Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 167: Tin Nhắn Dài Của Nỗi Lòng

Đêm khuya, thị trấn ven sông chìm trong màn sương mỏng như một tấm voan lụa. Lê An bước chân về nhà, từng bước nặng trĩu trên con đường đất quen thuộc. Hơi ẩm của nước, mùi phù sa thoang thoảng và hương hoa đêm dịu mát từ những khu vườn ven đường vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không thể xua đi nỗi ưu tư đang gặm nhấm lòng nàng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của dòng sông, tựa như đang ngân nga một khúc ca buồn, gợi nhớ về những buổi chiều êm đềm đã xa, khi những câu chuyện còn dang dở chưa trở thành “lời nói không thành”. Mỗi bước chân trên con đường ấy đều như chạm vào một mảnh ký ức, một hình ảnh của Trần Hạo, khiến tim nàng thắt lại.

Căn nhà nhỏ của Lê An hiện ra trong ánh trăng mờ ảo, yên bình đến lạ lùng. Nàng mở cửa, bước vào trong, không bật đèn lớn mà chỉ thắp chiếc đèn bàn nhỏ ở góc học tập. Ánh sáng vàng dịu hắt lên bức tường cũ kỹ, tạo thành một cái bóng đổ dài, cô đơn của nàng. Tiếng côn trùng đêm từ bên ngoài vọng vào, rả rích, như đang than thở cùng nàng. Căn phòng quen thuộc, nơi chất chứa bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ và những giấc mơ về một tương lai có Trần Hạo, giờ đây lại mang một bầu không khí nặng nề, phảng phất nỗi lo âu. Mùi hương nhẹ của hoa lài từ vườn nhà thoang thoảng bay vào qua kẽ cửa sổ, hòa lẫn với mùi sách cũ trên bàn học, tạo nên một sự hỗn độn vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Lê An ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, đôi mắt xa xăm nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt trên mặt bàn. Nó nằm im lìm, một vật vô tri, nhưng lại đang nắm giữ toàn bộ sợi dây liên kết mong manh giữa nàng và Trần Hạo. Lời Diệu cứ văng vẳng bên tai: “Yêu là phải nói, phải rõ ràng.” Nàng đã quen với việc Trần Hạo luôn là người chủ động, người dẫn dắt mọi câu chuyện, mọi kế hoạch. Nhưng có lẽ, chính sự thụ động của nàng, sự chờ đợi thầm lặng bấy lâu nay, đã góp phần tạo nên cái “khoảng cách vô hình” này, một khoảng cách ngày càng rộng lớn, nhấn chìm đi những gì từng là bền chặt. Nàng đã quá sợ hãi, quá e dè để đối mặt với sự thật, quá ngại ngùng để thốt ra những điều chất chứa trong lòng, để rồi giờ đây phải dằn vặt với câu hỏi “nếu như ngày đó” mình đã mạnh dạn hơn một chút, thì liệu mọi chuyện có khác? Liệu có phải vì nàng đã “chậm một nhịp” mà để lỡ đi cả một đời?

Nàng vuốt ve chiếc điện thoại, cảm nhận sự mát lạnh từ lớp vỏ nhựa cũ kỹ. Ánh mắt nàng ngưng đọng trên màn hình đen ngòm, như đang cố tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải đáp cho những bế tắc. Nỗi nhớ Trần Hạo vẫn còn đó, sâu đậm như dòng sông chảy xiết ngoài kia, nhưng giờ đây nó bị bao phủ bởi sự bấp bênh, sự hoài nghi về mối quan hệ của họ. Nàng thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút hết nỗi lòng. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng thu hết can đảm. Trong tâm trí nàng, hình ảnh Trần Hạo hiện lên, không còn là cậu bé vô tư hay chàng trai xa cách của hiện tại, mà là một Trần Hạo của những ngày xưa cũ, đang đứng trước mặt nàng, lắng nghe nàng nói, đôi mắt dịu dàng nhìn nàng như thể nàng là tất cả thế giới của anh. Nhưng rồi hình ảnh ấy lại bị che phủ bởi bóng dáng của một Trần Hạo khác, bận rộn, xa cách, với những lời giải thích hời hợt và những cuộc gọi bị bỏ lỡ.

“Diệu nói đúng… mình không thể cứ mãi chờ đợi như vậy,” nàng thì thầm với chính mình, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng. Sự im lặng của đêm khuya càng làm nổi bật lên tiếng lòng đang dậy sóng. Nàng đã quá mệt mỏi với việc phỏng đoán, với việc xây dựng những kịch bản trong đầu rồi lại tự mình phá bỏ chúng. Nàng cần một sự rõ ràng, dù cho sự rõ ràng ấy có đau đớn đến mấy. Nhưng rồi một nỗi sợ hãi khác lại dấy lên, lạnh buốt như dòng nước sông chạm vào da thịt. “Nhưng nếu… nếu anh ấy đã thật sự thay đổi thì sao?” Giọng nàng run rẩy. Nỗi lo lắng về những lời bàn tán mơ hồ mà Diệu đã nhắc đến, về “người mới” ở thành phố, dù chỉ là tin đồn, vẫn gieo mầm nghi ngờ sâu sắc trong lòng nàng, bào mòn đi niềm tin mong manh còn sót lại. Nàng không biết mình sẽ phải đối mặt như thế nào nếu điều đó là sự thật. Liệu nàng có đủ mạnh mẽ để chấp nhận rằng tình yêu thanh mai trúc mã của mình, lời hứa “không quên em” của anh, đã hóa thành tro bụi chỉ vì khoảng cách và thời gian?

Nàng đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ đang lan tỏa. Sự đấu tranh nội tâm giữa nỗi sợ hãi bị từ chối và mong muốn có được sự rõ ràng cứ giằng xé nàng. Một mặt, nàng muốn giữ vững hy vọng vào lời hứa của Trần Hạo, vào tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp. Mặt khác, nàng không thể phớt lờ thực tế về sự thay đổi của anh, sự xa cách ngày càng lớn. Giới hạn chịu đựng của nàng đã chạm đến ngưỡng. Nàng không thể cứ mãi là cô gái bé nhỏ thụ động chờ đợi, để rồi lại phải hối tiếc vì “lời nói không thành”. Nàng cần phải hành động, dù cho đó là một bước đi đầy rủi ro.

Căn phòng vẫn chìm trong ánh đèn vàng dịu. Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại cũ, màn hình vẫn còn đen. Chiếc điện thoại này đã chứng kiến biết bao tin nhắn tình cảm, bao cuộc gọi vội vã, bao lời hứa hẹn của họ. Giờ đây, nó sẽ chứng kiến một khoảnh khắc khác, một khoảnh khắc có thể định đoạt tương lai của họ. Nàng miết nhẹ ngón tay lên bàn phím vật lý đã mòn nhẵn. Đã đến lúc, nàng phải tự mình tìm kiếm câu trả lời, không còn là cô gái chỉ biết đứng yên “bên bờ sông cũ” chờ đợi nữa.

***

Đã gần nửa đêm. Căn phòng của Lê An chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ cửa sổ và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật sự căng thẳng và tập trung. Lê An đang soạn một tin nhắn. Mỗi từ ngữ đều được nàng lựa chọn cẩn thận, như đang đan từng sợi tơ cho một tấm vải mong manh, sợ rằng một đường kim lỗi có thể khiến cả tấm vải rách toạc. Nàng không muốn trách móc, không muốn tỏ ra yếu đuối hay than vãn. Nhưng nàng cũng không thể che giấu đi sự tổn thương, nỗi sợ hãi và cả sự mệt mỏi đang gặm nhấm lòng nàng.

Ngón tay Lê An run rẩy gõ từng chữ trên bàn phím vật lý. Tiếng “lách tách” nhỏ xíu vang lên trong đêm, đều đặn nhưng đầy sức nặng.

“Anh Hạo…” Nàng bắt đầu, rồi lại xóa đi. Quá đơn giản. Quá chung chung.

“Anh Hạo thân mến…” Lại xóa. Không, không phải là một bức thư.

Cuối cùng, nàng chọn một cách đơn giản nhất, chân thành nhất: “Anh Hạo.”

Rồi nàng dừng lại, hít một hơi thật sâu. Nàng muốn nói gì? Nàng muốn anh biết điều gì? Nàng muốn một sự rõ ràng, nhưng phải bắt đầu từ đâu?

“Em biết dạo này anh rất bận học và công việc ở thành phố.” Nàng gõ, cố gắng thể hiện sự thấu hiểu, không muốn anh cảm thấy bị áp lực. “Em không muốn làm phiền anh.” Nhưng rồi lại xóa câu này. Không làm phiền anh? Chính sự không làm phiền, sự im lặng này đã tạo nên “khoảng cách vô hình”. Nàng không thể cứ mãi nhẫn nhịn và chấp nhận sự xa cách này.

Nàng gõ lại, từng chữ một, chậm rãi và đầy suy tư: “Em biết dạo này anh rất bận học và công việc ở thành phố. Em luôn hiểu và ủng hộ anh hết lòng. Nhưng…”

Chữ “nhưng” này nặng trĩu. Nó chứa đựng tất cả những nỗi lòng không thể nói thành lời bấy lâu nay.

“Nhưng em không thể không nghĩ đến những gì đang xảy ra giữa chúng ta.” Nàng cố gắng diễn đạt một cách nhẹ nhàng nhất có thể. “Anh Hạo, đã lâu rồi chúng ta không nói chuyện thật sự. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, em cảm thấy mình… lạc lõng.”

Nàng dừng lại, đọc đi đọc lại câu này. “Lạc lõng.” Đúng rồi, đó chính là cảm giác của nàng. Một sự cô đơn đến lạ lùng, dù nàng biết anh vẫn tồn tại ở một nơi nào đó. Cảm giác này còn tệ hơn cả sự chia ly, bởi vì nó là sự tồn tại trong một mối quan hệ mà không có sự hiện diện.

“Anh có biết không, em nhớ anh nhiều lắm.” Nàng gõ, để nỗi nhớ tuôn trào trên từng con chữ. “Em nhớ những buổi chiều mình cùng nhau đi học về, nhớ những đêm trò chuyện bên bờ sông cũ, nhớ cả những lúc anh quan tâm em dù chỉ là một cử chỉ nhỏ.” Những ký ức ấy ùa về, ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng, bởi chúng thuộc về một quá khứ đã xa xôi, một “nếu như ngày đó” không thể quay lại.

Nàng tiếp tục, lời nói pha lẫn sự lo lắng và mong muốn được trấn an: “Em biết anh có nhiều hoài bão ở thành phố, và em luôn tự hào về anh. Nhưng liệu… liệu anh còn nhớ lời hứa của mình không? Lời hứa ‘không quên em’?” Tim nàng đập thình thịch khi gõ câu này. Đây là trọng tâm của nỗi sợ hãi nàng, sự lo sợ rằng lời hứa ấy đã bị phai nhạt theo thời gian và khoảng cách, bị cuốn trôi đi như phù sa trên dòng sông không ngừng chảy.

Lê An đưa tay chạm vào màn hình, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp kính. Mùi ẩm của đêm khuya từ ngoài cửa sổ lùa vào, khiến không khí trong phòng càng thêm tĩnh mịch. Nàng tập trung cao độ, mỗi câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không muốn tạo ra sự hiểu lầm. Nàng không muốn anh nghĩ nàng đang trách móc hay đòi hỏi. Nàng chỉ muốn anh biết rằng nàng đang đau khổ, đang bấp bênh.

“Em chỉ muốn biết… chúng ta đang đi về đâu.” Đây là câu hỏi mấu chốt. Một câu hỏi thẳng thắn nhưng đầy mong manh. “Em biết anh có nhiều chuyện phải lo, nhưng em cần sự rõ ràng. Em không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này, anh Hạo ạ.” Nàng không giấu được sự mệt mỏi trong từng con chữ. “Tình yêu cần sự hiện diện, sự quan tâm mỗi ngày, chứ không phải là những lời hứa xa vời mà không có hành động cụ thể.” Lời này không chỉ là một lời nhắc nhở cho anh, mà còn là một lời khẳng định cho chính nàng, rằng nàng xứng đáng được yêu thương và quan tâm một cách trọn vẹn, không phải trong một “khoảng cách vô hình” mà không ai dám bước qua.

Nàng ngập ngừng trước khi gõ tiếp, bàn tay hơi run rẩy. Nàng biết mình đang mạo hiểm, đang đặt hết cả trái tim mình lên một dòng tin nhắn. Đây là một thử thách lớn cho cả hai. Phản ứng của anh sẽ định hình hướng đi tiếp theo của mối quan hệ này. Nàng đã từng nghĩ đến những lời đồn đại về “người mới” của anh ở thành phố. Nàng đã cố gắng gạt bỏ chúng, nhưng nỗi sợ hãi vẫn ẩn hiện đâu đó trong tâm trí.

“Em muốn anh thành thật với em. Dù cho sự thật đó có đau lòng đến mấy, em cũng muốn biết. Em cần một cuộc nói chuyện nghiêm túc, anh Hạo. Em cần biết điều gì đang thực sự xảy ra.” Nàng gõ, giọng nàng như vang lên trong tâm trí, chất chứa nỗi buồn và sự kiên định. Nàng sẽ không trốn tránh nữa. Nàng sẽ không để mình phải hối tiếc vì đã không làm rõ mọi chuyện.

Tin nhắn đã dài. Nó chất chứa tất cả những gì nàng đã kìm nén bấy lâu nay, từ nỗi nhớ, sự lo lắng đến mong muốn được anh dành thời gian trò chuyện thật lòng. Nàng đọc lại từng câu, từng chữ, sửa một vài lỗi chính tả nhỏ, điều chỉnh lại một vài từ ngữ để nghe bớt phần trách móc, thêm phần giãi bày. Cảm giác ẩm của đêm khuya vẫn còn đó, nhưng không khí trong phòng giờ đây lại căng thẳng đến nghẹt thở. Nàng cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, và chỉ một cú nhấn nút nữa thôi, nàng sẽ đẩy mình vào một tương lai không thể đoán trước.

***

Sau nửa đêm, cả căn phòng chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng thở nhẹ của Lê An hòa vào tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài. Mùi hoa lài dịu nhẹ vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự bình yên như trước, mà dường như đang chế giễu sự hồi hộp đến tột độ của nàng. Lê An nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Gửi” hiện lên trên màn hình chiếc điện thoại cũ. Tim cô đập thình thịch, mạnh đến mức cô có thể nghe thấy nó vang vọng trong lồng ngực mình, như một hồi trống thúc giục.

Ngón tay nàng lơ lửng trên nút “Gửi”, do dự. Một phần trong nàng muốn kéo dài thêm khoảnh khắc này, giữ lại sự mơ hồ an toàn. Một phần khác, mạnh mẽ hơn, thôi thúc nàng phải dũng cảm đối mặt với sự thật. Nàng nghĩ đến những đêm dài trằn trọc, những lời hứa xa vời, những “lời nói không thành” đã tạo nên “khoảng cách vô hình” giữa họ. Nàng nghĩ đến sự mệt mỏi khi cứ mãi chờ đợi, hy vọng rồi lại thất vọng. Và nàng nghĩ đến lời khuyên của Diệu, lời thì thầm của dòng sông, rằng nàng không thể mãi mãi đứng yên một chỗ.

Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. Khi mở mắt ra, ánh nhìn nàng kiên quyết hơn. Dù cho kết quả có đau đớn đến mấy, dù cho anh ấy thật sự đã có người khác, thì ít nhất, nàng cũng đã dám đối mặt. Ít nhất, nàng cũng sẽ có được sự rõ ràng, không còn phải sống trong sự day dứt, hoài nghi. Nàng sẽ không để mình phải hối tiếc vì đã không làm rõ mọi chuyện, không để mình phải thốt lên “nếu như ngày đó” thêm một lần nào nữa.

Một tiếng “ting” nhỏ, thanh thoát đến đáng sợ, vang lên khi ngón tay nàng nhấn nút. Tin nhắn đã được gửi đi.

Cả căn phòng như chìm vào một sự im lặng sâu hơn, tĩnh mịch đến mức nàng có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản mình. Lê An buông điện thoại xuống giường, nó nằm im lìm bên cạnh nàng, như một vật chứng cho một hành động đầy dũng cảm và cũng đầy rủi ro. Nàng nằm vật ra, vùi mặt vào gối, cố gắng kiềm nén những cảm xúc đang trào dâng. Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng, như vừa trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ đã đè nén nàng suốt bấy lâu. Nhưng đồng thời, một nỗi sợ hãi tột độ cũng ập đến, lạnh buốt và sắc nhọn, như thể nàng vừa đẩy mình xuống một vực thẳm không biết trước.

Nàng nằm đó, trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim, từng hơi thở. Toàn bộ cơ thể nàng run rẩy. Nàng vừa làm một điều mà nàng đã trì hoãn rất lâu, một điều mà nàng biết có thể thay đổi tất cả. Sự tổn thương mà Lê An tự đặt mình vào bằng việc thổ lộ hết lòng như vậy là rất lớn. Nàng biết, nếu Trần Hạo không phản hồi đúng như cô mong đợi, thì sự thất vọng sẽ còn sâu sắc hơn gấp ngàn lần. Sự mệt mỏi và quyết tâm của Lê An trong việc tìm kiếm sự rõ ràng báo hiệu rằng cô sẽ không còn chấp nhận sự im lặng và những lời hứa suông mãi được. Tin nhắn dài, đầy cảm xúc của Lê An đã là một thử thách lớn cho Trần Hạo, và phản ứng của anh sẽ định hình hướng đi tiếp theo của mối quan hệ, hoặc là hàn gắn, hoặc là chấm dứt, hoặc là một “khoảng cách vô hình” vĩnh viễn.

Nàng nhắm mắt lại, cố gắng hình dung phản ứng của anh. Liệu anh sẽ bận rộn đến mức không đọc? Liệu anh sẽ trả lời qua loa như mọi khi? Hay anh sẽ thực sự hiểu được nỗi lòng nàng, và cho nàng một câu trả lời xứng đáng? Nàng không biết. Sự không chắc chắn này còn đáng sợ hơn cả một lời từ chối rõ ràng. Nó là một sự treo lơ lửng, một sự chờ đợi mòn mỏi mà nàng đã quá quen thuộc.

Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên cao, soi rọi con đường về nhà, nhưng giờ đây nó không còn cảm thấy ấm áp nữa. Trong lòng Lê An, dù nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm, không phải hy vọng về một kết thúc có hậu, mà là hy vọng về một sự rõ ràng, về một lối thoát cho những bế tắc. Nàng sẽ không còn là cô gái thụ động chờ đợi nữa. Nàng đã chủ động tìm kiếm câu trả lời cho chính mình, cho tình yêu của mình. Có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc, và cũng chính là lúc nàng phải tìm kiếm một khởi đầu mới cho riêng mình, không còn là Trần Hạo, mà là một Lê An mạnh mẽ hơn, dám đối mặt với sự thật, dù cho sự thật ấy có đau đớn đến mấy, và dù cho đó là một hành trình “chậm một nhịp” để tìm lại chính mình. Nàng nằm đó, trong màn đêm, chờ đợi.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free