Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 157: Cuộc Gọi Đứt Đoạn, Nỗi Hụt Hẫng Bắt Đầu
Nỗi buồn ấy quá lớn, quá nặng nề, khiến cô chỉ muốn chìm sâu vào bóng đêm, tan biến như những gợn sóng vừa rồi. Lê An ngồi đó, ôm chặt lấy mình, cảm thấy lạnh buốt từ bên trong, không phải vì gió mà vì trái tim đang dần nguội lạnh, vì nỗi tiếc nuối đang gặm nhấm. Cô biết, sự thờ ơ vô tình của Trần Hạo trong những cuộc gọi này là dấu hiệu cho thấy anh sẽ ngày càng lơ là cảm xúc của cô, đẩy cô vào nỗi cô đơn sâu sắc hơn. Và cô, sẽ phải tìm cách để vượt qua nó, hoặc chấp nhận nó như một phần của cuộc đời mình, một vết thương âm ỉ không bao giờ lành.
Ngồi bên bờ sông cũ, dưới ánh trăng mờ ảo, Lê An cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ. Một con đường dẫn đến sự chấp nhận, đến việc buông bỏ những hy vọng mỏng manh, và một con đường khác, mà cô không biết sẽ dẫn về đâu. Cô chỉ biết, trái tim cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục chờ đợi, quá đau đớn để tiếp tục hy vọng vào một tình yêu đang dần lụi tàn. Đêm buông xuống, mang theo những lời hứa không thành, những cảm xúc chậm một nhịp, và một khoảng cách vô hình, ngày càng rộng lớn.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lê An khỏi giấc ngủ chập chờn. Đêm qua, cô đã không ngủ được nhiều, những hình ảnh về Trần Hạo, về bờ sông, và về những cuộc gọi thưa thớt cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Cô lê bước xuống giường, đôi mắt thâm quầng, nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng và hụt hẫng vẫn bủa vây, khiến mọi việc cô làm đều chậm chạp, vô định. Mùi cơm chiều thoang thoảng từ bếp hôm qua đã tan biến, thay vào đó là mùi hương quen thuộc của bữa sáng mẹ cô đang chuẩn bị.
Lê An ngồi lặng lẽ bên bờ sông vào chiều muộn. Hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ chân trời, những vệt màu cam, tím, hồng đan xen, vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp nhưng cũng đầy bi thương. Gió mát thổi về từ phía sông, vuốt ve mái tóc cô, mang theo mùi phù sa đặc trưng, mùi ẩm của đất và cả mùi hương ngai ngái của cỏ dại ven bờ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như một lời than thở, tiếng gió thổi xào xạc qua hàng cây tre rì rào như những lời thì thầm không tên. Xa xa, tiếng thuyền bè qua lại vọng đến, nhỏ dần rồi mất hút, như chính những hy vọng của cô. Bầu không khí mênh mông, thoáng đãng, lãng mạn nhưng cũng phảng phất chút hoang sơ và cô đơn. Lê An đưa tay vuốt nhẹ chiếc điện thoại di động cũ đang nằm trong lòng bàn tay. Chiếc vỏ nhựa đã sờn màu, những phím bấm đã mờ đi vài chữ cái, nhưng nó vẫn là cầu nối duy nhất giữa cô và Trần Hạo. Nó là minh chứng cho một tình yêu đã từng rất gần, nhưng giờ lại xa xôi vời vợi.
Nỗi buồn từ cuộc gọi hôm qua vẫn còn vương vấn, như một đám mây xám xịt treo lơ lửng trong tâm trí cô. Cô đã cố gắng lắm để xua đi nó, đã tự nhủ rằng Trần Hạo bận rộn, rằng anh có cuộc sống mới, có những áp lực mới. Nhưng trái tim cô không thể nào ngừng đau. Nó cứ nhói lên từng hồi, nhắc nhở cô về khoảng cách vô hình đang ngày một lớn dần giữa hai người. Hôm nay, cô quyết định sẽ gọi lại cho anh. Không phải để trách móc, không phải để than vãn, mà chỉ để nghe giọng anh, để chắc chắn rằng anh vẫn ổn, và để xoa dịu chút nào đó nỗi nhớ đang cồn cào trong lòng. Cô biết, có thể anh sẽ lại bận, có thể cuộc gọi sẽ lại ngắn ngủi, nhưng cô không muốn từ bỏ. Không thể từ bỏ ngay lúc này.
Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ngón tay cô run nhẹ khi lướt trên bàn phím, tìm đến số điện thoại của Trần Hạo. Cô áp điện thoại vào tai, nghe tiếng chuông dài vọng lại. Mỗi tiếng chuông lại là một nhịp đập của hy vọng, xen lẫn lo lắng. Cô tự hỏi, liệu anh ấy có bắt máy không? Liệu anh ấy có đang bận rộn với những điều quan trọng hơn cô không?
“Anh Hạo… Em nhớ anh,” cô thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, yếu ớt đến mức chính cô cũng không nghe rõ. Đó là lời nói không thành, một cảm xúc nghẹn ứ nơi cổ họng, không thể thoát ra ngoài. Cô nhớ những buổi chiều hai người ngồi bên bờ sông này, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời. Nhớ những lời hứa hẹn về một tương lai xa xăm, những giấc mơ ngây thơ họ từng vẽ ra dưới ánh trăng. Giờ đây, chỉ còn mình cô đối diện với dòng sông, với nỗi nhớ và sự cô đơn.
Tiếng chuông vẫn reo đều, đều đặn. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra khuôn mặt của Trần Hạo, nụ cười của anh, ánh mắt anh. Cô cố gắng níu giữ những ký ức đẹp đẽ ấy, như thể chúng là những sợi dây mỏng manh cuối cùng kết nối hai người. Cô tự nhủ, chỉ cần nghe thấy giọng anh thôi, mọi nỗi lo lắng, mọi nỗi buồn sẽ tan biến. Chỉ cần anh nói "anh nhớ em", mọi khoảng cách sẽ biến mất. Nhưng liệu có thật là như vậy không? Hay đó chỉ là một ảo ảnh mà cô đang cố gắng tạo ra để tự an ủi chính mình?
Lê An mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đầu tiên của thị trấn đã bắt đầu le lói. Nó giống như những đốm sáng nhỏ nhoi trong màn đêm u tối, nhưng không đủ để xua tan bóng tối trong lòng cô. Cô lại hít một hơi thật sâu nữa, cảm nhận lồng ngực mình căng tức vì nỗi chờ đợi. "Liệu anh ấy có bận không?" cô tự hỏi lần nữa, giọng nói đầy bất an. Cảm giác này, cảm giác của sự không chắc chắn, của việc luôn đặt mình vào vị trí thứ hai trong cuộc sống của Trần Hạo, đang dần gặm nhấm sự tự tin và bình yên trong lòng cô. Cô ước gì mình có thể mạnh mẽ hơn, vô tư hơn, nhưng cô không thể. Trái tim cô quá mềm yếu, quá phụ thuộc vào Trần Hạo.
Cuộc điện thoại vẫn chưa có người bắt máy, và mỗi tiếng chuông reo lại càng khiến sự lo lắng trong lòng Lê An dâng lên tột độ. Cô tưởng tượng ra cảnh Trần Hạo đang học hành vất vả, đang tham gia những hoạt động sôi nổi ở trường chuyên, nơi cô chưa từng đặt chân đến. Anh đang ở một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cô cảm thấy mình không thuộc về. Liệu anh có còn nhớ đến cô gái nhỏ bé luôn chờ đợi bên bờ sông này không? Hay thành phố đã cuốn anh đi quá xa, xa đến mức anh không còn thời gian để nhớ về những câu chuyện, những lời hứa của hai người?
Lê An siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay. Tim cô đập nhanh hơn, một cảm giác bất an len lỏi khắp cơ thể. Cô biết, mình đang đặt quá nhiều hy vọng vào cuộc gọi này. Và cô cũng biết, hy vọng càng lớn thì thất vọng sẽ càng sâu. Nhưng cô không thể ngừng hy vọng. Đó là thứ duy nhất giúp cô vượt qua những ngày tháng xa cách này.
Cuối cùng, tiếng chuông reo dừng lại. Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia, nhưng lại mang một chút gì đó gấp gáp, xa lạ.
***
Trong khi Lê An đang chìm đắm trong nỗi mong chờ và lo lắng bên bờ sông cũ, thì ở một góc khác của đất nước, cuộc sống của Trần Hạo lại đang diễn ra với một nhịp độ hoàn toàn khác. Ký túc xá trường chuyên thành phố vào chiều tối luôn huyên náo và đầy sức sống. Tiếng bước chân vội vã của học sinh chạy từ phòng này sang phòng khác, tiếng trò chuyện ồn ào từ các phòng mở cửa, tiếng cửa mở đóng liên tục, và cả tiếng nhạc nhẹ nhàng vọng ra từ một căn phòng nào đó – tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ và sự bận rộn. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu ký túc xá cũ, mùi sách vở mới toanh, xen lẫn mùi thức ăn nhanh từ căng tin vọng lên, quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất riêng, rất "thành phố". Bầu không khí ở đây luôn bận rộn, năng động, đôi khi hơi hỗn độn của cuộc sống sinh viên, nhưng cũng chính sự hỗn độn đó lại thôi thúc mọi người phải cố gắng hơn nữa.
Trần Hạo đang vội vã gom sách vở, tài liệu vào chiếc balo đã bạc màu. Hôm nay, đội của anh có buổi họp nhóm quan trọng ở sân trường để chuẩn bị cho cuộc thi Khoa học Kỹ thuật sắp tới. Đây là một cơ hội lớn, và anh không muốn bỏ lỡ bất cứ chi tiết nào. Anh vừa nhét cuốn sách dày cộp về vật lý vào balo, vừa kiểm tra lại lịch trình trên chiếc đồng hồ cũ. Thời gian đối với anh bây giờ là vàng bạc, mỗi phút giây đều phải được tận dụng triệt để. Anh đã quen với nhịp sống hối hả này, quen với việc luôn phải chạy đua với thời gian, với kiến thức, với kỳ vọng của thầy cô và gia đình.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động cũ trong túi quần anh rung lên. Anh rút ra, nhìn thấy tên Lê An hiện lên trên màn hình. Một thoáng do dự lướt qua trong mắt anh. Anh nhớ Lê An, nhớ những buổi chiều yên bình bên bờ sông, nhớ những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Nhưng hiện tại, đầu óc anh tràn ngập công thức, lý thuyết và kế hoạch cho buổi họp nhóm. Anh chần chừ vài giây, giữa việc bắt máy hay để chuông reo. Cuối cùng, anh vẫn quyết định nghe. Anh biết, Lê An sẽ lo lắng nếu anh không trả lời.
"An à?" Trần Hạo nói, giọng anh hơi gấp gáp, khác hẳn với sự trầm tĩnh thường ngày. Anh vừa nghe điện thoại, vừa đi nhanh ra khỏi phòng, mắt nhìn về phía sân trường, nơi nhóm bạn đã bắt đầu tụ tập. "Anh đang bận một chút..."
Anh chưa kịp nói hết câu, thì từ phía hành lang, một giọng nói vang vọng lại, đầy nhiệt huyết và năng động.
"Hạo ơi! Nhanh lên, cô Lan đang chờ đội mình đấy!" Đó là Hà Minh, bạn cùng lớp, cùng đội với Trần Hạo. Hà Minh là một chàng trai khá bảnh bao, ăn nói khéo léo, luôn có vẻ tự tin và tràn đầy năng lượng. Cậu ta vẫy tay gọi Trần Hạo, rồi quay sang cười với mấy bạn nữ trong đội.
Trần Hạo khẽ nhíu mày. Anh không muốn để Lê An nghe thấy, nhưng âm thanh ở ký túc xá quá ồn ào, và Hà Minh lại đứng quá gần. Anh cố gắng đi nhanh hơn, ra khỏi tầm nghe của Hà Minh. Nhưng chưa kịp thì tiếng của cô Lan đã vang lên, không kém phần nghiêm khắc.
"Trần Hạo, em đâu rồi? Đội của em sắp muộn rồi!" Cô Lan, giáo viên hướng dẫn, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão trên sống mũi, đứng khoanh tay, ánh mắt quét một lượt tìm Trần Hạo. Cô là một người tận tâm, nhưng cũng rất nghiêm khắc và luôn đòi hỏi sự đúng giờ, chuyên nghiệp từ học sinh của mình. "Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên," cô thường nói vậy, và câu nói đó luôn là động lực lớn đối với Trần Hạo.
Trần Hạo cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh không thể để đội của mình phải chờ, không thể làm cô Lan thất vọng. Anh biết, Lê An đang ở đầu dây bên kia, có lẽ đang mong chờ một cuộc trò chuyện dài hơn, một lời hỏi han ân cần hơn. Nhưng anh không có thời gian. Không phải bây giờ.
"An à, anh phải đi rồi," Trần Hạo nói nhanh, giọng anh càng trở nên gấp gáp và thiếu kiên nhẫn hơn. Anh có thể cảm nhận được sự im lặng từ phía Lê An, và anh biết cô đang buồn. Nhưng anh không thể làm gì khác. Anh đang đứng giữa hai thế giới: một bên là cuộc sống mới đầy thử thách, đầy cơ hội ở thành phố, nơi anh phải nỗ lực không ngừng để khẳng định bản thân; một bên là thị trấn yên bình, nơi có Lê An vẫn chờ đợi anh với những nỗi nhớ và hy vọng. Khoảng cách địa lý giữa họ không chỉ là hàng trăm cây số, mà còn là khoảng cách của hai nhịp sống, hai thế giới.
Anh nghe thấy tiếng Lê An khẽ "ừm" một tiếng rất nhỏ, như một tiếng thở dài. Anh biết, cô hiểu. Cô luôn hiểu anh. Nhưng sự hiểu biết đó lại càng khiến anh cảm thấy có lỗi. Anh muốn nói thêm vài lời an ủi, vài lời hứa hẹn, nhưng Hà Minh đã đi tới bên cạnh, và cô Lan cũng đang nhìn về phía anh.
"Anh cúp máy đây nhé!" Trần Hạo nói nhanh, gần như là ra lệnh, rồi không đợi Lê An trả lời, anh nhấn nút kết thúc cuộc gọi.
Tiếng "tút tút" lạnh lùng vang lên, cắt đứt sợi dây liên lạc mong manh giữa hai người. Anh nhét điện thoại vào túi, vội vã chạy về phía nhóm của mình, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi đang len lỏi trong lòng. Anh phải tập trung. Đây là cơ hội của anh. Lê An sẽ hiểu. Cô ấy luôn hiểu mà. Anh tự nhủ như vậy, nhưng trong thâm tâm, anh biết, một phần nào đó của anh đang dần rời xa cô, một cách vô tình, một cách chậm một nhịp.
***
Lê An vẫn giữ chặt chiếc điện thoại cũ trong tay, nghe tiếng "tút tút" kéo dài và vô cảm. Nó vang lên trong tai cô, không ngừng, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự thật. Anh ấy đã cúp máy. Lại một lần nữa. Mới chỉ vài giây trước, cô còn nghe thấy giọng nói của Trần Hạo, dù gấp gáp và xa lạ, nhưng vẫn là giọng nói mà cô khao khát. Rồi sau đó, là tiếng Hà Minh vọng lại, đầy tự tin và năng lượng, gọi tên anh. "Hạo ơi! Nhanh lên, cô Lan đang chờ đội mình đấy!" Và rồi giọng cô Lan, nghiêm khắc và dứt khoát: "Trần Hạo, em đâu rồi? Đội của em sắp muộn rồi!" Tất cả những âm thanh đó vẫn còn văng vẳng trong tai cô, tạo thành một bản hòa tấu của sự bận rộn, của một thế giới mà cô hoàn toàn xa lạ.
Một nỗi hụt hẫng, tủi thân dâng trào trong lòng Lê An, như một con sóng lớn bất ngờ ập đến, nhấn chìm cô trong sự tuyệt vọng. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một bóng ma vô hình trong thế giới mới của Trần Hạo. Anh đang sống một cuộc sống đầy sôi động, đầy áp lực và đầy những cơ hội. Còn cô, vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, chờ đợi một cuộc gọi, một lời hỏi thăm, một chút quan tâm từ anh.
Lê An buông thõng tay, chiếc điện thoại cũ rơi nhẹ xuống lòng. Nó không phát ra tiếng động lớn, chỉ một âm thanh "cạch" rất khẽ, nhưng đủ để làm vỡ tan hy vọng cuối cùng trong lòng cô. Cô ngồi sụp xuống, ôm chặt lấy mình, cố gắng kìm nén những tiếng nấc nghẹn đang trào dâng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào vị mặn chát của nỗi đau. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, và những ánh đèn thành phố xa xăm bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên bầu trời. Những đốm sáng ấy, lung linh và huyền ảo, nhưng lại xa vời vợi, giống như Trần Hạo lúc này.
"Anh ấy lại cúp máy rồi..." cô thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm run rẩy. "Anh ấy có còn nhớ đến mình không?" Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, day dứt không ngừng. Cô nhớ lại lời hứa "không quên em" của Trần Hạo ngày anh rời đi. Lời hứa ấy, giờ đây, nghe sao mà yếu ớt, mong manh đến vậy. Nó giống như một sợi chỉ mỏng, đang dần đứt đoạn trước bão tố của cuộc sống.
Tiếng Hà Minh và cô Lan vẫn vang vọng trong đầu Lê An. Ai là Hà Minh? Là bạn cùng lớp của anh ấy à? Hay là... một ai đó đặc biệt hơn? Mặc dù không có cơ sở, nhưng một nỗi lo lắng mơ hồ bắt đầu len lỏi trong tâm trí cô. Nỗi lo lắng về một "người khác" ở thành phố, một người có thể chia sẻ được những áp lực, những niềm vui của Trần Hạo mà cô không thể. Cô biết, Trần Hạo là người ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng việc anh gọi tên một người bạn một cách thoải mái, và người đó lại gọi anh một cách thân mật như vậy, khiến trái tim cô thắt lại. Đây có lẽ là dấu hiệu cho thấy anh đang xây dựng những mối quan hệ mới, những mối quan hệ có thể sẽ dần thay thế vị trí của cô trong lòng anh.
Nỗi hụt hẫng này, nó không chỉ là nỗi buồn vì cuộc gọi ngắn ngủi. Nó là sự thất vọng chồng chất, sự tổn thương khi cảm thấy mình không còn là ưu tiên trong cuộc sống của người mình yêu. Cô cảm thấy như những câu chuyện của mình, những cảm xúc của mình, đang dần trở nên vô nghĩa đối với Trần Hạo. Anh bận rộn với thế giới của anh, còn cô, cô chỉ có thể ngồi đây, chờ đợi và tự hỏi.
Lê An đưa tay vuốt nhẹ chiếc điện thoại cũ, cảm giác lạnh lẽo của nó như thấm vào tận xương tủy. Chiếc điện thoại này, lẽ ra phải là cầu nối, là sợi dây gắn kết hai người, nhưng giờ đây, nó lại trở thành biểu tượng của sự xa cách, của khoảng cách vô hình đang ngày càng rộng lớn. Tiếng "tút tút" lạnh lùng đã cắt đứt không chỉ cuộc gọi, mà còn cả những sợi dây hy vọng mỏng manh cuối cùng trong lòng cô.
Cô tự nhủ, sự kiên nhẫn của cô đang dần cạn kiệt. Nỗi cô đơn và cảm giác không được lắng nghe của Lê An sẽ khiến cô tìm kiếm sự quan tâm và chia sẻ từ những người khác. Cô không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Liệu cô có nên tiếp tục chờ đợi, hay đã đến lúc phải chấp nhận rằng tình yêu của họ đã chậm một nhịp, và có lẽ đã quá muộn để bắt kịp? Trần Hạo đã quá ưu tiên cho các hoạt động trường học, cho cuộc sống mới ở thành phố, đến mức vô tình lơ là cảm xúc của cô. Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy mối quan hệ của họ đang dần xuống cấp, hướng đến một sự đổ vỡ không thể tránh khỏi.
Lê An gục mặt vào đầu gối, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, yếu ớt trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Hoàng hôn đã tắt hẳn, và màn đêm buông xuống, nuốt chửng lấy những ánh sáng yếu ớt cuối cùng. Cô ngồi đó, một mình, giữa nỗi cô đơn và sự hụt hẫng, cảm thấy trái tim mình như đang vỡ vụn. Cô biết, đây không phải là lần cuối cùng cô phải đối mặt với cảm giác này, và cô cũng biết, mỗi lần như vậy, khoảng cách giữa cô và Trần Hạo lại càng lớn hơn, không thể nào hàn gắn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.