Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 165: Bờ Sông Cũ, Nỗi Lòng Mới
Sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp ẩn mình sau rặng tre làng, Lê An khẽ trở mình trên chiếc giường tre cũ kỹ, cảm giác nặng trĩu vương vấn từ đêm qua vẫn đeo bám. Đêm dài dằng dặc, như thể từng giây trôi qua đều bị kéo dãn ra vô tận, và nàng đã nằm đó, trằn trọc giữa mớ suy nghĩ hỗn độn, giữa những mảnh vỡ của hy vọng và sự chấp nhận khắc nghiệt. Tiếng gà gáy xa xa, trầm đục và đều đặn, vọng lại từ những mái nhà lợp ngói âm dương nằm sâu trong làng, như một lời nhắc nhở về sự khởi đầu của một ngày mới, nhưng đối với nàng, đó chỉ là sự tiếp nối của nỗi buồn đã cũ.
Mùi ẩm của gỗ cũ, thoang thoảng lẫn với hương trà thảo mộc mẹ nàng vẫn thường pha mỗi sáng, lẩn quất trong không khí. Cái mùi hương quen thuộc ấy, lẽ ra phải mang lại sự yên bình, nhưng giờ đây lại như một tấm màn mỏng bao phủ lấy sự trống rỗng trong tâm hồn nàng. Ánh nắng yếu ớt, mỏng manh như tơ lụa, cố gắng lách qua khe cửa sổ gỗ đã bạc màu, vẽ nên những vệt sáng nhợt nhạt trên nền nhà đất. Nàng đưa mắt nhìn về phía đầu giường, nơi chiếc điện thoại cũ vẫn nằm im lìm, màn hình đen kịt. Đêm qua, sau khi ném viên đá xuống sông và chấp nhận sự thật nghiệt ngã, nàng đã quyết định không trả lời tin nhắn của Trần Hạo. Quyết định ấy, giờ đây, không còn là sự giận dỗi bồng bột của một cô gái trẻ, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ, một lời tuyên bố ngầm về khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa hai người.
Nàng ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Cầm chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa đã cũ, nàng nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể muốn tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Nhưng chỉ có bóng phản chiếu mờ ảo của chính nàng, với đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt đờ đẫn. Nàng thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả những u uất, những hoài nghi đã tích tụ. Đặt chiếc điện thoại xuống, nàng đưa tay kéo ngăn kéo bàn học cũ kỹ, tìm kiếm thứ gì đó. Ngón tay nàng chạm vào một cuốn sổ lưu bút đã ố vàng, bìa sổ vẽ những hình trái tim vụng về và dòng chữ "Tình bạn vĩnh cửu" nguệch ngoạc. Đó là cuốn sổ mà nàng và Trần Hạo đã cùng nhau viết, cùng nhau vẽ, cùng nhau ghi lại những kỷ niệm thơ ấu.
Từng trang giấy mỏng manh được lật giở, những nét chữ non nớt của cả hai, những hình vẽ ngộ nghĩnh của những ngày vô tư lự, những câu chuyện nhỏ về những buổi tan học chung đường, những lần trốn học đi bắt ve sầu, hay những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Tất cả hiện ra, sống động như thể mới chỉ hôm qua. Nàng nhớ như in cái ngày Trần Hạo viết vào sổ: "An à, Hạo sẽ không bao giờ quên An đâu. An là bạn thân nhất của Hạo." Nàng mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa lẫn chút chua chát. "Anh nói không quên em... nhưng liệu anh có còn nhớ những điều này không?" – câu hỏi ấy không thoát ra thành lời, chỉ vang vọng trong tâm trí nàng, như một tiếng vọng xa xăm từ quá khứ.
Sự tương phản giữa những dòng chữ ngây thơ, chân thật của tuổi thơ và thực tại phũ phàng của hiện tại khiến lòng nàng quặn thắt. Những lời hứa ngày nào, giờ đây chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vỡ, không thể nào ghép lại được một cách trọn vẹn. Nàng cố gắng xua đi hình ảnh Trần Hạo của hiện tại, một Trần Hạo bận rộn nơi thành phố xa xôi, với những cuộc gọi bị bỏ lỡ, những tin nhắn thưa thớt, và lời giải thích hờ hững. Thay vào đó, nàng muốn bám víu vào hình ảnh một Trần Hạo của ngày xưa, một cậu bé luôn âm thầm quan tâm, luôn bảo vệ nàng, một cậu bé mà nàng từng tin rằng sẽ là bến đỗ an yên của cuộc đời mình.
Nhưng rồi, những câu nói của đêm qua lại ùa về, những lời bàn tán vu vơ từ hàng xóm về "bạn mới" của Trần Hạo ở thành phố, dù chưa được kiểm chứng, giờ đây lại càng trở nên có lý. Anh ấy đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới, ở đó có những người bạn mới, có những trải nghiệm mới, và có lẽ, cũng có những cô gái mới. Nàng không còn là một phần của thế giới ấy nữa, một sự thật đau đớn mà nàng phải chấp nhận, dù có cam chịu đến mấy.
Nàng miết nhẹ ngón tay lên từng dòng chữ đã phai màu, cảm nhận sự mỏng manh của thời gian, của những lời hứa. Cuốn sổ lưu bút này, một kỷ vật của quá khứ, giờ đây như một minh chứng cho sự "chậm một nhịp" của tình yêu họ. Nếu như ngày đó, nếu như cả hai đều dũng cảm hơn một chút, nếu như Trần Hạo đã nói lên tình cảm của mình sớm hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác? Những "nếu như" đó, giờ đây, chỉ còn là những tiếng vọng đau đớn không lời đáp, những lưỡi dao sắc bén cứa vào vết thương lòng nàng.
Nàng gập cuốn sổ lại, đặt về chỗ cũ. Không phải vì nàng muốn quên đi, mà vì nàng biết, có những kỷ niệm, càng cố gắng níu giữ, càng khiến lòng thêm đau. Nàng cần phải đứng dậy, nàng cần phải đối mặt với thực tại. Mặc dù nỗi buồn vẫn còn nguyên vẹn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một ý nghĩ mong manh bắt đầu nhen nhóm. Ý nghĩ về một khởi đầu mới, một con đường mới mà nàng phải tự mình tìm kiếm, không còn Trần Hạo. Cô đơn và lạc lõng giữa căn phòng quen thuộc, Lê An hiểu rằng, sự thờ ơ của Trần Hạo, dù vô tình hay hữu ý, đã chính thức tạo nên một vết nứt quá lớn, một khoảng cách vô hình không thể nào lấp đầy giữa họ. Nàng phải tự mình bước tiếp, tự mình tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình, không còn chỉ sống trong vòng đợi chờ, không còn chỉ bám víu vào một lời hứa đã trở nên trống rỗng. Ánh nắng yếu ớt bên ngoài đã bắt đầu mạnh hơn một chút, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù cho trái tim nàng có đang tan vỡ.
***
Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao, chói chang và gay gắt, đổ tràn xuống khu chợ dân sinh, khiến không khí trở nên oi bức hơn bao giờ hết. Lê An xách giỏ đi chợ giúp mẹ, nhưng tâm trí nàng lại trôi dạt về những câu chuyện của đêm qua. Con đường dẫn ra chợ, vốn quen thuộc từ thuở bé, giờ đây như dài hơn, mỗi bước chân nàng đi đều nặng trĩu. Tiếng rao hàng ồn ã từ khắp các sạp hàng, tiếng trả giá xôn xao của những bà nội trợ, tiếng trò chuyện rôm rả của những người bán hàng, tiếng dao thớt va vào nhau loảng xoảng – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn, nhưng lại không thể lấn át được những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu nàng.
Mùi thực phẩm tươi sống lẫn với mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nồng và mùi đất ẩm đặc trưng của chợ quê, len lỏi vào từng hơi thở. Nàng đi chậm rãi qua các gian hàng, ánh mắt lơ đãng lướt qua những mớ rau xanh mướt, những rổ trái cây chín mọng. Giữa dòng người tấp nập, nàng thấy những cặp đôi trẻ tay trong tay, cười nói vui vẻ, ánh mắt trao nhau những cử chỉ tình tứ. Những bà mẹ trẻ đẩy xe nôi, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc. Những hình ảnh ấy, lẽ ra phải mang lại niềm vui, nhưng lại càng khoét sâu vào nỗi cô đơn của nàng, nhắc nhở nàng về một tương lai mà nàng đang dần cảm thấy mơ hồ và xa vời. Nàng vô tình dừng lại trước một sạp hoa quả, nơi hai người phụ nữ đang xúm xít trò chuyện.
"Con bé Hoa nhà thím đấy, mới học xong cấp ba là đã có người hỏi cưới rồi. Thằng bé bên xóm trên, hiền lành, chịu khó lắm." – Một người phụ nữ nói, giọng đầy vẻ tự hào.
"Ấy thế chứ, con gái có thì, cứ phải có nơi có chốn sớm chút mới yên tâm. Chứ cứ để lỡ dở, rồi lại khổ." – Người còn lại đáp lời, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm một ví dụ minh chứng.
Những lời bàn tán ấy, dù không trực tiếp nhắm vào nàng, lại như những mũi kim châm vào tâm can Lê An. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình. Ở cái thị trấn nhỏ này, chuyện dựng vợ gả chồng của con gái là một đề tài muôn thuở, và tuổi của nàng, cái tuổi mà bạn bè cùng lứa đã bắt đầu tính chuyện trăm năm, lại càng khiến nàng trở thành tâm điểm của những lời hỏi han, những sự quan tâm "vô tư" ấy.
Đang miên man trong suy nghĩ, một bàn tay quen thuộc vỗ nhẹ lên vai nàng. Lê An giật mình quay lại, đối diện với nụ cười hiền hậu của Bà Mai, người hàng xóm vẫn thường qua lại nhà nàng. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu trầm, trông thật thân thiện và phúc hậu.
"Ôi chao, con bé An đấy ư? Bà tìm mãi không thấy. Con đi chợ giúp mẹ à?" – Bà Mai hỏi, giọng nói ấm áp nhưng lại mang theo chút tò mò quen thuộc.
Lê An cố gắng nở một nụ cười thật tươi, che giấu đi sự mệt mỏi trong lòng. "Dạ, con đi mua ít rau với cá cho mẹ ạ."
Bà Mai vẫn giữ nụ cười hiền từ, nhưng ánh mắt lại hướng về phía nàng với vẻ đánh giá thân tình. "Con bé An nhà mình lớn rồi, xinh xắn thế này. Bao giờ thì có đôi có cặp đây? Bà thấy con bé Hoa nhà thím Năm mới tuần trước còn chạy lon ton, giờ đã chuẩn bị theo chồng rồi đó."
Câu nói của Bà Mai, dù là vô tình và xuất phát từ sự quan tâm của một người lớn tuổi, lại như một tảng đá đè nặng lên lòng Lê An. Nó chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu kín nhất của nàng trong những ngày gần đây. Nàng cảm thấy chột dạ, một cảm giác bất an len lỏi khắp cơ thể.
"Con còn lo học hành, công việc mà bà." – Lê An đáp lời, giọng nàng cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại như có sóng gió. Nàng biết rõ, ở thị trấn này, "học hành, công việc" chỉ là cái cớ tạm thời. Điều mà mọi người thực sự quan tâm là "nơi chốn", là "bến đỗ".
Bà Mai phì cười, vỗ nhẹ vào tay Lê An. "Chứ học hành mãi thì ai lấy con? Con gái có thì, cứ để lỡ dở là khổ đó con. Thanh xuân qua nhanh lắm, chớp mắt cái là hết. Phải biết mà giữ lấy hạnh phúc cho mình."
Những lời khuyên ấy, nghe có vẻ chí lý, nhưng lại khiến Lê An cảm thấy nghẹt thở. Nàng nhớ lại Trần Hạo, nhớ lại những lời hứa "không quên em", nhớ lại những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Giờ đây, những ký ức ấy như một thước phim quay chậm, đối lập hoàn toàn với thực tại phũ phàng. Trần Hạo đang ở thành phố xa xôi, bận rộn với cuộc sống mới, với những áp lực mới. Còn nàng, vẫn ở lại thị trấn nhỏ bé này, đối mặt với những lời hỏi han, những sự quan tâm vô hình nhưng đầy áp lực.
Sự thờ ơ của Trần Hạo, dù có thể là vô tình, đã tạo nên một khoảng cách vô hình không chỉ về mặt địa lý, mà còn về mặt cảm xúc. Lời giải thích hững hờ của anh qua tin nhắn đêm qua, dù chỉ là vài dòng chữ ngắn ngủi, lại như một nhát dao cứa vào vết thương lòng nàng, khiến nàng nhận ra rằng, có lẽ, anh đã không còn đặt nàng ở vị trí ưu tiên trong cuộc sống của mình nữa.
Nàng nhìn những cặp đôi trẻ tuổi đang tay trong tay, lòng dấy lên một nỗi khát khao mơ hồ. Nàng cũng muốn được quan tâm, được yêu thương, được có một bến đỗ an yên. Nhưng bến đỗ ấy, có còn là Trần Hạo nữa không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí nàng, không có lời đáp. Nàng cảm thấy mình đang lạc lõng giữa những mong muốn của bản thân và những kỳ vọng của xã hội, giữa lời hứa đã phai nhạt và thực tại khắc nghiệt.
"Dạ, con biết rồi ạ." – Lê An chỉ có thể gượng cười đáp lại Bà Mai, nhưng trong lòng như có tảng đá đè nặng. Nàng vội vàng mua mấy mớ rau, vài con cá rồi xin phép Bà Mai để ra về. Nàng cần một không gian yên tĩnh, cần một nơi để sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong đầu. Nàng cần tìm lại chính mình, trước khi mọi thứ trở nên quá muộn. Nỗi lo lắng bùng lên mạnh mẽ, một nỗi lo không chỉ về tương lai của mối quan hệ với Trần Hạo, mà còn về tương lai của chính nàng, về con đường mà nàng sẽ phải đi, một mình.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu nhạt nhòa, nhuộm đỏ cả một góc trời và dòng sông, Lê An tìm đến bờ sông cũ, nơi quen thuộc đã chứng kiến bao kỷ niệm của nàng và Trần Hạo. Hoàng hôn buông xuống, mang theo một vẻ đẹp nao lòng, nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn vô hạn. Gió nhẹ thổi qua, xào xạc qua hàng tre ven bờ, mang theo mùi nước sông đặc trưng, mùi bùn và mùi cỏ cây, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian mênh mông, thoáng đãng nhưng lại càng khiến nỗi cô đơn trong lòng nàng thêm sâu sắc. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và trầm mặc, như một bản nhạc buồn không lời, thì thầm những câu chuyện cũ.
Lê An ngồi xuống tảng đá quen thuộc, nơi nàng và Trần Hạo đã từng ngồi hàng giờ, trò chuyện vu vơ, ngắm nhìn dòng nước trôi. Tảng đá ấy, giờ đây, như lạnh hơn, cứng hơn, và trống trải hơn bao giờ hết. Nàng nhìn dòng nước vẫn không ngừng chảy, mang theo những phù sa, những chiếc lá khô, và cả những mảnh ký ức. Nỗi lo lắng từ sáng giờ, sau những lời của Bà Mai và những hình ảnh ở chợ, giờ đây bùng lên mạnh mẽ, không thể kìm nén.
Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng gột rửa đi những muộn phiền đang đè nén. Nhưng khi nàng thở ra, hơi thở ấy lại nặng nề, mang theo tất cả những u uất. Hình ảnh Trần Hạo hiện lên trong tâm trí nàng, không còn là cậu bé vô tư của ngày xưa, mà là một chàng trai xa cách, bận rộn, với những lời hứa đã phai nhạt. Nàng nhớ lại lời hứa "không quên em" của anh, một lời hứa mà nàng đã bám víu vào suốt những tháng ngày qua. Nhưng rồi, nàng lại nghĩ đến những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi bị bỏ lỡ, và lời giải thích hờ hững đến đau lòng của anh.
"Liệu anh ấy có còn nhớ lời hứa đó không?" – Nàng tự hỏi, giọng nói thầm thì đến mức gần như không nghe thấy. "Hay anh đã có một thế giới khác, một cuộc sống khác, nơi mà lời hứa đó đã bị lãng quên giữa bộn bề công việc và những mối quan hệ mới?"
Nàng nhìn chằm chằm vào mặt nước, ánh mắt xa xăm. "Mình còn phải chờ đợi đến bao giờ?" – Câu hỏi thứ hai vang lên, nặng trĩu. Sự chờ đợi, vốn là một phần của tình yêu, giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy nàng. Nàng đã chờ đợi trong vô vọng, chờ đợi một lời hồi đáp, một sự quan tâm, một sự hiện diện mà anh đã không thể mang lại.
"Tương lai của mình sẽ ra sao khi anh ấy ngày càng xa cách?" – Nàng thầm thì, giọng nói đầy bất an. Câu hỏi này không chỉ liên quan đến Trần Hạo, mà còn liên quan đến chính cuộc đời nàng. Nàng đã từng mặc định rằng tương lai của mình sẽ có anh, rằng anh sẽ là bến đỗ an yên của nàng. Nhưng giờ đây, bến đỗ ấy đang dần trở nên mờ ảo, xa vời.
Trong khoảnh khắc đó, khi ngồi bên bờ sông cũ, ngắm nhìn hoàng hôn đang dần tắt, Lê An nhận ra một sự thật nghiệt ngã. Tình yêu không chỉ là những lời hứa hẹn ngọt ngào của tuổi thơ, không chỉ là những ký ức đẹp đẽ của quá khứ. Tình yêu cần sự hiện diện, sự quan tâm mỗi ngày, cần sự sẻ chia và thấu hiểu trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Nó không thể sống sót chỉ bằng những lời nói không thành, những lời hứa hão huyền, hay những "nếu như ngày đó" đầy tiếc nuối. Khoảng cách vô hình giữa họ, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của sự thờ ơ, của sự thiếu vắng, của những mong đợi không được đáp lại.
Một hình ảnh mơ hồ bắt đầu len lỏi trong tâm trí nàng. Một hình ảnh về một 'bến đỗ an yên' khác, một nơi mà nàng có thể tìm thấy sự quan tâm, sự ổn định, sự hiện diện mà nàng đang khát khao. Không phải là một tình yêu lãng mạn cuồng nhiệt như trong tiểu thuyết, mà là một sự bình yên, một sự an ủi đơn giản mà Trần Hạo, dù có thể vô tình, đã không thể mang lại.
Nàng với tay chạm vào mặt nước, cảm nhận sự lạnh lẽo của dòng sông. Dòng nước vẫn chảy xiết, không ngừng nghỉ, như thời gian, như cuộc đời. Nó không chờ đợi ai, không níu giữ điều gì. Cũng như nàng, nàng không thể mãi mãi chờ đợi một điều không chắc chắn.
"Phải chăng, mình đã sai khi cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn?" – Nàng thì thầm, giọng nói pha lẫn nỗi buồn và một chút quyết tâm. "Tình yêu cần sự hiện diện, phải không? Nó cần một bờ vai để tựa vào, một bàn tay để nắm lấy, một ánh mắt để sẻ chia, mỗi ngày."
Nàng mở mắt ra, ánh mắt không còn vẻ đờ đẫn mà đã ánh lên một tia sáng của sự kiên định, dù vẫn còn đượm buồn. Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm lại bao trùm lấy dòng sông, và cả tâm hồn nàng. Nhưng lần này, màn đêm ấy không còn hoàn toàn trống rỗng. Trong sâu thẳm trái tim Lê An, dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng một hạt mầm của sự thay đổi đã bắt đầu nảy mầm. Nàng biết, đã đến lúc nàng phải đưa ra một quyết định quan trọng cho cuộc đời mình, không còn chỉ sống trong sự thụ động chờ đợi, mà phải tự mình tìm kiếm hạnh phúc. Sự hoài nghi và lo lắng này sẽ là động lực để nàng bước ra khỏi vùng an toàn, để tìm kiếm một con đường mới, một bến đỗ mới, không còn là Trần Hạo. Có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc, và có lẽ, cũng chính là lúc nàng phải tìm kiếm một khởi đầu mới cho riêng mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.