Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 161: Chuyến Dã Ngoại Thành Phố, Nỗi Lòng Thị Trấn
Sáng sớm, vầng dương còn ngái ngủ, lười biếng vươn những tia nắng vàng nhạt qua khe cửa sổ. Căn phòng của Lê An chìm trong thứ ánh sáng dịu buồn, tựa như một bức tranh thủy mặc vừa được điểm tô. Nàng ngồi đó, bên khung cửa gỗ cũ kỹ, ánh mắt xa xăm dõi về khoảng sân vắng lặng phía trước. Nỗi buồn sâu thẳm từ đêm qua, sau cuộc gặp gỡ với Bác Sáu và những lời nói thấm thía của ông, vẫn bủa vây nàng như một làn sương mỏng, dai dẳng và khó tan. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ gặm nhấm, khiến lồng ngực nàng nặng trĩu, khó thở.
Lê An khẽ đưa tay chạm nhẹ chiếc điện thoại cũ đặt trên bàn, chiếc điện thoại đã trở thành vật bất ly thân, là sợi dây mỏng manh níu giữ nàng với một thế giới khác, với một con người khác. Tối qua, sau khi trở về từ bờ sông, nàng đã đặt nó ở đó, hy vọng một điều gì đó sẽ thay đổi. Một tin nhắn. Một cuộc gọi. Dù chỉ là một chấm nhỏ bé trên màn hình, một tín hiệu dù hời hợt cũng đủ để xoa dịu phần nào trái tim đang chằng chịt vết xước. Nhưng không. Chỉ có sự im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ, như một lời khẳng định cho nỗi hoài nghi nàng đã cố gắng chôn giấu bấy lâu.
“Anh có còn nhớ em không, Hạo?” Nàng thầm hỏi, giọng nói chỉ là một làn hơi mỏng trong không gian tĩnh mịch. Câu hỏi ấy như một con dao cùn, từ từ cứa vào vết thương lòng nàng, khiến nó rỉ máu âm thầm. “Hay thành phố đã cuốn anh đi thật rồi?” Thành phố, cái tên ấy giờ đây không còn gợi lên sự ngưỡng mộ hay mơ ước trong tâm trí nàng nữa, mà là một nỗi sợ hãi vô hình, một vực thẳm ngăn cách nàng với người nàng thương. Nó như một con quái vật tham lam, nuốt chửng những ký ức, những lời hứa, và cả con người Trần Hạo mà nàng từng biết.
Nàng thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo biết bao nỗi niềm. Đặt tay lên ngực, nàng cảm nhận nhịp đập chậm rãi, yếu ớt của trái tim mình. Nó đập như thể đang cố gắng bám víu vào một hy vọng mong manh, một sợi tơ sắp đứt. Lê An đứng dậy, thân hình mảnh mai lướt đi quanh phòng. Nàng cố gắng tìm kiếm một việc gì đó để xao nhãng, một cuốn sách, một công việc nhà, bất cứ điều gì có thể kéo nàng ra khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Nhưng vô vọng. Mỗi góc phòng, mỗi vật dụng quen thuộc đều gợi nhớ đến một kỷ niệm, một hình bóng, khiến nàng càng thêm chìm sâu vào nỗi cô đơn và sự trống trải. Những buổi chiều Trần Hạo ghé qua, những lần cùng nhau đọc sách dưới ánh đèn vàng, tiếng cười nói vang vọng trong căn nhà nhỏ bé này… Tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt của quá khứ, sắc nhọn cứa vào tâm hồn nàng.
Nàng lại nhìn ra khung cửa sổ. Khoảng sân vẫn vắng. Con đường phía xa vẫn yên ắng. Mọi thứ dường như đã ngưng đọng lại trong sự chờ đợi, chỉ riêng thời gian là cứ vô tình trôi đi, kéo theo cả những gì nàng từng tin tưởng. Nàng biết, sau những lời của Bác Sáu đêm qua, sau sự im lặng của chiếc điện thoại sáng nay, có lẽ đã đến lúc nàng phải đối mặt với sự thật trần trụi nhất. Sự thay đổi không tránh khỏi. Khoảng cách vô hình không chỉ là địa lý, mà còn là tâm hồn, là những ưu tiên, là cả một thế giới mà nàng không thuộc về. Lê An khẽ nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, nén chặt những giọt nước mắt đang chực trào. Nàng phải mạnh mẽ. Nàng tự nhủ. Nhưng liệu có ai có thể mạnh mẽ mãi được không, khi trái tim đã rỉ máu quá nhiều?
***
Giữa trưa, cái nắng tháng năm rực lửa đổ tràn xuống thị trấn nhỏ, biến những con đường đất thành chảo lửa, không khí trở nên oi ả đến ngột ngạt. Bầu trời cao xanh không một gợn mây, nhưng cái nóng bức ấy lại khiến lòng người thêm khó chịu. Lê An bước đi trên con đường quen thuộc dẫn đến bưu điện, chiếc mũ rộng vành che đi gần hết khuôn mặt nhợt nhạt của nàng. Trong túi xách, một lá thư được gấp cẩn thận nằm im lìm, mang theo bao nhiêu tâm tư, nỗi nhớ và cả sự bất an mà nàng đã dồn nén suốt những ngày qua. Nàng định gửi nó đi, gửi đến Trần Hạo, để nói với anh những điều nàng không thể nói qua tin nhắn, để tìm lại chút hơi ấm từ một mối quan hệ đang dần trở nên lạnh nhạt. Nhưng càng đến gần bưu điện, bước chân nàng càng trở nên nặng nề và do dự. Những tin nhắn hời hợt, những cuộc gọi thưa thớt, và cả sự im lặng đáng sợ của anh khiến nàng tự hỏi, liệu lá thư này có còn ý nghĩa gì không, hay chỉ là một nỗ lực vô vọng để níu kéo một điều đã dần vuột khỏi tầm tay?
Khi vừa bước vào trong bưu điện, Lê An không khỏi ngạc nhiên khi thấy một nhóm bạn học cũ đang tụ tập ở khu vực internet công cộng. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng bàn tán xôn xao hòa cùng tiếng lạch cạch của bàn phím máy tính tạo nên một không khí khác hẳn sự yên tĩnh thường ngày của bưu điện. Họ đang chỉ trỏ vào màn hình, khuôn mặt lộ rõ vẻ thích thú và ngạc nhiên. Tò mò, nàng khẽ tiến lại gần. Nàng nghe loáng thoáng tiếng một cô bạn nói: “Trần Hạo kìa! Trông nó vui vẻ thật, còn có cả… bạn gái mới à?”. Câu nói ấy như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào tim Lê An, khiến toàn thân nàng cứng đờ.
Ánh mắt nàng dán chặt vào màn hình máy tính. Và rồi, nàng thấy anh. Trần Hạo. Không phải Trần Hạo mà nàng vẫn thường thấy qua những dòng tin nhắn ngắn ngủi, hay những cuộc gọi vội vàng. Đây là một Trần Hạo hoàn toàn khác. Anh rạng rỡ, tràn đầy sức sống, nụ cười tươi roi rói như ánh nắng ban mai, không hề vương vấn chút mệt mỏi hay áp lực nào mà anh vẫn thường nhắc đến. Anh đang đứng giữa một nhóm bạn mới, những gương mặt xa lạ, trẻ trung và năng động. Họ đang trong một chuyến dã ngoại, khung cảnh núi rừng xanh mướt làm nền cho những bức ảnh đầy ắp tiếng cười.
Một bức ảnh khác hiện lên. Trần Hạo đang cùng một cô gái có mái tóc bồng bềnh, dáng người nhỏ nhắn, cười đùa vui vẻ bên nhau. Ánh mắt anh nhìn cô gái ấy chứa đựng sự quan tâm, thân thiết mà đã lâu rồi nàng không còn cảm nhận được từ anh. Rồi một bức nữa, anh đang giúp cô gái đó leo qua một vách đá nhỏ, tay anh nắm lấy tay cô, tự nhiên và gần gũi đến lạ. Nàng cố gắng tìm kiếm một dấu vết quen thuộc trong nụ cười của Trần Hạo, một ánh nhìn mà anh từng dành cho nàng, nhưng tất cả đều là sự xa lạ. Anh đã hoàn toàn hòa nhập vào thế giới mới, một thế giới rực rỡ, sôi động mà nàng không hề hay biết, không hề có mặt.
“Đúng là lên thành phố khác hẳn, có vẻ hợp với mấy cô bạn thành phố hơn,” một tiếng xì xào khác vang lên từ phía sau lưng Lê An. “Thấy chưa, cái Hạnh nó bảo Trần Hạo giờ bận lắm, có thời gian đâu mà về thăm người yêu ở quê. Đúng rồi, có người yêu mới rồi thì còn nhớ người cũ làm gì!” Những lời bàn tán ấy, dù chỉ là những lời nói vô tình, lại như ngàn vạn mũi kim đâm vào trái tim Lê An. Nàng cảm thấy một nhát dao bén ngót cứa sâu vào tận cùng lồng ngực, khiến mọi hy vọng, mọi niềm tin trong nàng sụp đổ tan tành. Hơi thở nàng nghẹn lại, lồng ngực co thắt, đau đớn đến tột cùng.
Lá thư trong tay nàng, vật chứng cho một tình yêu đang cố gắng níu kéo, bỗng trở nên nặng trĩu. Nó nhàu nát, rồi từ từ tuột khỏi những ngón tay run rẩy, rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo. Nàng không nghe thấy gì nữa, không nhìn thấy gì nữa ngoài khuôn mặt rạng rỡ của Trần Hạo trong những bức ảnh, và hình ảnh anh nắm tay cô gái lạ. Mắt nàng mờ đi bởi những giọt nước mắt vô hình đang chực trào. Toàn thân nàng như bị đóng băng, đứng bất động giữa dòng người qua lại.
Một cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên đến thấu xương lan khắp cơ thể nàng. Khoảng cách vô hình giờ đây không còn chỉ là địa lý, mà là cả một vực thẳm ngăn cách hai thế giới. Trần Hạo đã có một cuộc sống mới, một thế giới mới, những người bạn mới, và có lẽ cả một tình yêu mới. Còn nàng, nàng vẫn ở đây, ở thị trấn nhỏ bé này, ôm ấp những kỷ niệm và lời hứa xa vời. Nàng lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa. Cảm giác chao đảo, choáng váng. Nàng quay lưng lại, bỏ đi, không một lời từ biệt, không một ánh nhìn ngoái lại. Nàng chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những hình ảnh đang ám ảnh tâm trí, thoát khỏi những lời nói như dao cứa, thoát khỏi thực tại phũ phàng đang bóp nghẹt trái tim nàng. Ánh nắng chói chang giữa trưa giờ đây trở thành một ngọn lửa thiêu đốt, và không khí oi ả bỗng hóa thành một gánh nặng đè nén lên từng hơi thở yếu ớt của nàng.
***
Lê An chạy như bay ra bờ sông, nơi từng là chốn bình yên, nơi từng chứng kiến biết bao lời hẹn ước và nụ cười hồn nhiên của nàng và Trần Hạo. Chiếc mũ đã rơi đâu mất trên đường đi, mái tóc đen dài bay tán loạn trong gió, che đi phần nào gương mặt đẫm lệ. Nàng không biết mình chạy bao xa, chỉ biết rằng đôi chân cứ thế vô thức đưa nàng đến nơi này, nơi mà mọi kỷ niệm đẹp đẽ nhất của nàng đều gắn liền với dòng nước lững lờ. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho dòng sông một vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa u buồn. Gió nhẹ lay động những tán cây ven bờ, mang theo hơi lạnh se se của buổi chiều tà, nhưng không thể xoa dịu được ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực Lê An.
Nàng ngồi thụp xuống bãi cỏ ẩm ướt, ôm chặt lấy chính mình, không thể kìm nén được những tiếng nức nở đang chực trào. Nước mắt giàn giụa, chảy dài trên má, hòa cùng với bụi bẩn và mồ hôi. Hình ảnh Trần Hạo rạng rỡ, vui vẻ bên những người bạn mới, cùng nụ cười vô tư của anh, cứ ám ảnh trong tâm trí nàng, bóp nghẹt trái tim nàng từng hồi. Mỗi nụ cười của anh trong ảnh, mỗi khoảnh khắc thân mật với cô gái lạ, đều như những nhát dao đâm sâu hơn vào vết thương lòng nàng. Lời hứa “không quên em” mà anh từng thốt ra bên bờ sông này, giờ đây nghe thật xa vời và vô nghĩa, tựa như một lời nói dối tàn nhẫn, một trò đùa nghiệt ngã của số phận.
“Anh đã quên em thật rồi sao, Hạo?” Nàng chất vấn, giọng nói lạc đi trong tiếng nức nở. “Anh đã có cuộc sống mới rồi, còn em… em vẫn ở đây, vẫn ở cái thị trấn nhỏ bé này, chờ đợi anh, chờ đợi một điều gì đó đã không còn thuộc về mình.” Tiếng nấc nghẹn ngào của Lê An tan vào không gian rộng lớn của bờ sông, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào, nghe thật thê lương và tuyệt vọng. Vai nàng run lên từng đợt, cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên gặm nhấm nàng đến tận xương tủy. Nàng cảm thấy mình hoàn toàn bị bỏ lại phía sau, một mình lạc lõng giữa những ký ức đẹp đẽ của quá khứ và thực tại phũ phàng của hiện tại.
Nàng vốc một nắm đất ven sông, siết chặt trong lòng bàn tay. Đất ẩm ướt, lạnh lẽo, nhưng nàng cứ thế siết chặt, như muốn níu giữ một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi, một điều gì đó đã không còn thuộc về nàng nữa. Mùi đất ẩm, mùi nước sông, tất cả những mùi hương quen thuộc này giờ đây không còn mang lại sự bình yên như trước, mà chỉ gợi lên thêm nỗi đau đớn và hụt hẫng. Nàng nhìn ra dòng sông, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần chìm vào bóng tối. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa như lời Bác Sáu đã nói đêm qua, nhưng lòng người thì đã đổi thay. Tình yêu của họ, có lẽ đã thật sự chậm một nhịp, chậm hơn cả bước chân vội vã của anh đến thành phố, chậm hơn cả tốc độ anh hòa nhập vào cuộc sống mới, để rồi giờ đây, nàng chỉ còn lại một mình, đứng nhìn anh từ xa, qua những bức ảnh rực rỡ mà anh vô tình đăng tải.
Trong túi xách của nàng, chiếc điện thoại cũ khẽ rung nhẹ, báo hiệu một tin nhắn đến. Có lẽ là tin nhắn từ Trần Hạo, một lời hỏi thăm hời hợt, một lời chúc ngủ ngon vô nghĩa. Nhưng nàng không còn muốn xem nữa. Màn hình điện thoại giờ đây giống như một tấm gương phản chiếu sự giả dối, một sợi dây vô hình đang cố gắng trói buộc nàng vào một ảo ảnh. Nàng muốn buông bỏ. Nàng muốn thoát ra khỏi cái xiềng xích của những lời hứa, của những kỳ vọng. Nỗi đau này quá lớn, nó đã vượt quá sức chịu đựng của nàng.
Lê An khóc đến cạn khô nước mắt, tiếng nấc dần nhỏ lại, chỉ còn là những tiếng thở dài nặng nhọc. Ánh mắt nàng giờ đây trống rỗng và đờ đẫn, nhìn vào hư vô, nhìn vào một tương lai mờ mịt không có Trần Hạo. Nàng biết, nỗi đau và sự thất vọng sâu sắc này sẽ khiến nàng trở nên yếu lòng hơn bao giờ hết. Có lẽ, nàng sẽ cần một bờ vai để tựa vào, một sự quan tâm, một chút ấm áp từ một người khác, để chữa lành những vết thương lòng đang rỉ máu này. Và có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc. Nàng đã bị bỏ lại phía sau, hoàn toàn, không thể cứu vãn. Dòng sông vẫn chảy, và cuộc đời nàng, cũng phải tiếp tục. Nhưng nó sẽ không còn giống như những gì nàng từng mơ ước.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.