Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 166: Lời Khuyên Từ Một Người Bạn

Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm lại bao trùm lấy dòng sông, và cả tâm hồn nàng. Nhưng lần này, màn đêm ấy không còn hoàn toàn trống rỗng. Trong sâu thẳm trái tim Lê An, dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng một hạt mầm của sự thay đổi đã bắt đầu nảy mầm. Nàng biết, đã đến lúc nàng phải đưa ra một quyết định quan trọng cho cuộc đời mình, không còn chỉ sống trong sự thụ động chờ đợi, mà phải tự mình tìm kiếm hạnh phúc. Sự hoài nghi và lo lắng này sẽ là động lực để nàng bước ra khỏi vùng an toàn, để tìm kiếm một con đường mới, một bến đỗ mới, không còn là Trần Hạo. Có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc, và có lẽ, cũng chính là lúc nàng phải tìm kiếm một khởi đầu mới cho riêng mình.

Chiều muộn, nắng vàng vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây cuối làng, nhưng đã nhạt dần, chênh chếch qua khung cửa sổ nhà Lê An. Căn nhà nhỏ, vốn dĩ luôn ấm cúng với mùi trà nóng và hương bếp núc thoang thoảng, nay lại mang một vẻ trầm mặc lạ thường. Lê An ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế mây trong phòng khách, ánh mắt dõi ra khoảng sân vườn quen thuộc, nơi những bông hoa giấy đang e ấp dưới ánh chiều tà. Nàng không làm gì cả, chỉ ngồi đó, như một bức tượng điêu khắc tinh xảo mang theo nỗi buồn. Mái tóc dài buông xõa trên vai, che đi một phần khuôn mặt thanh tú, nhưng không giấu nổi vẻ ưu tư nặng trĩu. Tiếng gà gáy rúc rích từ xa, tiếng trẻ con nô đùa ngoài ngõ, tất cả những âm thanh quen thuộc của một buổi chiều quê đều trở nên xa lạ, không thể chạm tới được nỗi lòng đang dậy sóng của nàng.

Nàng khẽ thở dài, hơi thở nặng nề tựa như mang theo cả gánh nặng của những ngày qua. Kể từ đêm không trả lời tin nhắn của Trần Hạo, một sự trống rỗng lạ lùng đã ngự trị trong lòng nàng. Không phải là sự thanh thản của một quyết định dứt khoát, mà là sự mệt mỏi của một trái tim đã quá nhiều lần bị tổn thương. Nàng đã cố gắng gượng dậy, cố gắng làm những việc thường ngày, nhưng tâm trí nàng luôn lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa, nơi có một chàng trai đang dần trở nên xa cách.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Lê An trở về thực tại. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. Diệu, cô bạn thân từ thuở cắp sách đến trường, đang đứng ở ngưỡng cửa, trên tay xách một giỏ trái cây tươi rói. Diệu có vẻ ngoài năng động, mái tóc cắt ngắn cá tính và đôi mắt sáng, luôn ánh lên vẻ nhiệt tình và sự quan tâm chân thành. Nàng mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần jean, toát lên vẻ tự nhiên, gần gũi.

“An, mày làm gì mà ngồi thừ ra đấy? Tao gọi nãy giờ không nghe à?” Diệu bước vào, đặt giỏ trái cây xuống bàn rồi nhìn thẳng vào mắt bạn. Giọng Diệu thường ngày dứt khoát, nhưng lúc này lại pha chút nhẹ nhàng, lo lắng khi thấy vẻ mặt phờ phạc của Lê An.

Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi. “Tao... tao không để ý.” Nàng đứng dậy, rót cho Diệu một cốc nước mát. Mùi hương của trái cây tươi và mùi nước giếng khơi lành lạnh thoảng qua, mang lại một chút sảng khoái hiếm hoi.

Diệu ngồi xuống cạnh Lê An, nhẹ nhàng nắm lấy tay bạn. “Tao biết mày đang có chuyện. Mấy bữa nay mày cứ lầm lì, không nói không rằng. Có phải chuyện của thằng Hạo không?” Diệu không vòng vo, cô luôn là người thẳng thắn và tinh ý nhất trong số những người bạn của Lê An.

Lê An giật mình, ánh mắt cụp xuống. Nàng không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi cảm xúc hỗn độn, từ nỗi thất vọng, sự tức giận, đến cả nỗi sợ hãi, đang chực trào ra. Nàng đã cố gắng giữ chúng lại, chôn sâu vào lòng, nhưng giờ đây, trước ánh mắt thấu hiểu của Diệu, bức tường phòng thủ ấy dường như đang lung lay.

“Tao... tao không biết phải làm sao nữa, Diệu à,” nàng thì thầm, giọng nói vốn dĩ nhẹ nhàng, ấm áp nay lại mang theo vẻ mệt mỏi, cam chịu. Nàng siết chặt bàn tay Diệu, như thể đang bám víu vào một điều gì đó để không bị cuốn trôi. “Cứ kể tao nghe đi, An. Giấu trong lòng mãi sao chịu nổi.” Diệu vỗ nhẹ vào tay bạn, đôi mắt đầy cảm thông. “Mày biết tính tao rồi đấy, có gì cứ nói ra, dù không giúp được gì nhiều thì cũng đỡ hơn là cứ một mình chịu đựng.”

Cái gật đầu yếu ớt của Lê An là tín hiệu cho phép. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu trút hết nỗi lòng. Nàng kể về những cuộc gọi bị bỏ lỡ, những tin nhắn thưa thớt, những lời giải thích hời hợt của Trần Hạo. Nàng kể về đêm mất ngủ, về sự trống rỗng bao trùm khi nàng nhận ra mình đang chờ đợi một điều không chắc chắn.

“Đêm đó, tao đã gọi cho anh ấy không biết bao nhiêu cuộc, nhưng không ai bắt máy,” Lê An kể, giọng nàng run run. “Sáng hôm sau, anh ấy chỉ nhắn một cái tin cụt lủn, bảo là đi chơi với bạn, quên mang điện thoại. Cậu ấy còn nói là bận học lắm, không có thời gian nhắn tin nhiều. Mày có hiểu không, Diệu? Một cái tin nhắn ngắn ngủi, không một lời xin lỗi, không một chút quan tâm đến cảm giác của tao. Cứ như thể... tao không còn quan trọng nữa vậy.” Nàng dừng lại, đôi mắt đỏ hoe. Hình ảnh Trần Hạo, không còn là cậu bé vô tư của ngày xưa, mà là một chàng trai xa cách, bận rộn, với những lời hứa đã phai nhạt, cứ ám ảnh trong tâm trí nàng.

Diệu lắng nghe một cách chăm chú, không ngắt lời. Cô cảm nhận được sự đau đớn trong từng câu chữ của bạn mình. Cô biết Lê An là người sống nội tâm, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nên khi Lê An đã mở lòng như vậy, chắc chắn nỗi đau phải lớn đến nhường nào.

“Tao đã cố gắng tin, đã cố gắng hiểu cho anh ấy,” Lê An tiếp tục, giọng nàng đầy chua chát. “Tao nghĩ anh ấy bận thật, áp lực học hành ở thành phố lớn. Nhưng rồi... tao lại nghĩ đến lời hứa 'không quên em' của anh ấy ngày mình chia tay. Một lời hứa mà tao đã bám víu vào suốt những tháng ngày qua. Nhưng những gì tao nhận được là gì? Là những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi bị bỏ lỡ, và lời giải thích hời hợt đến đau lòng. Lúc đó, tao mới nhận ra, hình như cái 'khoảng cách vô hình' giữa tao và anh ấy không chỉ là địa lý nữa, mà là cả trong tâm hồn.”

Nàng với tay lấy một tấm ảnh cũ đặt trên bàn, đó là ảnh chụp nàng và Trần Hạo hồi còn bé, đứng bên bờ sông, cả hai đều cười thật tươi. Nàng vuốt ve tấm ảnh, ánh mắt xa xăm. “Tao tự hỏi, liệu anh ấy có còn nhớ lời hứa đó không? Hay anh đã có một thế giới khác, một cuộc sống khác, nơi mà lời hứa đó đã bị lãng quên giữa bộn bề công việc và những mối quan hệ mới?” Nàng ngẩng lên nhìn Diệu, đôi mắt ngấn lệ. “Tao... tao không biết mình còn phải chờ đợi đến bao giờ nữa, Diệu à. Sự chờ đợi, vốn là một phần của tình yêu, giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy tao. Tao đã chờ đợi trong vô vọng, chờ đợi một lời hồi đáp, một sự quan tâm, một sự hiện diện mà anh đã không thể mang lại.”

Diệu khẽ nhíu mày. Cô biết Trần Hạo là người như thế nào, cậu ấy không phải là người xấu, nhưng sự vô tâm, e dè và thiếu quyết đoán của cậu ấy có thể khiến người khác phải tổn thương. Cô nhìn bạn, thấy rõ sự mệt mỏi, hoang mang đang hiển hiện trên gương mặt gầy gò của Lê An. Diệu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Lê An, động tác đầy trìu mến. Tiếng gió chiều xào xạc qua tán lá cây trong vườn, mang theo mùi hương của đất ẩm và một chút se lạnh của buổi chiều dần buông, càng làm cho không khí trong phòng thêm phần tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lòng của Lê An đang thổn thức.

“Tao cũng đã từng mặc định rằng tương lai của mình sẽ có anh ấy, rằng anh ấy sẽ là bến đỗ an yên của tao,” Lê An tiếp tục, giọng nàng nhỏ dần, như sợ làm vỡ tan những mảnh ghép ký ức. “Nhưng giờ đây, bến đỗ ấy đang dần trở nên mờ ảo, xa vời. Tao cảm thấy... cô đơn lắm, Diệu ạ. Cô đơn ngay cả khi nghĩ về mối quan hệ này.” Nàng siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Diệu, như tìm kiếm một điểm tựa. “Có lẽ... tao đã sai khi cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn. Tình yêu cần sự hiện diện, phải không? Nó cần một bờ vai để tựa vào, một bàn tay để nắm lấy, một ánh mắt để sẻ chia, mỗi ngày. Không phải là những lời nói không thành, những lời hứa hão huyền, hay những 'nếu như ngày đó' đầy tiếc nuối.”

Trong ánh chiều tà đang dần tắt, khuôn mặt Lê An đong đầy những giọt nước mắt lăn dài. Nàng đã cố gắng kìm nén quá lâu, và giờ đây, trước người bạn thân duy nhất, nàng mới có thể để cảm xúc vỡ òa. Diệu không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy Lê An, vỗ về tấm lưng gầy của bạn. Mùi tinh dầu sả chanh thoảng nhẹ từ chiếc khăn Diệu mang theo, hòa cùng mùi hoa vườn từ bên ngoài, tạo nên một hương thơm dịu mát, an ủi. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ đã gần như biến mất, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt cuối cùng, khiến căn phòng chìm vào một không khí trầm buồn, chỉ có tiếng nức nở của Lê An và tiếng vỗ về của Diệu.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Ánh sáng trong căn phòng khách của Lê An cũng dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho ánh đèn điện vàng dịu. Mùi hương bếp núc từ nhà hàng xóm bắt đầu thoảng qua, xen lẫn mùi trà nóng mà Diệu vừa pha cho cả hai. Bầu không khí ấm cúng của một ngôi nhà nông thôn vẫn còn đó, nhưng không còn sự bình yên vốn có, thay vào đó là một sự căng thẳng và day dứt khó tả. Lê An đã ngưng khóc, nhưng đôi mắt nàng vẫn còn sưng húp và đỏ hoe. Nàng ngồi đối diện Diệu, hai tay đan vào nhau, chờ đợi một lời khuyên, một sự định hướng từ người bạn thân thiết.

Diệu nhìn Lê An, ánh mắt đầy cảm thông nhưng cũng không kém phần kiên định. Cô thở dài một tiếng, chất chứa bao nỗi niềm thay cho bạn. “An à,” Diệu cất tiếng, giọng cô vẫn tự nhiên nhưng lại mang một sự nghiêm túc hiếm thấy, “mày không thể cứ mãi chờ đợi như vậy được. Tao biết mày yêu Hạo, và tao cũng biết Hạo là một người tốt. Nhưng tình yêu không chỉ là những lời hứa hẹn của tuổi thơ. Tình yêu cần sự hiện diện, sự quan tâm mỗi ngày, như mày vừa nói đấy. Và quan trọng hơn, yêu là phải nói, phải rõ ràng.”

Diệu nghiêng người về phía trước, ánh mắt nhìn thẳng vào Lê An, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô. “Mày cứ giữ mãi trong lòng, cứ suy đoán, cứ tự mình dằn vặt, thì làm sao mà Hạo biết được? Cậu ấy đang ở thành phố, có một cuộc sống riêng, có những áp lực riêng. Dù cậu ấy có vô tâm thật, nhưng nếu mày không nói ra, cậu ấy sẽ không bao giờ hiểu được mày đang nghĩ gì, đang cảm thấy thế nào.”

Lê An khẽ cắn môi. Lời Diệu nói không phải là không có lý. Nàng đã quen với việc Trần Hạo luôn là người chủ động, người quan tâm, người giải quyết mọi việc. Nàng đã quen với việc chờ đợi, và sự chờ đợi ấy, trong quá khứ, luôn mang lại kết quả ngọt ngào. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. “Nhưng... nếu anh ấy không muốn nghe thì sao?” Lê An thì thầm, giọng nàng vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. “Nếu anh ấy đã có một thế giới khác, đã không còn quan tâm đến những gì tao nghĩ nữa thì sao?” Nỗi sợ hãi lớn nhất của nàng là phải đối mặt với sự thật phũ phàng, rằng tình yêu của họ đã phai nhạt, rằng nàng đã bị bỏ lại phía sau. “Tao sợ... sợ phải nghe những điều mình không muốn nghe.”

Diệu lắc đầu. “Sợ thì mày sẽ phải sống trong sự mơ hồ mãi à? Đau một lần rồi thôi, còn hơn là cứ day dứt mãi không thôi. Mày phải đối mặt, An. Phải đối mặt với Hạo, và quan trọng hơn, phải đối mặt với chính mình.” Diệu đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vườn đã chìm vào bóng tối. Ánh đèn đường le lói từ xa hắt vào, chỉ đủ soi rõ vài nét mờ ảo của những khóm hoa. “Mày có quyền được biết rõ ràng. Mày có quyền được yêu và được quan tâm một cách xứng đáng.”

Cô quay lại nhìn Lê An, ánh mắt bỗng chùng xuống một chút, như thể đang cân nhắc điều gì đó khó nói. “À mà này, tao nghe loáng thoáng đâu đó...” Diệu bắt đầu, giọng cô hơi nhỏ lại, mang chút vẻ dè dặt. “Mấy bà cô hàng xóm lại bắt đầu xì xào chuyện thằng Hạo trên thành phố... có vẻ như nó có người khác rồi. Nhưng chắc chỉ là tin đồn thôi, mày đừng lo quá. Mấy bà đó hay buôn chuyện vặt mà. Nhưng dù sao thì... mày cũng nên nói chuyện thẳng thắn với Hạo, để mọi chuyện rõ ràng.”

Nghe đến đây, Lê An như bị sét đánh ngang tai. Tin đồn? Người khác? Tim nàng thắt lại, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xua tan đi mọi mệt mỏi trước đó, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột độ. Nàng chưa từng nghĩ đến khả năng này, dù thâm tâm vẫn luôn có một nỗi bất an mơ hồ. Cái cảm giác “khoảng cách vô hình” giờ đây như được cụ thể hóa, trở thành một bức tường kiên cố chắn ngang giữa nàng và Trần Hạo, phía sau bức tường ấy, một hình bóng khác đang mờ mờ hiện ra. Nàng đã từng nghĩ đến việc anh bận, anh vô tâm, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ đến việc anh có người khác. Dù Diệu đã vội vàng trấn an, nói đó chỉ là tin đồn, nhưng những lời nói ấy đã gieo một hạt mầm nghi ngờ và lo lắng sâu sắc vào lòng Lê An, bào mòn nốt những niềm tin yếu ớt còn sót lại.

“Người khác?” Lê An thì thầm, giọng nàng chỉ còn là hơi thở, không đủ sức để tạo thành âm thanh rõ ràng. Đôi mắt nàng mở to, nhìn Diệu với vẻ hoang mang tột độ. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi môi run rẩy.

Diệu thấy vậy, vội vàng tiến đến ôm lấy Lê An, vỗ về. “Thôi nào, tao đã bảo là tin đồn mà. Mấy bà hàng xóm thì mày biết rồi đấy, chuyện bé xé ra to. Nhưng chính vì thế, mày càng phải làm rõ, An à. Để bản thân mày không phải suy nghĩ lung tung nữa. Cũng để Hạo có cơ hội giải thích, nếu thật sự không phải như vậy.” Diệu nói, giọng cô đầy kiên quyết. “Nếu như ngày đó, mày đã không nói ra những lời thật lòng, thì giờ đây, đừng để mình phải hối tiếc vì một lần nữa không dám đối diện.”

Lê An tựa đầu vào vai Diệu, cảm nhận hơi ấm từ người bạn thân. Nàng cố gắng hít thở sâu, trấn tĩnh lại. Những lời Diệu nói như một dòng nước lạnh xối thẳng vào nàng, khiến nàng bàng hoàng, nhưng cũng có một phần nào đó tỉnh táo hơn. Đúng vậy, nàng không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này. Nàng không thể cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn, không thể để những lời nói không thành cứ mãi đè nặng trong lòng. Nàng cần một sự rõ ràng, cho dù sự rõ ràng ấy có đau đớn đến nhường nào.

“Nói chuyện thẳng thắn...” Lê An lặp lại, giọng nàng vẫn pha lẫn nỗi sợ hãi, nhưng đã có thêm một chút kiên định. “Nhưng nếu sự thật không như mình mong muốn thì sao?” Nàng ngẩng đầu lên, nhìn Diệu, đôi mắt vẫn đong đầy nước nhưng đã ánh lên một tia sáng của sự quyết tâm. “Nếu anh ấy thật sự đã có người khác... thì tao phải làm sao?”

Diệu siết chặt Lê An hơn. “Thì mày sẽ biết. Và mày sẽ có câu trả lời cho chính mình. Dù đau, nhưng ít ra mày cũng biết được sự thật. Quan trọng là mày đã dám đối mặt. Mày không phải là người mãi mãi chấp nhận sự chờ đợi, An ạ. Mày xứng đáng có được hạnh phúc. Và hạnh phúc đó, phải do chính mày đi tìm, không phải do ai ban phát.”

Lê An gật đầu, dù trong lòng vẫn còn bộn bề lo lắng và sợ hãi. Lời khuyên của Diệu như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, chỉ cho nàng một lối đi, dù lối đi đó có gập ghềnh và đầy chông gai. Nàng biết, Diệu nói đúng. Nàng không thể cứ mãi là cô gái bé nhỏ, thụ động của ngày xưa. Đã đến lúc nàng phải mạnh mẽ hơn, phải tự mình định đoạt cuộc đời mình. Dù ánh mắt vẫn đầy sợ hãi, nhưng trong sâu thẳm trái tim Lê An, một quyết định khó khăn đang dần hình thành. Một quyết định sẽ thay đổi tất cả.

***

Đêm đã về khuya, những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen nhung, như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo Lê An. Sau khi Diệu về, nàng không thể nào chợp mắt được. Những lời Diệu nói, đặc biệt là những lời đồn đại về Trần Hạo, cứ vang vọng trong tâm trí nàng, không ngừng nghỉ. Cảm giác bồn chồn, bất an không cho phép nàng ở yên trong căn nhà ấm cúng. Nàng quyết định đi bộ ra bờ sông cũ, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm của nàng và Trần Hạo.

Tiết trời đêm ở thị trấn ven sông thật dễ chịu. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm của nước, mùi phù sa thoang thoảng và hương hoa đêm dịu mát từ những khu vườn ven đường. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của dòng sông, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu phần nào nỗi lòng đang dậy sóng của Lê An. Dưới ánh trăng mờ ảo, mặt sông lấp lánh như dát bạc, phản chiếu những vì sao xa xôi. Khung cảnh ấy, vốn dĩ luôn mang lại sự bình yên, nay lại khiến lòng nàng càng thêm day dứt. Mỗi bước chân nàng đi trên con đường đất quen thuộc đều gợi lại một ký ức, một hình ảnh của Trần Hạo.

Nàng đến chỗ ngồi quen thuộc của cả hai, một gốc cây cổ thụ lớn với những rễ cây đan xen chằng chịt, tựa như vòng tay của thời gian ôm ấp những câu chuyện cũ. Lê An ngồi xuống, cảm nhận sự lạnh lẽo của đất ẩm thấm qua lớp vải mỏng. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời, một sự chỉ dẫn cho những bế tắc trong lòng.

“Yêu là phải nói, phải rõ ràng.” Lời Diệu cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng. Nàng đã quen với việc Trần Hạo luôn là người chủ động. Nhưng có lẽ, chính sự thụ động của nàng, sự chờ đợi thầm lặng của nàng, đã góp phần tạo nên cái “khoảng cách vô hình” này. Nàng đã quá sợ hãi, quá e dè để đối mặt với sự thật. Nàng đã để những “lời nói không thành” cứ mãi trôi đi, để rồi giờ đây phải dằn vặt với câu hỏi “nếu như ngày đó” mình đã mạnh dạn hơn một chút.

Hình ảnh Trần Hạo hiện lên trong tâm trí nàng, không còn là cậu bé vô tư hay chàng trai xa cách của hiện tại, mà là một Trần Hạo đang đứng trước mặt nàng, lắng nghe nàng nói. Nàng cố gắng hình dung cuộc trò chuyện sắp tới. Nàng sẽ nói gì? Nàng sẽ hỏi anh điều gì? Liệu anh có còn yêu nàng không? Liệu những lời đồn đại kia có phải là sự thật? Tim nàng lại thắt lại khi nghĩ đến khả năng đó. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một sự thật không như mong muốn, một sự thật có thể phá vỡ tất cả những gì nàng đã xây đắp bấy lâu, là quá lớn.

Lê An đưa tay chạm vào mặt nước sông lạnh lẽo. Dòng nước vẫn chảy xiết, không ngừng nghỉ, mang theo những phù sa của cuộc đời, không chờ đợi ai, không níu giữ điều gì. Sự bất định của dòng chảy ấy như một phép ẩn dụ cho chính mối quan hệ của nàng. Nàng không thể mãi mãi đứng yên một chỗ, chờ đợi dòng chảy ấy tự thay đổi hướng. Nàng phải hành động. Dù cho kết quả có đau đớn đến mấy, ít nhất nàng cũng sẽ có được sự rõ ràng, không còn phải sống trong sự day dứt, hoài nghi.

Nàng nhớ lại cảm giác trống rỗng khi không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi từ Trần Hạo. Nàng nhớ lại lời giải thích hời hợt của anh. Nàng nhớ lại nỗi cô đơn khi ngồi bên bờ sông này vào chiều hôm trước, nhận ra rằng tình yêu cần sự hiện diện, sự quan tâm mỗi ngày, chứ không phải là những lời hứa xa vời. Những mảnh ghép cảm xúc ấy, cùng với lời khuyên của Diệu và những lời đồn đại đầy ám ảnh, đã hun đúc nên một quyết tâm mới trong lòng Lê An.

“Phải, mình phải nói chuyện với anh ấy.” Nàng thì thầm, giọng nàng vang lên giữa không gian tĩnh lặng của đêm khuya. Đó không phải là một tiếng nói đầy tự tin, mà là một tiếng nói pha lẫn nỗi buồn và sự cam chịu, nhưng cũng không kém phần kiên định. Nàng sẽ không trốn tránh nữa. Nàng sẽ không để mình phải hối tiếc vì đã không làm rõ mọi chuyện. Dù cho kết quả có là sự chia ly, dù cho anh ấy thật sự đã có người khác, thì ít nhất, nàng cũng đã dám đối mặt.

Nàng đứng dậy, phủi nhẹ lớp đất ẩm trên quần. Gió đêm lùa qua mái tóc, khiến nàng rùng mình. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên cao, soi rọi con đường về nhà. Trong lòng Lê An, dù nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm. Hy vọng về một sự rõ ràng, về một lối thoát cho những bế tắc. Nàng sẽ không còn là cô gái thụ động chờ đợi nữa. Nàng sẽ chủ động tìm kiếm câu trả lời cho chính mình, cho tình yêu của mình. Có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc, và cũng chính là lúc nàng phải tìm kiếm một khởi đầu mới cho riêng mình, không còn là Trần Hạo. Một quyết định khó khăn, nhưng cần thiết, đã hình thành trong trái tim cô gái nhỏ bé bên bờ sông cũ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free