Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 172: Chìm Đắm Và Lãng Quên

Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời phía Tây khi Lê An bước chân đến bờ sông cũ. Gió từ mặt sông thổi lên se lạnh, mang theo mùi nước sông đặc trưng và mùi đất ẩm. Những hàng cây bần hai bên bờ sông xào xạc lá, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã mà quen thuộc. Đây là nơi cô và Trần Hạo đã trải qua biết bao kỷ niệm, nơi mỗi phiến đá, mỗi ngọn cỏ đều thấm đẫm dấu chân và tiếng cười của hai đứa trẻ ngày nào. Nhưng hôm nay, bờ sông này đối với Lê An lại mang một vẻ cô đơn đến nao lòng. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa trôi về phía biển lớn, nhưng mọi thứ xung quanh dường như đã thay đổi. Không khí trong lành, yên bình, nhưng trong lòng Lê An lại là một cơn bão tố đang gầm gào.

Cô ngồi xuống bậc đá quen thuộc, nơi hai đứa từng ngồi sát cạnh nhau, kể cho nhau nghe những ước mơ, những dự định ngây ngô của tuổi học trò. Lúc đó, mọi thứ thật đơn giản, thật gần gũi, như thể không có gì có thể chia cắt họ. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại hình ảnh Trần Hạo, nụ cười của anh, ánh mắt anh khi nhìn cô. Nhưng tất cả đều trở nên mờ ảo, rồi tan biến như những làn sương khói trên mặt sông. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự thật phũ phàng hiện rõ mồn một trước mắt: chính vào giây phút này, cô cảm thấy rõ ràng nhất rằng mình đang đơn phương níu giữ một sợi dây tình cảm đã lỏng lẻo, có thể đứt bất cứ lúc nào.

Mặt sông phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp nhưng cũng đầy bi thương. Cô nhìn vào mặt nước, hình ảnh Trần Hạo hiện lên mờ ảo, rồi lại tan biến, như một ảo ảnh không thể nắm bắt. Anh đã nói "không quên em", nhưng có lẽ anh đã quên mất cảm giác của cô rồi. Anh đã quên mất những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những cái chạm tay vô tình nhưng chất chứa cả một trời yêu thương. Cô không trách anh, cô biết anh bận rộn với cuộc sống mới, với những hoài bão lớn lao. Nhưng sự im lặng của anh, sự xa cách vô hình này, đã khiến cô cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau, một mình giữa dòng đời.

“Anh nói không quên em... nhưng có lẽ anh đã quên mất cảm giác của em rồi.” Cô thầm nhủ, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng giữa không gian rộng lớn. “Sợi dây này, chỉ mình em giữ, nó sẽ đứt mất thôi.” Cảm giác tuyệt vọng dâng trào, nhưng không phải là một sự tuyệt vọng dữ dội, mà là một sự tuyệt vọng âm ỉ, mệt mỏi. Nó giống như việc bạn cố gắng giữ một nắm cát trong tay, dù bạn có siết chặt đến đâu, cát vẫn sẽ từ từ tuột qua kẽ ngón tay. Và đến cuối cùng, bạn sẽ chỉ còn lại bàn tay trắng.

Lê An nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, không phải vì đau khổ tột cùng, không phải vì sự bùng nổ của cảm xúc, mà là vì một sự chấp nhận đầy cay đắng. Nước mắt ấy là của sự buông xuôi, của sự nhận ra rằng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa. Cô đã cố gắng, đã chờ đợi, đã hy vọng. Nhưng đối phương lại "chậm một nhịp" trong việc bày tỏ, trong việc quan tâm, và cô không thể cứ mãi chờ đợi một lời nói không thành. Cô cảm thấy sự mệt mỏi xâm chiếm lấy toàn thân, một sự mệt mỏi đến từ việc phải liên tục níu kéo một thứ vốn dĩ đã không còn thuộc về mình.

Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo lùa vào phổi, rồi thở ra chậm rãi. Có lẽ, cô cũng nên ngừng cố gắng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ, để cho sợi dây lỏng lẻo ấy tự đứt, để cho bản thân được giải thoát khỏi gánh nặng của sự chờ đợi vô vọng. Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của một lời hứa, của một mối tình đã nhuốm màu quá khứ. Sự tuyệt vọng và chấp nhận "sợi dây lỏng lẻo" này báo hiệu cô sẽ dần ngừng cố gắng níu giữ mối quan hệ này, mở đường cho việc cô tìm kiếm sự quan tâm và ổn định ở nơi khác. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, hoàng hôn vẫn dần buông, và Lê An biết, cuộc đời cô cũng phải tiếp tục trôi, dù cho trái tim cô có còn mang theo bao nhiêu vết sẹo của những lời hứa không thành. Cô không còn sức để khóc nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng, và một ý niệm mơ hồ rằng, đã đến lúc phải để quá khứ ngủ yên.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên vừa hé rạng, xuyên qua khung cửa sổ cao vút của phòng học, Trần Hạo đã ngồi vào bàn, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của những con số và công thức. Lớp học trường chuyên lúc này vẫn còn khá vắng vẻ, chỉ lác đác vài học sinh đã có mặt sớm, hoặc đang cúi đầu đọc sách, hoặc đang miệt mài giải quyết nốt bài tập đêm qua. Không khí buổi sáng trong lành, nhưng trong căn phòng này lại mang một mùi đặc trưng của giấy mới, mực in và thoang thoảng mùi gỗ từ những chiếc bàn ghế cũ kỹ. Tiếng bút sột soạt trên trang giấy vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ phía Hà Minh, người bạn cùng lớp ngồi cách anh vài dãy bàn.

Trần Hạo gục mặt vào tập vở, sống lưng hơi khom lại, ngón tay anh thoăn thoắt di chuyển, lướt trên những con chữ và ký hiệu toán học phức tạp. Đôi mắt anh, dưới cặp kính cận, tập trung cao độ, gần như không chớp. Anh đang giải một bài toán về phương trình vi phân, một thử thách mà anh biết rõ sẽ đòi hỏi toàn bộ tâm trí và sự kiên trì. Mỗi bước giải, mỗi phép tính đều là một cuộc chiến nhỏ, nhưng chính sự căng thẳng đó lại kích thích anh, khiến anh cảm thấy hưng phấn. Môi trường mới ở thành phố, với những bài toán khó hơn, những cuộc thi cạnh tranh hơn, đã tạo nên một Trần Hạo hoàn toàn khác, một Trần Hạo bị cuốn đi bởi những hoài bão và tham vọng học thuật. Áp lực là có thật, nhưng niềm vui khi chinh phục được những đỉnh cao tri thức mới còn lớn hơn nhiều.

Anh cảm nhận được ánh mắt của Hà Minh thỉnh thoảng liếc về phía mình. Hà Minh, một cậu bạn khá bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn giữ vẻ tự tin, là đối thủ cạnh tranh ngầm của Trần Hạo trong nhiều môn học. Họ không công khai đối đầu, nhưng mỗi khi có một bài kiểm tra, một dự án khó, cả hai đều ngầm so kè, đẩy nhau tiến lên. Ánh mắt đó không mang ý thù địch, mà là một sự thách thức ngầm, một sự công nhận về năng lực của đối phương. Trần Hạo thích cảm giác này, nó giống như một ngọn lửa nhỏ luôn cháy âm ỉ, thúc đẩy anh phải cố gắng hơn nữa.

Nắng vàng nhạt từ bên ngoài cửa sổ dần trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng vào góc bàn của Trần Hạo, làm nổi bật những nét chữ chi chít trong cuốn vở. Anh gạt nhẹ một sợi tóc rũ xuống trán, tâm trí vẫn hoàn toàn mắc kẹt trong ma trận của các con số. Đúng lúc đó, Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của lớp, bước vào. Mái tóc búi gọn gàng, cặp kính gọng đen trên sống mũi, cô Lan luôn toát lên vẻ nghiêm khắc nhưng cũng đầy quan tâm. Giọng nói ấm áp của cô vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng.

“Các em có 15 phút nữa để hoàn thành bài tập này. Hạo, Minh, hai em đã nắm được vấn đề chưa?” Cô Lan dừng lại ở bàn của Trần Hạo, nhìn xuống cuốn vở dày đặc chữ viết.

Trần Hạo không ngẩng đầu lên, chỉ lầm bầm, giọng trầm khẽ: “Gần xong rồi ạ…”

Sự tập trung của anh đến mức đáng kinh ngạc. Trong cặp sách đặt dưới chân, chiếc điện thoại di động thế hệ cũ của anh, một vật bất ly thân trước kia nhưng giờ đây đã trở thành thứ yếu, rung lên một tiếng rất nhẹ. Nó rung một lần, rồi im bặt. Tiếng rung ấy quá nhỏ, quá yếu ớt, lại bị át đi bởi tiếng bút sột soạt, tiếng giảng bài của Cô Lan và cả tiếng gõ bàn phím của Hà Minh. Hơn nữa, tâm trí Trần Hạo lúc này đang bị khóa chặt trong bài toán, trong thế giới của riêng anh. Anh không hề hay biết rằng, ở một nơi xa xôi nào đó, một cô gái đang mòn mỏi chờ đợi một tín hiệu từ anh, và tiếng rung điện thoại yếu ớt kia chính là tiếng lòng của cô. Anh hoàn toàn không nhận ra rằng, chính sự chìm đắm này, sự vô tâm vô thức này, đang tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn giữa anh và người con gái anh từng hứa "không quên em".

***

Chiều tối, ánh chạng vạng bắt đầu bao trùm thành phố, những tòa nhà cao tầng dần lên đèn, tạo nên một vẻ đẹp lấp lánh nhưng cũng đầy xa lạ so với thị trấn yên bình của Lê An. Trần Hạo trở về ký túc xá, vứt chiếc cặp da cũ kỹ xuống giường một cách uể oải. Cả ngày dài miệt mài với những buổi học, những bài tập, những cuộc thảo luận đã vắt kiệt sức lực của anh. Nhưng sự mệt mỏi đó không làm giảm đi ngọn lửa tham vọng đang cháy trong lồng ngực. Ngay lập tức, anh ngồi vào bàn học, nơi chồng sách vở và tài liệu nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo (AI) đang chờ đợi. Mùi sách vở, mùi thức ăn nhanh còn vương lại từ bữa trưa vội vã, và cả mùi ẩm đặc trưng của chăn màn trong phòng ký túc xá trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không gian vừa bận rộn, vừa căng thẳng, nhưng cũng ẩn chứa sự sôi nổi của tuổi trẻ đang khao khát khám phá.

Anh đang nghiên cứu một thuật toán phức tạp cho dự án khoa học sắp tới, một đề tài anh vô cùng tâm đắc. Màn hình máy tính phát ra ánh sáng xanh nhạt, phản chiếu lên cặp kính của anh. Anh gõ phím liên tục, đôi lúc dừng lại, chau mày suy nghĩ, rồi lại gõ tiếp. Anh hoàn toàn tập trung, quên mất cả sự tồn tại của thế giới bên ngoài.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại di động thế hệ cũ trong túi quần anh lại rung lên một hồi dài, mạnh hơn lần trước. Lần này, Trần Hạo cảm nhận được. Anh hơi nhíu mày, đưa tay vào túi định rút ra xem, một thoáng khó chịu lướt qua gương mặt anh vì bị gián đoạn. Anh gần như đã cầm được chiếc điện thoại. Nhưng đúng khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng ký túc xá mở ra, và Hà Minh bước vào, trên tay cầm một chồng sách dày cộp, gương mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.

“Này Hạo, cậu đã xem mấy tài liệu mới về AI chưa? Sắp tới có hội thảo đấy, cậu có định tham gia không?” Hà Minh hỏi, giọng nói đầy hào hứng, vừa đặt chồng sách xuống bàn mình vừa liếc nhìn màn hình máy tính của Trần Hạo.

Trần Hạo bỏ dở ý định rút điện thoại. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vất những con số và thuật toán. “Có, tớ đang xem đây,” anh đáp, giọng trầm và hơi gấp gáp vì đang bị cuốn vào suy nghĩ. “Cậu thấy cái thuật toán này thế nào? Tớ đang gặp chút vấn đề ở đây.” Anh quay hẳn người về phía Hà Minh, chỉ vào màn hình máy tính.

Sự chú ý của Trần Hạo lập tức bị chuyển hướng hoàn toàn. Cuộc trò chuyện về AI nhanh chóng chiếm trọn tâm trí anh. Anh rút điện thoại ra khỏi túi, chỉ liếc nhanh qua màn hình một cái. Dòng chữ "Cuộc gọi nhỡ" cùng vài tin nhắn từ Lê An hiện lên: "Em gọi cho anh... Anh bận lắm à?"... "Anh có sao không?"... "Em chỉ muốn nghe giọng anh một chút thôi...". Một thoáng bối rối vụt qua trong mắt anh, một cảm giác tội lỗi nhẹ nhàng như cánh bướm lướt qua. Nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự hấp dẫn của vấn đề khoa học trước mắt. Anh không kịp đọc hết các tin nhắn, chỉ thấy tên Lê An và vài dòng đầu tin nhắn. Anh tắt màn hình điện thoại, đặt nó xuống bàn một cách gọn ghẽ, rồi quay sang trao đổi với Hà Minh về dự án của họ. Tiếng nói chuyện của họ, tiếng bàn luận sôi nổi về những công nghệ tương lai, những ý tưởng mới mẻ, vang vọng khắp căn phòng ký túc xá.

Trần Hạo hoàn toàn chìm đắm trong môi trường mới, trong những hoài bão lớn lao đang chờ anh chinh phục. Anh không hề hay biết rằng, hành động vô thức tắt màn hình và đặt điện thoại xuống của mình đã bỏ lỡ không chỉ một vài cuộc gọi hay tin nhắn, mà còn là một phần quan trọng trong thế giới của Lê An. Anh đã vô tình bỏ qua một cuộc gọi quan trọng của cô, một dấu hiệu cho thấy anh đang dần xa rời thế giới của cô. Sự vô tâm này, dù không cố ý, sẽ là một trong những nguyên nhân chính khiến Lê An dần mất hy vọng, đẩy cô vào con đường tìm kiếm sự an ủi và quan tâm từ những người khác trong tương lai. Anh "chậm một nhịp" một lần nữa, nhưng lần này, nhịp chậm đó có thể đã tạo nên một vết nứt không thể hàn gắn.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu rọi xuống thị trấn nhỏ, phủ lên mọi vật một màu bạc huyền ảo. Trong căn phòng quen thuộc ở nhà Lê An, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà gỗ. Lê An ngồi một mình bên cửa sổ, bờ vai mảnh mai hơi run nhẹ. Không khí yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua cửa sổ, làm xào xạc những tán lá cây nhài ngoài vườn, mang theo mùi hương dịu ngọt nhưng cũng đầy hoài niệm. Xa xa, tiếng côn trùng kêu rả rích, như một bản nhạc buồn không lời, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, u buồn của đêm.

Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ nằm im lìm trong tay cô, lạnh ngắt. Màn hình vẫn hiển thị dòng chữ "Cuộc gọi nhỡ" cùng với ba lần gọi đi không được đáp lại. Cô đã gọi cho Trần Hạo ba lần, đã gửi đi những tin nhắn chất chứa bao nỗi niềm, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự im lặng. Im lặng từ anh, và giờ đây là sự im lặng từ chính chiếc điện thoại. Nước mắt cô không còn rơi nữa. Điều đó không có nghĩa là cô không còn đau, mà là nỗi đau đã thấm quá sâu, đến mức không còn cần đến những giọt nước mắt để biểu lộ. Thay vào đó, một nỗi trống rỗng mênh mông, một sự tuyệt vọng âm ỉ, mệt mỏi đã chiếm trọn tâm hồn cô. Ánh mắt cô nhìn ra màn đêm, vô hồn, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất đi, một thứ không thể tìm lại được nữa.

Cô vuốt ve chiếc điện thoại cũ kỹ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay. Chiếc điện thoại này, từng là sợi dây kết nối mong manh giữa cô và Trần Hạo, giờ đây lại giống như một tảng đá nặng trĩu, nhắc nhở cô về "khoảng cách vô hình" đang ngày càng nới rộng. Cô nhớ lại lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, lời nói đó giờ đây nghe sao mà xa xăm, yếu ớt, như một làn khói thuốc tan vào hư vô. Anh đã nói sẽ không quên cô, nhưng liệu anh có còn nhớ cảm giác của cô không? Liệu anh có biết cô đã chờ đợi, đã hy vọng, và giờ đây đang cảm thấy đơn độc đến nhường nào không? Những hình ảnh của Trần Hạo, với nụ cười rạng rỡ bên bờ sông cũ, những "lời nói không thành" mà chỉ có ánh mắt trao nhau, giờ đây trở nên mờ ảo, khó nắm bắt như một giấc mơ.

“Anh nói sẽ không quên em... nhưng liệu anh có còn nhớ...?” Lê An thầm thì, giọng nói chỉ là một tiếng thở dài hòa vào gió đêm. Không có đối thoại trực tiếp, chỉ có độc thoại nội tâm và sự nặng trĩu trong lồng ngực. Cô đặt điện thoại xuống cạnh mình, rồi nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của Trần Hạo đang miệt mài bên sách vở, bên những dự án khoa học ở thành phố. Cô hình dung ra anh, với đôi mắt tập trung, bàn tay thoăn thoắt trên bàn phím, bị cuốn hút bởi một thế giới hoàn toàn khác, nơi không có chỗ cho những ký ức cũ, cho những lời hứa ngày xưa.

Mùi cơm tối thoang thoảng từ bếp, lẫn với mùi hoa nhài từ vườn, những mùi hương quen thuộc của ngôi nhà, của thị trấn, giờ đây lại mang một vẻ cô đơn đến lạ. Lê An cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau, một mình giữa dòng đời. Sự mệt mỏi xâm chiếm lấy toàn thân, không chỉ là mệt mỏi về thể xác, mà là một sự kiệt quệ về tinh thần. Cô đã cố gắng, đã níu giữ "sợi dây tình cảm đã lỏng lẻo" này quá lâu. Giờ đây, cô không còn sức để làm điều đó nữa.

Cái cảm giác trống rỗng trong lòng cô càng lúc càng lớn, nuốt chửng mọi cảm xúc khác. Cô không còn khóc được nữa, không còn muốn giận hờn hay trách móc. Chỉ còn lại sự chấp nhận, một sự chấp nhận cay đắng rằng có lẽ, đây chính là cái giá của việc "chậm một nhịp". Cô và Trần Hạo đã chậm một nhịp trong việc bày tỏ, chậm một nhịp trong việc níu giữ. Và giờ đây, khoảng cách đó đã trở thành một hố sâu ngăn cách. Lê An biết, sự vô tâm của Trần Hạo, dù là vô tình, đã đẩy cô đến bờ vực của sự buông bỏ. Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của một lời hứa, của một mối tình đã nhuốm màu quá khứ mà không có tương lai. Màn đêm bao phủ căn phòng, và Lê An, với trái tim đầy vết sẹo của những lời hứa không thành, cuối cùng cũng để cho quá khứ ngủ yên, dù chỉ là tạm thời, trong lòng mình. Sự trống rỗng này, chính là khởi đầu cho một sự buông bỏ dần dà, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự chờ đợi vô vọng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free