Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 174: Khoảng Trống Vô Hình
Sợi dây neo cuối cùng đã đứt, không phải bằng một tiếng xé rách chói tai, mà bằng sự im lìm, nghẹn ngào của một cuộc gọi chóng vánh. Lê An đứng đó, bên khung cửa sổ quen thuộc của căn phòng mình, nơi đã chứng kiến biết bao đêm cô thao thức đợi chờ, bao buổi chiều cô mơ mộng về một tương lai có Trần Hạo. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng đến tê dại.
Cô vẫn giữ chặt chiếc điện thoại cũ kỹ trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm cuối cùng từ nó đang dần nguội lạnh. Màn hình đã tối đen, phản chiếu lại gương mặt cô, mờ ảo và vô hồn. Đôi mắt Lê An không còn ngấn lệ, chỉ là một khoảng không thăm thẳm, như thể mọi giọt nước mắt đã cạn kiệt cùng với hy vọng cuối cùng. Cô đã khóc quá nhiều, đau khổ quá nhiều, và giờ đây, cảm giác chỉ là một sự chấp nhận thản nhiên, một nỗi buồn lẳng lặng thấm sâu vào từng thớ thịt.
Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn dưới nhà vọng lên, bản giao hưởng quen thuộc của những đêm hè thị trấn, nhưng đêm nay, chúng lại nghe như những lời ai oán, não nề. Mùi đất ẩm và hoa lài từ giàn hoa trước hiên vẫn dìu dịu bay vào, ngọt ngào đến nao lòng, gợi nhắc về những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông, khi Trần Hạo còn ngồi cạnh cô, kể những câu chuyện vu vơ về ước mơ của anh, về tương lai của hai đứa. Giờ đây, mùi hương ấy chỉ còn là một lưỡi dao vô hình, cứa vào từng ký ức tươi đẹp, biến chúng thành những vết sẹo hằn sâu.
Lê An chậm rãi đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của trái tim mình. Nó không còn quặn thắt dữ dội như vài phút trước, khi tiếng 'tút tút' khô khốc từ đầu dây bên kia như một bản án cuối cùng. Thay vào đó, là một khoảng trống mênh mông, một hố sâu hun hút mà mọi cảm xúc dường như đã rơi vào đó và biến mất. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có từng cảm nhận được điều này không? Cái khoảnh khắc mà trái tim không còn biết đau, chỉ còn lại sự trơ lì, vô cảm?
Cô lại tua đi tua lại cuộc đối thoại ngắn ngủi vừa rồi, từng câu chữ, từng âm điệu. “Anh bận lắm, An à. Anh đang có bài kiểm tra quan trọng.” Giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng vội vã, thiếu kiên nhẫn. “Anh gọi lại cho em sau nhé.” Lời hứa ấy, giống như rất nhiều lời hứa khác, cô biết, sẽ không bao giờ thành hiện thực. Hoặc nếu có, cũng chỉ là một cuộc gọi qua loa, như một nghĩa vụ phải làm, chứ không phải từ sự quan tâm thật lòng. Mỗi lời nói vội vã của anh như nhát dao cứa vào hy vọng mong manh của cô, không phải là nhát dao chí mạng, mà là hàng ngàn vết cứa nhỏ, khiến trái tim rỉ máu dần dần, cho đến khi không còn giọt máu nào để chảy nữa.
Lê An đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng mờ nhạt, lạnh lẽo, treo lơ lửng giữa nền trời đêm đen kịt, giống hệt tâm hồn cô lúc này. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu xuống con hẻm nhỏ, tạo nên những vệt sáng dài, cô độc. Xa hơn nữa, về phía cuối thị trấn, cô có thể mường tượng ra con đường dẫn ra bến xe, nơi Trần Hạo đã từng nói lời tạm biệt, lời hứa hẹn sẽ không quên cô. Nhưng giờ đây, những lời hứa ấy chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, lạc lõng trong gió.
Cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi, sự xa cách không chỉ về địa lý mà còn trong tâm hồn anh. Trần Hạo của ngày xưa, người sẵn sàng bỏ cả buổi ôn bài để nghe cô kể chuyện vặt vãnh, người luôn có thừa kiên nhẫn cho những nỗi lo lắng vô cớ của cô, đã biến mất. Thay vào đó là một Trần Hạo bận rộn, tập trung, với giọng nói nhanh gọn, dứt khoát. Anh đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới ở thành phố, nơi có những áp lực, những tham vọng, và có lẽ, cả những con người mới mà cô không hề biết đến. Còn cô, vẫn ở đây, trong căn phòng nhỏ bé này, với những ký ức cũ và một trái tim đã ngừng đau.
“Khoảng cách vô hình...” Lê An thì thầm, giọng khản đặc, như thể câu chữ đã nghẹn ứ nơi cổ họng quá lâu. Nó không còn là vô hình nữa rồi. Nó đã hiện hữu rõ ràng, như một bức tường thành kiên cố, sừng sững chắn ngang giữa hai người, mà mọi nỗ lực của cô để chạm tới đều trở nên vô vọng. Cô đã cố gắng, thực sự cố gắng để duy trì sợi dây liên kết mỏng manh ấy. Từ những lá thư tay được gửi gắm qua bác tài xe khách, đến những cuộc gọi điện thoại hồi hộp ở bưu điện thị trấn, và giờ đây là những cuộc gọi vội vã từ chiếc điện thoại di động cũ kỹ. Nhưng tất cả đều không đủ.
Cô nhớ lại lời anh đã nói bên bờ sông cũ, khi anh sắp đi. “Anh sẽ không quên em.” Lời hứa ấy giờ đây nghe sao mà chế giễu. Nó không còn là một lời hứa, mà là một gánh nặng, một xiềng xích vô hình trói buộc cô vào một quá khứ không có tương lai. Cô đã tự huyễn hoặc mình rằng anh bận, rằng anh có lý do chính đáng. Nhưng tận sâu thẳm trong lòng, cô biết, đó chỉ là sự biện minh cho một sự thật cay đắng: anh không đặt cô vào vị trí ưu tiên.
Chính sự vô tâm của Trần Hạo, dù là vô tình, đã trở thành một dấu chấm hết rõ ràng cho những nỗ lực của Lê An. Cuộc gọi ngắn ngủi này là minh chứng rõ ràng cho sự 'bận rộn' của anh, điều sẽ tiếp tục làm rạn nứt mối quan hệ. Nó báo hiệu rằng những liên lạc trong tương lai sẽ ngày càng thưa thớt và thiếu chiều sâu. Sự thất vọng của Lê An trong đêm nay là một bước tiến nữa đến việc cô dần rút lui khỏi mối quan hệ, chuẩn bị cho việc cô sẽ ngừng chủ động liên lạc và tìm kiếm sự an ủi ở nơi khác. Trần Hạo đã bỏ lỡ cơ hội lắng nghe và thấu hiểu Lê An, cho thấy sự thiếu dứt khoát và vô tâm của anh sẽ dẫn đến những hậu quả không thể cứu vãn sau này.
Cô không còn muốn níu kéo, không còn muốn gượng ép. Nỗi thất vọng đã nuốt chửng mọi sự kiên nhẫn. Một sự tê dại lan khắp cơ thể, từ đỉnh đầu đến gót chân, như thể mọi dây thần kinh cảm xúc đã bị cắt đứt. Cô không còn khóc. Cô cũng không còn giận. Chỉ còn lại sự chấp nhận, một sự chấp nhận cay đắng rằng, mối tình của họ, đã thực sự kết thúc, dù không có một lời chia tay nào được nói ra. Đây không phải là sự buông bỏ tạm thời, mà là một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự chờ đợi vô vọng. Cô cần phải bước tiếp, dù không biết con đường phía trước sẽ dẫn cô đi đâu. Màn đêm bao phủ căn phòng, và Lê An, với trái tim đầy vết sẹo của những lời nói không thành, cuối cùng cũng để cho quá khứ ngủ yên, không phải tạm thời nữa, mà là vĩnh viễn, trong lòng mình.
***
Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số về phía thành phố, Trần Hạo ngồi trước bàn học trong căn phòng ký túc xá chật chội. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống chồng sách vở chất cao ngất, tạo thành những vệt sáng sắc nét trên trang giấy. Không khí trong phòng ngột ngạt, pha lẫn mùi giấy cũ, mực in và mồ hôi của những người bạn cùng phòng đang say ngủ. Tiếng quạt trần quay đều đều, tạo ra một làn gió yếu ớt không đủ xua đi cái oi bức của đêm thành phố.
Chiếc điện thoại di động của anh nằm im lìm trên góc bàn, màn hình tối đen. Cuộc gọi vừa rồi từ Lê An chỉ là một đoạn ngắt quãng nhỏ, một tiếng chuông đột ngột kéo anh ra khỏi mê cung của những công thức vật lý phức tạp. Anh đã nhấc máy, nghe giọng cô, rồi nhanh chóng viện cớ bận để kết thúc. Không phải anh cố tình vô tâm, mà chỉ đơn giản là tâm trí anh đã hoàn toàn bị cuốn vào dòng chảy của những con số, những định luật, những thách thức mới mẻ mà ngôi trường chuyên này mang lại.
Trần Hạo đưa tay xoa thái dương, cảm nhận cơn đau nhức nhối đang lan tỏa từ thái dương đến sau gáy. Anh đã ngồi ở đây hơn năm tiếng đồng hồ, cố gắng giải quyết một bài toán khó mà giáo sư giao cho. Áp lực học tập ở trường chuyên thật sự khủng khiếp. Mọi người xung quanh anh đều là những người tài giỏi, những cỗ máy học tập không ngừng nghỉ. Nếu anh không cố gắng hết sức, anh sẽ bị bỏ lại phía sau, và ước mơ của anh – ước mơ được vào đại học danh giá, được thay đổi cuộc đời – sẽ tan thành mây khói.
Anh lật một trang sách mới, gạch chân những dòng quan trọng bằng cây bút dạ quang màu xanh. Dòng chữ in nghiêng về định luật bảo toàn năng lượng hiện lên rõ nét dưới ánh đèn. Anh khẽ cau mày suy nghĩ, rồi lại viết nguệch ngoạc vài công thức vào quyển nháp đã chi chít chữ. Tâm trí anh hoàn toàn tập trung vào việc tìm ra lời giải, không một chút chỗ trống cho bất kỳ suy nghĩ nào khác.
Cuộc gọi của Lê An vừa rồi, trong tâm trí anh, chỉ là một sự phân tâm nhỏ. Anh biết cô nhớ anh, biết cô muốn trò chuyện. Nhưng anh không thể. Anh không có thời gian. Mỗi phút giây trôi qua đều quý giá, đều phải được sử dụng hiệu quả nhất. Anh tự nhủ, sau khi hoàn thành bài tập này, anh sẽ gọi lại cho cô, sẽ dành thời gian trò chuyện với cô. Nhưng rồi, bài tập này sẽ dẫn đến bài tập khác, kỳ thi này sẽ dẫn đến kỳ thi khác. Lời hứa gọi lại, giống như lời hứa không quên em năm xưa, cứ thế bị trì hoãn, bị đẩy lùi vào một tương lai vô định.
Trần Hạo không hề hay biết rằng, những lời nói vội vã của mình, sự bận rộn của anh, đã gieo vào lòng Lê An một hạt giống của sự buông bỏ. Anh không nhận ra mức độ tổn thương của cô gái bé nhỏ nơi thị trấn xa xôi, người vẫn ngày đêm mong ngóng tin tức từ anh. Anh chỉ đơn giản nghĩ rằng cô giận dỗi một chút, hoặc buồn một chút, rồi sẽ lại hiểu cho anh. Anh không bao giờ nghĩ rằng sự im lặng, sự thiếu vắng của anh lại có thể tạo ra một khoảng trống lớn đến vậy trong trái tim cô.
Anh đưa tay lấy chiếc cốc thủy tinh đã cạn nước trên bàn, định đứng dậy đi rót thêm. Lúc này, ánh mắt anh vô tình chạm vào chiếc điện thoại. Anh thoáng thấy một tin nhắn chưa đọc, có lẽ là từ Lê An. Nhưng rồi, anh lại lắc đầu. “Để sau đi.” Anh nghĩ. “Bây giờ phải xong bài này đã.” Sự tập trung của anh đã đạt đến đỉnh điểm, không thể bị xao nhãng bởi bất cứ điều gì.
Trong đầu anh, Lê An vẫn là cô bé hàng xóm dịu dàng, vẫn là người bạn thanh mai trúc mã luôn hiểu và ủng hộ anh. Anh vẫn tin rằng, dù có xa cách, dù có bận rộn, tình cảm giữa họ vẫn sẽ vẹn nguyên. Anh chưa từng nghĩ đến việc một ngày nào đó, cô sẽ mệt mỏi, sẽ buông bỏ. Anh quá tự tin vào lời hứa của mình, và quá vô tâm với cảm xúc của người khác. Sự thiếu dứt khoát và vô tâm của anh sẽ dẫn đến những hậu quả không thể cứu vãn sau này, nhưng lúc này, anh hoàn toàn không nhận ra điều đó.
Trần Hạo đứng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Anh bước ra khỏi phòng, để lại chiếc điện thoại cùng tin nhắn chưa đọc nằm im lìm trên bàn. Bên ngoài hành lang ký túc xá, tiếng bước chân vội vã của một sinh viên khác vọng lại, rồi tiếng cửa phòng đóng sầm. Mùi thức ăn nhanh thoang thoảng từ bếp chung xộc vào mũi, rồi nhanh chóng tan biến. Thành phố vẫn ồn ào và náo nhiệt, dù đã về khuya. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người cười nói vọng từ tầng dưới. Đó là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với sự yên bình tĩnh lặng của thị trấn ven sông, nơi Lê An đang ngồi một mình trong căn phòng tối, chấp nhận sự thật rằng "khoảng cách vô hình" đã biến thành một vực thẳm không thể nào lấp đầy.
Trần Hạo rót đầy nước vào cốc, uống một hơi cạn sạch, rồi quay trở lại bàn học. Anh lại vùi đầu vào đống sách vở, cố gắng giải quyết nốt bài toán đang dang dở. Anh không biết rằng, ở một nơi rất xa, Lê An đã không còn khóc. Cô đã chấp nhận một sự thật cay đắng. Và sự chấp nhận ấy, chính là khởi đầu cho một sự buông bỏ hoàn toàn, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự chờ đợi vô vọng. Cô không còn đặt kỳ vọng vào anh nữa, mở đường cho một mối quan hệ mới, một con đường mới mà anh sẽ không bao giờ có thể bước vào. "Nếu như ngày đó..." có lẽ sẽ là câu hỏi ám ảnh anh mãi về sau. Nhưng đêm nay, anh vẫn chỉ là một chàng trai trẻ đang miệt mài chạy theo những ước mơ, vô tình bỏ lỡ đi một điều quý giá mà anh sẽ mãi mãi không thể tìm lại được.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.