Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 163: Những Tiếng Tút Dài Vô Vọng
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, nhưng không thể xoa dịu đi nỗi đau đang cuộn trào trong lòng Lê An. Nàng gác máy, rồi ngồi bó gối bên cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây, hắt xuống mặt đất một vẻ u buồn. Gió vẫn thổi, tiếng lá cây vẫn xào xạc, nhưng tất cả đều không thể xoa dịu đi nỗi đau đang cuộn trào trong lòng nàng. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào màn hình chiếc điện thoại cũ, nơi những tin nhắn cũ của Trần Hạo vẫn còn đó, nhưng không còn sức mạnh để sưởi ấm lòng nàng. Nước mắt lại lăn dài trên má, nhưng không thành tiếng nấc. Chỉ có sự chấp nhận đau đớn hiện rõ trong đôi mắt nàng, một sự chấp nhận về một sự thật không thể thay đổi. Nàng đã bị bỏ lại phía sau, hoàn toàn, không thể cứu vãn. Dòng sông vẫn chảy, và cuộc đời nàng, cũng phải tiếp tục. Nhưng nó sẽ không còn giống như những gì nàng từng mơ ước. Thế giới của Trần Hạo đã có một quỹ đạo riêng, một thế giới riêng mà nàng không còn thuộc về. Nỗi đau và sự thất vọng sâu sắc này sẽ khiến nàng trở nên yếu lòng hơn bao giờ hết, nhưng cũng chính là động lực để nàng phải tự tìm cho mình một lối đi, một bờ vai để tựa vào, một chút ấm áp từ một người khác, để chữa lành những vết thương lòng đang rỉ máu này. Có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc. Và có lẽ, cũng chính là lúc nàng phải tìm kiếm một khởi đầu mới cho riêng mình, không còn Trần Hạo.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên vòm lá, len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng, Lê An đã thức giấc. Tuy nhiên, ánh sáng dịu nhẹ của một buổi ban mai trong lành không thể xua đi cái nặng trĩu đang đè nén trái tim nàng. Nỗi cô đơn từ đêm qua vẫn đeo bám dai dẳng, quấn lấy từng hơi thở, từng nhịp đập. Nàng nằm bất động trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà trắng toát, nơi những vết nứt nhỏ li ti dường như đang vẽ nên một bản đồ của sự đổ vỡ. Căn phòng vốn ấm cúng, yên bình, giờ đây lại bao trùm bởi một sự tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài vườn, tạo nên một sự tương phản nghiệt ngã với tâm trạng của nàng.
Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vẫn còn in dấu vân tay của nàng từ đêm qua, nằm chỏng chơ trên đầu giường, như một vật chứng câm lặng cho mọi nỗi niềm. Nó là sợi dây kết nối mong manh duy nhất giữa nàng và thế giới xa xăm của Trần Hạo, nhưng sợi dây ấy dường như đang bị kéo căng đến tột độ, chỉ chực đứt rời bất cứ lúc nào. Lê An nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm của nó, đấu tranh nội tâm giữa niềm hy vọng mong manh rằng anh sẽ nhớ đến nàng, sẽ gọi lại, và sự tuyệt vọng đang gặm nhấm từng chút một trong tâm hồn. Mỗi giây phút trôi qua, niềm hy vọng lại càng yếu ớt, nhường chỗ cho sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi.
Nàng khẽ thở dài, hơi thở mang theo một chút lạnh lẽo của sương sớm và sự chua chát của lòng mình. Trần Hạo… anh có nhớ em không, dù chỉ một chút? Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu nàng, một tiếng vọng đau đớn không lời đáp. Nàng muốn tin rằng anh vẫn nhớ, vẫn quan tâm, nhưng những hình ảnh về anh cười nói vui vẻ bên những người bạn mới, những cô gái lạ ở thành phố, lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, bóp nghẹt niềm tin ấy. Nàng tự hỏi, liệu có phải những lời hứa ngày nào, những kỷ niệm thân thương bên bờ sông cũ, đã phai nhạt dần trong tâm trí anh, nhường chỗ cho những điều mới mẻ, hấp dẫn hơn nơi thành thị phồn hoa?
Lê An chậm rãi đưa tay, như thể đang chạm vào một vật thể dễ vỡ. Ngón tay cô run rẩy lướt trên bàn phím số đã mòn. Từng phím số, từng con chữ trên màn hình nhỏ bé, đều gợi nhắc đến những lần cô và anh cùng nhau nhắn tin, cùng nhau sẻ chia những câu chuyện vụn vặt của tuổi học trò. Giờ đây, chúng chỉ còn là những ký ức xa xăm, những dấu vết của một thời đã qua. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân trước khi bấm số. Lồng ngực nàng thắt lại, cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở. Nàng biết, cuộc gọi này có thể là hy vọng cuối cùng, hoặc cũng có thể là dấu chấm hết cho mọi điều nàng từng tin tưởng. Nàng bấm số, ánh mắt dán chặt vào màn hình, chờ đợi. Mỗi tiếng "bíp" nhỏ phát ra từ điện thoại đều như một nhát dao đâm vào trái tim nàng, báo hiệu cho sự bắt đầu của một cuộc thử thách đầy nghiệt ngã.
***
Tiếng “tút tút” kéo dài, đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, như một nhịp đập buồn bã, chậm rãi của trái tim Lê An. Nàng áp sát chiếc điện thoại cũ vào tai, nín thở chờ đợi. Mỗi tiếng "tút" trôi qua, niềm hy vọng trong nàng lại vơi đi một chút, nhường chỗ cho sự lo lắng và bất an. Ngoài cửa sổ, tiếng chim hót líu lo vẫn vang vọng, tiếng xe cộ từ đường lớn vọng lại nghe thật xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động mà nàng không thể cảm nhận. Căn phòng cũ kỹ, mang mùi ẩm mốc nhẹ của thời gian, giờ đây như một cái kén bao bọc lấy nàng, ngăn cách nàng với thế giới bên ngoài, và cả với thế giới của Trần Hạo.
Không ai bắt máy.
Một cảm giác hụt hẫng đến tê dại dâng lên trong lòng. Nàng biết anh bận, biết anh đang ở thành phố xa xôi, nhưng sao cái cảm giác bị bỏ rơi này lại đau đớn đến vậy? Trần Hạo, người từng nói "không quên em", người từng hứa sẽ luôn ở bên nàng, giờ đây lại im lặng đến đáng sợ. Nàng gọi lại, rồi lại gọi, mỗi tiếng "tút" vô vọng như một nhát dao cứa vào lòng, xé toạc niềm hy vọng mong manh. Bàn tay nàng run rẩy, những ngón tay bấu chặt vào chiếc điện thoại, như thể đang cố níu giữ một điều gì đó đang tuột khỏi tầm tay.
Ở thành phố xa xôi, cách nàng hàng trăm cây số, Trần Hạo đang chìm đắm trong một buổi học căng thẳng. Anh ngồi trong một giảng đường lớn, xung quanh là hàng chục gương mặt xa lạ, cùng những quyển sách chất chồng trên bàn. Điện thoại của anh đặt trong túi áo khoác, rung khẽ rồi im bặt. Anh hoàn toàn không chú ý. Áp lực học tập nơi trường chuyên là quá lớn. Những bài tập khó nhằn, những kiến thức mới mẻ, những kỳ vọng từ gia đình và bản thân, tất cả đều đang đè nặng lên vai anh. Anh không có thời gian cho bất cứ điều gì khác ngoài việc học. Anh không biết rằng, ở một nơi nào đó, có một cô gái đang chờ đợi cuộc gọi của anh, đang đau đớn vì sự im lặng của anh. Anh không biết rằng, mỗi tiếng "tút dài vô vọng" mà anh bỏ lỡ, lại là một vết cứa sâu vào trái tim Lê An.
Lê An cắn môi, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang chực trào ra. Nước mắt vẫn lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. "Anh Hạo... xin anh, bắt máy đi... đừng để em một mình..." Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc, yếu ớt. Nàng không muốn khóc, không muốn yếu đuối, nhưng những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, như một dòng sông không ngừng chảy. Nàng nhớ lại những lời hứa của anh bên bờ sông cũ, nhớ lại ánh mắt kiên định của anh khi nói "không quên em". Giờ đây, tất cả đều trở thành một nỗi ám ảnh, một sự dằn vặt khôn nguôi.
Nàng gục đầu xuống gối, chiếc điện thoại vẫn nằm chặt trong tay. Nỗi đau này, nàng không biết phải chia sẻ cùng ai. Chi Mai, bạn thân của nàng, cũng chỉ có thể an ủi bằng những lời nói sáo rỗng, bởi nàng không dám kể hết sự thật. Nàng sợ, sợ rằng nếu nói ra, nỗi đau đó sẽ càng trở nên hiện hữu, càng trở nên khó chấp nhận hơn. Nàng tự cô lập mình trong nỗi đau, tự mình gánh vác mọi sự nặng nề. Cứ như là, anh ấy đã có một thế giới mới, ở đó không có mình. Câu nói ấy, nàng đã từng thốt ra trong tâm trí, giờ đây lại hiện về, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Khoảng cách vô hình giữa nàng và Trần Hạo, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của những tâm hồn, của những cuộc sống đang dần rẽ lối. Và nàng, nàng đang dần bị bỏ lại phía sau, một mình.
***
Sau khi những cuộc gọi liên tiếp thất bại, mỗi tiếng "tút dài" vang lên như một nhát búa đóng vào cánh cửa hy vọng đang khép lại, Lê An cố gắng gượng dậy. Nàng biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn. Mẹ nàng đang chờ nàng đi chợ, và cuộc sống ở thị trấn ven sông này vẫn tiếp diễn, dù lòng nàng có tan nát đến đâu. Nàng rửa mặt, nhìn vào gương, thấy một cô gái với đôi mắt sưng húp, vẻ mặt phờ phạc. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo sự mệt mỏi và cam chịu.
Nàng bước ra khỏi nhà, hòa mình vào nhịp sống quen thuộc của thị trấn. Buổi trưa nắng gắt, nhưng không khí vẫn mang theo chút gió mát từ dòng sông. Tiếng rao hàng ồn ào, tiếng trò chuyện rôm rả của những người đi chợ, tiếng cười đùa của trẻ con vang vọng khắp nơi. Mùi thức ăn quen thuộc từ các sạp hàng, mùi đất ẩm từ những gánh rau tươi, tất cả đều là những âm thanh và hương vị của cuộc sống mà trước đây nàng luôn yêu thích. Nhưng giờ đây, chúng lại trở thành một bản giao hưởng ồn ã, càng làm nổi bật sự cô đơn và lạc lõng trong tâm hồn nàng. Nàng cố gắng mỉm cười, cố gắng hòa mình vào dòng người, nhưng ánh mắt nàng vẫn vô định, trái tim nàng vẫn nặng trĩu.
Nàng dừng lại gần sạp hàng của Cô Bảy, người bán xôi quen thuộc, với hy vọng mua chút xôi nóng cho mẹ. Cô Bảy, một người phụ nữ phúc hậu với nụ cười hiền lành, đang tay thoăn thoắt gói xôi cho khách. Bên cạnh cô Bảy là Bà Mai, hàng xóm của Trần Hạo, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, khuôn mặt hiền hậu và nụ cười luôn thường trực. Bà Mai đang trò chuyện rôm rả, giọng nói mang đậm chất miền Bắc, ấm áp và đầy tình cảm.
“Ôi, con bé An đấy à! Lâu lắm không thấy con ra chợ mua đồ giúp mẹ.” Bà Mai cất tiếng chào nàng, nụ cười giãn rộng, để lộ hàm răng đã nhuốm màu thời gian. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Bác Tư vẫn nhắc con mãi đấy nhé.”
Lê An chỉ có thể mỉm cười gượng gạo, lòng nàng thắt lại. Câu hỏi của Bà Mai, lẽ ra phải là một lời hỏi han thân tình, giờ đây lại như một nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu. Nàng không biết phải trả lời thế nào, khi mà chính nàng cũng đang lạc lối trong câu chuyện tình cảm của mình.
Bà Mai không để ý đến vẻ mặt thoáng buồn của Lê An, tiếp tục câu chuyện với Cô Bảy, giọng nói hào hứng: “Mà này, Cô Bảy biết không? Thằng Hạo nhà bác Tư ấy, nó lớn nhanh quá! Mới ngày nào còn chạy theo con bé An, giờ đã lên thành phố học trường chuyên rồi.”
Lê An đứng sững lại, đôi tai nàng như bị hút chặt vào những lời nói của Bà Mai. Nàng cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
“À, thằng Hạo đó hả? Thằng bé ngoan ngoãn, học giỏi. Mấy bữa trước thấy bác Tư khoe nó được học bổng gì đó trên thành phố, giỏi giang ghê!” Cô Bảy phụ họa, giọng nói đầy ngưỡng mộ.
Bà Mai gật gù, nụ cười càng tươi hơn. “Đúng vậy đó! Mà nghe nói trên thành phố nó học giỏi lắm, còn có con bé nào đó hay đi cùng lắm, trông xinh xắn lắm đó An à! Bác Tư kể là con bé ấy cũng học giỏi không kém, lại còn rất biết cách quan tâm nữa.”
“Thật hả?” Cô Bảy ngạc nhiên. “Thế là thằng Hạo nó có bạn gái rồi sao? Nhanh ghê!”
Những lời nói của Bà Mai và Cô Bảy, dù chỉ là lời đồn vu vơ và không chính xác, nhưng lại khiến Lê An chết lặng. Túi rau trên tay nàng khẽ rơi nhẹ xuống đất, tạo nên một tiếng động nhỏ nhưng lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí nàng. Đầu óc nàng quay cuồng, những hình ảnh về Trần Hạo cười nói vui vẻ bên những nữ sinh lạ trong bức ảnh trên diễn đàn lại hiện về rõ mồn một, chồng chéo lên lời nói của Bà Mai. Cổ họng nàng khô khốc, tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng cảm thấy như có một nhát dao chí mạng vừa đâm thẳng vào trái tim mình.
Đôi mắt cô đờ đẫn nhìn về phía xa, nơi thành phố phồn hoa, nơi cô cảm thấy mình hoàn toàn bị bỏ lại. Cái cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi, bị thay thế, dâng lên mạnh mẽ, nhấn chìm nàng trong một biển cả của nỗi đau và sự tuyệt vọng. Trần Hạo, anh ấy thật sự đã có người khác rồi sao? Anh ấy thật sự đã quên em rồi sao? Những câu hỏi ấy cứ vang vọng trong đầu nàng, không ngừng nghỉ, không lời đáp. Những lời hứa bên bờ sông cũ, những kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thơ, tất cả giờ đây đều trở thành những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào tâm hồn nàng. Khoảng cách vô hình giữa nàng và anh, giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể vượt qua.
***
Lê An không biết mình đã đi bao lâu, đi về đâu. Chân nàng cứ bước, vô định, như một cái xác không hồn. Những lời nói của Bà Mai cứ văng vẳng bên tai, hòa lẫn với tiếng "tút dài vô vọng" của chiếc điện thoại. Thị trấn nhộn nhịp giờ đây như một bức tranh mờ ảo, không còn chút ý nghĩa nào với nàng. Nàng chỉ muốn thoát khỏi tất cả, thoát khỏi những ánh mắt tò mò, những lời nói vô tình, thoát khỏi nỗi đau đang giày vò.
Cuối cùng, đôi chân nàng đưa nàng đến bờ sông, nơi từng chứng kiến biết bao lời hứa và kỷ niệm ngọt ngào của nàng và Trần Hạo. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời và mặt sông. Ánh chiều tà hắt lên những rặng cây ven bờ, tạo nên một vẻ đẹp u buồn, ảo não. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng cây, tiếng chim hót thưa thớt, tất cả đều mang một vẻ mênh mông, thoáng đãng, nhưng giờ đây lại càng làm tăng thêm sự trống vắng trong lòng Lê An.
Nàng ngồi xuống trên phiến đá quen thuộc, nơi hai đứa từng ngồi hàng giờ để trò chuyện vu vơ, để mơ về một tương lai tươi đẹp. Chiếc điện thoại cũ kỹ vẫn nằm chặt trong tay nàng, như một vật báu nhưng cũng là một gánh nặng. Những tiếng "tút dài" vô vọng từ sáng và lời đồn thổi nghiệt ngã từ chợ hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi tuyệt vọng, vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng vuốt ve chiếc điện thoại, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hoàng hôn đang dần tắt, nhuộm đỏ cả dòng sông.
Từng giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào làn gió lạnh. Nàng không còn cố gắng kìm nén nữa. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, mang theo tất cả nỗi đau, sự thất vọng và cả sự cam chịu. Nàng nhớ lại những lời hứa của Trần Hạo, những lời nói "không quên em", "anh sẽ luôn ở đây chờ em". Giờ đây, những lời nói ấy chỉ còn là những tiếng vang rỗng tuếch, những ký ức xa xăm không còn ý nghĩa. Anh nói anh không quên em... nhưng sao em lại cảm thấy anh đã đi quá xa rồi? Xa đến mức em không thể nào chạm tới được... Câu hỏi ấy vang vọng trong lòng nàng, một tiếng vọng đau đớn không lời đáp.
Dòng sông vẫn chảy, vẫn cuốn trôi đi tất cả, như cuộc đời của nàng, cũng đang trôi theo một dòng chảy không thể cưỡng lại. Nàng nhìn dòng nước, nhìn những con thuyền nhỏ lướt nhẹ trên mặt sông, và chợt nhận ra rằng, có lẽ, thế giới của Trần Hạo đã thực sự không còn chỗ cho cô nữa. Anh đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới, ở đó có những người bạn mới, có những cô gái xinh đẹp, và có lẽ, nàng đã không còn là một phần trong thế giới ấy.
Nỗi đau này, nó không phải là sự giận dữ hay oán trách, mà là một nỗi buồn sâu sắc, một sự tiếc nuối khôn nguôi về những điều đã từng đẹp đẽ nhưng giờ đây đã vỡ tan. Nàng đã chờ đợi, đã hy vọng, đã tin tưởng vào một lời hứa, nhưng rồi tất cả chỉ còn lại là sự im lặng và những lời đồn thổi. Có lẽ, tình yêu của họ đã chậm một nhịp, chậm hơn một chút so với cuộc đời. Nếu như ngày đó, nếu như anh nói sớm hơn một chút, nếu như nàng không chờ đợi trong vô vọng, liệu mọi chuyện có khác?
Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là những "nếu như" vô nghĩa. Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm bao trùm lấy dòng sông, và cả tâm hồn nàng. Lê An vẫn ngồi đó, ôm chặt chiếc điện thoại cũ, nước mắt đã khô cạn trên má. Nàng đã bị bỏ lại phía sau, hoàn toàn, không thể cứu vãn. Và có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc. Và có lẽ, cũng chính là lúc nàng phải tìm kiếm một khởi đầu mới cho riêng mình, không còn Trần Hạo. Nỗi tuyệt vọng này sẽ là động lực, để nàng phải tự mình đứng dậy, tự mình tìm kiếm một lối đi khác, một bờ vai để tựa vào, một chút ấm áp từ một người khác, không còn là Trần Hạo.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.