dịu dàng quen thuộc. Khoảnh khắc đó, cô ước mình có thể trở lại làm một đứa trẻ, vô tư nép vào lòng mẹ, không phải đối mặt với những cảm xúc phức tạp, những nỗi sợ hãi không tên.
“Mẹ biết con có chuyện gì đó không vui.” Bà Tư khẽ khàng, vuốt nhẹ mái tóc dài của con gái. “Con cứ giữ mãi trong lòng như vậy, rồi lại ốm ra đấy.”
“Con không sao thật mà mẹ,” Lê An đáp, giọng nói khẽ run lên. Cô vuốt ve chiếc điện thoại cũ trên bàn, ngón tay lướt nhẹ trên những phím bấm đã mờ. Trong lòng cô, một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc buồn bã: *Liệu anh ấy có gọi không? Hay anh ấy đang bận rộn với những người bạn mới, với Hà Minh, đến nỗi quên mất cô đang đợi chờ ở đây?* Anh có còn nhớ những lời hứa ngày nào, khi anh rời đi, hay những lời nói ấy cũng đã trôi theo dòng thời gian và khoảng cách? Mùi đất ẩm từ cơn mưa chiều đã tạnh vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi hoa lài, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoài niệm và tiếc nuối. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn như một bản nhạc nền buồn bã, càng làm tăng thêm nỗi cô đơn trong lòng cô. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Trần Hạo cùng Hà Minh cười nói bên nhau, nhưng càng cố gắng, hình ảnh ấy lại càng hiện rõ mồn một, sắc nét đến tàn nhẫn. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt, lạc lõng giữa những suy tư bộn bề.
Bà Tư chỉ thở dài, không ép hỏi thêm. Bà hiểu con gái mình. Có những nỗi niềm, chỉ có thể tự mình vượt qua. Bà chỉ hy vọng, dù có chuyện gì xảy ra, An vẫn sẽ mạnh mẽ. Bà lặng lẽ rời đi, để lại Lê An một mình với những suy nghĩ. Ánh đèn vàng dịu, không khí yên tĩnh của ngôi nhà càng làm nổi bật sự trống trải trong lòng cô. Cô lại nhìn chiếc điện thoại. Nó vẫn im lìm, không một tiếng động, như thể nó cũng đang thờ ơ với những mong chờ của cô. Sự im lặng đó, đôi khi còn đáng sợ hơn bất cứ lời nói nào. Cô với tay cầm lấy nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa truyền vào đầu ngón tay. Lòng cô nặng trĩu, một cảm giác day dứt khôn nguôi, một sự chờ đợi vô vọng. *Anh có biết cô đang đợi anh không? Hay anh đã thực sự quên mất những buổi tối họ vẫn thường trò chuyện, những lời hứa hẹn về một tương lai chung?* Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm can, gặm nhấm từng chút một niềm tin ít ỏi còn sót lại.
***
Đêm khuya khoắt, khi ánh trăng đã lên cao, soi chiếu vằng vặc qua khung cửa sổ, chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn bỗng rung lên bần bật, phá tan màn đêm tĩnh mịch. Lê An giật mình, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng vơ lấy điện thoại, ánh mắt dán chặt vào màn hình hiển thị số của Trần Hạo. Một cảm giác mừng rỡ xen lẫn lo âu dâng lên. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, nhưng những ngón tay vẫn run run khi cô nhấn nút nhận cuộc gọi.
“Alo…” Giọng cô khẽ run, gần như là một tiếng thì thầm.
Ở đầu dây bên kia, giọng Trần Hạo vang lên, hào hứng và tràn đầy năng lượng, như thể anh vừa trải qua một ngày dài đầy ắp những điều thú vị và đang muốn chia sẻ tất cả. Tiếng ồn ào vọng lại từ điện thoại – tiếng nói chuyện của nhiều người, tiếng nhạc nhẹ, tiếng bước chân lạo xạo – cho thấy anh đang ở một nơi náo nhiệt, trẻ trung, có lẽ là ký túc xá đông đúc của anh. Bầu không khí sôi động đó hoàn toàn đối lập với sự yên tĩnh cô đơn nơi cô đang ở.
“An à! Anh đây! Em khỏe không? Anh vừa thi xong môn Toán, được điểm cao lắm!” Trần Hạo nói, giọng anh đầy tự hào và vui vẻ, dường như anh không hề nhận ra sự im lặng và chút bối rối của Lê An. Anh tiếp tục kể, không ngừng nghỉ, như một dòng chảy tuôn trào không kiểm soát. “Thầy giáo còn khen anh tiến bộ vượt bậc nữa chứ! Anh đã cố gắng rất nhiều đấy An ạ. Mấy tuần nay anh thức khuya dậy sớm, giải đủ thứ đề bài khó. Có mấy bài tưởng chừng không làm được, nhưng cuối cùng cũng vượt qua hết. Cảm giác thật tuyệt vời!”
Lê An cố gắng xen vào một câu chúc mừng. “Thật sao? Em mừng cho anh. Anh vất vả rồi.” Cô muốn hỏi về cuộc sống của anh, về những áp lực mà anh phải đối mặt, muốn bày tỏ sự quan tâm của mình. Cô muốn kể cho anh nghe về ngày của cô, về những bông hoa lài mới nở, về cuốn sách cô đang đọc, về những điều nhỏ nhặt đã xảy ra ở thị trấn, những điều mà cô vẫn nghĩ rằng anh sẽ quan tâm. “À, hôm nay ở nhà em…”
Nhưng những lời cô chưa kịp nói hết đã bị Trần Hạo hào hứng ngắt lời. Anh không cho cô một cơ hội để chia sẻ. “À mà em biết không, Hà Minh còn giúp anh ôn tập nữa đấy. Cô ấy thông minh lắm, giảng bài dễ hiểu hơn cả thầy giáo. Hôm qua có một bài hình học không gian khó ơi là khó, anh loay hoay mãi không ra. Hà Minh chỉ cần nhìn qua một chút là tìm ra cách giải ngay. Cô ấy còn chỉ cho anh mấy mẹo học thuộc công thức nhanh nữa. Nhờ có cô ấy mà anh mới tự tin làm bài được như vậy đó!”
Nghe cái tên Hà Minh vang lên lần nữa, trong giọng điệu đầy ngưỡng mộ và tự nhiên của Trần Hạo, trái tim Lê An như thắt lại. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải do không khí đêm mà là do nỗi sợ hãi đang len lỏi. *Lại là Hà Minh… Anh ấy không hỏi gì về mình cả.* Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn thế giới của Trần Hạo từ xa, một thế giới đầy ắp những điều mới mẻ và những con người mới, nơi cô dường như không có chỗ đứng. Những lời anh kể về Hà Minh, về sự thông minh và nhiệt tình của cô gái ấy, không khác gì những nhát dao khứa vào vết thương lòng của Lê An, khiến nó càng thêm rỉ máu.
Trần Hạo vẫn tiếp tục, dường như không nhận ra sự im lặng bất thường ở đầu dây bên kia. “Tuần tới lớp anh có buổi dã ngoại ở ngoại ô thành phố, anh và mấy đứa bạn đang lên kế hoạch. Có Hà Minh và cả Quân nữa. Chắc sẽ vui lắm! Anh sẽ chụp ảnh rồi gửi về cho em xem nhé.”
Lê An cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nghẹn đắng. Cô muốn nói, muốn hét lên rằng cô cũng muốn được chia sẻ những khoảnh khắc đó, muốn được anh hỏi han về những gì cô đang trải qua. Nhưng những lời nói cứ mắc kẹt lại, không thể thốt ra. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, ngày càng lớn dần.
“Thôi, anh phải đi học bài rồi. Mai còn có tiết sớm. Tối nay anh còn phải làm nốt bài tập Hóa nữa. Em ngủ ngon nhé. Anh không quên em đâu!” Trần Hạo nói một cách vội vàng, giọng anh có vẻ gấp gáp. Câu nói “Anh không quên em đâu” nghe sao mà nhạt nhẽo, như một lời nhắc nhở theo nghĩa vụ, chứ không phải là sự trấn an từ tận đáy lòng. Nó không còn mang theo sự ấm áp như những ngày đầu, mà chỉ như một sợi chỉ mỏng manh, sắp đứt lìa.
“Ừm… anh ngủ ngon.” Lê An cố gắng đáp lại, giọng cô lạc đi trong tiếng gió đêm.
“Tút… tút… tút…” Tiếng tút tút kéo dài vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một bản nhạc ai oán, thông báo cuộc gọi đã kết thúc. Trần Hạo đã cúp máy. Anh cúp máy nhanh đến mức Lê An không kịp nói thêm bất cứ điều gì. Anh không hề để ý đến sự im lặng bất thường của cô, đến tiếng thở dài đang cố nén lại, đến nỗi buồn đang chực trào nơi đáy mắt. Đối với anh, đó chỉ là một cuộc gọi điện thoại bình thường, một cách để duy trì liên lạc. Nhưng đối với Lê An, mỗi cuộc gọi là m���t sự thử thách, một lời nhắc nhở về khoảng cách ngày càng xa.
Lê An vẫn giữ chặt chiếc điện thoại lạnh ngắt trong tay, như thể nó là thứ duy nhất còn sót lại để níu kéo chút hơi ấm của anh. Nước mắt chực trào, nhưng cô cố gắng nuốt ngược vào trong. *Anh không quên em đâu.* Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, nhưng giờ đây nó nghe thật trống rỗng và vô nghĩa. Anh không quên cô, nhưng anh cũng không còn quan tâm đến cảm xúc của cô nữa. Anh đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới đầy ắp những điều thú vị, những người bạn mới, và cả Hà Minh nữa. Còn cô, cô vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, với những kỷ niệm đã hóa thành nỗi đau. Cảm giác kiệt sức, cạn kiệt hy vọng dần xâm chiếm cô. Cô cảm thấy mình đã cố gắng rất nhiều để giữ vững niềm tin, nhưng mỗi cuộc gọi, mỗi dòng thư đều như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa nhỏ nhoi trong lòng. Sự thờ ơ vô tình của Trần Hạo trong cuộc gọi này là dấu hiệu rõ ràng cho thấy anh sẽ ngày càng lơ là cảm xúc của cô, đẩy cô vào nỗi cô đơn sâu sắc hơn. Cô biết, sự kiên nhẫn của cô có giới hạn, và cái giới hạn ấy đang ngày càng thu hẹp lại. Hình ảnh Hà Minh và những người bạn mới của Trần Hạo sẽ tiếp tục ám ảnh cô, là một vết rạn khó lành trong lòng, một khoảng trống không thể lấp đầy, một lời nói không thành đã mãi mãi chậm một nhịp. Cô chỉ biết ngồi đó, bên bờ sông cũ, nhìn bóng đêm nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, và cảm nhận nỗi đau đang gặm nhấm trái tim mình, từng chút, từng chút một.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật, Lê An đã có mặt ở bờ sông. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước từ dòng sông. Ánh nắng nhẹ nhàng đậu trên những gợn sóng lăn tăn, tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Nhưng trong lòng Lê An, sự yên bình đó không thể xoa dịu đi nỗi buồn đang cồn cào. Cô ngồi lặng lẽ trên phiến đá quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo đã từng chia sẻ biết bao câu chuyện, biết bao giấc mơ. Dòng nước sông vẫn êm đềm trôi, mang theo những chiếc lá vàng úa, như mang theo những mảnh vỡ của ký ức. Tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tất cả đều như đang thì thầm về một quá khứ đã xa.
Cô cố gắng hít thở thật sâu, để lấp đầy lồng ngực bằng không khí trong lành, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn cứ đeo bám. Chiếc điện thoại di động, vẫn nằm trong túi áo cô, giờ đây không còn là niềm hy vọng mà là một lời nhắc nhở về sự xa cách. Cô không dám mở lại tin nhắn hay gọi lại cho Trần Hạo. Cô sợ phải đối mặt với sự thờ ơ của anh, sợ phải nghe lại những câu chuyện về một thế giới mà cô không thuộc về. Lê An cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ lạc giữa biển khơi, không định hướng, không bến bờ. Cô nhớ lại lời hứa “không quên em” của Trần Hạo, nhưng có lẽ, anh đã quên mất cách để không quên.
Một bóng hình quen thuộc xuất hiện từ phía con đường mòn dẫn ra bờ sông. Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười tươi tắn thường ngày, bước tới. Chi Mai vận một chiếc áo phông đơn giản và quần jeans, trông năng động và tràn đầy sức sống. Nụ cười của cô bạn thường ngày rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng khi nhìn thấy Lê An ngồi một mình, bóng dáng cô đơn đến nao lòng, nụ cười ấy chợt tắt hẳn.
“An!” Chi Mai cất tiếng gọi, giọng nói của cô bạn như một làn gió mát thổi qua không gian tĩnh lặng. “Lại ra đây ngồi một mình à? Trần Hạo lại gọi điện báo tin vui gì nữa hả?” Chi Mai nói, dù trong lòng đã cảm nhận được điều gì đó không ổn. Cô ngồi xuống bên cạnh Lê An, ánh mắt đầy lo lắng. Mùi hương của đất ẩm và nước sông quyện vào nhau, phảng phất chút hương cỏ dại, nhưng không thể át đi cảm giác u buồn đang bao trùm lấy Lê An.
Lê An giật mình, cố gắng gượng cười, nhưng nụ cười ấy mỏng manh như sương khói, dễ dàng tan biến. “Ừm… anh ấy vẫn khỏe. Học hành tốt lắm.” Cô không muốn chia sẻ hết nỗi lòng mình, không muốn Chi Mai phải lo lắng, cũng không muốn phải nhắc lại những gì đã nghe. Cô đã cố gắng che giấu nỗi buồn, nhưng đôi mắt mệt mỏi và vẻ mặt xanh xao của cô đã tố cáo tất cả.
Chi Mai nhìn sâu vào mắt bạn, sự quan tâm hiện rõ trong từng ánh nhìn. “Sao giọng cậu cứ buồn buồn thế? Kể tớ nghe đi, hay lại nhớ Trần Hạo quá rồi?” Chi Mai nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lê An, truyền cho cô chút hơi ấm. Cô biết An không phải là người hay than vãn, nên khi An có vẻ buồn bã như thế này, chắc chắn có chuyện gì đó rất nghiêm trọng.
Lê An thở dài, ánh mắt dõi theo dòng sông. “Không có gì đâu. Chỉ là… thành phố có nhiều điều mới mẻ quá. Anh ấy có vẻ rất bận rộn.” Cô nói, giọng thì thầm, như thể đang nói với chính mình hơn là với Chi Mai. Cô không muốn nói ra cái tên Hà Minh, không muốn biến nỗi sợ hãi mơ hồ của mình thành một điều cụ thể, một sự thật có thể làm tổn thương mình nhiều hơn nữa. Cô biết, Trần Hạo vô tâm, nhưng có lẽ anh không cố ý. Anh chỉ đang sống cuộc đời của anh, một cuộc đời đầy ắp những thử thách và cơ hội mà cô không thể chạm tới.
“Bận rộn thì bận rộn chứ, cũng phải dành thời gian cho người yêu chứ!” Chi Mai bức xúc nói, vỗ nhẹ vào tay Lê An. “Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Cứ lấp lửng như vậy thì ai mà chịu được? Cậu cứ giữ mãi trong lòng, rồi lại khổ thôi.” Chi Mai nói, giọng điệu có chút gay gắt, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự lo lắng. Cô biết Trần Hạo là người ít nói, nhưng sự thiếu quan tâm của anh gần đây đã khiến cô bạn thân của mình phải chịu đựng quá nhiều.
Lê An chỉ lắc đầu. “Anh ấy không quên tớ đâu. Anh ấy nói vậy mà.” Cô vẫn cố gắng bám víu vào câu nói đó, dù sâu thẳm trong lòng, cô biết nó đã mất đi ý nghĩa ban đầu. Cô ném một viên đá nhỏ xuống sông. “Tõm!” Tiếng động nhẹ nhàng vang lên, tạo ra những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, rồi nhanh chóng tan biến. Những gợn sóng ấy, giống như những niềm hy vọng nhỏ nhoi của cô, cứ lan rộng mãi, rồi cũng sẽ tan biến, không để lại dấu vết gì. Lê An bắt đầu cảm thấy 'kiệt sức' trong việc duy trì hy vọng, báo hiệu rằng sự kiên nhẫn của cô sẽ có giới hạn.
Chi Mai nhìn theo viên đá, rồi lại nhìn Lê An, ánh mắt đầy xót xa. Cô hiểu, nỗi buồn của Lê An không phải là nỗi buồn của một cô gái mới lớn hờn dỗi. Đó là nỗi buồn của sự cô đơn, của cảm giác bị bỏ rơi, của một tình yêu đang dần phai nhạt. Chi Mai ôm lấy Lê An, vỗ nhẹ vào lưng bạn. Bàn tay cô bạn ấm áp, mang đến một chút an ủi giữa cái lạnh lẽo của buổi sớm mai. Cô biết, lúc này, Lê An cần một người ở bên cạnh, không phải để khuyên nhủ, mà chỉ để lắng nghe và thấu hiểu.
“An này,” Chi Mai khẽ nói, “nếu cậu cảm thấy không ổn, đừng cố gắng chịu đựng một mình. Tớ luôn ở đây mà.”
Lê An khẽ gật đầu, vùi mặt vào vai Chi Mai, để những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Nỗi cô đơn và khao khát được quan tâm của Lê An sẽ ngày càng lớn, khiến cô dễ mở lòng với những người khác mang lại sự hiện diện và an ủi. Dù Lê An cố gắng bỏ qua, hình ảnh Hà Minh và những người bạn mới của Trần Hạo sẽ tiếp tục ám ảnh cô, là một vết rạn khó lành trong lòng, một khoảng trống không thể lấp đầy, một lời nói không thành đã mãi mãi chậm một nhịp. Cô chỉ biết ngồi đó, bên bờ sông cũ, nhìn dòng nước trôi, và cảm nhận nỗi đau đang gặm nhấm trái tim mình, từng chút, từng chút một. Lê An biết, sự thờ ơ vô tình của Trần Hạo trong những cuộc gọi này là dấu hiệu cho thấy anh sẽ ngày càng lơ là cảm xúc của cô, đẩy cô vào nỗi cô đơn sâu sắc hơn. Và cô, sẽ phải tìm cách để vượt qua nó, hoặc chấp nhận nó như một phần của cuộc đời mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.