Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 164: Lời Giải Thích Hững Hờ

Bờ sông đêm qua đã nuốt chửng những giọt nước mắt cuối cùng của Lê An, mang theo cả những vụn vỡ của niềm tin và hy vọng. Hoàng hôn đã tắt, màn đêm đã buông, và khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, nàng vẫn còn chìm trong giấc ngủ nặng nề, một giấc ngủ không mộng mị nhưng đầy mệt mỏi.

***

Sáng sớm hôm sau, trời trong vắt, những hạt sương đêm còn đọng trên lá cây ngoài vườn, lấp lánh như triệu hạt kim cương bé nhỏ. Tiếng gà gáy vẳng lên từ phía xa, lanh lảnh và đều đặn, như lời nhắc nhở về một ngày mới đã bắt đầu, về vòng quay bất tận của cuộc sống mà dường như chỉ mình nàng là đang đứng yên. Lê An nằm cuộn tròn trong chăn, tấm lưng mảnh mai cong lại như một dấu hỏi lớn, đôi mắt thâm quầng ẩn dưới hàng mi dài mỏng manh. Chiếc điện thoại cũ kỹ, vật bất ly thân của nàng trong những tháng ngày chờ đợi, giờ đây nằm im lìm trên gối, màn hình đen kịt, cạn pin từ bao giờ. Nó giống như một phần của nàng, kiệt sức sau một đêm dài vật vã.

Cái lạnh ẩm của đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, phảng phất mùi hương bưởi thoang thoảng từ cây bưởi trĩu quả ngoài sân, xen lẫn mùi đất ẩm sau trận mưa đêm. Mùi hương quen thuộc lẽ ra phải mang lại cảm giác an yên, nhưng giờ đây lại càng khiến tâm hồn nàng thêm trống trải, lạnh lẽo. Nàng tỉnh giấc với một cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực, nỗi buồn của đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi vào từng tế bào, kéo nàng chìm sâu vào một hố thẳm vô hình. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh, dù đã cố gắng len lỏi qua khung cửa sổ, cũng không thể xua đi cái lạnh giá đang đóng băng trái tim nàng.

Mở mắt ra, trần nhà quen thuộc hiện lên mờ nhạt. Lê An không muốn cử động, không muốn đối mặt với một ngày mới, một ngày mà nàng biết chắc sẽ lại mang theo những suy nghĩ giày vò về Trần Hạo. Nàng nằm đó, hồi lâu, lắng nghe tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió xào xạc làm lay động những tán lá. "Anh ấy đã làm gì? Có nhớ đến mình không?" – câu hỏi ấy, tựa như một con dao cùn, cứa nhẹ vào tâm can nàng, không đủ để gây ra vết thương mới, nhưng đủ để làm rỉ máu vết thương cũ. Nó là một câu hỏi vô vọng, bởi nàng biết, dù có nhớ hay không, thì việc anh không bắt máy, không gọi lại đã nói lên tất cả.

Lê An chậm rãi vươn tay, những ngón tay gầy guộc run rẩy chạm vào chiếc điện thoại. Vỏ ngoài của nó đã cũ mòn, dấu vết của thời gian và của biết bao lần nàng mân mê trong vô thức. Nàng cắm sạc, động tác chậm chạp, như thể mỗi cử chỉ đều đòi hỏi một nỗ lực phi thường. Tiếng "tít" nhỏ báo hiệu điện thoại đã nhận sạc vang lên trong căn phòng yên ắng, như một tiếng vọng từ một thế giới khác, một thế giới mà nàng từng là một phần không thể thiếu, nhưng giờ đây lại xa vời vợi.

Nàng ngồi dậy, tấm chăn mềm mại trượt xuống chân, để lộ bờ vai gầy guộc. Bước chân nàng nặng nề, đưa nàng đến bên cửa sổ. Ánh mắt vô hồn nhìn ra khoảng sân vắng, nơi những tia nắng đầu tiên đang nhảy múa trên những giọt sương. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn bình yên và thân thuộc, nhưng trong mắt nàng, tất cả đều nhuốm màu u buồn. Nàng tự hỏi, liệu có phải chính mình đang thay đổi, hay thế giới này đã đổi thay mà nàng không hề hay biết? Cái cảm giác lạc lõng, cô độc bủa vây nàng, khiến nàng như một chiếc lá khô bị cuốn trôi giữa dòng đời, không biết đâu là bến đỗ. Nàng vẫn còn nhớ như in cái cảm giác trống rỗng khi nghe những tiếng "tút dài vô vọng" đêm qua, và cả những lời đồn thổi nghiệt ngã từ miệng Bà Mai. Chúng như những sợi dây vô hình, siết chặt lấy trái tim nàng, khiến nàng khó thở.

Một tia hy vọng nhỏ bé, mong manh như sợi chỉ, vẫn còn vương vấn đâu đó trong tiềm thức nàng. Có lẽ, anh ấy thực sự bận. Có lẽ, anh ấy sẽ gọi lại, sẽ giải thích. Nhưng rồi lý trí lại lên tiếng, nhắc nhở nàng về sự thật phũ phàng: anh đã không gọi lại, không một tin nhắn, không một lời thăm hỏi. Sự im lặng ấy, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó cho thấy một sự thờ ơ, một sự vô tâm mà nàng chưa từng nghĩ đến ở Trần Hạo, người mà nàng đã dành trọn cả tuổi thơ để tin tưởng và yêu thương. Nàng thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, hòa vào không khí lạnh buổi sáng.

***

Khoảng giữa buổi sáng, ánh nắng đã lên cao, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa cũ kỹ trong phòng Lê An. Tiếng gà gáy thưa dần, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc của một thị trấn đang thức giấc: tiếng xe máy chạy qua đường, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng trẻ con cười đùa từ nhà hàng xóm. Mùi cơm mới nấu thoảng bay từ dưới bếp lên, lẫn với mùi hương của nắng sớm, tạo nên một bầu không khí bình dị, ấm cúng. Nhưng đối với Lê An, tất cả những âm thanh, mùi vị ấy chỉ càng làm tăng thêm sự cô lập trong tâm hồn nàng.

Sau khi chiếc điện thoại đã sạc đủ pin, Lê An chậm rãi cầm nó lên. Ngón tay nàng lướt nhẹ trên màn hình, rồi nhấn nút nguồn. Màn hình bật sáng, logo nhà mạng hiện lên, rồi giao diện chính. Trái tim nàng bỗng đập thình thịch, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lồng ngực, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm dày đặc. Nàng cố gắng trấn an bản thân, bảo rằng có thể anh ấy bận thật, có thể anh ấy sẽ nhắn tin giải thích. Nhưng sâu thẳm bên trong, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một sự thất vọng mới.

Và rồi, ngay lập tức, một âm báo tin nhắn quen thuộc vang lên, phá tan sự yên ắng trong căn phòng. Là của Trần Hạo. Hơi thở của Lê An như nghẹn lại. Tia hy vọng nhỏ bé ấy bỗng bùng lên mạnh mẽ, thắp sáng cả khuôn mặt nàng. Nàng vội vàng mở tin nhắn, đôi mắt dán chặt vào từng con chữ hiện ra trên màn hình điện thoại cũ kỹ, chờ đợi một lời giải thích, một lời xin lỗi, một câu hỏi thăm quan tâm.

Nhưng rồi, những dòng chữ ngắn ngủi, hời hợt hiện ra, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm: "Anh đi chơi với mấy đứa bạn, quên mang điện thoại. Giờ mới thấy tin nhắn của em. Có gì không?"

"Đi chơi... quên điện thoại... chỉ vậy thôi sao?" Lê An thầm thì, giọng nàng lạc đi trong cổ họng. Tim nàng như bị bóp nghẹt, tia hy vọng vừa nãy vụt tắt không còn dấu vết, thay vào đó là một khoảng trống rỗng đến lạnh người. Không một lời xin lỗi, không một câu hỏi thăm "em có chuyện gì không?" hay "anh xin lỗi vì đã để em lo lắng". Chỉ là một lời giải thích cụt lủn, như một câu trả lời cho có, không chút cảm xúc, không chút quan tâm.

Nàng đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ như những mũi kim sắc nhọn, cứa vào lòng nàng. "Quên mang điện thoại". Nghe sao mà bình thường, nghe sao mà vô tư đến thế. Trong khi nàng đã trải qua một đêm dài dằn vặt, lo lắng đến mất ngủ, khóc đến cạn khô nước mắt, thì anh lại đang "đi chơi với mấy đứa bạn". Cái khoảng cách về cảm xúc giữa hai người bỗng hiện rõ mồn một, to lớn như một vực thẳm không thể nào lấp đầy.

Lê An nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, đau rát. Sự thất vọng dâng trào, nó không còn là nỗi buồn đơn thuần nữa, mà là một sự phũ phàng, một sự chấp nhận đau đớn rằng mình đã bị bỏ rơi, bị lãng quên. Nàng đã từng nghĩ rằng anh sẽ khác, sẽ không như những người khác, sẽ không quên nàng. Nhưng rồi, thực tế phũ phàng đã cho nàng một bài học cay đắng.

"Anh ấy có vẻ không quan tâm một chút nào..." – câu nói này vang vọng trong tâm trí nàng, không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy chua xót. Những lời hứa "không quên em", "anh sẽ luôn ở đây chờ em" bên bờ sông cũ giờ đây chỉ còn là những tiếng vang rỗng tuếch, những ký ức xa xăm không còn ý nghĩa. Chúng hóa thành "lời nói không thành", tan biến vào hư vô, để lại trong lòng nàng một nỗi cay đắng khó tả. "Khoảng cách vô hình" mà nàng từng cảm nhận giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, chắn ngang giữa hai người, khiến nàng không thể nào chạm tới anh được nữa.

Nàng nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Nhưng chúng vẫn chảy, nóng hổi, lăn dài trên má. Giọt nước mắt của sự thất vọng, của sự chấp nhận một sự thật đau lòng: có lẽ, nàng đã không còn là ưu tiên trong cuộc sống của Trần Hạo nữa. Anh đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới, và nàng chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt trong ký ức của anh.

***

Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt bao trùm cả thị trấn, nhuộm lên vạn vật một vẻ đẹp thanh bình nhưng cũng đượm buồn. Những cơn gió nhẹ lùa qua những tán cây, xào xạc như những lời thì thầm của đất trời. Lê An, với trái tim nặng trĩu, lại tìm về bờ sông, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm vui buồn của nàng và Trần Hạo. Nàng ngồi thụp xuống bãi cát mịn, nơi từng in dấu chân của hai đứa trẻ hồn nhiên, vô tư lự. Chiếc điện thoại vẫn nằm chặt trong tay nàng, nhưng màn hình đã tắt, như thể nàng không muốn nhìn thấy bất cứ điều gì nữa, không muốn nhận thêm bất kỳ tổn thương nào.

Cát dưới tay nàng mát lạnh, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi nước sông đặc trưng, mùi của rong rêu và đất ẩm. Tất cả những mùi hương quen thuộc ấy, những âm thanh của tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng chim hót thưa thớt từ những lùm cây ven bờ, lẽ ra phải mang lại sự an ủi, nhưng giờ đây lại càng khiến nỗi cô đơn trong lòng nàng thêm sâu sắc. Tin nhắn của Trần Hạo đã xóa đi tia hy vọng cuối cùng còn sót lại, thay vào đó là một sự chấp nhận lạnh lùng, một sự thật khắc nghiệt rằng nàng đang dần bị bỏ lại phía sau, một mình, giữa dòng đời trôi chảy. Nàng không còn tin vào lời hứa "không quên em" nữa. Nó chỉ còn là một vọng âm xa xăm, một nỗi đau âm ỉ.

Nàng ném một viên đá nhỏ xuống sông, nhìn những gợn sóng lan ra xa dần, rồi tan biến vào hư vô. Giống như tình cảm của nàng, những hy vọng của nàng, cũng đang tan biến dần, không thể níu giữ. Ánh mắt nàng xa xăm nhìn về phía hoàng hôn đang dần ngả màu đỏ rực, nhuộm thắm cả một khoảng trời và mặt sông. Cảnh tượng ấy đẹp đến nao lòng, nhưng lại chất chứa một nỗi buồn vô hạn, một sự kết thúc không thể tránh khỏi.

"Lời hứa đó... chỉ là lời nói suông sao?" – câu hỏi ấy không phải là một lời trách móc, mà là một tiếng thở dài, một sự chấp nhận cay đắng. Nàng không khóc. Những giọt nước mắt đã cạn khô từ đêm qua, từ cái khoảnh khắc nàng nhận ra mình đang bị bỏ rơi. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau âm ỉ, nhưng sâu sắc hơn, chai sạn hơn.

Nàng nhớ lại những lời anh từng nói, những cử chỉ quan tâm vụng về của anh ngày xưa, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Tất cả giờ đây đều trở thành những mảnh ký ức vụn vỡ, không thể nào ghép lại được. "Anh ấy có thật sự hiểu mình đã lo lắng thế nào không?" – câu hỏi ấy lại vang lên trong tâm trí nàng, nhưng nàng biết, câu trả lời chỉ là sự im lặng. Anh ấy không biết. Anh ấy không quan tâm. Hoặc có lẽ, anh ấy đã không còn đủ thời gian và tâm trí để quan tâm nữa rồi.

Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa dòng sông mênh mông và bầu trời rộng lớn. Những lời đồn thổi về "bạn mới" của Trần Hạo ở thành phố, dù chưa được kiểm chứng, giờ đây lại càng trở nên có lý. Anh ấy đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới, ở đó có những người bạn mới, có những trải nghiệm mới, và có lẽ, cũng có những cô gái mới. Nàng không còn là một phần của thế giới ấy nữa.

Sự thờ ơ của Trần Hạo, dù có thể là vô tình, đã tạo nên một vết nứt sâu sắc trong trái tim Lê An. Nó không phải là một vết thương do giận dữ, mà là một vết thương do sự bỏ quên, do sự thiếu vắng của sự quan tâm. Nàng đã chờ đợi, đã hy vọng, đã tin tưởng vào một lời hứa, nhưng rồi tất cả chỉ còn lại là sự im lặng và những lời giải thích hời hợt. Có lẽ, tình yêu của họ đã "chậm một nhịp", chậm hơn một chút so với cuộc đời, chậm hơn một chút so với những đổi thay không ngừng của thời gian. "Nếu như ngày đó", nếu như anh nói sớm hơn một chút, nếu như nàng không chờ đợi trong vô vọng, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là những "nếu như" vô nghĩa, những tiếng vọng đau đớn không lời đáp.

Lê An biết, đã đến lúc nàng phải chấp nhận sự thật này. Không còn Trần Hạo. Nàng đã bị bỏ lại phía sau, hoàn toàn, không thể cứu vãn. Những gợn sóng trên mặt sông vẫn tiếp tục lan ra, rồi tan biến. Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm lại bao trùm lấy dòng sông, và cả tâm hồn nàng. Nàng vẫn ngồi đó, ôm chặt chiếc điện thoại cũ trong lòng, như ôm lấy một kỷ vật của quá khứ, một kỷ vật giờ đây đã nhuốm màu tiếc nuối và chia ly. Nàng quyết định không trả lời tin nhắn của Trần Hạo. Một sự im lặng để đáp lại một sự thờ ơ. Một sự im lặng mang theo tất cả nỗi đau, sự thất vọng, và cả một lời tuyên bố ngầm rằng, có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc. Và có lẽ, cũng chính là lúc nàng phải tìm kiếm một khởi đầu mới cho riêng mình, không còn Trần Hạo. Nỗi tuyệt vọng này sẽ là động lực, để nàng phải tự mình đứng dậy, tự mình tìm kiếm một lối đi khác, một bờ vai để tựa vào, một chút ấm áp từ một người khác, không còn là Trần Hạo.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free