Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 156: Khi Những Câu Chuyện Nhạt Phai

Buổi sáng sau cuộc trò chuyện bên bờ sông, Lê An thức dậy với một cảm giác nặng trĩu. Đôi mắt cô thâm quầng, hằn rõ những đêm trằn trọc, những giấc mơ đứt đoạn chỉ toàn tiếng cười xa xăm và những gương mặt xa lạ. Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua khe cửa sổ, yếu ớt như một lời an ủi không thành, không đủ sức xua đi màn đêm đang bủa vây lấy trái tim cô. Mùi đất ẩm sau đêm sương, xen lẫn hương trà mẹ pha vội từ dưới bếp vọng lên, phảng phất một nỗi buồn cũ kỹ, quen thuộc đến đáng sợ. Lê An khẽ đưa tay chạm vào chiếc điện thoại di động cũ đặt trên đầu giường, một vật vô tri nhưng lại chứa đựng bao nhiêu hy vọng và thất vọng. Dấu vân tay của cô lướt trên mặt kính lạnh lẽo, hằn lên hình ảnh mờ ảo của chính mình – một cô gái với đôi mắt mệt mỏi và nụ cười đã chai sạn.

Cô nhớ lại cuộc gọi đêm qua với Trần Hạo. Mỗi từ anh nói ra, mỗi tiếng cười của anh khi kể về cuộc sống nhộn nhịp ở thành phố, về những người bạn mới, về những dự định đầy tham vọng, đều như những mũi kim châm vào trái tim cô. Anh hào hứng bao nhiêu, thì cô lại thấy mình nhỏ bé và lạc lõng bấy nhiêu. Những câu chuyện vặt vãnh cô muốn kể về thị trấn yên bình, về lớp học, về những buổi chiều ngồi ngắm sông, dường như không còn tìm được chỗ đứng trong thế giới mới của anh. Mỗi khi cô định mở lời, Trần Hạo lại vô tình ngắt lời, hoặc chuyển chủ đề sang một cuộc thi sắp tới, một bài tập khó nhằn, hay một buổi đi chơi cùng bạn bè mà cô không hề quen biết. Anh nói mà không hề hay biết, rằng mỗi lần như vậy, một phần nhỏ hy vọng trong cô lại vụn vỡ.

“Anh ấy đã thay đổi thật rồi sao?” Lê An thì thầm, giọng cô khô khốc, như thể đã lâu lắm rồi không được tưới mát bằng những lời yêu thương chân thành. “Hay là em không còn thú vị nữa?” Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, không ngừng gặm nhấm sự tự tin vốn đã mỏng manh. Cô nhớ về Hà Minh, cái tên bỗng dưng xuất hiện trong những lá thư và cuộc gọi của Trần Hạo. Dù Trần Hạo chỉ nhắc đến cô ấy một cách vô tư, như một người bạn học chung, nhưng trong tâm trí nhạy cảm của Lê An, Hà Minh đã trở thành một biểu tượng của sự thay đổi, của những gì cô không thể chạm tới, không thể cạnh tranh. Nỗi sợ hãi mơ hồ về một hình bóng khác, một cuộc sống khác đang dần thay thế vị trí của cô trong lòng Trần Hạo, cứ lớn dần, biến thành một khoảng cách vô hình, rộng lớn đến mức cô không biết phải làm sao để vượt qua.

Tiếng gà gáy xa xa, tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả những âm thanh quen thuộc của thị trấn đều không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Chúng chỉ càng khiến cô nhận ra sự đối lập giữa cuộc sống yên ả của mình và thế giới năng động, đầy biến động của Trần Hạo. Cô ngồi dậy, bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt. Bước đến cửa sổ, cô nhìn ra ngoài, ánh mắt xa xăm dõi theo những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời xanh ngắt. Một cảm giác cô độc bao trùm lấy cô, một nỗi cô đơn không thể gọi tên, không thể sẻ chia.

Trên bàn học, một lá thư cũ của Trần Hạo nằm gọn gàng, được cô gấp lại cẩn thận. Bàn tay cô khẽ chạm vào tờ giấy đã ngả màu thời gian, những dòng chữ quen thuộc vẫn ở đó, nhưng ý nghĩa của chúng dường như đã nhạt phai, bị bào mòn bởi thời gian và khoảng cách. Cô cảm thấy một sự xa cách vô hình, không phải giữa cô và những dòng chữ, mà là giữa cô và người đã viết ra chúng. Trần Hạo từng hứa “không quên em,” nhưng liệu lời hứa ấy có đủ sức mạnh để chống lại dòng chảy khắc nghiệt của thời gian và những đổi thay của cuộc sống? Liệu anh có còn nhớ những đêm hai đứa ngồi trò chuyện bên bờ sông, những ước mơ ngây thơ mà họ từng cùng nhau dệt nên? Hay tất cả đã chìm vào quên lãng, giống như những viên đá ném xuống nước, chỉ còn lại những gợn sóng lăn tăn rồi tan biến?

Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi và thất vọng. Cô cảm thấy kiệt sức. Sự kiên nhẫn của cô, cái gọi là niềm tin sắt đá mà cô từng có vào Trần Hạo, đang dần cạn kiệt. Cô biết Trần Hạo vô tâm, nhưng có lẽ anh không cố ý. Anh chỉ đang sống cuộc đời của anh, một cuộc đời đầy ắp những thử thách và cơ hội mà cô không thể chạm tới. Nhưng sự vô tâm không cố ý ấy, lại chính là thứ đang từ từ giết chết tình yêu trong cô, từng chút một. Cô gấp lại lá thư, đặt nó vào ngăn kéo, như thể muốn cất giấu đi một phần ký ức đã trở nên quá đỗi đau lòng. Ngoài kia, nắng đã lên cao, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lê An, bóng tối vẫn còn vương vấn, như một điềm báo cho những điều không vui sắp đến.

***

Trong căn bếp ấm cúng của gia đình, Nguyễn Thị Tư đang lách cách dao thớt chuẩn bị bữa trưa. Tiếng nước sôi reo trong ấm, tiếng radio phát chương trình buổi sáng với những bản nhạc không lời êm dịu, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí quen thuộc, bình yên. Mùi cháo hành thơm lừng, mùi canh rau tươi mát quyện với mùi gỗ bếp đặc trưng, len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi nhà, xua đi cái se lạnh còn sót lại của buổi sáng. Lê An ngồi bên bàn ăn, bát cháo mẹ nấu vốn là món khoái khẩu của cô, nay dường như mất hết hương vị. Cô chỉ khuấy nhẹ bát cháo, những hạt gạo mềm nhừ xoay tròn theo vòng tay cô, tạo thành một cơn lốc nhỏ trong lòng bát sứ. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn mẹ mình, ánh mắt chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm mà cô cố gắng che giấu.

Nguyễn Thị Tư, với ánh mắt tinh tường của một người mẹ, không khỏi nhận ra sự u uất trong con gái. Dù Lê An cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng vẻ mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu và sự thờ ơ với món ăn yêu thích đã tố cáo tất cả. Bà đã quen với việc Lê An thường xuyên thơ thẩn kể từ khi Trần Hạo đi thành phố, nhưng dạo gần đây, nỗi buồn ấy dường như đã hằn sâu hơn, không còn là những nỗi nhớ vu vơ của một cô gái mới lớn. Bà lặng lẽ đặt đĩa rau sống xuống bàn, rồi nhẹ nhàng ngồi đối diện con gái. Tiếng thở dài của bà lẫn vào tiếng radio, không quá lớn nhưng đủ để Lê An cảm nhận được sự lo lắng của mẹ.

“Con bé An dạo này cứ thơ thẩn thế nào ấy,” Nguyễn Thị Tư nói, giọng bà nhẹ nhàng, dịu dàng như làn gió mát. “Có chuyện gì con cứ nói với mẹ. Đừng giữ trong lòng rồi ốm ra đấy.” Bà đưa tay chạm nhẹ lên trán Lê An, kiểm tra nhiệt độ, rồi vuốt mái tóc mềm mượt của con. Bàn tay chai sạn của mẹ mang theo hơi ấm quen thuộc, một chút an ủi giữa cái lạnh lẽo đang gặm nhấm tâm hồn cô.

Lê An cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng nụ cười ấy mỏng manh như sương khói, chỉ thoáng hiện rồi tan biến. “Dạ không có gì đâu mẹ, con chỉ hơi mệt thôi.” Giọng cô thì thầm, lạc đi một cách yếu ớt, như thể mỗi lời nói đều là một gánh nặng. Cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm. Làm sao cô có thể nói với mẹ rằng cô đang cảm thấy bị bỏ rơi, rằng người mà cô yêu thương đang dần xa cách cô, và những câu chuyện của cô, những điều nhỏ bé trong cuộc sống của cô, không còn quan trọng với anh nữa? Mẹ sẽ hiểu sao về một nỗi buồn vô hình, một khoảng cách vô hình mà không ai có thể đo đếm được?

Nguyễn Thị Tư nhìn sâu vào mắt con gái, bà biết thừa đó không phải là sự thật. Bà đã chứng kiến con mình lớn lên, đã dõi theo từng bước đi, từng nỗi buồn, niềm vui của nó. Bà hiểu Lê An không phải là người hay than vãn, và khi nó nói “không có gì” thì thường là có rất nhiều chuyện. Bà thở dài, một tiếng thở dài chất chứa sự bất lực và xót xa. Bà muốn ôm con vào lòng, muốn gánh vác nỗi buồn của nó, nhưng bà biết có những nỗi đau chỉ người trong cuộc mới có thể cảm nhận và vượt qua. Bà chỉ có thể ở bên cạnh, nấu những bữa ăn ngon, và dành cho con những ánh nhìn đầy yêu thương.

“Thôi thì ráng ăn một chút cho có sức,” bà nói, giọng vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một nỗi buồn không tên. Bà nhìn con gái cố gắng ăn thêm vài thìa cháo, rồi lại đặt đũa xuống. Bát cháo vẫn còn đầy vơi, hương thơm của nó không còn sức hấp dẫn Lê An nữa. Cô cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, mỗi miếng ăn đều như bị chặn ngang. Nỗi cô đơn và cảm giác không được lắng nghe khiến cô mất đi cả khẩu vị.

“Con ăn không nổi nữa đâu mẹ, con xin phép về phòng.” Lê An nói, rồi đứng dậy, bước chân nặng nề như thể đang mang theo cả một tảng đá. Nguyễn Thị Tư chỉ gật đầu, ánh mắt dõi theo bóng lưng gầy gò của con gái cho đến khi cô khuất sau cánh cửa. Bà lại thở dài, tiếng thở dài lần này dài hơn, sâu hơn. Nỗi lo lắng của người mẹ, như một đám mây đen, cứ lẩn quẩn trong căn bếp ấm cúng, làm vẩn đục đi bầu không khí bình yên vốn có. Bà biết, Lê An đang trải qua một giai đoạn khó khăn, và bà chỉ có thể lặng lẽ quan sát, cầu mong cho con gái mình sẽ tìm được ánh sáng giữa những hoang mang. Ngoài kia, nắng gắt đổ xuống mặt đường, nhưng trong lòng Nguyễn Thị Tư, một cơn giông bão đang âm thầm kéo đến.

***

Chiều tà, khi ánh nắng đã dịu bớt, Lê An tìm đến quán nước mía quen thuộc gần chợ thị trấn, nơi cô và Chi Mai thường hay ghé. Tiếng xe cộ thưa thớt qua lại trên con đường lát gạch, tiếng rao hàng từ chợ vọng tới xa xa, tiếng máy ép mía rì rì đều đặn, và tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc radio cũ kỹ của quán, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc của thị trấn. Mùi mía tươi ngọt lịm quyện với mùi bánh trái từ quầy hàng bên cạnh, pha lẫn chút mùi khói bụi nhẹ từ đường lớn, tạo nên một hương vị đặc trưng của những buổi chiều quê. Không gian náo nhiệt vừa phải, quen thuộc đến từng chi tiết nhỏ, nhưng đối với Lê An lúc này, mọi thứ lại có vẻ xa lạ, như thể cô đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới mà cô không còn thuộc về.

Chi Mai đã ngồi chờ sẵn, ly nước mía trên bàn đã vơi đi một nửa. Cô bạn tóc ngắn cá tính, năng động như thường lệ, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Lê An. Ly nước mía của Lê An vẫn còn nguyên, đá đã tan gần hết, những giọt nước đọng lại trên thành ly lạnh ngắt. Lê An ngồi đối diện Chi Mai, vẻ mặt xanh xao, đôi môi khô khốc. Cô bắt đầu kể về cuộc gọi của Trần Hạo, giọng cô nhỏ dần, chứa đầy sự thất vọng và mệt mỏi. Cô không muốn nói hết, không muốn biến những nỗi sợ hãi mơ hồ thành hiện thực, nhưng nỗi đau trong lòng quá lớn, cần một lối thoát.

“Anh ấy… anh ấy chỉ toàn kể chuyện của anh ấy thôi, Mai à,” Lê An thì thầm, ánh mắt dõi theo những chiếc lá khô đang bay lượn trong gió chiều. “Về trường chuyên, về bạn bè mới, về mấy cuộc thi. Anh ấy nói nhiều lắm, hào hứng lắm…” Giọng cô nghẹn lại, “nhưng em nói gì anh ấy cũng… không nghe nữa. Cứ như em nói chuyện không quan trọng vậy.” Nỗi đau không được lắng nghe, không được thấu hiểu, gặm nhấm trái tim cô từng chút một. Cô cảm thấy những câu chuyện về trường lớp, bạn bè, những hoạt động nhỏ nhặt ở thị trấn của mình không còn đủ sức giữ chân Trần Hạo trong cuộc trò chuyện nữa. Chúng trở nên vô nghĩa, tầm thường trong mắt anh, hay ít nhất là cô cảm thấy như vậy.

Chi Mai lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt đầy thông cảm. Cô vỗ nhẹ vào tay Lê An, cố gắng trấn an. “Chắc anh Hạo bận quá đó mà. Lên thành phố học thì áp lực lắm. Cậu biết đấy, trường chuyên đâu phải đơn giản đâu.” Chi Mai cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, một lý do để xoa dịu nỗi đau của bạn. Cô hiểu Trần Hạo là người ít nói, nhưng sự thiếu quan tâm của anh gần đây đã khiến cô bạn thân của mình phải chịu đựng quá nhiều.

Lê An khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn xa xăm. “Không phải bận, Mai à. Là không còn quan tâm nữa.” Cô nói, giọng thì thầm, nhưng mỗi từ lại vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng giữa hai người, như một sự thật phũ phàng không thể chối cãi. Cảm giác bị bỏ rơi, bị coi thường, bị đẩy ra khỏi thế giới của Trần Hạo, đã trở thành một vết rạn khó lành trong lòng cô. Cô biết Trần Hạo có thể không cố ý, nhưng sự vô tâm ấy lại chính là thứ đang từ từ giết chết những hy vọng cuối cùng trong cô. Nỗi cô đơn và khao khát được quan tâm của Lê An sẽ ngày càng lớn, khiến cô dễ mở lòng với những người khác mang lại sự hiện diện và an ủi. Cô bắt đầu đặt câu hỏi về 'lời hứa bên sông' và liệu cô có nên tiếp tục chờ đợi, báo hiệu rằng cô sẽ sớm đưa ra một quyết định quan trọng về tương lai của mình.

“Thôi đi bà!” Chi Mai bỗng bức xúc nói, vỗ nhẹ vào tay Lê An, tiếng vỗ tay vang lên giòn giã giữa những âm thanh ồn ào của chợ chiều. “Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Cứ lấp lửng như vậy thì ai mà chịu được? Cậu cứ giữ mãi trong lòng, rồi lại khổ thôi.” Ánh mắt Chi Mai chứa đầy sự lo lắng, nhưng giọng điệu lại có chút gay gắt, như muốn lay tỉnh Lê An khỏi cơn mê man. Cô biết, đôi khi, sự thật dù đau lòng cũng cần phải được đối mặt.

Lê An chỉ mỉm cười nhạt nhòa, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Cô nhìn ra xa, ánh mắt dõi theo những người qua lại trên con đường, những gương mặt xa lạ, những câu chuyện mà cô không hề biết. Chi Mai nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lê An, cố gắng truyền sự ấm áp. Bàn tay bạn ấm áp, nhưng Lê An vẫn cảm thấy một bức tường vô hình đang lớn dần giữa cô và thế giới bên ngoài, giữa cô và Chi Mai, thậm chí giữa cô và chính mình. Nỗi buồn này quá lớn, quá sâu sắc, đến nỗi cô không thể nào diễn tả hết bằng lời. Sự thờ ơ của Trần Hạo sẽ tiếp tục gây ra những hiểu lầm và rạn nứt lớn hơn, đẩy mối quan hệ của họ vào bờ vực của sự đổ vỡ. Cô chỉ có thể ngồi đó, cảm nhận gió chiều lướt qua mái tóc, và để nỗi cô đơn gặm nhấm trái tim mình, từng chút, từng chút một.

***

Đêm khuya, khi thị trấn đã chìm vào giấc ngủ sâu, Lê An lại tìm về bờ sông quen thuộc. Nơi đây, từng tấc đất, từng viên đá, từng ngọn cỏ đều thấm đẫm kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của dòng sông, tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre rì rào như lời thì thầm của quá khứ, và tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran rỉ rả, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự thanh bình, yên tĩnh đến nao lòng. Mùi nước sông đặc trưng, mùi đất ẩm sau một ngày nắng gắt, quyện với mùi cỏ cây hoang dại, len lỏi vào khứu giác, gợi lên bao nhiêu ký ức.

Lê An ngồi trên bờ cát mịn, nơi hai người từng chia sẻ biết bao câu chuyện và lời hứa. Ánh trăng mờ ảo soi bóng xuống mặt nước, tạo thành một con đường bạc lấp lánh, dẫn lối về một nơi nào đó xa xăm, mà cô không thể chạm tới. Mỗi làn gió thổi qua lại càng khắc sâu nỗi cô đơn trong lòng cô, không phải cái lạnh của đêm mà là cái lạnh buốt từ bên trong, từ trái tim đang dần nguội lạnh. Cô nhìn dòng sông trôi, tự hỏi liệu dòng sông này có còn là sợi dây kết nối họ, hay chỉ là nhân chứng cho một tình yêu đang dần phai nhạt, một lời nói không thành đã mãi mãi chậm một nhịp?

“Trần Hạo, anh có còn nhớ đến em không?” Cô thì thầm, giọng cô hòa vào tiếng gió, yếu ớt đến mức chính cô cũng không nghe rõ. “Có còn nhớ những câu chuyện chúng mình đã kể bên dòng sông này không? Những giấc mơ ngây thơ chúng ta từng vẽ ra dưới ánh trăng này không?” Nước mắt cô lăn dài trên má, nóng hổi, nhưng cô không còn sức để khóc thành tiếng. Nỗi buồn này quá lớn, quá nặng nề, khiến cô chỉ muốn chìm sâu vào bóng đêm.

Cô tự hỏi, liệu thành phố đã cuốn anh đi xa quá rồi, xa đến mức anh không còn nhớ về cô gái nhỏ bé bên dòng sông này nữa? Xa đến mức những câu chuyện của cô trở nên vô nghĩa, những cảm xúc của cô trở nên không quan trọng? Nỗi cô đơn và cảm giác không được lắng nghe của Lê An sẽ khiến cô tìm kiếm sự quan tâm và chia sẻ từ những người khác, có thể là một nhân vật mới xuất hiện trong cuộc sống của cô. Cô cảm thấy một khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng, một khoảng trống mà chỉ có Trần Hạo mới có thể lấp đầy, nhưng anh lại đang quá xa vời.

Lê An nhặt một viên đá nhỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay. Viên đá lạnh ngắt, cứng nhắc, giống như trái tim cô lúc này. Cô ném nó xuống mặt sông. “Tõm!” Tiếng động nhẹ nhàng vang lên, tạo ra những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, rồi nhanh chóng tan biến vào bóng đêm. Những gợn sóng ấy, giống như những niềm hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng của cô, cứ lan rộng mãi, rồi cũng sẽ tan biến, không để lại dấu vết gì. Cô ôm chặt lấy mình, cảm thấy lạnh buốt từ bên trong, không phải vì gió mà vì trái tim đang dần nguội lạnh, vì nỗi tiếc nuối đang gặm nhấm. Cô biết, sự thờ ơ vô tình của Trần Hạo trong những cuộc gọi này là dấu hiệu cho thấy anh sẽ ngày càng lơ là cảm xúc của cô, đẩy cô vào nỗi cô đơn sâu sắc hơn. Và cô, sẽ phải tìm cách để vượt qua nó, hoặc chấp nhận nó như một phần của cuộc đời mình, một vết thương âm ỉ không bao giờ lành.

Ngồi bên bờ sông cũ, dưới ánh trăng mờ ảo, Lê An cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ. Một con đường dẫn đến sự chấp nhận, đến việc buông bỏ những hy vọng mỏng manh, và một con đường khác, mà cô không biết sẽ dẫn về đâu. Cô chỉ biết, trái tim cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục chờ đợi, quá đau đớn để tiếp tục hy vọng vào một tình yêu đang dần lụi tàn. Đêm buông xuống, mang theo những lời hứa không thành, những cảm xúc chậm một nhịp, và một khoảng cách vô hình, ngày càng rộng lớn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free