Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 159: Tin Nhắn Nửa Vời, Nỗi Lòng Không Trọn
Đêm về, căn phòng Lê An chìm trong tĩnh lặng. Chỉ có tiếng radio phát nhạc trữ tình nhẹ nhàng từ phòng khách vọng vào, tiếng muỗi vo ve đâu đó và tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa. Lê An ngồi ở hiên nhà, bầu không khí mát mẻ của buổi tối muộn không thể xoa dịu được những bão tố trong lòng cô. Mùi hoa nhài từ chậu cây trước hiên thoang thoảng bay vào, quyện với mùi dầu gió quen thuộc từ chiếc tủ thuốc của mẹ, mang theo một chút cảm giác yên bình giả tạo. Chi Mai, cô bạn thân với mái tóc ngắn cá tính, năng động, đang ngồi cạnh cô, chăm chú lắng nghe.
"Bà An này," Chi Mai lên tiếng, giọng nói tự nhiên nhưng chất chứa sự lo lắng. "Yêu thì phải nói. Cứ giữ trong lòng, người ta đâu có biết mà hiểu." Cô vỗ nhẹ vào vai Lê An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Bà cứ ủ rũ thế này mãi thì làm sao mà khá lên được?"
Lê An thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không tối mịt trước mặt. Cô kể cho Chi Mai nghe về những cuộc gọi thưa thớt, những câu chuyện "nhạt phai" của Trần Hạo. Cô kể về cảm giác mình như một người ngoài cuộc, về những tin nhắn cô gửi đi mà không nhận được hồi đáp, về những lần anh vội vã cúp máy. Nhưng cô lại không thể nào thốt ra được nỗi lo sợ về Hà Minh, cái tên lạ lẫm đã gieo vào lòng cô một hạt mầm bất an.
"Nhưng mà... anh ấy bận rộn lắm," Lê An đáp, giọng nói mang vẻ cam chịu. "Học hành, thi cử, lại còn bao nhiêu thứ ở thành phố. Mình không muốn làm anh ấy phân tâm." Cô mím môi, cố gắng kìm nén những lời "nhưng nếu anh ấy không còn quan tâm thì sao?" hay "nhưng nếu anh ấy đã có người khác thì sao?" đang trực trào ra khỏi cổ họng. Những lời nói không thành, những nỗi sợ hãi không dám bày tỏ, cứ thế mắc kẹt trong trái tim cô, nặng trĩu.
Chi Mai lắc đầu, đôi mắt lấp lánh sự kiên định. "Cứ lo cho người ta mãi, rồi ai lo cho bà? Bà cứ thử nói ra xem sao, biết đâu anh Hạo lại hiểu." Cô bạn nắm chặt tay Lê An, cố gắng truyền cho cô chút năng lượng. "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Cứ mập mờ thế này thì khổ cả đôi đường."
Lê An khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo. "Nói ra rồi nhỡ anh ấy... không còn như trước thì sao?" Cô không dám nói thẳng ra nỗi sợ hãi lớn nhất của mình, nỗi sợ phải đối mặt với sự thật rằng Trần Hạo đã thay đổi, rằng có thể anh đã tìm thấy một người khác ở thành phố sôi động ấy. Nỗi sợ làm Trần Hạo thêm áp lực sẽ khiến Lê An tiếp tục chịu đựng trong im lặng, đẩy cô vào tình thế dễ bị tổn thương bởi những người khác quan tâm đến cô.
Chi Mai nhìn cô bạn thân, hiểu được phần nào những gì Lê An đang che giấu. Cô biết Lê An không phải là người dễ dàng mở lòng hoàn toàn, đặc biệt là khi nỗi đau quá lớn. "Thôi được rồi," Chi Mai nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Không nói thì thôi. Nhưng bà đừng có giữ mãi trong lòng. Cứ thế này thì có ngày bà bệnh mất."
Lê An gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn xa xăm. Cô biết Chi Mai nói đúng, nhưng nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí cô, khiến cô không thể nào vượt qua được rào cản vô hình ấy. Việc Lê An giữ kín nỗi lòng, đặc biệt là nỗi lo về Hà Minh, sẽ dẫn đến những hiểu lầm lớn hơn và sự thiếu giao tiếp trong tương lai. Sự kiên nhẫn của Lê An đang dần cạn kiệt, báo hiệu một điểm bùng phát hoặc một quyết định lớn sẽ đến trong tương lai gần. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi chỉ cần một bước sai, cô sẽ đánh mất tất cả.
Đêm càng về khuya, tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, như bản nhạc buồn thảm cho nỗi lòng của Lê An. Cô ngồi đó, giữa nỗi cô đơn và sự hụt hẫng, cảm thấy trái tim mình như đang vỡ vụn. Cô biết, đây không phải là lần cuối cùng cô phải đối mặt với cảm giác này, và cô cũng biết, mỗi lần như vậy, khoảng cách giữa cô và Trần Hạo lại càng lớn hơn, không thể nào hàn gắn. Nỗi cô đơn và cảm giác không được lắng nghe của Lê An sẽ khiến cô tìm kiếm sự quan tâm và chia sẻ từ những người xung quanh, có thể là một nhân vật mới xuất hiện trong cuộc sống của cô. Có lẽ, cô sẽ cần một bến đỗ an yên, một người có thể lắng nghe và thấu hiểu cô, thay vì cứ mãi chờ đợi một lời hứa đã phai màu bên bờ sông cũ.
***
Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng nhạt đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, Lê An thức dậy trong căn phòng quen thuộc. Những tia nắng vàng yếu ớt cố gắng xua đi cái ẩm ướt của sương đêm, nhưng không thể xua tan được nỗi buồn vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cô. Nỗi hụt hẫng từ cuộc gọi đứt đoạn đêm trước, cùng với hình ảnh mơ hồ về Hà Minh, vẫn đeo bám dai dẳng như một bóng ma. Cô nằm lặng lẽ trên giường, lắng nghe tiếng gà gáy xa xa báo hiệu một ngày mới bắt đầu, tiếng rao hàng của bà bán xôi đầu ngõ, và tiếng xe đạp lạch cạch trên con đường đất. Tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, thường ngày vẫn mang đến cảm giác bình yên, giờ đây lại càng khiến cô cảm thấy lạc lõng, cô độc giữa sự yên bình giả tạo của thị trấn.
Lê An đưa tay vuốt ve cuốn sổ lưu bút cũ kỹ đặt trên đầu giường. Bìa sổ đã sờn, những trang giấy ố vàng chứa đựng biết bao kỷ niệm của tuổi học trò, của những lời hứa hẹn ngây thơ bên bờ sông cũ. Cô lật từng trang, dừng lại ở một dòng chữ nắn nót của Trần Hạo: "An à, anh sẽ không bao giờ quên em." Dòng chữ ấy, ngày nào còn là một lời cam kết vững chắc, giờ đây lại mang theo một vị đắng chát. Cô nhớ lại dáng vẻ của anh khi viết những dòng này, ánh mắt kiên định và nụ cười ấm áp. Nhưng giờ đây, những hình ảnh ấy cứ nhòe dần, thay vào đó là sự xa cách, những cuộc gọi vội vã, và tiếng Hà Minh thoáng qua trong điện thoại.
"Quên em... là quên cả những lời hứa này sao, Hạo?" Cô thì thầm, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào. "Hay là anh đã quên em từ lúc nào rồi?" Nước mắt chực trào, nhưng cô cố kìm lại. Lê An không muốn yếu đuối, không muốn để những nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. Cô tự nhủ, có lẽ Trần Hạo thực sự bận rộn, áp lực học hành ở thành phố lớn không phải là điều cô có thể hiểu hết. Nhưng sự trấn an ấy chỉ như một lớp băng mỏng manh, không đủ che lấp đi vực sâu của nỗi bất an đang ngày một lớn dần trong lòng cô.
Bên ngoài, mùi cơm gạo từ nhà bếp bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi hoa lài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ trước hiên. Mẹ Nguyễn Thị Tư, với mái tóc đã ngả màu muối tiêu, khẽ gọi vọng vào: "An ơi, con dậy chưa? Xuống ăn sáng đi con, cơm nguội rồi." Giọng mẹ vẫn ấm áp và hiền từ như mọi khi, nhưng Lê An cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén lên vai. Cô không muốn mẹ nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của mình.
"Dạ, con dậy rồi ạ," Lê An đáp, giọng nói mơ hồ, cố gắng che giấu sự mệt mỏi. Cô ngồi dậy, bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cảm giác lạnh buốt ấy lại càng khiến cô nhận ra sự trống trải bên trong. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá bàng xanh mướt. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng lòng cô thì vẫn chìm trong bóng tối của những suy tư không lối thoát. Khoảng cách địa lý không chỉ đo bằng những cây số, mà còn bằng những khoảng trống vô hình trong lòng người.
Lê An bước ra khỏi phòng, cố gắng nở một nụ cười thật tươi khi nhìn thấy mẹ đang bày biện bữa sáng trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Bát canh rau tập tàng mẹ nấu, đĩa cà pháo muối giòn tan, và những lát thịt kho tàu thơm lừng, tất cả đều là hương vị của tuổi thơ, của sự bình yên mà cô đang dần cảm thấy xa vời. Mẹ Tư nhìn cô, ánh mắt tinh tường nhận ra sự khác lạ. "Sao con gái mẹ dạo này gầy đi nhiều thế? Đêm qua lại thức khuya hả con?" Bà hỏi, giọng đầy lo lắng, nhưng Lê An chỉ lắc đầu, cố nén tiếng thở dài. "Dạ không có gì đâu mẹ. Con chỉ hơi mệt một chút thôi." Cô biết, việc giấu giếm nỗi lòng với mẹ chỉ khiến cô thêm cô đơn, nhưng cô không muốn mẹ phải bận tâm về những chuyện của mình.
***
Giữa buổi sáng, khi nắng dịu đã trải vàng khắp con đường đất quen thuộc, Lê An đạp xe chầm chậm ra phố. Cô muốn hít thở chút không khí trong lành, muốn hòa mình vào nhịp sống bình dị của thị trấn, hy vọng những lo âu trong lòng sẽ vơi bớt. Con đường trung tâm thị trấn tấp nập hơn ngày thường một chút. Tiếng rao hàng của những người bán rau, tiếng máy xay cà phê ro ro từ quán nhỏ đầu ngõ, mùi bánh cuốn nóng hổi thoang thoảng, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, quen thuộc đến nao lòng. Lê An cố gắng mỉm cười, chào hỏi những gương mặt thân quen.
Đến đoạn chợ nhỏ, Lê An bất ngờ gặp Bà Mai, người hàng xóm đã lớn tuổi, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại rất sắc sảo. Bà Mai đang ngồi bên thúng cau trầu, vẻ mặt rạng rỡ chào hỏi mọi người. "Ôi, con bé An đấy à? Lâu rồi không thấy con ra chợ đấy nhé!" Bà Mai cất giọng, tự nhiên và thân mật. "Dạo này bận rộn gì mà gầy rộc cả người ra thế này? Có phải nhớ thằng Hạo không đấy?"
Câu hỏi của Bà Mai như một nhát dao khẽ cứa vào lòng Lê An. Cô giật mình, cố gắng giữ vẻ bình thản. "Dạ cháu vẫn bình thường ạ. Cháu bận phụ mẹ chút việc nhà thôi ạ." Lê An khẽ cúi đầu, muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.
Nhưng Bà Mai lại là người thích chuyện trò. "Ấy dà, con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Cái cô bé nhà ông Năm đầu ngõ mới lấy chồng tuần trước đấy, đám cưới to lắm, mà sướng nhé con, thằng rể thành phố về đây mua đất xây nhà luôn, khỏi phải đi xa. Con bé nhà ông Sáu thì cũng sắp hỏi rồi đấy, nghe đâu thằng bé làm kỹ sư trên huyện." Bà Mai kể lể, giọng điệu đầy vẻ mãn nguyện, như thể những câu chuyện đó là niềm tự hào của cả thị trấn.
Mỗi lời Bà Mai nói ra đều như một gánh nặng vô hình đè lên vai Lê An. Cô cảm thấy tủi thân đến lạ. Những cô bạn cùng trang lứa, những người mà cô biết rõ, lần lượt tìm thấy bến đỗ an yên của mình. Họ có một tương lai rõ ràng, một mái ấm, một người đàn ông ở bên cạnh. Còn cô, cô vẫn đang chờ đợi, vẫn đang bám víu vào một lời hứa hẹn ngày càng xa vời. Ánh mắt cô khẽ cụp xuống, cố gắng che giấu nỗi buồn đang dâng lên. "Dạ... cháu cũng không rõ nữa ạ," Lê An đáp, giọng nhỏ dần, chỉ còn là một tiếng thì thầm.
Bà Mai không để ý đến sự thay đổi trong giọng điệu của Lê An, vẫn tiếp tục câu chuyện. "À mà thằng Hạo trên thành phố có hay về không con? Chắc là bận rộn lắm nhỉ? Học hành ở thành phố là phải cố gắng đấy." Bà hỏi, như thể muốn nhắc nhở Lê An về một điều hiển nhiên. "Con gái mình thì thiệt thòi hơn, lớn rồi thì phải có chồng, có con, chứ cứ ở nhà mãi thì sao được."
Lê An chỉ mỉm cười gượng gạo. Nụ cười ấy nhạt nhẽo đến nỗi chính cô cũng cảm thấy cay đắng. "Dạ, anh ấy cũng bận lắm ạ. Cháu xin phép đi trước, Bà Mai nhé." Cô nói nhanh, gần như là chạy trốn. Lê An rảo bước nhanh hơn, cố gắng thoát khỏi những lời hỏi thăm vô tình khoét sâu vào nỗi lòng cô. Cô cảm thấy những ánh mắt tò mò của những người xung quanh, như thể họ đang đánh giá, đang chất vấn cuộc sống của cô. Nỗi cô đơn và cảm giác không được lắng nghe của Lê An càng lúc càng lớn, đẩy cô đến bờ vực của sự mệt mỏi và chán nản. Những lời nói của Bà Mai, dù chỉ là xã giao, lại vô tình gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự bất an và khao khát được ổn định, được quan tâm như những người khác.
Cô đạp xe nhanh hơn, gió lùa qua tóc, mang theo mùi đất ẩm sau những ngày nắng. Lê An ước gì mình có thể đạp xe thật nhanh, thật xa, thoát khỏi những ánh mắt, những câu hỏi, thoát khỏi chính những suy nghĩ đang bủa vây tâm trí cô. Cô biết, Bà Mai không có ý gì xấu, chỉ là bà quan tâm theo cách của người lớn. Nhưng đôi khi, sự quan tâm ấy lại vô tình trở thành áp lực, thành một cái gương soi rõ hơn những thiếu sót trong cuộc đời cô.
***
Chiều tối, khi ánh đèn vàng ấm áp bắt đầu thắp sáng những con đường làng, Lê An trở về nhà. Thị trấn chìm dần vào vẻ tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng sóng vỗ nhẹ bên bờ sông vọng lại từ xa. Cô ngồi trong phòng, sự mệt mỏi không chỉ là thể xác mà còn là tinh thần. Cô đặt chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) lên bàn học, ánh mắt mệt mỏi nhìn vào màn hình. Cô đã không liên lạc với Trần Hạo cả ngày hôm nay, và anh cũng vậy. Một sự im lặng đáng sợ.
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại chợt sáng lên, một tin nhắn mới. Là Trần Hạo. Trái tim Lê An khẽ đập nhanh hơn một nhịp, một tia hy vọng yếu ớt bùng lên. Cô vội vàng mở tin nhắn.
"An à, anh chúc em ngủ ngon nhé. Anh bận quá."
Chỉ vỏn vẹn mười hai chữ. Mười hai chữ khô khan, thiếu đi bất kỳ một biểu cảm, một sự quan tâm sâu sắc nào. Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ như cứa vào lòng cô. "Anh bận quá." Đó là câu cửa miệng của anh dạo gần đây. Bận đến mức không thể gọi một cuộc điện thoại, không thể hỏi han cô một câu dài hơn? Bận đến mức chỉ còn lại những lời chúc ngủ ngon vô vị, không cảm xúc?
Cô lướt ngược lại những tin nhắn cũ, những tin nhắn từ thuở ban đầu, khi Trần Hạo còn ở thị trấn, hoặc khi anh mới lên thành phố.
"An à, em đang làm gì đó? Anh nhớ em nhiều lắm."
"Hôm nay anh học được một bài rất hay, muốn kể cho em nghe. Chờ anh gọi nhé!"
"Trời lạnh rồi, nhớ mặc ấm nha An. Đừng để bị ốm, anh lo lắm."
"Anh mơ thấy em. Mơ thấy mình cùng nhau đi trên con đường làng, nghe tiếng chim hót."
Những dòng chữ ấy, tràn đầy tình cảm, sự quan tâm và nỗi nhớ nhung, giờ đây dường như thuộc về một người khác, một Trần Hạo khác. Cầm chiếc điện thoại lạnh ngắt trong tay, Lê An cảm thấy một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn giữa cô và anh. Cô nhớ lại lời Chi Mai đêm qua: "Yêu thì nói, không yêu thì thôi!" Nhưng Trần Hạo vẫn nói yêu cô, vẫn chúc cô ngủ ngon, nhưng cái cách anh thể hiện đã thay đổi. Nó không còn là tình yêu mãnh liệt, mà chỉ còn là một thói quen, một trách nhiệm.
Nước mắt chực trào ra. Lê An cố gắng kìm nén, nhưng không được. Một giọt, rồi hai giọt, lăn dài trên má, thấm vào màn hình điện thoại. Cảm giác lạnh ngắt của chiếc điện thoại trong tay càng làm cô thấy tủi thân hơn. Cô không trả lời tin nhắn của anh. Cô không biết phải trả lời như thế nào. Trả lời rằng cô ổn? Nhưng cô không ổn. Trả lời rằng cô nhớ anh? Nhưng anh có còn nhớ cô như trước không? Trả lời rằng cô muốn được anh quan tâm nhiều hơn? Nhưng cô sợ làm anh thêm áp lực, sợ anh sẽ lại nói "anh bận quá."
Cô ngả lưng xuống giường, ánh mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà. Trái tim cô nặng trĩu. Sự khác biệt rõ rệt giữa tin nhắn cũ và mới của Trần Hạo là dấu hiệu cho thấy tình cảm của anh đang dần phai nhạt, hoặc ít nhất là không còn được ưu tiên như trước, đẩy mối quan hệ đến bờ vực. Lê An biết điều đó, cô cảm nhận được điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Có lẽ, cô đã thực sự chậm một nhịp trong việc níu giữ anh, trong việc bày tỏ cảm xúc của mình. Và giờ đây, cái giá phải trả cho sự e dè ấy là nỗi cô đơn cùng cực. Cô ước gì mình có thể quay ngược thời gian, quay về những ngày tháng vô tư bên bờ sông cũ, khi tình yêu của họ còn trong trẻo và trọn vẹn.
***
Tối đó, Lê An quyết định đến quán cà phê 'Góc Yên Bình', một góc nhỏ quen thuộc của thị trấn, nơi có những bản nhạc acoustic dịu dàng và mùi cà phê rang xay thoang thoảng. Cô cần một người để nói chuyện, để chia sẻ bớt gánh nặng trong lòng. Chi Mai đã ngồi đợi sẵn ở một góc khuất, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng khi thấy Lê An bước vào, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe.
"Bà đến rồi à? Mặt mày sao thế này?" Chi Mai hỏi ngay, giọng đầy vẻ quan tâm. Cô đứng dậy, kéo ghế cho Lê An, rồi đẩy ly cà phê sữa nóng về phía bạn. "Uống đi cho ấm người."
Lê An khẽ gật đầu, cô đưa tay cầm lấy ly cà phê, cảm giác ấm nóng từ thành ly lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng không thể làm ấm được trái tim cô. Tiếng máy xay cà phê ro ro từ quầy pha chế, tiếng nhạc Trịnh Công Sơn dìu dặt, tất cả tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với bão tố trong lòng Lê An.
"Tin nhắn của Hạo... không còn như trước nữa, Mai ạ," Lê An bắt đầu, giọng nói khản đặc, như thể vừa trải qua một trận khóc lớn. Cô kể về tin nhắn "chúc ngủ ngon" ngắn gọn, về cảm giác hụt hẫng khi so sánh với những tin nhắn cũ tràn đầy yêu thương. Cô kể về sự bận rộn của Trần Hạo, về những cuộc gọi thưa thớt, những câu chuyện anh kể ngày càng ít đi. "Mình cảm thấy... anh ấy đang dần rời xa mình."
Chi Mai lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt lấp lánh sự kiên định thường thấy của cô bạn giờ đây ánh lên vẻ thương cảm. "Mình đã nói rồi mà. Cậu ấy bận thật đấy, nhưng cũng nên quan tâm cậu hơn chứ. Hay là cậu nói thẳng với cậu ấy đi? Nói hết những gì cậu đang nghĩ." Chi Mai nắm chặt tay Lê An, cố gắng truyền cho cô chút sức mạnh. "Đừng có giữ mãi trong lòng, bà sẽ chịu không nổi đâu."
Lê An khuấy nhẹ ly cà phê, ánh mắt thất thần nhìn vào lớp bọt sữa trắng xóa. Cô muốn nói, muốn nói hết mọi thứ. Muốn nói về nỗi sợ hãi khi nghe tiếng Hà Minh trong điện thoại, muốn nói về những lời bàn tán vu vơ mà cô vô tình nghe được về Trần Hạo có bạn gái mới ở thành phố. Nhưng những lời nói ấy cứ mắc kẹt trong cổ họng cô, lời nói không thành. Cô sợ. Sợ rằng việc nói ra sẽ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, sợ rằng sự thật sẽ đau lòng hơn những gì cô tưởng tượng.
"Mình sợ làm cậu ấy lo lắng thêm," Lê An đáp, giọng nói mang vẻ cam chịu. "Cậu ấy đã đủ áp lực rồi. Mình không muốn mình trở thành gánh nặng của cậu ấy." Đây là một lời bào chữa quen thuộc, một bức tường vô hình mà Lê An tự dựng lên để bảo vệ chính mình khỏi sự thật. Việc Lê An giấu diếm nỗi lo về Hà Minh với Chi Mai cho thấy cô vẫn đang tự mình gặm nhấm, và điều này sẽ dẫn đến những hiểu lầm lớn hơn khi không được giải quyết.
Chi Mai thở dài, gương mặt lộ rõ sự bất lực. "Bà cứ như thế này mãi thì làm sao mà khá lên được? Cậu ấy không biết thì làm sao mà hiểu? Tình yêu là phải cả hai cùng vun đắp, chứ một mình bà ôm hết thế này thì mệt mỏi lắm." Chi Mai nhìn cô bạn thân, hiểu được phần nào những gì Lê An đang che giấu. Cô biết Lê An không phải là người dễ dàng mở lòng hoàn toàn, đặc biệt là khi nỗi đau quá lớn, và nỗi sợ hãi về việc mất đi Trần Hạo còn lớn hơn cả nỗi đau.
Lê An chỉ lắc đầu, nước mắt lại chực trào. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải tự mình chịu đựng tất cả. Cảm giác hụt hẫng và cô đơn ngày càng sâu sắc của Lê An báo hiệu cô sẽ sớm tìm kiếm sự quan tâm và chia sẻ từ những người xung quanh, có thể là sự xuất hiện của một nhân vật nam mới. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được một bờ vai để tựa vào, thay vì cứ mãi chìm đắm trong những hoài niệm về một tình yêu đã chậm một nhịp. Cô biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, mối quan hệ giữa cô và Trần Hạo sẽ chỉ còn là những mảnh vỡ của kỷ niệm, không thể nào hàn gắn. Cô cần một bến đỗ an yên, một người có thể chữa lành những vết thương lòng, và có lẽ, người đó không còn là Trần Hạo của ngày xưa nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.