Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 168: Phản Hồi Từ Thành Phố Xa Xôi

Sông vẫn rì rào, nhưng tiếng rì rào đêm qua lại mang một nỗi ám ảnh khác trong tâm khảm Lê An. Tiếng “ting” nhỏ bé đã vang lên, nhẹ nhàng như một giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng, nhưng lại đủ sức khuấy động cả một vùng trời cảm xúc trong cô. Nàng nằm đó, trong bóng tối mịt mùng của căn phòng, nghe rõ từng nhịp đập của trái tim mình, như một hồi trống dồn dập báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra.

Đêm dài trôi qua trong sự chờ đợi mỏi mòn. Lê An không tài nào chợp mắt được. Mọi giác quan của cô đều căng như dây đàn, chỉ trực chờ một tín hiệu, một âm thanh từ chiếc điện thoại nằm im lìm bên cạnh. Cô cố gắng hình dung ra Trần Hạo đang làm gì ở thành phố xa xôi ấy. Liệu anh có đang đọc tin nhắn của cô không? Liệu anh có bận đến mức không thể trả lời? Hay anh đang do dự, giống như cô đã từng do dự trước khi nhấn nút “Gửi”? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu, tạo thành một vòng xoáy không lối thoát, kéo cô chìm sâu vào sự lo âu. Ánh trăng vẫn dịu dàng rọi qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những mảng sáng bạc, nhưng nó chẳng thể xoa dịu được nỗi bất an đang dâng trào trong lòng Lê An. Cô biết, mình đã đặt cược quá nhiều vào cái tin nhắn đó, đặt cược cả niềm hy vọng cuối cùng vào một sự rõ ràng, một lời giải thích. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là sự treo lơ lửng, một hình phạt vô hình cho sự dũng cảm của cô.

Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hơi thở mang theo mùi thoang thoảng của hoa lài từ vườn nhà, một mùi hương quen thuộc và bình yên, nhưng đêm nay lại chẳng thể mang lại sự an ủi. Cô lật người, vùi mặt vào gối, cố gắng xua đi những ý nghĩ tiêu cực. "Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút..." câu nói ấy lại vẳng lên trong tâm trí cô, như một lời nguyền rủa. Cô không muốn thêm một lần "nếu như" nữa. Cô muốn đối mặt, dù kết quả có ra sao. Chính cái ý nghĩ đó, cái quyết tâm không để mình phải hối tiếc vì đã không làm rõ mọi chuyện, đã cho cô chút sức mạnh để đối diện với đêm dài thăm thẳm.

Cảnh 1: Ký túc xá trường chuyên thành phố

Chiều muộn, khoảng bảy giờ tối, thành phố bắt đầu lên đèn, những vệt sáng vàng cam loang lổ trên nền trời xám xịt, báo hiệu một đêm dài nữa sắp đến. Trong phòng ký túc xá ngột ngạt mùi sách vở và mồ hôi, Trần Hạo đang cúi mình trên bàn học, ánh đèn huỳnh quang từ chiếc đèn bàn cũ kỹ chiếu rọi khuôn mặt anh. Làn da anh tái nhợt vì thiếu ngủ, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên vẻ tập trung cao độ. Trên bàn, chồng sách giáo khoa và tài liệu tham khảo chất cao như núi, những công thức toán học chằng chịt, những bài tập vật lý phức tạp trải dài trên trang giấy. Anh đang vật lộn với một bài toán tổ hợp hóc búa, những con số nhảy múa trong đầu, khiến anh gần như quên hết mọi thứ xung quanh. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng cọ xát của cục tẩy, thỉnh thoảng là tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ lồng ngực anh, hòa cùng tiếng học sinh thì thầm trao đổi bài vở từ các phòng bên cạnh, tiếng gõ bàn phím lạch cạch của một bạn nào đó đang làm bài trên máy tính. Bầu không khí căng thẳng, tập trung cao độ, đôi khi mệt mỏi này đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của Trần Hạo kể từ khi anh đặt chân đến thành phố này.

Chiếc điện thoại cũ kỹ, loại chỉ có thể nhắn tin và nghe gọi cơ bản, nằm im lìm cạnh chồng sách, bỗng rung nhẹ. Một rung động nhỏ, đủ để Trần Hạo cảm nhận được dù đang tập trung cao độ. Anh nhíu mày, đưa tay với lấy. Màn hình nhỏ hiện lên dòng chữ: "1 tin nhắn mới từ Lê An." Một thoáng giật mình. Anh nhận ra tin nhắn của cô, cái tên này đã quá quen thuộc, gắn liền với thị trấn yên bình, với những ký ức ngọt ngào nhưng giờ đây lại xa vời vợi.

Anh mở tin nhắn. Dòng chữ đầu tiên hiện ra: "Trần Hạo à, em biết anh bận, nhưng..." Anh lướt mắt qua. Dài quá. Rất dài. Anh thấy những dòng chữ nhỏ li ti kéo dài trên màn hình, như một dòng sông bất tận của những tâm tư. Lòng anh chợt trùng xuống. Anh cảm nhận được sự lo lắng, sự mong chờ và cả nỗi buồn trong từng con chữ chưa đọc hết. "Lại là An. Chắc cô ấy lại nhớ mình," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm mang theo một chút áy náy, một chút mệt mỏi nhưng cũng có phần bất lực. Anh biết Lê An đang gặp khó khăn, biết cô đang nhớ anh, nhưng anh thực sự không có thời gian và tâm trí để suy nghĩ về điều đó ngay bây giờ. Áp lực học tập ở trường chuyên quá lớn, mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc đua với thời gian, một cuộc chiến với kiến thức khổng lồ. Anh không thể lơ là một phút giây nào. Mục tiêu của anh là đỗ vào đại học top đầu, không chỉ vì bản thân mà còn vì kỳ vọng của gia đình, của cả thị trấn nhỏ bé nơi anh sinh ra.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo bao gánh nặng của tuổi trẻ và tham vọng. Anh nhìn lại bài toán đang dang dở, rồi lại nhìn tin nhắn của Lê An. Hai thế giới, hai ưu tiên, hai gánh nặng đang giằng xé anh. Anh biết, anh không thể để bản thân bị phân tâm. Anh đã hứa với chính mình, và với cả cô, rằng anh sẽ cố gắng hết sức mình.

"Hạo, bài này cậu làm đến đâu rồi? Khó thật đấy!" Tiếng Hà Minh, bạn cùng phòng, vọng sang từ bàn học phía đối diện, phá tan dòng suy nghĩ của Trần Hạo. Hà Minh, với vẻ ngoài khá bảnh bao, ăn nói khéo léo, luôn có vẻ tự tin, là một đối thủ đáng gờm trong học tập. Những lời nói của Hà Minh, dù chỉ là một câu hỏi bâng quơ, lại như một lời nhắc nhở sắc bén về môi trường cạnh tranh khốc liệt mà Trần Hạo đang sống. Anh không thể thua kém, không thể chùn bước.

Trần Hạo khẽ gật đầu với Hà Minh, rồi đặt chiếc điện thoại xuống, úp mặt màn hình xuống mặt bàn gỗ đã cũ kỹ. Tin nhắn của Lê An bị chôn vùi dưới ánh đèn, dưới chồng sách và dưới gánh nặng của bài vở. Anh ép mình quay lại với bài toán tổ hợp, cố gắng xua tan hình ảnh Lê An và những lời tâm sự chưa đọc khỏi tâm trí. Mùi giấy cũ, mùi mực in và một chút mùi mồ hôi nhẹ từ chính anh và những người bạn cùng phòng, tất cả tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự nỗ lực và căng thẳng. Anh biết, anh sẽ đọc nó sau. Anh sẽ trả lời sau. Nhưng bây giờ, anh phải học. Thành phố này quá nhiều thứ để anh lo lắng, để anh chinh phục, và anh không thể để một "khoảng cách vô hình" nào, dù là trong suy nghĩ, ngăn cản bước chân mình. "Mình phải tập trung học. An sẽ hiểu thôi," anh tự nhủ, lặp đi lặp lại như một câu thần chú trấn an bản thân, cố gắng dập tắt đi cảm giác áy náy đang len lỏi.

Cảnh 2: Ký túc xá trường chuyên thành phố

Đêm đã về khuya, khoảng mười một giờ ba mươi. Toàn bộ khu ký túc xá đã chìm vào một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Tiếng ồn ào ban chiều đã dịu bớt, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm cuối thu. Thi thoảng, tiếng côn trùng rả rích đâu đó ngoài vườn, hoặc tiếng xe máy lướt qua đường lớn xa xa, càng làm cho không gian thêm phần vắng lặng, có chút cô đơn. Trần Hạo đã vật lộn với sách vở đến kiệt sức. Ánh đèn bàn vẫn còn bật, nhưng anh đã ngả lưng xuống chiếc giường tầng cứng nhắc, mắt nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát. Ánh sáng mờ ảo từ đèn ngủ của phòng bên hắt qua khe cửa, tạo thành một vệt sáng yếu ớt trên khuôn mặt anh, càng làm lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng cực. Mùi sách cũ, mùi gỗ ẩm từ chiếc giường đã theo anh suốt gần hai năm nay, trở thành mùi hương quen thuộc của những đêm dài thức trắng.

Anh vươn tay lấy chiếc điện thoại nằm úp trên bàn học. Lần này, anh mở tin nhắn của Lê An ra đọc kỹ. Từng dòng chữ của cô hiện lên, mang theo tất cả những lo lắng, nỗi nhớ, và cả sự trách móc nhẹ nhàng mà cô đã gói ghém trong đó. Cô nhắc nhở anh về lời hứa "không quên em" bên bờ sông cũ, về sự thay đổi trong liên lạc, về "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ. Anh đọc, và trong lòng dâng lên một cảm giác áy náy sâu sắc. Anh biết cô đúng. Anh đã lơ là. Anh đã quá bận rộn, quá mải mê với những mục tiêu của riêng mình ở thành phố này mà quên mất rằng, ở một nơi xa, có một người vẫn đang chờ đợi anh, vẫn đang dõi theo anh từng ngày.

Nhưng rồi, sự áy náy đó nhanh chóng bị lấn át bởi một cảm giác khác, một chút khó chịu, một chút bức bối. Anh đang ở giai đoạn nước rút của việc học, từng giây phút đều quý giá. Mỗi áp lực, mỗi sự phân tâm đều có thể ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng. Anh biết mình cần phải trả lời cô, nhưng anh không biết phải nói gì để vừa trấn an cô, vừa không khiến cô "nghĩ nhiều" mà ảnh hưởng đến việc học của anh. Anh không muốn cô hiểu lầm, nhưng anh cũng không muốn đào sâu vào vấn đề này ngay lúc này. Thời điểm không cho phép.

"Mình phải tập trung học. An sẽ hiểu thôi," anh tự nhủ lần nữa, cố gắng củng cố niềm tin đó. Niềm tin rằng Lê An đủ thấu hiểu, đủ bao dung để chờ đợi anh, để đặt sự nghiệp của anh lên trên hết. Anh đã hứa với cô, và với chính mình, sẽ quay về. Nhưng cái "quay về" đó phải là khi anh đã thành công, khi anh có thể mang lại một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. "Mình không quên cô ấy, nhưng mình không thể cứ mãi nhớ về thị trấn được... Thành phố này quá nhiều thứ để mình lo lắng." Anh thở dài. Cái gánh nặng của sự lựa chọn, của trách nhiệm đè nặng lên vai chàng trai trẻ. Anh đang đi trên một con đường mà không thể quay đầu, con đường của tham vọng và tương lai.

Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên bàn phím, gõ từng chữ. Anh muốn viết một điều gì đó thật chân thành, thật ấm áp, nhưng những từ ngữ ấy dường như bị kẹt lại trong cổ họng, bị chặn bởi sự mệt mỏi và áp lực. Cuối cùng, anh chỉ có thể viết ra những lời lẽ quen thuộc, những lời lẽ mà anh nghĩ là an toàn nhất, ít gây tranh cãi nhất, và cũng ít đòi hỏi sự đầu tư cảm xúc nhất. Anh muốn xoa dịu cô, nhưng anh lại không có thời gian để xoa dịu một cách thật lòng. Anh muốn giữ cô lại, nhưng anh lại không có đủ khoảng trống trong tâm trí để níu giữ cô một cách trọn vẹn.

Anh gõ: "An à, đừng nghĩ nhiều nhé. Anh vẫn luôn nhớ đến em. Anh đang bận học quá, sắp thi rồi. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe. Đừng lo gì cả." Từng câu chữ hiện lên trên màn hình, ngắn gọn, súc tích, và mang một vẻ khách sáo đến lạ. Anh đọc lại một lần, cảm thấy có chút hụt hẫng, có chút thất vọng với chính mình. Nhưng đó là tất cả những gì anh có thể làm được vào lúc này. Đó là tất cả những gì anh có thể cho cô trong hoàn cảnh hiện tại. Anh không thể hứa hẹn nhiều hơn, không thể bày tỏ sâu sắc hơn, vì anh biết, nếu anh làm vậy, cô sẽ càng hy vọng, và anh sẽ càng cảm thấy tội lỗi khi không thể thực hiện được những lời hứa đó.

Với một tiếng "ting" nh�� khác, tin nhắn được gửi đi. Anh đặt điện thoại xuống, quay lưng lại, vùi mặt vào gối, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Nhưng cảm giác áy náy vẫn vương vấn, như một bóng ma lảng vảng trong tâm trí anh. Anh biết tin nhắn đó sẽ không giải quyết được vấn đề gì. Nó chỉ là một lời trấn an hời hợt, một sự trì hoãn cho một cuộc đối thoại cần thiết. Nhưng vào lúc này, đó là lựa chọn duy nhất của anh. Anh cần ngủ, cần nghỉ ngơi, để tiếp tục cuộc chiến với sách vở và tương lai. Anh không có đủ dũng khí để đối mặt với "khoảng cách vô hình" đang lớn dần giữa họ, càng không có đủ thời gian để lấp đầy nó.

Cảnh 3: Nhà Lê An

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khung cửa sổ, vẽ lên bức tường màu vàng nhạt của căn phòng Lê An những vệt sáng ấm áp, Lê An choàng tỉnh giấc. Đêm qua, cô đã trằn trọc không ngủ được, chỉ chợp mắt được vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Nỗi lo lắng và mong chờ đã bủa vây cô suốt cả đêm dài, khiến cơ thể cô mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần lại căng thẳng đến tột độ. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng mẹ Lê An lục đục dưới bếp, mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa trước hiên nhà, và mùi thức ăn mẹ nấu đang bay lên, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên, ấm cúng của một buổi sáng ở thị trấn ven sông. Nhưng trong lòng Lê An, sự bình yên ấy bị xé toạc bởi một cảm xúc hỗn độn giữa hy vọng và sợ hãi.

Cô vội vàng đưa tay lấy chiếc điện thoại cũ đặt trên đầu giường. Tim cô đập thình thịch, mạnh đến nỗi cô có thể cảm nhận được nó vang vọng trong lồng ngực. Một tin nhắn mới. Từ Trần Hạo. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Bàn tay cô run rẩy khi mở tin nhắn. Từng chữ hiện lên trên màn hình nhỏ, chậm rãi, như đang cố tình kéo dài nỗi hồi hộp của cô.

"An à, đừng nghĩ nhiều nhé. Anh vẫn luôn nhớ đến em. Anh đang bận học quá, sắp thi rồi. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe. Đừng lo gì cả."

Khuôn mặt Lê An dần biến sắc. Từ vẻ hy vọng mong manh, nó chuyển sang sự hụt hẫng, rồi cuối cùng là một nỗi thất vọng sâu sắc. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ như xuyên thẳng vào tim cô, lạnh ngắt và vô cảm. "Đừng nghĩ nhiều ư? Anh ấy đang bận học ư? Chỉ có vậy thôi sao?" Giọng nói nội tâm của cô vang lên, đầy chua xót và cay đắng. Cô đã viết cả một đoạn dài, gói ghém tất cả nỗi lòng, tất cả sự tổn thương, tất cả những câu hỏi không lời đáp mà cô đã chất chứa bấy lâu. Cô đã dũng cảm mở lòng, phơi bày sự yếu đuối của mình, để rồi nhận lại chỉ là vài câu trấn an chung chung, hời hợt đến mức khó tin.

"Mình đã viết cả một đoạn dài như thế... Mà anh ấy chỉ trả lời vài câu này thôi sao?" Nàng cảm thấy như bị tát vào mặt. Sự thờ ơ trong từng câu chữ của Trần Hạo còn đau đớn hơn cả một lời từ chối thẳng thừng. Nó chứng tỏ rằng, những gì cô lo lắng, những "khoảng cách vô hình" mà cô cảm nhận được, không phải là vô cớ. Nó chứng tỏ rằng, anh thực sự đang bận, bận đến mức không có thời gian để suy nghĩ sâu sắc về cảm xúc của cô, bận đến mức không thể dành cho cô một lời giải thích tử tế hơn.

"Anh ấy có thực sự nhớ mình không, hay chỉ là lời nói đầu môi?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí Lê An. Nước mắt bắt đầu rưng rưng, làm nhòe đi những dòng chữ trên màn hình điện thoại. Cô ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng, như thể đang cố gắng níu giữ chút hơi ấm cuối cùng từ anh, nhưng chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Niềm hy vọng mong manh đã nhen nhóm trong cô đêm qua, cái tia sáng nhỏ bé mà cô đã cố gắng thắp lên, giờ đây đã bị dập tắt không thương tiếc. Nó không bùng cháy thành ngọn lửa, cũng không lóe lên để soi đường, mà chỉ lịm tắt, để lại một khoảng trống lớn trong tim cô.

Sự trả lời qua loa, thiếu chiều sâu của Trần Hạo đã tạo nên một vết nứt lớn, không thể hàn gắn được trong mối quan hệ của họ. Nó không chỉ là một lời hồi đáp, mà còn là một sự xác nhận cho tất cả những lo sợ của Lê An. Cô cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi vì chờ đợi, mệt mỏi vì hy vọng, và mệt mỏi vì phải tự an ủi chính mình rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. "Nàng sẽ không còn là cô gái thụ động chờ đợi nữa," cô từng nghĩ như vậy. Nhưng sự thật là, mỗi lần cô chủ động, cô lại nhận về một nỗi thất vọng lớn hơn.

Lê An buông chiếc điện thoại xuống, ánh mắt nhìn vô định ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh non. Cô nhận ra rằng, việc Trần Hạo liên tục ưu tiên học tập và "bận" không phải là một giai đoạn tạm thời, mà có lẽ là một cách sống mới của anh. Một cách sống mà ở đó, cô, cùng với những kỷ niệm và cảm xúc của thị trấn ven sông, dần trở thành một phần của quá khứ, một gánh nặng không cần thiết. Sự thất vọng này, dù đau đớn, nhưng cũng như một ngọn gió thổi bùng lên một quyết tâm khác trong lòng cô. Nếu anh không thể ở bên cô, nếu anh không thể cho cô sự quan tâm mà cô xứng đáng, thì cô sẽ phải tự tìm kiếm nó. Không phải vì cô không yêu anh, mà vì cô không thể cứ mãi sống trong sự treo lơ lửng, trong một "khoảng cách vô hình" mà không ai chịu lấp đầy.

Nàng đứng dậy, bước ra ban công, hít thở làn không khí trong lành của buổi sáng. Mùi hoa nhài phảng phất, tiếng chim hót líu lo, tất cả đều nhắc nhở cô về một cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, một cuộc sống mà cô cần phải sống trọn vẹn, không thể mãi mãi mắc kẹt trong nỗi chờ đợi mỏi mòn. Có lẽ, đây chính là lúc nàng phải thực sự chấp nhận rằng, có những điều, dù đã từng đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc, và cũng chính là lúc nàng phải tìm kiếm một khởi đầu mới cho riêng mình, không còn là Trần Hạo, mà là một Lê An mạnh mẽ hơn, dám đối mặt với sự thật, dù cho sự thật ấy có đau đớn đến mấy, và dù cho đó là một hành trình "chậm một nhịp" để tìm lại chính mình. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, mang theo một ngày mới, và một quyết định mới trong trái tim tan vỡ của mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free