Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 170: Những Ngày Dài Không Âm Thanh
Sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên vòm lá xanh mướt ngoài ô cửa sổ, Lê An đã giật mình tỉnh giấc. Một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức kể từ ngày Trần Hạo lên thành phố, đó là ngay lập tức đưa tay tìm chiếc điện thoại cũ đặt trên đầu giường. Chiếc điện thoại nhỏ bé, vỏ nhựa đã ngả màu vì thời gian, nhưng lại mang trong nó cả một thế giới hy vọng và chờ đợi của cô. Cô vuốt nhẹ lên màn hình đen trắng, hy vọng nhìn thấy một chấm sáng nhỏ báo hiệu tin nhắn mới, một cuộc gọi nhỡ. Nhưng không. Màn hình vẫn im lìm, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Cô nằm thêm một lát, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ như những sợi chỉ mỏng manh của số phận. Trong khoảnh khắc ấy, sự im lặng của chiếc điện thoại như lan tỏa khắp căn phòng, đè nặng lên lồng ngực cô. Nó không chỉ là sự vắng mặt của âm thanh, mà là một khoảng trống mênh mông, một tiếng nói không thành đã bao trùm lấy cô từ đêm qua. Lời nói của cô, những nỗi niềm cô đã gửi gắm trong tin nhắn dài, giờ đây chỉ như những hạt bụi lạc lõng trong không gian vô tận. Cô nhớ lại cảm giác bất lực khi đặt điện thoại xuống tối qua, và cảm giác ấy vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn sắc lạnh hơn dưới ánh bình minh.
"Anh bận đến vậy sao? Hay là... anh đã quên thật rồi?" Câu hỏi không lời ấy len lỏi trong tâm trí Lê An, như một mũi kim châm nhỏ nhưng dai dẳng. Cô cố gắng lý giải cho Trần Hạo. Thành phố lớn, trường chuyên áp lực, những bài vở chồng chất, những kỳ thi cam go. Cô biết, anh là người có hoài bão, có mục tiêu rõ ràng. Nhưng liệu tất cả những điều đó có đủ để khiến anh hoàn toàn quên đi một người đã từng cùng anh chia sẻ cả một quãng tuổi thơ, cùng anh lớn lên bên bờ sông cũ? Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và nỗi hoài nghi.
Cô ngồi dậy, vươn vai, cố xua đi cái cảm giác u uất đang bám riết. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn nhà gỗ cũ kỹ. Những hạt bụi li ti lấp lánh trong không khí, nhảy múa theo điệu nhạc của riêng chúng. Mùi hoa nhài từ giàn cây trước hiên nhà thoang thoảng bay vào, mang theo chút hương vị quen thuộc của buổi sớm thị trấn. Mùi hương ấy, lẽ ra phải mang đến sự bình yên, lại chỉ càng khiến nỗi nhớ trong lòng cô thêm sâu đậm. Nỗi nhớ về những buổi sáng cùng Trần Hạo đạp xe đến trường, tiếng cười giòn tan, những câu chuyện vu vơ về tương lai. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức, xa vời và mờ mịt như sương khói.
Lê An bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cô đi đến bên cửa sổ, mở toang ra, hít một hơi thật sâu. Gió nhẹ lay động mái tóc cô, mang theo hơi ẩm của dòng sông. Cô nhìn ra xa, về phía con đường dẫn ra bến xe, nơi Trần Hạo đã từng đứng vẫy tay chào cô, hứa hẹn "không quên em". Lời hứa ấy, giờ đây, giống như một sợi chỉ mỏng manh, đã quá căng và có thể đứt bất cứ lúc nào. "Mình không thể cứ mãi là người chủ động được." Cô tự nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt nhưng chứa đựng một sự quyết tâm lạ lùng. Cô đã cố gắng, đã gửi đi những lời từ tận đáy lòng, đã chờ đợi. Nhưng sự im lặng đáp lại như một bức tường vững chắc, không thể lay chuyển.
Cô thử đọc sách. Cuốn tiểu thuyết tình cảm còn dang dở trên bàn. Cô mở ra, cố gắng tập trung vào từng câu chữ, từng dòng đối thoại lãng mạn của các nhân vật. Nhưng tâm trí cô cứ trôi dạt, không thể bám víu vào cốt truyện. Mỗi từ ngữ dường như trôi tuột qua mắt, không đọng lại chút ý nghĩa nào. Cô thấy mình trong hình bóng của cô gái trong truyện, chờ đợi một tin nhắn, một lời hồi đáp từ người yêu phương xa. Nhưng khác với cô gái ấy, Lê An không nhận được gì ngoài sự trống rỗng. Chữ nghĩa cứ nhảy múa lộn xộn, rồi cuối cùng tan biến vào một màn sương mờ mịt của những suy nghĩ miên man về Trần Hạo. Cô gập sách lại, đặt nó xuống bàn một cách bất lực.
Sau đó, cô xuống nhà phụ mẹ làm bữa sáng. Mẹ cô, bà Tư, vẫn luôn là người phụ nữ đảm đang, chăm chút từng bữa ăn cho gia đình. Mùi cơm gạo mới nấu, mùi cá kho thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp. Bà Tư quay lại nhìn Lê An, ánh mắt lo lắng khi thấy con gái xanh xao hơn thường lệ.
"Con gái, dạo này con xanh xao quá, có chuyện gì vậy?" Giọng mẹ cô dịu dàng, ấm áp.
Lê An cố gắng nở một nụ cười thật tươi, che giấu đi sự mệt mỏi trong đôi mắt. "Dạ không có gì đâu mẹ, con chỉ hơi mệt một chút thôi ạ. Mấy nay học bài nhiều quá." Cô đáp, giọng nói gượng gạo, cảm thấy tội lỗi vì đã nói dối mẹ. Cô không muốn mẹ lo lắng, và cũng không biết phải bắt đầu từ đâu để kể về những nỗi niềm chất chứa trong lòng. Làm sao có thể giải thích được cái cảm giác đơn độc khi lời nói của mình không được ai lắng nghe, không được ai thấu hiểu?
Cô giúp mẹ nhặt rau, thái thịt, rửa chén. Đôi tay cô thoăn thoắt, nhưng tâm hồn thì lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa. Cô nghĩ về Trần Hạo, về thành phố, về "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Cô tưởng tượng Trần Hạo đang làm gì ở thành phố ấy, liệu anh có đang ăn sáng, liệu anh có đang vội vã đến trường, liệu trong một khoảnh khắc nào đó, anh có nghĩ về cô? Những câu hỏi ấy cứ quẩn quanh, không có lời đáp, và mỗi câu hỏi không lời đáp lại là một nhát dao nhỏ cứa vào trái tim cô.
Buổi trưa, cái nắng đã lên cao, đổ vàng trên mái ngói. Bữa cơm trưa của gia đình diễn ra trong không khí trầm lắng hơn thường lệ. Lê An ăn uống không có cảm giác ngon miệng, chỉ gắp vài đũa rồi đặt đũa xuống. Ba cô, ông Năm, ngồi đối diện, thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cách dò hỏi. Ông là người đàn ông ít nói, nhưng ánh mắt ông chất chứa đầy sự quan tâm và yêu thương dành cho con gái. Lê An cảm nhận được ánh nhìn đó, và nó càng khiến cô cảm thấy nặng lòng hơn. Cô biết, ba mẹ luôn mong cô được hạnh phúc, được bình yên. Nhưng giờ đây, bình yên dường như là một thứ xa xỉ.
Sau bữa ăn, cô lại lên phòng. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên đầu giường, như một vật vô tri vô giác, nhưng lại mang trong nó một sức nặng khủng khiếp. Nỗi nhớ khắc khoải vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó bị trộn lẫn với sự thất vọng và một chút gì đó của sự tức giận. Tức giận vì anh không hiểu, tức giận vì anh không lắng nghe, và tức giận vì cô cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn. Cô nằm xuống giường, nhắm mắt lại. Tâm trí cô tái hiện lại lời nói của bà Mai tối qua: "An dạo này trông xanh xao quá, có chuyện gì sao con?". Cô đã cười gượng gạo, từ chối chia sẻ. Giờ đây, cô hiểu rằng, không phải ai cũng có thể hiểu được nỗi đau của một "lời nói không thành". Nỗi đau khi cảm thấy mình đang "chậm một nhịp" so với cuộc sống của người mình yêu, và không có cách nào để đuổi kịp.
***
Cùng lúc đó, tại một phòng học rộng lớn của trường chuyên thành phố, ánh nắng gay gắt ngoài cửa sổ đổ xuống những hàng bàn ghế gỗ. Không khí trong phòng đặc quánh mùi giấy, mực và chút mồ hôi của những cô cậu học trò đang miệt mài học tập. Trần Hạo gục mặt trên bàn, hai tay ôm đầu, cố gắng tập trung giải một bài toán phương trình vi phân phức tạp. Những ký hiệu toán học, những con số và công thức cứ nhảy múa trước mắt anh, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Cây bút chì trên tay anh di chuyển nhanh thoăn thoắt trên trang giấy nháp, rồi lại dừng lại, cắn nhẹ vào đầu bút, đôi mắt anh nheo lại, hàng lông mày nhíu chặt.
Bên cạnh anh, Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao và sự tự tin thường thấy, cũng đang miệt mài ghi chép. Cậu ta gõ nhẹ vào vai Trần Hạo, giọng nói có phần gấp gáp: "Hạo, cậu xong bài này chưa? Khó thật đấy. Tớ loay hoay mãi chưa ra."
Trần Hạo ngẩng đầu lên, mái tóc hơi rối, ánh mắt còn vương chút mệt mỏi. Anh nhìn sang bài giải của Hà Minh, rồi quay lại nhìn bài của mình. "Gần xong rồi. Cứ như vầy không có thời gian thở luôn." Anh đáp cụt lủn, giọng trầm khàn, mang theo sự căng thẳng của một buổi học kéo dài. Lời nói của anh không chỉ là than thở, mà còn là một lời khẳng định về cường độ học tập khủng khiếp mà anh và các bạn phải đối mặt hàng ngày. Áp lực từ những kỳ thi sắp tới, từ kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, và của chính bản thân anh, đang đè nặng lên đôi vai gầy.
Chiếc điện thoại trong cặp sách của Trần Hạo, đặt dưới gầm bàn, rung nhẹ lên một hồi. Nó rung lên một cách khe khẽ, đủ để anh cảm nhận được nếu anh không hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của những con số và ký hiệu. Nhưng lúc này, tâm trí anh chỉ có một mục tiêu duy nhất: hoàn thành bài toán, nắm vững kiến thức, vượt qua áp lực. Tiếng rung yếu ớt ấy dường như bị nhấn chìm bởi tiếng bút viết lia lịa, tiếng lật sách xoành xoạch, tiếng giảng bài đều đều của thầy giáo trên bục giảng, và cả tiếng quạt trần quay ù ù trên cao, cố gắng xua đi cái nóng oi bức của buổi trưa thành phố. Anh không hề hay biết, hoặc cố tình bỏ qua, một tín hiệu nhỏ từ thế giới bên ngoài, từ một người đang chờ đợi anh ở thị trấn ven sông.
Nỗi áy náy mơ hồ về Lê An, về những tin nhắn anh đã đọc lướt qua, về lời hứa "không quên em" anh đã buông ra một cách vội vã trước khi lên xe, chỉ là một thoáng qua rất nhanh trong tâm trí anh. Nó giống như một hạt bụi nhỏ vừa chạm vào mặt gương, rồi lập tức bị một làn gió mạnh thổi bay đi. Áp lực của những con số và công thức, của những mục tiêu lớn lao nơi thành thị đã nhấn chìm mọi suy nghĩ khác. Đối với Trần Hạo lúc này, chỉ có học, học và học mới là con đường duy nhất để anh không phụ lòng mong mỏi của gia đình và chính bản thân. Anh không có thời gian để nghĩ về những cảm xúc vu vơ, về những nỗi niềm xa xăm.
Hà Minh nhìn thấy sự tập trung cao độ của Trần Hạo, khẽ lắc đầu cười. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Cậu ta nói, rồi quay lại với bài của mình. Trần Hạo chỉ khẽ nhếch mép, không đáp. Anh biết Hà Minh ám chỉ đến sự ít nói, sự khép kín của anh, nhưng anh không bận tâm. Đối với anh, việc bộc lộ cảm xúc hay chia sẻ suy nghĩ cá nhân là một điều xa xỉ, đặc biệt là trong môi trường cạnh tranh khốc liệt này. Ai cũng đang chạy đua, ai cũng đang cố gắng vượt lên. Một giây lơ là cũng có thể khiến anh tụt lại phía sau.
Tiếng chuông báo hết giờ học vang lên, đột ngột xé tan bầu không khí căng thẳng trong phòng. Các học sinh uể oải đứng dậy, vươn vai, cố gắng xua đi sự mệt mỏi. Trần Hạo vẫn ngồi lì tại chỗ, kiểm tra lại bài giải của mình. Anh cảm thấy một cơn đau nhức nhẹ ở thái dương, do phải tập trung quá lâu. Anh gập sách lại, cất bút vào hộp. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trong cặp, không hề được anh chạm đến. Anh không có thói quen kiểm tra điện thoại giữa những giờ giải lao ng���n ngủi, bởi vì anh biết rằng, một khi đã mở ra, nó có thể cuốn anh vào những suy nghĩ không cần thiết, làm mất đi sự tập trung mà anh đang cố gắng gầy dựng.
Anh đứng dậy, vai vác chiếc cặp nặng trĩu sách vở, cùng Hà Minh và vài người bạn khác bước ra khỏi lớp. Hành lang đông đúc những gương mặt trẻ trung, tràn đầy năng lượng nhưng cũng mang vẻ mệt mỏi đặc trưng của học sinh trường chuyên. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, tiếng bước chân hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của tuổi trẻ và hoài bão. Trần Hạo bước đi giữa dòng người, tâm trí anh vẫn còn vương vấn những công thức toán học, những định lý vật lý. Anh không hề nhận ra rằng, ở một nơi rất xa, có một người đang mong ngóng tin nhắn của anh từng giây từng phút, và sự im lặng của anh, dù vô tình, đang gieo những hạt mầm nghi ngờ và tổn thương sâu sắc trong lòng cô. Anh đang chọn con đường riêng của mình, một con đường trải đầy tham vọng và áp lực, và trên con đường ấy, anh dường như đã bỏ quên một điều gì đó rất quan trọng ở lại phía sau.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, hắt lên một màu cam tím ảo diệu, Lê An ngồi đối diện Chi Mai tại một góc quán cà phê quen thuộc tên là 'Góc Yên Bình'. Quán được cải tạo từ một ngôi nhà cũ, vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần, những ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã bạc màu theo thời gian. Nội thất bên trong là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với bàn ghế gỗ sẫm màu, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng và vô số chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết khắp nơi. Một kệ sách nhỏ với đầy ắp những cuốn sách cũ, bìa đã ố vàng, tỏa ra mùi giấy và mực đặc trưng.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ giàn hoa giấy ngoài vườn nhỏ vọng vào, mang đến một cảm giác thanh bình đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi hoa nhài từ giàn cây trước cửa, tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái nhưng đôi khi lại mang một vẻ trầm mặc rất riêng. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng và ánh hoàng hôn chiếu qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt bàn.
Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, đang thao thao bất tuyệt về chuyện trường lớp, về những cô bạn mới quen, những buổi học thêm đầy ắp chuyện vui. Cô ấy là người bạn duy nhất mà Lê An có thể chia sẻ mọi điều, là người luôn ở bên cạnh cô trong những lúc vui buồn. Nhưng hôm nay, Lê An chỉ gật gù, ánh mắt xa xăm nhìn ra ô cửa sổ, nơi những vệt nắng cuối ngày đang dần tắt. Cô cảm thấy mệt mỏi khi phải che giấu nỗi buồn của mình, cố gắng gượng cười và giả vờ lắng nghe câu chuyện của Chi Mai. Mỗi lời Chi Mai nói ra dường như chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống rỗng trong lòng Lê An.
Chi Mai nhận ra sự khác lạ nơi bạn mình. Ánh mắt Lê An, dù cô cố gắng che giấu, vẫn không thể giấu được vẻ mệt mỏi và u uất. Cô đặt tay lên tay Lê An, một cái chạm nhẹ đủ để truyền đi sự quan tâm và lo lắng. "An này, dạo này mày sao thế? Có chuyện gì à?" Giọng Chi Mai nhỏ nhẹ, đầy vẻ dò hỏi.
Lê An giật mình, khẽ quay mặt lại, nở một nụ cười nhạt nhòa. "Không có gì đâu, chỉ là hơi mệt thôi." Cô đáp, giọng nói khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. Cô cảm thấy một gánh nặng đè lên lồng ngực mình. Cô muốn chia sẻ, muốn trút hết nỗi lòng ra với Chi Mai, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Những lời nói về Trần Hạo, về sự im lặng của anh, về cảm giác bị bỏ rơi, dường như quá nặng nề để thốt ra thành lời.
Chi Mai nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ không tin. "Thật không đấy? Mày cứ giấu giếm mãi làm sao tao biết mà giúp?" Cô bạn thân khẽ siết chặt tay Lê An, cố gắng truyền thêm chút hơi ấm. Chi Mai hiểu Lê An hơn ai hết. Cô biết rằng, đằng sau vẻ ngoài dịu dàng, Lê An là một cô gái mạnh mẽ, nhưng cũng rất dễ bị tổn thương. Và cô biết, chỉ có một người mới có thể khiến Lê An trở nên xanh xao và trầm tư đến vậy.
Lê An chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang buông xuống, vẽ lên một bức tranh buồn bã nhưng tuyệt đẹp. Những lời Trần Hạo nói "không quên em" giờ đây nghe thật trống rỗng, vô nghĩa trong tâm trí cô. Nó không còn là lời hứa hẹn ngọt ngào mà là một gánh nặng, một sự dằn vặt. Nếu anh thật sự nhớ, anh sẽ không im lặng như thế. Nếu anh thật sự nhớ, anh sẽ không để cô bơ vơ giữa những ngày dài không âm thanh như vậy. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, không chỉ là tần suất tin nhắn, mà nó còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong sự thấu hiểu.
Cô nhớ lại những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông cũ, khi hai đứa trẻ Trần Hạo và Lê An ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe những ước mơ. Lúc đó, mọi thứ thật đơn giản, thật gần gũi. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng, chỉ vài năm sau, mọi thứ lại có thể thay đổi đến vậy, rằng "lời nói không thành" có thể khiến một mối quan hệ thanh mai trúc mã trở nên xa lạ.
"Có lẽ, mình cũng nên học cách buông ra rồi." Lê An thầm nhủ trong lòng, một suy nghĩ chợt lóe lên như một tia sáng yếu ớt trong màn đêm. Tia sáng ấy không phải là hy vọng, mà là một sự chấp nhận. Một sự chấp nhận rằng cô không thể mãi mãi níu giữ một người đã chọn con đường riêng của mình. Một sự chấp nhận rằng, đôi khi, tình yêu không đủ sâu đậm để vượt qua những khó khăn, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì một người đã "chậm một nhịp" trong việc bày tỏ, trong việc quan tâm.
Chi Mai vẫn nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Cô biết, có điều gì đó rất lớn đang đè nặng lên lòng bạn mình, và cô chỉ có thể ở bên cạnh, chờ đợi Lê An sẵn lòng chia sẻ. Cô nhẹ nhàng chạm vào tay Lê An một lần nữa, như một lời động viên không lời. Lê An khẽ siết lại tay Chi Mai, một hành động vô thức, tìm kiếm một chút hơi ấm từ người bạn thân thiết.
Hoàng hôn đã tắt hẳn. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt lên mặt đường một màu vàng nhạt. Quán cà phê "Góc Yên Bình" vẫn vang lên tiếng nhạc du dương, nhưng trong lòng Lê An, mọi thứ dường như tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi xâm chiếm lấy toàn thân. Sự mệt mỏi của những ngày dài chờ đợi trong vô vọng, sự mệt mỏi của những nỗi niềm không thể nói thành lời, và sự mệt mỏi của một trái tim đang dần nguội lạnh. Cô biết, quãng thời gian im lặng này, những ngày dài không tin nhắn hay cuộc gọi này, đang là những vết nứt sâu hơn trong mối quan hệ của cô và Trần Hạo, đẩy cả hai đi ngày càng xa khỏi nhau, đến một nơi mà có lẽ, họ sẽ không bao giờ tìm thấy nhau nữa.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.