Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 160: Bờ Sông Hoài Vọng, Lời Hứa Xa Vời
Tiếng máy xay cà phê đã im bặt từ lâu, chỉ còn lại bản nhạc Trịnh Công Sơn dìu dặt như một lời ru buồn, ôm lấy không gian quán 'Góc Yên Bình'. Lê An không biết mình đã ngồi đó bao lâu, ly cà phê sữa đã nguội lạnh tự lúc nào, và Chi Mai cũng đã trở về nhà sau những lời an ủi bất lực. Nỗi mệt mỏi, dằn vặt vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn nặng nề hơn khi cô phải gói ghém những lo âu sâu kín nhất vào trong, không dám chia sẻ cùng ai. Chi Mai đã đúng, cô không thể cứ mãi ôm hết mọi thứ một mình, nhưng nỗi sợ hãi về một sự thật đau lòng cứ bủa vây, khiến cô không tài nào mở miệng.
Khi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thị trấn, Lê An đứng dậy. Bóng cô đổ dài trên nền gạch, mảnh mai và cô độc. Cô cần một nơi nào đó để trút bầu tâm sự, một nơi mà cô có thể là chính mình, không cần phải mạnh mẽ hay che giấu cảm xúc. Và nơi đó, không ai khác ngoài bờ sông cũ, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu lời hứa hẹn của cô và Trần Hạo.
Con đường ra bờ sông quen thuộc như ăn sâu vào máu thịt. Từng viên đá lát, từng tán cây cổ thụ ven đường đều gợi lên những thước phim quá khứ. Tiếng xe máy thưa thớt dần, nhường chỗ cho bản giao hưởng của thiên nhiên lúc chiều muộn. Gió bắt đầu thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm mát lạnh từ dòng sông. Bầu trời phía Tây đang dần chuyển mình, từ màu vàng cam rực rỡ sang tím than huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc được vẽ bởi bàn tay của thời gian. Những đám mây trôi lững lờ, nhuộm đỏ rực một góc chân trời, rồi dần phai nhạt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống.
Lê An bước những bước chân chậm rãi, đôi mắt xa xăm nhìn về phía trước. Tim cô đập những nhịp đập nặng nề, mỗi nhịp như gõ vào thành lồng ngực một câu hỏi không lời đáp. Cô cảm nhận rõ sự trống rỗng đang lan dần trong lồng ngực, một khoảng trống mà dường như không gì có thể lấp đầy. Nỗi buồn từ tin nhắn hời hợt của Trần Hạo đêm qua vẫn ám ảnh cô, gieo vào lòng cô một hạt mầm hoài nghi, khiến mọi thứ trở nên lung lay. Cô chợt nhớ đến lời Chi Mai nói, rằng nếu cứ tiếp tục như thế này, mối quan hệ của họ sẽ chỉ còn là những mảnh vỡ của kỷ niệm. Liệu có phải cô đã thực sự chậm một nhịp, chậm một nhịp trong việc níu giữ, chậm một nhịp trong việc bày tỏ?
Đến bên bờ sông, Lê An chọn một bãi cỏ xanh mướt, nơi mà ngày xưa cô và Trần Hạo thường ngồi bên nhau, ngắm nhìn dòng nước chảy. Cô khẽ ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của cỏ dưới lòng bàn tay. Tiếng sóng vỗ nhẹ đều đặn vào bờ, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn, nhưng lại càng khiến nỗi cô đơn trong cô thêm phần sâu sắc. Tiếng gió xào xạc qua những tán lá bàng cổ thụ, như tiếng thì thầm của quá khứ. Đâu đó, tiếng côn trùng bắt đầu rả rích, báo hiệu màn đêm đã thực sự buông xuống. Mùi nước sông đặc trưng, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và thoang thoảng mùi hoa dại từ xa, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ, một sự tương phản rõ rệt với bão tố trong lòng Lê An.
Cô đưa tay khẽ chạm vào dòng nước mát lạnh, để những ngón tay cảm nhận từng gợn sóng nhỏ. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa và lặng lẽ như hàng trăm, hàng ngàn năm qua. Nhưng còn người? "Sông vẫn chảy... nhưng người có còn như xưa?" Lê An thì thầm, giọng nói tan vào trong gió. Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô, một câu hỏi không dám thốt ra thành lời với bất kỳ ai, kể cả Chi Mai. "Hạo... anh có thực sự 'không quên em' không?" Cô tự hỏi, ánh mắt dõi theo con thuyền nhỏ đang neo đậu ở phía xa, bóng dáng cô đơn của ngư dân đang gỡ lưới.
Những kỷ niệm ùa về như những con sóng nhỏ, vỗ về bờ cát tâm hồn cô. Cô nhớ những buổi chiều tan học, Trần Hạo luôn đợi cô ở cổng trường, rồi họ cùng nhau đạp xe dọc con đường ven sông. Nhớ những đêm trăng sáng, họ ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ, những ước mơ ngây ngô của tuổi học trò. Tay anh khẽ chạm tay cô, một sự chạm nhẹ nhàng nhưng đủ để sưởi ấm cả trái tim. Anh luôn là người quan tâm, che chở cô một cách thầm lặng. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau, một định mệnh đã được an bài từ thuở bé. Nhưng rồi, tất cả dường như chỉ còn là một giấc mơ xa xăm.
Khoảng cách vô hình giữa họ không chỉ là hàng trăm cây số từ thị trấn nhỏ đến thành phố lớn, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ nhìn nhận và cảm nhận về nhau. Lê An cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi mà những sợi dây liên kết mỏng manh đang dần đứt đoạn. Mỗi tin nhắn hời hợt, mỗi cuộc gọi ngắn ngủi, mỗi lời nói không thành đều là một nhát dao khứa vào trái tim cô. Cô nhớ những dòng thư tay Trần Hạo gửi cho cô khi anh mới lên thành phố, tràn đầy nỗi nhớ nhung và những lời hứa hẹn. "Anh sẽ không bao giờ quên em đâu, An ạ. Dù có đi đâu, làm gì, em vẫn luôn là người quan trọng nhất đối với anh." Lời hứa đó, giờ đây, vang vọng trong tai cô như một lời chế giễu.
Nước mắt khẽ lăn dài trên má Lê An, thấm vào lớp cỏ xanh. Cô không cố kìm nén, cứ để nỗi đau được tuôn chảy. Cô mệt mỏi vì phải giả vờ mạnh mẽ, mệt mỏi vì phải tự mình gặm nhấm nỗi cô đơn này. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được một bờ vai để tựa vào, nhưng lại chẳng có ai ở bên. Trần Hạo, người cô yêu thương nhất, giờ đây lại là nguồn cơn của nỗi đau này. Cô tự hỏi, liệu có phải tình yêu của họ đã thực sự chậm một nhịp, một nhịp quá quan trọng, để rồi giờ đây chỉ còn lại là sự tiếc nuối và những mảnh vỡ của kỷ niệm?
Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn lấp lánh từ thị trấn xa xa bắt đầu hiện rõ, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa không gian bao la. Không khí trở nên se lạnh hơn, gió thổi mạnh hơn, khiến Lê An rùng mình. Cô đưa tay ôm lấy bản thân, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm. Tâm trí cô giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn của những hoài niệm và nỗi sợ hãi. Cô sợ một ngày nào đó, Trần Hạo sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô, như những con thuyền trôi theo dòng nước, không bao giờ quay trở lại bến cũ.
* * *
Khi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, bờ sông trở nên trầm mặc hơn, mang một vẻ đẹp hoang sơ và u buồn. Tiếng nước chảy đều đặn, không ngừng nghỉ, như dòng thời gian vô tận. Mùi nước sông và phù sa đậm hơn khi đêm về, xen lẫn với mùi cỏ ướt sương. Lê An vẫn ngồi đó, bất động, như một phần của cảnh vật. Ánh đèn vàng yếu ớt từ những ngôi nhà ven sông hắt xuống mặt nước, tạo nên những dải sáng lung linh, huyền ảo. Cô cảm thấy mình như đang lạc vào một thế giới khác, nơi chỉ có cô và dòng sông, nơi mà nỗi đau và nỗi buồn được phép tồn tại một cách trọn vẹn nhất.
Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lê An. Cô khẽ đưa tay vào túi xách, lấy ra một cuốn sổ lưu bút cũ kỹ. Bìa sổ đã sờn, giấy đã ố vàng theo thời gian, nhưng từng nét chữ, từng hình vẽ bên trong vẫn còn nguyên vẹn, sống động như thể mới ngày hôm qua. Đây là cuốn sổ mà cô và Trần Hạo đã cùng nhau ghi lại những kỷ niệm, những ước mơ từ thuở thơ ấu. Cô lật từng trang một cách cẩn trọng, như sợ làm hư hại những ký ức quý giá.
Những dòng chữ non nớt của cả hai hiện lên, đưa cô trở về một thời điểm xa xưa. Một trang có hình vẽ hai đứa trẻ nắm tay nhau, đứng bên bờ sông, dưới ánh trăng rằm. Bên cạnh là dòng chữ nguệch ngoạc của Trần Hạo: "An này, dù có đi đâu, anh cũng không bao giờ quên em đâu!" Rồi đến nét chữ của Lê An, tròn trịa và cẩn thận: "Hứa nhé?" và câu trả lời kiên định của Trần Hạo, với một trái tim nhỏ vẽ nguệch ngoạc: "Hứa!"
Ký ức ùa về mạnh mẽ như một cơn lũ. Cô nhớ rõ buổi tối hôm đó. Trăng rằm treo lơ lửng trên đỉnh đầu, sáng vằng vặc như một chiếc đèn lồng khổng lồ. Gió đêm mát rượi, vuốt ve mái tóc cô. Trần Hạo khi ấy chỉ là một cậu bé gầy gò, nhưng ánh mắt kiên định và nụ cười rạng rỡ của anh đã in sâu vào tâm trí cô. Họ đã ngồi bên bờ sông, chân chạm nhẹ vào dòng nước mát lạnh, kể cho nhau nghe về tương lai, về những điều họ sẽ cùng nhau làm khi lớn lên. "Sau này anh sẽ xây một ngôi nhà thật đẹp ngay bên bờ sông này, có cả vườn hoa hồng cho em nữa," anh đã nói vậy, giọng đầy hăng hái. "Và em sẽ nấu những món ăn ngon nhất chờ anh về," cô đã đáp, lòng tràn ngập hạnh phúc. Lời hứa "không quên em" không chỉ là lời của một đứa trẻ, mà là lời thề ước thiêng liêng, được chứng kiến bởi dòng sông vĩnh cửu và ánh trăng ngàn năm.
Lê An lướt ngón tay trên từng dòng chữ cũ, cảm nhận sự thô ráp của giấy, sự ấm áp của ký ức. Đôi mắt cô rưng rưng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, thấm ướt trang giấy. "Anh nói sẽ không quên em... vậy tại sao tin nhắn của anh lại lạnh nhạt đến vậy?" Cô thầm hỏi, giọng nói nghẹn ngào. "Có phải khoảng cách vô hình này đã làm anh thay đổi? Hay là tình yêu của chúng ta đã chậm một nhịp, để rồi không thể đuổi kịp bước chân của thời gian và những đổi thay nơi thành thị?" Nỗi hoài nghi gặm nhấm lòng cô, khiến cô cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết. Cô cố hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cảm xúc đang trào dâng, nhưng dường như tất cả đều vô ích.
Trong lúc Lê An đang chìm đắm trong dòng hồi ức và nỗi dằn vặt, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ phía xa, chậm rãi chèo thuyền dọc bờ sông. Đó là Bác Sáu, người ngư dân già cả đời gắn bó với dòng nước, làn da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, ánh mắt xa xăm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử của dòng sông. Ông là một người trầm tính, ít nói, nhưng mỗi lời ông thốt ra đều mang một sự sâu sắc, một triết lý sống giản dị mà thấm thía.
Bác Sáu khẽ khàng ghé thuyền vào bờ, ngay gần chỗ Lê An đang ngồi. Ông không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt hiền từ, đầy thông cảm. Lê An ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu chào. Cô không cần phải giải thích, không cần phải nói ra nỗi lòng mình, bởi dường như Bác Sáu đã hiểu tất cả. Ánh mắt ông như một tấm gương phản chiếu nỗi cô đơn và sự hoài niệm của cô.
"Sông vẫn chảy, người vẫn qua," Bác Sáu cất tiếng, giọng nói trầm ấm, khàn khàn vì sương gió, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Ông nhìn ra xa xăm, nơi dòng sông uốn lượn, rồi tiếp lời, như thể đang nói với chính mình, nhưng lại là lời nhắn nhủ dành cho Lê An. "Có những thứ tưởng chừng không đổi, lại đổi thay trong khoảnh khắc."
Câu nói của Bác Sáu như một tiếng sét đánh ngang tai Lê An. Nó không phải là một lời an ủi, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lùng, nhưng lại vô cùng đúng đắn. Nó đánh thẳng vào nỗi sợ hãi bấy lâu nay cô cố gắng chôn giấu. Dòng sông vĩnh cửu này vẫn chảy, nhưng con người, tình cảm con người thì lại không thể nào mãi giữ nguyên. Những lời h��a hẹn ngày nào, những kỷ niệm tươi đẹp, giờ đây có lẽ chỉ còn là một phần của dòng chảy thời gian, không thể nào níu giữ.
Lê An khẽ gật đầu, cô không nói được lời nào. Cảm giác cam chịu, thản nhiên hiện rõ trên gương mặt cô, như thể cô đã chấp nhận một điều gì đó không thể tránh khỏi. Câu nói của Bác Sáu như một điềm báo, một lời khẳng định cho sự thay đổi không thể tránh khỏi trong mối tình của họ. Cô biết, mình không thể cứ mãi bám víu vào những hoài niệm, vào những lời hứa của quá khứ.
Cô giấu cuốn sổ lưu bút vào túi xách, như giấu đi một phần trái tim mình, một phần ký ức mà cô muốn bảo vệ, nhưng cũng là một dấu hiệu cho thấy cô đang cố gắng tự mình đối mặt với nỗi đau, chấp nhận sự thật và chuẩn bị cho một sự thay đổi lớn trong mối quan hệ. Lê An đứng dậy, thân hình mảnh mai in bóng trên nền trời đêm. Cô khẽ quay lại nhìn Bác Sáu, nở một nụ cười buồn bã.
"Cháu chào bác."
Bác Sáu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn về phía dòng sông. Ông không nói thêm lời nào, để Lê An một mình bước đi. Cô quay lưng lại với dòng sông, với những kỷ niệm, với những lời hứa hẹn đã trở nên xa vời. Bóng dáng cô đơn của Lê An dần khuất trong màn đêm, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào, và lời thì thầm của Bác Sáu vang vọng trong gió: "Sông vẫn chảy, người vẫn qua. Có những thứ tưởng chừng không đổi, lại đổi thay trong khoảnh khắc." Cô biết, nỗi thất vọng và hoài nghi này sẽ khiến cô trở nên dễ tổn thương hơn, và có lẽ, cô sẽ sớm tìm kiếm sự an ủi, quan tâm từ những người xung quanh, một bờ vai để tựa vào, một bến đỗ an yên để chữa lành những vết thương lòng, thay vì cứ mãi chìm đắm trong những hoài niệm về một tình yêu đã chậm một nhịp. Cô cần một sự thay đổi, một khởi đầu mới, dù biết rằng điều đó sẽ vô cùng khó khăn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.