Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 173: Lời Hứa Trên Đầu Dây Điện Thoại

Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu rọi xuống thị trấn nhỏ, phủ lên mọi vật một màu bạc huyền ảo. Trong căn phòng quen thuộc ở nhà Lê An, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà gỗ. Lê An ngồi một mình bên cửa sổ, bờ vai mảnh mai hơi run nhẹ. Không khí yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua cửa sổ, làm xào xạc những tán lá cây nhài ngoài vườn, mang theo mùi hương dịu ngọt nhưng cũng đầy hoài niệm. Xa xa, tiếng côn trùng kêu rả rích, như một bản nhạc buồn không lời, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, u buồn của đêm.

Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ nằm im lìm trong tay cô, lạnh ngắt. Màn hình vẫn hiển thị dòng chữ "Cuộc gọi nhỡ" cùng với ba lần gọi đi không được đáp lại. Cô đã gọi cho Trần Hạo ba lần, đã gửi đi những tin nhắn chất chứa bao nỗi niềm, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự im lặng. Im lặng từ anh, và giờ đây là sự im lặng từ chính chiếc điện thoại. Nước mắt cô không còn rơi nữa. Điều đó không có nghĩa là cô không còn đau, mà là nỗi đau đã thấm quá sâu, đến mức không còn cần đến những giọt nước mắt để biểu lộ. Thay vào đó, một nỗi trống rỗng mênh mông, một sự tuyệt vọng âm ỉ, mệt mỏi đã chiếm trọn tâm hồn cô. Ánh mắt cô nhìn ra màn đêm, vô hồn, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất đi, một thứ không thể tìm lại được nữa.

Cô vuốt ve chiếc điện thoại cũ kỹ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay. Chiếc điện thoại này, từng là sợi dây kết nối mong manh giữa cô và Trần Hạo, giờ đây lại giống như một tảng đá nặng trĩu, nhắc nhở cô về "khoảng cách vô hình" đang ngày càng nới rộng. Cô nhớ lại lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, lời nói đó giờ đây nghe sao mà xa xăm, yếu ớt, như một làn khói thuốc tan vào hư vô. Anh đã nói sẽ không quên cô, nhưng liệu anh có còn nhớ cảm giác của cô không? Liệu anh có biết cô đã chờ đợi, đã hy vọng, và giờ đây đang cảm thấy đơn độc đến nhường nào không? Những hình ảnh của Trần Hạo, với nụ cười rạng rỡ bên bờ sông cũ, những "lời nói không thành" mà chỉ có ánh mắt trao nhau, giờ đây trở nên mờ ảo, khó nắm bắt như một giấc mơ.

“Anh nói sẽ không quên em... nhưng liệu anh có còn nhớ...?” Lê An thầm thì, giọng nói chỉ là một tiếng thở dài hòa vào gió đêm. Không có đối thoại trực tiếp, chỉ có độc thoại nội tâm và sự nặng trĩu trong lồng ngực. Cô đặt điện thoại xuống cạnh mình, rồi nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của Trần Hạo đang miệt mài bên sách vở, bên những dự án khoa học ở thành phố. Cô hình dung ra anh, với đôi mắt tập trung, bàn tay thoăn thoắt trên bàn phím, bị cuốn hút bởi một thế giới hoàn toàn khác, nơi không có chỗ cho những ký ức cũ, cho những lời hứa ngày xưa.

Mùi cơm tối thoang thoảng từ bếp, lẫn với mùi hoa nhài từ vườn, những mùi hương quen thuộc của ngôi nhà, của thị trấn, giờ đây lại mang một vẻ cô đơn đến lạ. Lê An cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau, một mình giữa dòng đời. Sự mệt mỏi xâm chiếm lấy toàn thân, không chỉ là mệt mỏi về thể xác, mà là một sự kiệt quệ về tinh thần. Cô đã cố gắng, đã níu giữ "sợi dây tình cảm đã lỏng lẻo" này quá lâu. Giờ đây, cô không còn sức để làm điều đó nữa.

Cái cảm giác trống rỗng trong lòng cô càng lúc càng lớn, nuốt chửng mọi cảm xúc khác. Cô không còn khóc được nữa, không còn muốn giận hờn hay trách móc. Chỉ còn lại sự chấp nhận, một sự chấp nhận cay đắng rằng có lẽ, đây chính là cái giá của việc "chậm một nhịp". Cô và Trần Hạo đã chậm một nhịp trong việc bày tỏ, chậm một nhịp trong việc níu giữ. Và giờ đây, khoảng cách đó đã trở thành một hố sâu ngăn cách. Lê An biết, sự vô tâm của Trần Hạo, dù là vô tình, đã đẩy cô đến bờ vực của sự buông bỏ. Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của một lời hứa, của một mối tình đã nhuốm màu quá khứ mà không có tương lai. Màn đêm bao phủ căn phòng, và Lê An, với trái tim đầy vết sẹo của những lời hứa không thành, cuối cùng cũng để cho quá khứ ngủ yên, dù chỉ là tạm thời, trong lòng mình. Sự trống rỗng này, chính là khởi đầu cho một sự buông bỏ dần dà, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự chờ đợi vô vọng.

***

Đêm dần về khuya, không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của những cánh đồng xa. Lê An ngồi một mình trong căn phòng, ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc bóng đèn treo trên trần nhà, đổ một vệt sáng yếu ớt lên trang sách đang mở dở trên bàn. Cô không đọc, chỉ nhìn chằm chằm vào những con chữ vô hồn, tâm trí đã trôi dạt về một nơi rất xa, nơi có một người con trai đang miệt mài với những ước mơ lớn lao. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, màu xanh xám đã bạc phếch theo năm tháng, nằm im lìm trên mặt bàn gỗ đã cũ, tựa như một vật thể vô tri nhưng lại mang sức nặng của cả một thế giới. Đó là sợi dây duy nhất còn kết nối cô với Trần Hạo, với một phần tuổi thơ và một chút hy vọng mong manh.

Cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt chiếc điện thoại, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa. Lòng cô dậy lên một sự giằng xé dữ dội. Một mặt là sự mệt mỏi cùng cực, sự thất vọng đã tích tụ qua bao ngày tháng im lặng, muốn buông xuôi tất cả. Cô đã quá quen với cảm giác bị bỏ rơi, với những cuộc gọi không được hồi đáp, với những tin nhắn gửi đi rồi chìm vào hư vô. Nhưng mặt khác, một tia hy vọng nhỏ nhoi, dai dẳng vẫn le lói trong sâu thẳm tâm hồn cô, giống như ngọn lửa nhỏ nhoi sắp tàn nhưng vẫn cố bám víu vào một chút dầu cuối cùng. Có lẽ, lần này sẽ khác? Có lẽ anh ấy chỉ thực sự bận rộn đến mức không kịp nhìn vào màn hình điện thoại? Có lẽ anh ấy cũng đang nhớ cô, đang chờ đợi một cuộc gọi từ cô? Những suy nghĩ đó cứ vờn quanh, như những cánh bướm đêm chấp chới bên ngọn đèn, vừa đẹp đẽ vừa dễ tan vỡ.

Lê An hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, cố gắng trấn an trái tim đang đập mạnh trong lồng ngực. Cô biết, đây có thể là một phép thử cuối cùng. Một lần nữa, cô sẽ đặt hy vọng vào anh, vào mối quan hệ tưởng chừng như không thể tách rời này. Nếu lần này cũng vậy, nếu anh ấy vẫn lạnh nhạt, vẫn hờ hững, thì có lẽ, đã đến lúc cô nên chấp nhận sự thật. Đã đến lúc buông bỏ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm đen kịt, nhưng ánh trăng vẫn cố gắng xuyên qua những đám mây mỏng, rải rác những đốm sáng bạc lên những mái nhà quen thuộc của thị trấn. Tiếng côn trùng vẫn rả rích không ngừng, bản giao hưởng buồn của đêm khuya càng làm tăng thêm sự cô độc trong lòng cô.

“Anh ấy có thực sự bận đến thế không?” Lê An thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. “Hay là... anh ấy đã quên mình rồi?” Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, nhức nhối như một vết thương chưa lành. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học, anh luôn là người chờ cô ở cổng trường, đôi khi chỉ là để đi chung một đoạn đường ngắn. Nhớ những đêm hè, hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời, hay chỉ đơn giản là im lặng ngắm nhìn dòng nước trôi. Những ký ức đó, giờ đây lại xa vời đến lạ, như thể chúng thuộc về một kiếp sống khác.

Bàn tay cô run run chạm vào chiếc điện thoại. Ngón tay trỏ nhẹ nhàng lướt trên các phím số đã mờ, tìm đến số của Trần Hạo. Đây là một con số đã nằm lòng trong trí nhớ cô, thân thuộc đến nỗi cô có thể bấm nó ngay cả trong giấc mơ. Cô do dự thêm vài giây, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Rồi, như thể được một lực vô hình nào đó thúc đẩy, cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, và bấm nút gọi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đều, kéo dài trong sự im lặng của căn phòng. Mỗi tiếng chuông như một nhát dao cứa vào tim cô, vừa mang theo hy vọng, vừa chất chứa sự lo lắng. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Từng giây trôi qua nặng nề như cả một thế kỷ. Một hồi chuông... hai hồi chuông... ba hồi chuông... Lê An nín thở, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc điện thoại. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra trên lòng bàn tay. Có lẽ anh ấy không nghe máy nữa rồi. Có lẽ anh ấy đang ngủ. Hoặc tệ hơn... có lẽ anh ấy không muốn nghe máy của cô.

Đến hồi chuông thứ tư, một giọng nói trầm thấp, hơi ngái ngủ và có vẻ khó chịu vang lên từ đầu dây bên kia. “Alo?”

Trái tim Lê An như ngừng đập. Cô không ngờ anh lại nghe máy. Một cảm giác mừng rỡ xen lẫn bối rối dâng trào. Cô vội vàng định hình lại những lời muốn nói, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, chỉ thốt ra được một tiếng khe khẽ: “Anh Hạo...?”

***

Trong ký túc xá trường chuyên thành phố, không khí ngột ngạt và căng thẳng bao trùm. Trần Hạo đang gục đầu vào chồng sách vở và tài liệu dày đặc, ánh đèn bàn yếu ớt hắt lên khuôn mặt mệt mỏi, với quầng thâm dưới mắt. Anh đã ngồi lì ở bàn học từ chiều, cố gắng hoàn thành một bài tập vật lý phức tạp mà hạn chót nộp bài là sáng mai. Căn phòng nhỏ, bừa bộn với những trang sách, giấy nháp vương vãi, mùi mực in và giấy cũ quyện vào nhau, lẫn với mùi tinh dầu khuynh diệp mà anh dùng để giữ tỉnh táo. Không khí lạnh ngắt từ điều hòa phả ra, khiến sống lưng anh hơi rùng mình, nhưng anh không bận tâm. Tất cả tâm trí anh đều dồn vào những con số, những công thức, những định luật.

Chiếc điện thoại di động, loại cũ, đã có từ mấy năm trước, rung lên bần bật trên bàn, gần như bị chìm lấp giữa đống tài liệu và sách giáo khoa chồng chất. Tiếng rung rè rè phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng, như một vật thể lạ xâm nhập vào thế giới tập trung cao độ của Trần Hạo. Anh cau mày, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ liếc nhìn chiếc điện thoại. Màn hình hiển thị tên "Lê An". Một thoáng khó chịu hiện rõ trên gương mặt anh. Anh đang ở đỉnh điểm của sự tập trung, từng tế bào não đều đang gồng mình giải quyết vấn đề. Một cuộc gọi vào lúc này chẳng khác nào một sự gián đoạn không mong muốn, một trở ngại trên con đường chinh phục tri thức.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc, rồi miễn cưỡng đưa tay nhấc máy. “Alo?” Giọng anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và một chút bực bội không thể che giấu. Anh không đợi đối phương trả lời, sự kiên nhẫn của anh đang cạn kiệt.

“Anh Hạo...?” Giọng Lê An ở đầu dây bên kia nhỏ nhẹ, nhưng anh vẫn nghe rõ. Anh nhận ra sự quen thuộc, nhưng tâm trí anh lúc này chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện để quay lại với công việc đang dang dở.

“À, An đấy à...” Trần Hạo nói, giọng điệu vẫn đều đều, không mang theo chút nhiệt t��nh nào. Anh không hỏi cô có khỏe không, cũng không hỏi cuộc sống của cô ở thị trấn ra sao. Bởi vì, trong đầu anh, những câu hỏi đó giờ đây chỉ là những điều phù phiếm, không quan trọng bằng bài tập vật lý đang chờ anh giải quyết. “Anh đang bận lắm. Đang làm bài tập... Có gì không em?” Anh nói nhanh, như thể đang cố gắng đẩy nhanh tốc độ cuộc hội thoại. Anh biết mình hơi vô tâm, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Thành phố này, trường chuyên này, đòi hỏi anh phải nỗ lực gấp trăm lần so với những gì anh từng làm ở thị trấn. Tham vọng của anh quá lớn, áp lực từ gia đình, từ thầy cô, từ chính bản thân anh còn lớn hơn. Anh không thể lơ là. Anh không thể thất bại.

Lê An ở đầu dây bên kia ngập ngừng, dường như muốn nói điều gì đó rất quan trọng, rất nhiều điều. Anh nghe thấy cô khẽ hít một hơi, rồi bắt đầu bằng một câu hỏi thăm vu vơ: "Anh vẫn khỏe chứ? Em thấy anh..."

Trần Hạo không để cô nói hết. Anh cảm thấy thời gian đang trôi đi một cách lãng phí. Mỗi phút giây trôi qua mà không giải được bài toán này là một phút giây anh tụt lại phía sau. “Thôi được rồi, anh biết rồi.” Anh cắt ngang lời cô một cách dứt khoát, không hề nhận ra sự hụt hẫng trong giọng cô. “Anh phải làm xong cái này đã. Có gì nói chuyện sau nhé.” Anh nói rồi, không đợi Lê An phản ứng, ngón tay anh đã nhanh chóng bấm nút kết thúc cuộc gọi. Một tiếng “tút tút” kéo dài vang lên, khô khốc và lạnh lùng, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên lạc mong manh giữa hai người.

Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, gần như vứt nó vào đống sách. Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua khi anh đã giải quyết xong “sự gián đoạn” không mong muốn. Anh quay trở lại với chồng sách vở, với những công thức và con số. Mùi tinh dầu khuynh diệp lại trở nên đậm đặc hơn, giúp anh lấy lại sự tập trung. Trần Hạo không hề biết rằng, cuộc gọi ngắn ngủi này, những lời nói vội vã của anh, chính là một nhát dao vô hình cứa vào trái tim đang rướm máu của Lê An. Anh cũng không nhận ra rằng, đây có thể là một trong những cơ hội cuối cùng để anh lắng nghe cô, để anh níu giữ lấy một mối quan hệ đang dần mục ruỗng. Sự bận rộn, áp lực học tập và tham vọng thành công ở thành phố đã khiến anh trở nên mù quáng, vô tâm đến đáng sợ, hoàn toàn không nhận thức được mức độ tổn thương mà mình đang gây ra. Anh chỉ biết, lúc này, việc học là quan trọng nhất. Tất cả những thứ khác, đều có thể gác lại. Và chính sự thiếu dứt khoát, sự vô tâm này của anh sẽ là một trong những nguyên nhân chính, đẩy mối quan hệ của họ đến một kết cục không thể cứu vãn.

***

Âm thanh “tút tút” kéo dài từ chiếc điện thoại cũ kỹ như một lời tuyên án cuối cùng, vang vọng trong căn phòng nhỏ, rồi tan biến vào màn đêm. Lê An vẫn giữ nguyên tư thế cầm điện thoại áp vào tai, dù cuộc gọi đã kết thúc từ lâu. Nụ cười gượng gạo ban đầu, khi cô nghe thấy giọng anh, đã tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt trống rỗng, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Một sự hụt hẫng đến tận cùng dâng lên, như thể một sợi dây vô hình vừa đứt phựt trong lòng cô, kéo theo tất cả những hy vọng, những mong chờ cuối cùng chìm sâu vào vực thẳm.

Cô từ từ hạ chiếc điện thoại xuống, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn, như thể đó là một vật dễ vỡ, hoặc là một gánh nặng không thể chịu đựng thêm. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa truyền vào đầu ngón tay cô, rồi lan tỏa khắp lòng bàn tay, đến tận cùng trái tim. Đó không chỉ là cái lạnh của kim loại, mà còn là cái lạnh của sự thờ ơ, của khoảng cách vô hình đang ngày càng nới rộng, nuốt chửng những gì còn sót lại của mối quan hệ này. Cô vẫn nghe thấy giọng anh, vội vã, lạnh lùng, lặp đi lặp lại trong đầu: "Anh đang bận lắm... Có gì nói chuyện sau nhé." "Có gì nói chuyện sau nhé." Sau bao giờ? Sau khi anh đạt được tất cả những ước mơ của mình ở thành phố? Sau khi anh hoàn toàn quên mất cô?

Đôi mắt Lê An ngấn lệ, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Nỗi đau đã quá lớn, quá thấm thía, đến mức không còn cần đến biểu hiện vật lý của sự yếu đuối. Chỉ còn lại một nỗi đau câm lặng, nghẹn ứ nơi lồng ngực, khiến cô khó thở. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé, đang trôi dạt vô định giữa đại dương mênh mông, và sợi dây neo cuối cùng vừa bị cắt đứt.

“Anh ấy... thực sự bận đến thế sao?” Lê An thì thầm, giọng nói khản đặc vì xúc động. “Hay chỉ là... không muốn nói chuyện với mình nữa?” Câu hỏi đó lại dằn vặt cô, nhưng lần này, cô không còn chút hy vọng nào để bám víu. Giọng anh qua điện thoại quá rõ ràng, quá dứt khoát, không để lại một kẽ hở nào cho sự biện minh. Anh bận. Bận đến mức không thể dành vài phút cho cô, cho người con gái đã chờ đợi anh bao lâu nay. Anh bận đến mức không thể nhận ra sự tuyệt vọng trong giọng nói của cô, sự mong mỏi trong từng hồi chuông mà cô đã bấm.

Cô đưa tay ôm lấy lồng ngực, cố gắng xoa dịu trái tim đang quặn thắt. "Lời hứa của anh ấy... có còn ý nghĩa gì không?" Câu hỏi vang lên trong tâm trí cô, nặng trĩu như đá tảng. "Không quên em." Lời hứa năm xưa, bên bờ sông cũ, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, giờ đây nghe sao mà chế giễu. Nó không còn là một lời hứa, mà là một gánh nặng, một xiềng xích vô hình trói buộc cô vào một quá khứ không có tương lai.

Lê An chậm rãi đứng dậy, cơ thể cô nặng trĩu như vừa trải qua một cuộc chiến cam go. Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Ánh trăng mờ nhạt, lạnh lẽo như đang chế giễu nỗi cô đơn của cô. Tiếng gió thổi qua những tán lá hoa nhài ngoài vườn, mang theo mùi hương dịu ngọt, quen thuộc, nhưng giờ đây lại càng làm tăng thêm cảm giác trống vắng. Thị trấn chìm trong giấc ngủ, yên bình và tĩnh lặng, nhưng trong lòng Lê An, một cơn bão tố đang gào thét.

Cô nhìn lên bầu trời đầy sao, tìm kiếm một điều gì đó để bám víu, nhưng tất cả chỉ là sự rộng lớn và vô tận. Cô cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau, một mình giữa một thế giới đang đổi thay. Trần Hạo đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới ở thành phố, nơi có những áp lực, những tham vọng, và có lẽ, cả những con người mới mà cô không hề biết đến. Còn cô, vẫn ở đây, trong căn phòng nhỏ bé này, với những ký ức cũ và một trái tim tan vỡ.

Sự vô tâm của Trần Hạo, dù là vô tình, đã trở thành một dấu chấm hết rõ ràng cho những nỗ lực của Lê An. Cuộc gọi ngắn ngủi này là minh chứng rõ ràng cho sự 'bận rộn' của anh, điều sẽ tiếp tục làm rạn nứt mối quan hệ. Nó báo hiệu rằng những liên lạc trong tương lai sẽ ngày càng thưa thớt và thiếu chiều sâu. Sự thất vọng của Lê An trong đêm nay là một bước tiến nữa đến việc cô dần rút lui khỏi mối quan hệ, chuẩn bị cho việc cô sẽ ngừng chủ động liên lạc và tìm kiếm sự an ủi ở nơi khác. Trần Hạo đã bỏ lỡ cơ hội lắng nghe và thấu hiểu Lê An, cho thấy sự thiếu dứt khoát và vô tâm của anh sẽ dẫn đến những hậu quả không thể cứu vãn sau này.

Lê An nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng lăn dài trên má. Giọt nước mắt của sự buông bỏ. Buông bỏ hy vọng, buông bỏ chờ đợi, buông bỏ cả một mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như vĩnh cửu. Cô biết, "khoảng cách vô hình" giữa hai người đã không còn là vô hình nữa. Nó đã trở thành một bức tường kiên cố, không thể xuyên thủng. Và có lẽ, đây chính là cái giá của việc "chậm một nhịp". Cả hai đã chậm, chậm đến mức không thể cứu vãn được nữa rồi.

Cô thở ra một hơi dài, như trút bỏ mọi gánh nặng. Trong sự trống rỗng mênh mông của tâm hồn, một ý nghĩ chợt lóe lên, lạnh lẽo và rõ ràng: Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của một lời hứa, của một mối tình đã nhuốm màu quá khứ mà không có tương lai. Cô cần phải bước tiếp, dù không biết con đường phía trước sẽ dẫn cô đi đâu. Màn đêm bao phủ căn phòng, và Lê An, với trái tim đầy vết sẹo của những lời hứa không thành, cuối cùng cũng để cho quá khứ ngủ yên, không phải tạm thời nữa, mà là vĩnh viễn, trong lòng mình. Sự trống rỗng này, chính là khởi đầu cho một sự buông bỏ hoàn toàn, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự chờ đợi vô vọng. Cô không còn khóc. Cô cũng không còn giận. Chỉ còn lại sự chấp nhận, một sự chấp nhận cay đắng rằng, mối tình của họ, đã thực sự kết thúc, dù không có một lời chia tay nào được nói ra.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free