Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 171: Sợi Dây Lỏng Lẻo

Lê An khẽ siết lại tay Chi Mai, một hành động vô thức, tìm kiếm một chút hơi ấm từ người bạn thân thiết. Hoàng hôn đã tắt hẳn. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt lên mặt đường một màu vàng nhạt. Quán cà phê "Góc Yên Bình" vẫn vang lên tiếng nhạc du dương, nhưng trong lòng Lê An, mọi thứ dường như tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi xâm chiếm lấy toàn thân. Sự mệt mỏi của những ngày dài chờ đợi trong vô vọng, sự mệt mỏi của những nỗi niềm không thể nói thành lời, và sự mệt mỏi của một trái tim đang dần nguội lạnh. Cô biết, quãng thời gian im lặng này, những ngày dài không tin nhắn hay cuộc gọi này, đang là những vết nứt sâu hơn trong mối quan hệ của cô và Trần Hạo, đẩy cả hai đi ngày càng xa khỏi nhau, đến một nơi mà có lẽ, họ sẽ không bao giờ tìm thấy nhau nữa.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhạt cuối cùng của mùa đông lười biếng len qua rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng vọt, Lê An vẫn nằm im lìm trên giường. Đêm qua, sau khi về từ quán cà phê, cô đã không sao chợp mắt nổi. Tâm trí cô như một cuộn phim cũ tua đi tua lại những khoảnh khắc, những lời nói, và cả những sự im lặng. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn cạnh nhà, tiếng xe máy vọng lại từ con đường xa xa, tất cả đều trở nên mơ hồ, xa xăm. Cô cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Chiếc điện thoại di động vẫn nằm im lìm bên cạnh gối, màn hình đen thui, như một lời khẳng định cho sự thật phũ phàng: không có gì mới. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ. Nó cứ ở đó, vô tri, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, đè nén lên lồng ngực cô.

Lê An đưa mắt nhìn trân trân lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ li ti đã xuất hiện từ bao giờ. Chúng như những sợi chỉ mỏng manh, chằng chịt, vô định, giống hệt những suy nghĩ đang mắc kẹt trong đầu cô. Cô cố gắng, một cách vô vọng, nhớ lại lần cuối cùng Trần Hạo chủ động gọi điện cho cô, không phải là một cuộc gọi ngắn ngủi chỉ để thông báo anh bận, mà là một cuộc trò chuyện thực sự, nơi anh hỏi cô về một ngày của cô, về những điều nhỏ nhặt mà cô đã trải qua. Hay một tin nhắn, dù chỉ vài ba dòng, không phải là những câu trả lời cụt lủn, hời hợt mà cô nhận được gần đây. Nỗi nhớ, vốn dĩ đã là một gánh nặng, giờ đây dần chuyển hóa thành một thứ cảm xúc khác, lạnh lẽo hơn: sự chán nản. Rồi từ chán nản, nó lại len lỏi, biến thành nỗi tuyệt vọng. Cô cảm thấy mình đang đơn độc níu giữ một điều gì đó đã không còn nguyên vẹn.

Mùi đất ẩm từ sân vườn sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng từ góc hiên nhà, tạo nên một không gian quen thuộc đến nao lòng. Nhưng hôm nay, những mùi hương ấy không mang lại sự bình yên như thường lệ, mà chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn của Lê An. Cô tưởng tượng Trần Hạo ở thành phố, chìm đắm trong những bài vở, những kỳ thi, những người bạn mới. Anh có còn nhớ đến mùi hoa nhài này không? Anh có còn nhớ những buổi chiều hai đứa ngồi bên hiên nhà, ngửi mùi hương này và kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối? Hay tất cả đã bị cuốn trôi theo dòng thời gian, theo sự hối hả của cuộc sống mới?

“Lời hứa của anh... liệu còn có ý nghĩa gì không?” Cô tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm vô hình trong đầu. “Hay chỉ mình em đang cố chấp tin vào nó?” Câu hỏi ấy như một nhát dao xoáy sâu vào trái tim cô. Cô đã từng tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa "không quên em" của Trần Hạo. Nó giống như một sợi dây vô hình, cột chặt cô vào anh, cho cô một điểm tựa vững chắc để bám víu qua những ngày xa cách. Nhưng giờ đây, sợi dây ấy dường như đã mục nát, đã lỏng lẻo đến mức chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể làm nó đứt lìa. Cô nhớ lại cái đêm anh ra đi, trên bến xe khách đông đúc, anh đã nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định nói rằng anh sẽ không bao giờ quên cô. Khi đó, lời nói ấy là tất cả. Nó là hy vọng, là sức mạnh. Nhưng bây giờ, nó chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, yếu ớt, dễ vỡ tan như bọt xà phòng.

Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao ưu tư. Cô đưa tay vuốt mái tóc dài, cảm nhận sự ẩm ướt nhẹ do mồ hôi đêm. Từ từ, rất chậm rãi, cô ngồi dậy, tấm lưng dựa vào thành giường lạnh lẽo. Ánh mắt cô hướng ra cửa sổ, nhìn ngắm khung cảnh quen thuộc bên ngoài. Những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, những con ngõ nhỏ uốn lượn, và xa xa là những hàng cây xanh mướt. Tất cả vẫn vậy, vẫn bình yên và tĩnh lặng như hàng bao năm qua. Chỉ có lòng cô là không yên. Cô cảm thấy mình đang bị mắc kẹt, giữa một quá khứ không thể quay lại và một tương lai mờ mịt không rõ hình hài. Cô không thể mãi mãi sống trong cái cảm giác chờ đợi mỏi mòn này được nữa. Sự im lặng của Trần Hạo đã đủ để cô nhận ra rằng, cô không thể cứ thế mà gặm nhấm hy vọng một mình. Cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người không chỉ là địa lý, mà nó đã trở thành một hố sâu ngăn cách tâm hồn, một vực thẳm mà cô không biết liệu mình có đủ sức để vượt qua hay không. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, sự mệt mỏi khi phải một mình cố gắng giữ gìn một mối quan hệ mà dường như chỉ còn lại một phía. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ, không phải vì cô hết yêu, mà vì cô không thể cứ mãi níu kéo một sợi dây đã quá lỏng lẻo.

***

Buổi chiều, Lê An tìm đến quán cà phê "Góc Yên Bình", nơi cô và Chi Mai đã ngồi cùng nhau tối hôm qua. Quán vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ, ấm cúng với những bức tường gạch trần, những ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã sờn màu thời gian. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, rọi xuống những chiếc bàn gỗ sẫm màu, tạo nên những vệt sáng vàng mật ong. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì và tiếng trò chuyện khe khẽ của vài vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, tạo nên một không khí thư thái, lãng mạn, nhưng đối với Lê An, nó lại mang một nỗi trầm mặc khó tả. Cô chọn một góc khuất, nơi có thể nhìn ra con phố nhỏ bên ngoài, nơi những chiếc lá vàng đang chầm chậm rơi theo làn gió nhẹ.

Chi Mai đến sau ít phút, mái tóc ngắn cá tính của cô bạn khẽ bay trong làn gió khi bước vào. Thấy Lê An, Chi Mai nở nụ cười tươi tắn như mọi khi, nhưng ánh mắt cô vẫn không giấu được vẻ lo lắng khi nhìn thấy khuôn mặt bạn mình. Lê An vẫn vậy, đôi mắt có vẻ sâu hơn, và nụ cười nhạt nhòa trên môi cô dường như không chạm đến được ánh mắt. Chi Mai ngồi xuống đối diện, đẩy ly nước cam mát lạnh về phía Lê An. “Sao rồi, hôm nay đỡ hơn chút nào chưa?” Chi Mai hỏi, giọng nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan tâm.

Lê An chỉ khẽ gật đầu, đưa tay khuấy nhẹ ly cà phê đen. Những viên đá va vào thành ly kêu lách cách, tạo thành một âm thanh nhỏ bé, cô độc. Cô không muốn nói dối Chi Mai, nhưng cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Những cảm xúc hỗn độn trong lòng cô quá lớn, quá nặng nề để có thể thốt ra thành lời. "Cũng vậy thôi, Chi Mai ạ." Cô đáp, giọng nói khàn khàn, như thể đã nén lại quá nhiều tiếng thở dài.

Chi Mai nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ dò xét. “Thằng Hạo dạo này thế nào rồi? Vẫn bận lắm hả?” Câu hỏi của Chi Mai như chạm đúng vào vết thương lòng của Lê An. Cô cảm thấy một cơn nhói nhẹ trong tim, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản. “Ừ, chắc vậy. Anh ấy bận học mà.” Lê An trả lời, tránh ánh mắt của Chi Mai, đưa tay chạm vào chiếc điện thoại di động đặt trên bàn. Ngón tay cô vuốt ve màn hình đen, một hành động vô thức, như thể đang tìm kiếm một sự kết nối, một tín hiệu. Nhưng rồi cô lại rụt tay về, như thể chiếc điện thoại ấy là một vật nóng bỏng, hoặc một lời nhắc nhở đau đớn về sự im lặng.

Chi Mai thở dài, một tiếng thở dài rõ ràng hơn Lê An rất nhiều. Cô bạn thân nghiêng đầu nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. “Nhưng mà... ít ra cũng phải gọi điện hỏi thăm chứ, phải không? Dù bận đến mấy thì cũng phải có vài phút chứ?” Giọng Chi Mai vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự bất bình, một sự khẳng định rõ ràng về điều đúng đắn. Chi Mai hiểu rằng, tình yêu không thể chỉ sống bằng những lời hứa hẹn và sự im lặng. Nó cần sự vun đắp, cần sự quan tâm, cần sự hiện diện.

Lê An không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn vào ly cà phê của mình. Cô biết Chi Mai nói đúng. Rất đúng. Dù bận đến mấy, người ta vẫn có thể dành ra vài phút để nhắn một tin, gọi một cuộc. Cô nhớ lại những lời Trần Hạo đã nói "không quên em", giờ đây nó như một tiếng vọng xa xăm, ngày càng trở nên vô nghĩa trong tâm trí cô. Nó không còn là lời hứa hẹn ngọt ngào mà là một gánh nặng, một sự dằn vặt. Nếu anh thật sự nhớ, anh sẽ không im lặng như thế. Nếu anh thật sự nhớ, anh sẽ không để cô bơ vơ giữa những ngày dài không âm thanh như vậy. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, không chỉ là tần suất tin nhắn, mà nó còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong sự thấu hiểu. Nó đã trở thành một vết nứt sâu, rộng trong mối quan hệ của họ. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi ghê gớm khi phải cố gắng giữ gìn một sợi dây tình cảm mà dường như chỉ có mình cô đang níu giữ.

Chi Mai thấy Lê An im lặng, biết bạn mình đang chìm trong những suy nghĩ riêng. Cô không ép, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lê An, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, như một lời động viên không lời. “An à, mày đừng suy nghĩ nhiều quá. Chuyện gì rồi cũng sẽ rõ ràng thôi.” Chi Mai nói, giọng cô đầy sự kiên định, như muốn truyền thêm sức mạnh cho Lê An. “Nếu nó không còn là của mày, thì có cố gắng níu kéo cũng chẳng để làm gì. Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!” Chi Mai, với bản tính thẳng thắn và có phần bộc trực, không muốn nhìn Lê An cứ mãi dằn vặt trong mớ cảm xúc hỗn độn này.

Lê An ngẩng đầu lên, nhìn Chi Mai. Ánh mắt cô bạn đầy vẻ kiên quyết, và Lê An biết, Chi Mai đang muốn tốt cho mình. “Tao biết mà.” Lê An khẽ đáp, giọng nói yếu ớt. Cô biết, nhưng chấp nhận sự thật này lại khó khăn đến nhường nào. Cô đã dành cả tuổi thơ, cả thanh xuân của mình để tin vào một mối tình thanh mai trúc mã, để chờ đợi một lời tỏ tình đã "chậm một nhịp". Giờ đây, để buông bỏ tất cả, là một điều không hề dễ dàng. Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng vẫn chầm chậm rơi. Cô cảm thấy lời hứa "không quên em" của Trần Hạo đang mất dần giá trị trong tâm trí cô, đẩy cô đến bờ vực của sự thất vọng hoàn toàn và có thể là buông bỏ. Cô không thể cứ mãi là người duy nhất cố gắng duy trì một sợi dây đã quá lỏng lẻo.

***

Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời phía Tây khi Lê An bước chân đến bờ sông cũ. Gió từ mặt sông thổi lên se lạnh, mang theo mùi nước sông đặc trưng và mùi đất ẩm. Những hàng cây bần hai bên bờ sông xào xạc lá, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã mà quen thuộc. Đây là nơi cô và Trần Hạo đã trải qua biết bao kỷ niệm, nơi mỗi phiến đá, mỗi ngọn cỏ đều thấm đẫm dấu chân và tiếng cười của hai đứa trẻ ngày nào. Nhưng hôm nay, bờ sông này đối với Lê An lại mang một vẻ cô đơn đến nao lòng. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa trôi về phía biển lớn, nhưng mọi thứ xung quanh dường như đã thay đổi. Không khí trong lành, yên bình, nhưng trong lòng Lê An lại là một cơn bão tố đang gầm gào.

Cô ngồi xuống bậc đá quen thuộc, nơi hai đứa từng ngồi sát cạnh nhau, kể cho nhau nghe những ước mơ, những dự định ngây ngô của tuổi học trò. Lúc đó, mọi thứ thật đơn giản, thật gần gũi, như thể không có gì có thể chia cắt họ. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại hình ảnh Trần Hạo, nụ cười của anh, ánh mắt anh khi nhìn cô. Nhưng tất cả đều trở nên mờ ảo, rồi tan biến như những làn sương khói trên mặt sông. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự thật phũ phàng hiện rõ mồn một trước mắt: chính vào giây phút này, cô cảm thấy rõ ràng nhất rằng mình đang đơn phương níu giữ một sợi dây tình cảm đã lỏng lẻo, có thể đứt bất cứ lúc nào.

Mặt sông phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp nhưng cũng đầy bi thương. Cô nhìn vào mặt nước, hình ảnh Trần Hạo hiện lên mờ ảo, rồi lại tan biến, như một ảo ảnh không thể nắm bắt. Anh đã nói "không quên em", nhưng có lẽ anh đã quên mất cảm giác của cô rồi. Anh đã quên mất những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những cái chạm tay vô tình nhưng chất chứa cả một trời yêu thương. Cô không trách anh, cô biết anh bận rộn với cuộc sống mới, với những hoài bão lớn lao. Nhưng sự im lặng của anh, sự xa cách vô hình này, đã khiến cô cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau, một mình giữa dòng đời.

“Anh nói không quên em... nhưng có lẽ anh đã quên mất cảm giác của em rồi.” Cô thầm nhủ, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng giữa không gian rộng lớn. “Sợi dây này, chỉ mình em giữ, nó sẽ đứt mất thôi.” Cảm giác tuyệt vọng dâng trào, nhưng không phải là một sự tuyệt vọng dữ dội, mà là một sự tuyệt vọng âm ỉ, mệt mỏi. Nó giống như việc bạn cố gắng giữ một nắm cát trong tay, dù bạn có siết chặt đến đâu, cát vẫn sẽ từ từ tuột qua kẽ ngón tay. Và đến cuối cùng, bạn sẽ chỉ còn lại bàn tay trắng.

Lê An nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, không phải vì đau khổ tột cùng, không phải vì sự bùng nổ của cảm xúc, mà là vì một sự chấp nhận đầy cay đắng. Nước mắt ấy là của sự buông xuôi, của sự nhận ra rằng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa. Cô đã cố gắng, đã chờ đợi, đã hy vọng. Nhưng đối phương lại "chậm một nhịp" trong việc bày tỏ, trong việc quan tâm, và cô không thể cứ mãi chờ đợi một lời nói không thành. Cô cảm thấy sự mệt mỏi xâm chiếm lấy toàn thân, một sự mệt mỏi đến từ việc phải liên tục níu kéo một thứ vốn dĩ đã không còn thuộc về mình.

Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo lùa vào phổi, rồi thở ra chậm rãi. Có lẽ, cô cũng nên ngừng cố gắng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ, để cho sợi dây lỏng lẻo ấy tự đứt, để cho bản thân được giải thoát khỏi gánh nặng của sự chờ đợi vô vọng. Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của một lời hứa, của một mối tình đã nhuốm màu quá khứ. Sự tuyệt vọng và chấp nhận "sợi dây lỏng lẻo" này báo hiệu cô sẽ dần ngừng cố gắng níu giữ mối quan hệ này, mở đường cho việc cô tìm kiếm sự quan tâm và ổn định ở nơi khác. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, hoàng hôn vẫn dần buông, và Lê An biết, cuộc đời cô cũng phải tiếp tục trôi, dù cho trái tim cô có còn mang theo bao nhiêu vết sẹo của những lời hứa không thành. Cô không còn sức để khóc nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng, và một ý niệm mơ hồ rằng, đã đến lúc phải để quá khứ ngủ yên.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free