Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 158: Nỗi Dằn Vặt Của Lời Chưa Nói
Ánh bình minh mờ nhạt len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, vẽ lên bức tường vôi những vệt sáng loang lổ như những vết thương lòng. Lê An nằm đó, mắt mở trân trân nhìn lên trần nhà, nơi những sợi tơ nhện mỏng manh đu đưa theo làn gió nhẹ. Đêm qua, cô đã không tài nào chợp mắt nổi. Cái cảm giác hụt hẫng, tủi thân từ cuộc gọi điện thoại đứt đoạn với Trần Hạo cứ xoáy sâu vào tâm trí, không ngừng dày vò. Tiếng "tút tút" lạnh lùng khi anh vội vàng cúp máy vẫn còn văng vẳng bên tai, cùng với giọng nói của Hà Minh và cô Lan, tạo thành một bản hòa tấu chói tai của sự xa cách.
"Anh ấy lại cúp máy rồi..." cô thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm run rẩy, lặp lại những gì đã nghĩ đêm qua. "Anh ấy có còn nhớ đến mình không?" Câu hỏi đó, như một mũi dao cùn, cứa vào trái tim cô từng chút một. Lời hứa "không quên em" của Trần Hạo ngày anh rời đi, giờ đây, nghe sao mà yếu ớt, mong manh đến vậy. Nó giống như một sợi chỉ mỏng, đang dần đứt đoạn trước bão tố của cuộc sống mới nơi thành thị, nơi anh đang vươn mình ra biển lớn.
Cô trở mình, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ nặng nề, nhưng chúng cứ như những đám mây đen vần vũ, che phủ cả bầu trời trong tâm hồn cô. Hà Minh là ai? Là bạn cùng lớp của anh ấy à? Hay là... một ai đó đặc biệt hơn? Mặc dù không có bất kỳ cơ sở nào, nhưng một nỗi lo lắng mơ hồ, một bóng ma của sự ghen tuông vô hình bắt đầu len lỏi trong tâm trí Lê An. Trần Hạo, người ít khi bộc lộ cảm xúc qua lời nói, nhưng việc anh gọi tên một người bạn một cách thoải mái, và người đó lại gọi anh một cách thân mật như vậy, khiến trái tim cô thắt lại. Đây có lẽ là dấu hiệu cho thấy anh đang xây dựng những mối quan hệ mới, những mối quan hệ có thể sẽ dần thay thế vị trí của cô trong lòng anh. Cô biết, anh bận rộn, anh có áp lực, nhưng liệu sự bận rộn ấy có đang dần đẩy cô ra khỏi thế giới của anh?
Lê An chậm rãi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cô đi đến trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt cô tiều tụy hơn hẳn, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, và nụ cười dịu dàng thường ngày giờ đã biến mất, thay vào đó là một vẻ cam chịu, thản nhiên đến đáng sợ. Cô vuốt nhẹ mái tóc rối bời, cảm thấy như mình đã già đi vài tuổi chỉ trong một đêm. "Mình có nên nói với anh ấy không?" cô lại tự nhủ, ánh mắt mông lung nhìn vào khoảng không phía sau tấm gương. "Nhưng nói ra thì anh ấy sẽ nghĩ gì?" Nỗi sợ hãi làm anh thêm áp lực, sợ anh phiền lòng, hay sợ đối mặt với sự thật rằng tình cảm của anh đã thay đổi, tất cả cứ vây kín lấy cô. Trần Hạo đang phải đối mặt với một môi trường học tập mới đầy cạnh tranh, những kỳ thi khó khăn, và cả những mối quan hệ xã giao phức tạp. Cô không muốn trở thành gánh nặng, không muốn làm anh phân tâm khỏi con đường anh đang đi.
Từ dưới bếp, tiếng mẹ Nguyễn Thị Tư gọi vọng lên, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ, nhưng lại càng khiến nỗi lòng Lê An thêm nặng trĩu: "An ơi, dậy ăn sáng con. Con bé dạo này trông xanh xao quá." Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Cô không muốn mẹ lo lắng, không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu đuối đang dần nuốt chửng cô. Mùi cơm mới nấu từ bếp mẹ thoang thoảng bay lên, hòa quyện với mùi hương hoa bưởi dịu nhẹ từ cây trong sân, tạo nên một bầu không khí ấm cúng quen thuộc của ngôi nhà ven sông. Nhưng đối với Lê An lúc này, sự ấm cúng ấy lại trở nên nặng nề, như một tấm chăn dày đè nặng lên lồng ngực cô.
Cô bước ra khỏi phòng, chậm rãi xuống bếp. Mẹ Tư đang ngồi bên mâm cơm, đôi mắt đầy lo lắng nhìn cô. "Con ăn đi, dạo này con gầy quá." Bà nói, giọng đầy xót xa. Lê An chỉ khẽ gật đầu, cầm bát đũa lên nhưng không có chút cảm giác thèm ăn nào. Cô chỉ muốn trốn vào một góc nào đó, để nỗi buồn được vỡ òa mà không cần phải kìm nén. Nỗi cô đơn và cảm giác không được lắng nghe của Lê An đang lớn dần, biến thành một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn cô. Cô biết, nếu cứ tiếp tục giữ kín nỗi lòng này, đặc biệt là nỗi lo về Hà Minh, thì những hiểu lầm lớn hơn và sự thiếu giao tiếp trong tương lai là điều khó tránh khỏi. Cô cũng biết, nỗi sợ làm Trần Hạo thêm áp lực sẽ khiến cô tiếp tục chịu đựng trong im lặng, đẩy cô vào tình thế dễ bị tổn thương bởi những người khác quan tâm đến cô.
Lê An đưa miếng cơm lên miệng, nhưng dường như nó chẳng có vị gì. Cô nhớ lại những bữa cơm ngày xưa, khi Trần Hạo vẫn còn ở thị trấn, hai đứa vẫn thường xuyên cùng nhau ăn uống, trò chuyện. Những câu chuyện vặt vãnh về trường lớp, bạn bè, hay những kế hoạch cho tương lai, tất cả đều được anh lắng nghe một cách chăm chú. Giờ đây, những câu chuyện của cô dường như đã trở nên nhạt phai, vô nghĩa trong thế giới mới của anh. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ, nơi cô phải lựa chọn: tiếp tục chờ đợi trong vô vọng, hay phải chấp nhận rằng tình yêu của họ đã chậm một nhịp, và có lẽ đã quá muộn để bắt kịp.
Sau bữa cơm, Lê An xin phép mẹ đi dạo. Cô biết, chỉ có bờ sông cũ mới có thể mang lại cho cô một chút bình yên, một chút hoài niệm để xoa dịu nỗi đau đang cào xé. Dọc đường đi, tiếng hàng xóm sinh hoạt, tiếng gà gáy từ xa, tất cả đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí cô. Cô chỉ muốn đến thật nhanh nơi ấy, nơi cô và Trần Hạo đã từng trao nhau những lời hứa đầu đời.
Buổi chiều tà, ánh nắng vàng óng trải dài trên mặt sông, lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ thổi qua hàng cây ven bờ, tạo nên tiếng xào xạc dịu êm, như một lời thì thầm của thời gian. Lê An bước đi dọc bờ sông, nơi mỗi gốc cây, mỗi phiến đá, mỗi con đường mòn đều gợi nhắc những kỷ niệm tươi đẹp nhưng giờ đã phai màu. Đây là nơi cô và Trần Hạo đã trải qua cả tuổi thơ, nơi những ước mơ ngây thơ được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, những cái nắm tay vụng về. Cô nhớ lại lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, nhớ những lần anh vuốt tóc cô, những lần anh im lặng lắng nghe cô kể chuyện. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau, nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của Trần Hạo và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An đã tạo nên một khoảng cách vô hình, một vết nứt nhỏ mà giờ đây đang dần rộng ra.
"Anh Hạo ơi, anh có biết em nhớ anh nhiều đến mức nào không?" cô thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Mùi nước sông quen thuộc, mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi hoa dại, tất cả đều gợi lên một nỗi buồn sâu lắng. Dòng sông vẫn chảy xuôi, êm đềm và vô tình, giống như dòng thời gian đang cuốn trôi đi tất cả, cuốn trôi đi những kỷ niệm, những lời hứa, và cả tình yêu của họ. Cô cảm thấy sự bất lực của mình trước dòng chảy ấy, trước khoảng cách địa lý và cả khoảng cách trong tâm hồn đang ngày càng lớn.
Lê An cúi xuống nhặt một viên sỏi nhẵn nhụi, bàn tay cô cảm nhận sự mát lạnh của nó. Cô ném viên sỏi xuống dòng nước. Một tiếng "tõm" nhẹ vang lên, rồi những gợn sóng lan tỏa, mỗi lúc một rộng ra, rồi cuối cùng mất hút vào sự bao la của dòng sông. Giống như hy vọng của cô, dù có lớn đến mấy, cũng dần tan biến vào hư vô. Cô vuốt nhẹ tay lên mặt nước lạnh, cảm nhận sự cô đơn thấm vào tận xương tủy.
"Liệu anh ấy có hiểu không, hay sẽ chỉ thấy mình phiền phức?" cô tự vấn, giọng nói nội tâm đầy chua xót. Nỗi sợ hãi ấy cứ bám riết lấy cô, không cho phép cô bày tỏ hết nỗi lòng. Cô sợ làm Trần Hạo thêm áp lực, sợ anh phiền lòng vì những chuyện vặt vãnh của cô. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô còn sợ một điều hơn thế: sợ phải đối mặt với sự thật rằng anh đã thay đổi, rằng tình cảm của anh dành cho cô đã không còn như xưa. Nỗi sợ về Hà Minh, dù không có bằng chứng, vẫn lơ lửng như một đám mây đen, chực chờ đổ mưa xuống trái tim cô.
Cô nhớ lại những câu chuyện "nhạt phai" mà Trần Hạo kể qua điện thoại, những câu chuyện về cuộc sống sôi động ở thành phố, về những người bạn mới, những hoạt động mới. Anh dường như đã có một thế giới hoàn toàn khác, nơi cô không thể chạm tới. Khoảng cách vô hình ấy, giờ đây, không chỉ là vài trăm cây số, mà còn là cả một vũ trụ khác biệt. Lê An ngồi trên bãi cỏ ven sông, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đã dần tắt. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một bóng ma vô hình trong thế giới mới của Trần Hạo. Anh đang sống một cuộc sống đầy sôi động, đầy áp lực và đầy những cơ hội. Còn cô, vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, chờ đợi một cuộc gọi, một lời hỏi thăm, một chút quan tâm từ anh.
Sự kiên nhẫn của Lê An đang dần cạn kiệt. Cô không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Liệu cô có nên tiếp tục chờ đợi, hay đã đến lúc phải chấp nhận rằng tình yêu của họ đã chậm một nhịp, và có lẽ đã quá muộn để bắt kịp? Trần Hạo đã quá ưu tiên cho các hoạt động trường học, cho cuộc sống mới ở thành phố, đến mức vô tình lơ là cảm xúc của cô. Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy mối quan hệ của họ đang dần xuống cấp, hướng đến một sự đổ vỡ không thể tránh khỏi. Cảm giác cô đơn và không được lắng nghe của Lê An sẽ khiến cô tìm kiếm sự quan tâm và chia sẻ từ những người xung quanh, có thể là một nhân vật mới sẽ xuất hiện trong cuộc sống của cô.
Đêm về, căn phòng Lê An chìm trong tĩnh lặng. Chỉ có tiếng radio phát nhạc trữ tình nhẹ nhàng từ phòng khách vọng vào, tiếng muỗi vo ve đâu đó và tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa. Lê An ngồi ở hiên nhà, bầu không khí mát mẻ của buổi tối muộn không thể xoa dịu được những bão tố trong lòng cô. Mùi hoa nhài từ chậu cây trước hiên thoang thoảng bay vào, quyện với mùi dầu gió quen thuộc từ chiếc tủ thuốc của mẹ, mang theo một chút cảm giác yên bình giả tạo. Chi Mai, cô bạn thân với mái tóc ngắn cá tính, năng động, đang ngồi cạnh cô, chăm chú lắng nghe.
"Bà An này," Chi Mai lên tiếng, giọng nói tự nhiên nhưng chất chứa sự lo lắng. "Yêu thì phải nói. Cứ giữ trong lòng, người ta đâu có biết mà hiểu." Cô vỗ nhẹ vào vai Lê An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Bà cứ ủ rũ thế này mãi thì làm sao mà khá lên được?"
Lê An thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không tối mịt trước mặt. Cô kể cho Chi Mai nghe về những cuộc gọi thưa thớt, những câu chuyện "nhạt phai" của Trần Hạo. Cô kể về cảm giác mình như một người ngoài cuộc, về những tin nhắn cô gửi đi mà không nhận được hồi đáp, về những lần anh vội vã cúp máy. Nhưng cô lại không thể nào thốt ra được nỗi lo sợ về Hà Minh, cái tên lạ lẫm đã gieo vào lòng cô một hạt mầm bất an.
"Nhưng mà... anh ấy bận rộn lắm," Lê An đáp, giọng nói mang vẻ cam chịu. "Học hành, thi cử, lại còn bao nhiêu thứ ở thành phố. Mình không muốn làm anh ấy phân tâm." Cô mím môi, cố gắng kìm nén những lời "nhưng nếu anh ấy không còn quan tâm thì sao?" hay "nhưng nếu anh ấy đã có người khác thì sao?" đang trực trào ra khỏi cổ họng. Những lời nói không thành, những nỗi sợ hãi không dám bày tỏ, cứ thế mắc kẹt trong trái tim cô, nặng trĩu.
Chi Mai lắc đầu, đôi mắt lấp lánh sự kiên định. "Cứ lo cho người ta mãi, rồi ai lo cho bà? Bà cứ thử nói ra xem sao, biết đâu anh Hạo lại hiểu." Cô bạn nắm chặt tay Lê An, cố gắng truyền cho cô chút năng lượng. "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Cứ mập mờ thế này thì khổ cả đôi đường."
Lê An khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo. "Nói ra rồi nhỡ anh ấy... không còn như trước thì sao?" Cô không dám nói thẳng ra nỗi sợ hãi lớn nhất của mình, nỗi sợ phải đối mặt với sự thật rằng Trần Hạo đã thay đổi, rằng có thể anh đã tìm thấy một người khác ở thành phố sôi động ấy. Nỗi sợ làm Trần Hạo thêm áp lực sẽ khiến Lê An tiếp tục chịu đựng trong im lặng, đẩy cô vào tình thế dễ bị tổn thương bởi những người khác quan tâm đến cô.
Chi Mai nhìn cô bạn thân, hiểu được phần nào những gì Lê An đang che giấu. Cô biết Lê An không phải là người dễ dàng mở lòng hoàn toàn, đặc biệt là khi nỗi đau quá lớn. "Thôi được rồi," Chi Mai nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Không nói thì thôi. Nhưng bà đừng có giữ mãi trong lòng. Cứ thế này thì có ngày bà bệnh mất."
Lê An gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn xa xăm. Cô biết Chi Mai nói đúng, nhưng nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí cô, khiến cô không thể nào vượt qua được rào cản vô hình ấy. Việc Lê An giữ kín nỗi lòng, đặc biệt là nỗi lo về Hà Minh, sẽ dẫn đến những hiểu lầm lớn hơn và sự thiếu giao tiếp trong tương lai. Sự kiên nhẫn của Lê An đang dần cạn kiệt, báo hiệu một điểm bùng phát hoặc một quyết định lớn sẽ đến trong tương lai gần. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi chỉ cần một bước sai, cô sẽ đánh mất tất cả.
Đêm càng về khuya, tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, như bản nhạc buồn thảm cho nỗi lòng của Lê An. Cô ngồi đó, giữa nỗi cô đơn và sự hụt hẫng, cảm thấy trái tim mình như đang vỡ vụn. Cô biết, đây không phải là lần cuối cùng cô phải đối mặt với cảm giác này, và cô cũng biết, mỗi lần như vậy, khoảng cách giữa cô và Trần Hạo lại càng lớn hơn, không thể nào hàn gắn. Nỗi cô đơn và cảm giác không được lắng nghe của Lê An sẽ khiến cô tìm kiếm sự quan tâm và chia sẻ từ những người xung quanh, có thể là một nhân vật mới xuất hiện trong cuộc sống của cô. Có lẽ, cô sẽ cần một bến đỗ an yên, một người có thể lắng nghe và thấu hiểu cô, thay vì cứ mãi chờ đợi một lời hứa đã phai màu bên bờ sông cũ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.