Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 169: Lời Nói Chìm Trong Khoảng Cách

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch hoa cũ kỹ trong căn phòng của Lê An. Không khí buổi sáng thường ngày vẫn mang theo mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng, dịu nhẹ và quen thuộc, quyện với mùi hoa từ ban công đưa vào theo làn gió nhẹ, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy lại mang một cảm giác trống trải đến lạ. Căn phòng, vốn dĩ ấm áp và thân thuộc, giờ đây như một cái kén bao bọc lấy nỗi cô đơn của cô gái trẻ. Lê An trở mình, cố gắng gạt bỏ cảm giác nặng nề vẫn còn vương vấn từ đêm qua, nhưng dường như mỗi hơi thở đều kéo theo một gánh nặng vô hình.

Cô vươn tay, tìm kiếm chiếc điện thoại cũ đặt trên đầu giường. Màn hình điện thoại vẫn còn hiện lên tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo. Dòng chữ ấy, chỉ vỏn vẹn vài câu, đã xoáy sâu vào tâm trí cô suốt đêm, như một vết dao cứa vào trái tim, mỗi lần đọc lại là một lần cảm giác hụt hẫng và bị bỏ rơi lại dâng trào mạnh mẽ hơn. Lê An đọc đi đọc lại, cố gắng tìm kiếm một ẩn ý nào đó, một lời giải thích sâu xa hơn cho sự hời hợt đến khó tin ấy. "An à, đừng nghĩ nhiều nhé. Anh vẫn luôn nhớ đến em. Anh đang bận học quá, sắp thi rồi. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe. Đừng lo gì cả." Từng chữ, từng dấu chấm phẩy, dường như đã được Trần Hạo gõ ra một cách vội vàng, vô tâm, không một chút cảm xúc hay sự thấu hiểu cho nỗi lòng mà cô đã dũng cảm bày tỏ.

"Đừng nghĩ nhiều ư?" Lê An thì thầm, giọng khản đặc, như thể đang nói với chính mình trong gương. Ánh nắng ban mai yếu ớt hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật quầng thâm dưới mắt và đôi môi tái nhợt. Cô đã dành cả một đêm để trằn trọc, để tự vấn. "Anh ấy bận thật sao? Hay chỉ là... anh ấy không muốn nghe những gì em nói?" Câu hỏi ấy cứ xoáy vào tâm trí, không ngừng nghỉ. Cô đã gửi đi một đoạn tin nhắn dài, gói ghém tất cả nỗi nhớ, tất cả sự lo lắng, tất cả những tổn thương mà cô đã cất giấu bấy lâu. Cô đã mở lòng, phơi bày sự yếu đuối, sự mong manh của một cô gái đang yêu. Thế nhưng, đổi lại chỉ là một lời trấn an chung chung, lạnh lùng và vô nghĩa.

Cô bặm môi, cố gắng nuốt xuống vị chát đắng nơi cổ họng. Có một phần trong cô vẫn muốn tin vào Trần Hạo, muốn níu giữ lấy lời hứa "không quên em" mà anh đã từng nói. "Không, anh ấy đã nói không quên mình mà..." Cô tự nhủ, nhưng tiếng nói ấy yếu ớt, lạc lõng giữa trăm ngàn nghi ngờ. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và giờ đây là một phản hồi hời hợt đến đau lòng. Tất cả đều vẽ nên một bức tranh khác hẳn với lời hứa hẹn ngày nào. Cái "khoảng cách vô hình" mà cô từng cảm nhận giờ đây đã trở nên quá rõ ràng, quá thật, đến mức có thể chạm vào được, và nó đang dần nhấn chìm cô trong sự cô đơn.

Lê An thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo tất cả sự mệt mỏi và bất lực. Cô vò đầu bứt tai, cảm giác như mình đang lạc lối trong một mê cung không lối thoát, nơi những cảm xúc chân thật của cô cứ va vào bức tường im lặng. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những tán lá xanh non đang khẽ đung đưa trong gió. Cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn, bình yên và tươi mới, nhưng tâm hồn cô thì đang chìm trong một sự u ám khó tả. Chiếc điện thoại cũ trong tay cô trở nên nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý của nó, mà vì gánh nặng của những lời nói không được hồi đáp, những cảm xúc bị bỏ ngoài tai. Cô đặt điện thoại xuống, không một chút sức lực, và ngồi thẫn thờ, ánh mắt vô định nhìn về phía khoảng không trước mặt, nơi những tia nắng vẫn đang cố gắng len lỏi vào, nhưng dường như không thể xua đi bóng tối trong lòng cô.

Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian thị trấn nhỏ. Lê An bước dọc bờ sông, nơi con nước vẫn êm đềm chảy, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ như lời thì thầm của quá khứ. Mùi nước sông đặc trưng, mùi cây cỏ ven bờ, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hôm trước, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Nơi đây đã từng chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Từng bước chân của cô như đang dẫm lên những hồi ức đẹp đẽ nhưng giờ đây lại mang đầy tiếc nuối. Cô nhớ những buổi chiều tan học, anh thường đi bộ cùng cô trên con đường này, lắng nghe cô kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Anh lắng nghe, ánh mắt dịu dàng, đôi khi chỉ gật đầu hoặc mỉm cười, nhưng chừng ấy cũng đủ khiến cô cảm thấy được thấu hiểu, được chở che.

"Ngày xưa anh lắng nghe em biết bao nhiêu... giờ thì sao?" Lê An thì thầm, giọng nói tan vào trong gió. Cô ngồi xuống tảng đá quen thuộc, nơi họ từng ngồi hàng giờ, nhìn ngắm hoàng hôn buông xuống. Ánh hoàng hôn vàng óng trải dài trên mặt sông, phản chiếu những đám mây ngũ sắc, tạo nên một cảnh tượng đẹp đến nao lòng. Nhưng vẻ đẹp ấy chỉ càng làm tăng thêm nỗi cô đơn trong lòng cô. Cô chạm tay vào mặt nước sông lạnh ngắt, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào từng đầu ngón tay. Lòng cô cũng lạnh lẽo như vậy, trống rỗng và vô vọng.

Cô nhặt một viên đá nhỏ, ném xuống nước. Viên đá tạo nên một vòng tròn sóng lăn tăn rồi nhanh chóng biến mất, như thể những lời nói của cô gửi đến Trần Hạo. Chúng có đến được với anh không? Hay chúng cũng chìm vào hư không, không một tiếng vọng lại, không một chút dấu vết? "Có phải anh ấy thực sự không hiểu, hay là anh ấy chọn cách không hiểu?" Câu hỏi ấy lại dằn vặt cô. Nỗi đau không phải là sự từ chối thẳng thừng, mà là cảm giác bị phớt lờ, cảm giác những lời nói chân thành nhất của mình bị coi nhẹ, bị bỏ ngoài tai một cách tàn nhẫn.

Cái cảm giác "lời nói không thành" này còn đau đớn hơn bất cứ điều gì. Cô đã cố gắng bắc một cây cầu từ trái tim mình đến anh qua tin nhắn, nhưng anh lại vô tình dùng những lời lẽ hời hợt để phá bỏ nó. Cô nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng, để lại những vệt tím than trên bầu trời. Nơi đó, xa xôi và mịt mờ, là thành phố nơi Trần Hạo đang sống, đang bận rộn với những ước mơ, hoài bão của riêng mình. Có lẽ, những điều thuộc về thị trấn ven sông này, về cô, đã trở thành một gánh nặng, một điều không cần thiết trong cuộc sống mới của anh.

Dòng sông vẫn chảy, êm đềm và vô tận, nhưng cô cảm thấy mình không còn thuộc về dòng chảy ấy nữa. Cô đã từng nghĩ rằng họ là hai nhánh sông sẽ hợp thành một dòng, nhưng giờ đây, có vẻ như họ đang chảy theo hai hướng khác nhau, ngày càng xa cách. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là tâm hồn, là sự thấu hiểu. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải cố gắng níu giữ một sợi dây mà chỉ có mình cô đang giằng. Sự chấp nhận, dù đau đớn, nhưng cũng dần len lỏi vào tâm trí cô. Có lẽ, đã đến lúc cô phải buông tay, để dòng sông cuộc đời mình chảy theo một hướng khác, không còn phải chờ đợi một con thuyền đã rẽ lối từ lâu. Gió mát vuốt ve mái tóc cô, mang theo một nỗi niềm hoài niệm sâu sắc, một cảm giác "chậm một nhịp" đã khiến cô và Trần Hạo đi lạc khỏi nhau.

Trời đã tối hẳn khi Lê An trở về nhà. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ căn phòng của cô hắt ra, tạo một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm. Mùi tinh dầu sả chanh lại thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xoa dịu được sự nặng trĩu trong lòng cô. Vừa đi ngang qua cổng nhà bà Mai, cô nghe thấy tiếng gọi nhỏ nhẹ.

"An dạo này trông xanh xao quá, có chuyện gì sao con?" Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đang ngồi đan lát trước hiên nhà. Ánh mắt bà đầy vẻ quan tâm, thấu hiểu, như thể bà có thể đọc được nỗi lòng đang che giấu của cô.

Lê An chỉ mỉm cười nhạt nhòa, một nụ cười gượng gạo không thể giấu đi sự mệt mỏi trong đôi mắt. "Dạ không có gì đâu ạ, con hơi mệt thôi." Cô đáp, giọng nói như bị kẹt lại nơi cổ họng. Cô không muốn nói dối bà Mai, nhưng cũng không biết phải chia sẻ điều gì. Làm sao có thể diễn tả được cảm giác những lời nói của mình bị bỏ ngoài tai, những nỗi lòng chân thành bị xem nhẹ? Cô chỉ khẽ gật đầu chào bà rồi vội vã bước vào nhà, để lại sau lưng ánh mắt lo lắng của người hàng xóm.

Vào đến phòng, Lê An lại mở điện thoại. Ngón tay cô lướt trên bàn phím, định soạn một tin nhắn khác, hoặc gọi điện cho Trần Hạo. Từng câu chữ, từng ý nghĩ cứ hiện lên rồi lại tan biến. Cô muốn hỏi anh liệu anh có đọc kỹ tin nhắn của cô không, liệu anh có hiểu cô đang cảm thấy thế nào không. Cô muốn giải thích thêm, muốn níu kéo thêm một chút hy vọng mong manh. Nhưng rồi, tất cả đều dừng lại. Một cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm mọi cố gắng của cô. "Nói thêm cũng có ích gì đâu... Anh ấy có nghe đâu?"

Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí cô, không còn là một câu hỏi mà là một sự khẳng định đau đớn. Dù cô có nói gì đi nữa, dù có dùng lời lẽ tha thiết đến mấy, Trần Hạo dường như đã không còn ở cùng tần số với cô. Lời nói của cô, dù xuất phát từ tận đáy lòng, cũng chỉ như gió thoảng mây bay qua tai anh, không để lại dấu vết gì. Cảm giác này, còn đau đớn hơn cả sự im lặng, bởi vì nó cho thấy một sự thờ ơ lạnh lùng, một bức tường vô hình mà cô không thể nào phá vỡ. Nó giống như việc cô đang nói chuyện với một bức tranh, cô cố gắng truyền tải cảm xúc, nhưng bức tranh ấy vẫn đứng yên, không một chút phản hồi.

Lê An đặt chiếc điện thoại xuống, không gửi đi một tin nhắn nào. Cô gục mặt xuống gối, hơi thở nặng nề. Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, thấm ướt lớp vải mềm mại. Đó không phải là tiếng khóc nức nở, mà là những giọt nước mắt của sự chấp nhận, của nỗi tuyệt vọng thầm lặng. Nỗi đau đớn khi nhận ra rằng, cô không thể mãi mãi níu giữ một người đã chọn con đường riêng của mình. Sự thờ ơ của Trần Hạo, dù vô tình hay hữu ý, đang gieo những hạt mầm nghi ngờ và tổn thương sâu sắc trong lòng cô, báo hiệu một sự chia ly khó tránh khỏi. Cô đã từng là cô gái thụ động, chờ đợi anh, nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng mình không thể cứ mãi sống trong cái "khoảng cách vô hình" ấy. Có lẽ, đây chính là lúc cô phải học cách tự mình bước tiếp, dù cho hành trình ấy có "chậm một nhịp" so với những gì cô từng mơ ước, và dù cho trái tim cô vẫn còn vỡ tan.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free