Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 175: Hồi Ức Hờ Hững, Nỗi Lo Chồng Chất
Sự chấp nhận ấy, cái cảm giác tê dại sau một cuộc gọi vội vã và những lời hứa hờ hững, đã gieo vào lòng Lê An một hạt giống của sự buông bỏ. Nó không phải là một quyết định bùng nổ, không phải là một sự dứt khoát đau đớn, mà là một quá trình âm ỉ, một sự lịm dần của hy vọng. Cô đã ngừng khóc, ngừng níu kéo, và cũng ngừng chủ động. Thế nhưng, trong sâu thẳm, một sợi dây vô hình vẫn còn vướng víu. Trần Hạo không còn là trung tâm của mọi suy nghĩ, nhưng anh vẫn là một phần của thói quen, một kỳ vọng mong manh mà cô không thể dứt bỏ hoàn toàn ngay lập tức. Mối quan hệ của họ, giống như một cây cầu cũ kỹ bắc qua một vực thẳm, đã lung lay dữ dội sau những cơn bão, nhưng vẫn còn đó, chờ đợi một cơn gió mạnh hơn để hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn đặt kỳ vọng vào anh nữa, nhưng trái tim cô, một cách vô thức, vẫn mong chờ một tín hiệu, một lời động viên, một sự xoa dịu đến từ phía anh, dù chỉ là để xác nhận rằng cô đã đúng khi buông bỏ.
***
Chiều muộn, ánh nắng nhạt như một tấm voan mỏng giăng mắc khắp khoảng sân trước nhà Lê An. Gió heo may thổi nhẹ, đủ làm lay động những chiếc lá bàng còn sót lại trên cành, tạo nên những tiếng xào xạc mơ hồ như những lời thì thầm của thời gian. Lê An ngồi bên cửa sổ, chiếc điện thoại di động cũ kỹ, màu xanh lam đã bạc phếch theo năm tháng, nằm im lìm trên bậu cửa sổ cạnh tay cô. Mắt cô đăm chiêu nhìn ra khoảng sân vắng, nơi những luống hoa mười giờ đã khép mình chờ đêm. Kể từ cái ngày cô đưa ra quyết định ngầm là không còn chủ động liên lạc nữa, mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến nội tâm. Cô tự nhủ mình phải mạnh mẽ, phải tập quen với sự vắng bóng của anh, nhưng trái tim lại là một kẻ phản bội. Mỗi tiếng động nhỏ từ bên ngoài, tiếng xe máy xa xa, tiếng chim sẻ chuyền cành, hay thậm chí là tiếng gió lùa qua mái hiên, đều khiến cô giật mình, một tia hy vọng mong manh lại chợt lóe lên, rồi lại nhanh chóng vụt tắt. Cô không chủ động gọi, nhưng lại chờ đợi một cuộc gọi từ anh, như một người khát nước giữa sa mạc vẫn mong chờ một giọt sương rơi từ trời cao.
Bầu không khí trong nhà vẫn tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, đếm từng khắc trôi qua trong vô vọng. Cô cảm nhận được mùi cơm chiều thoang thoảng từ nhà hàng xóm, xen lẫn với mùi hoa lài từ giàn hoa trước hiên nhà, một mùi hương quen thuộc của thị trấn ven sông, nhưng sao hôm nay lại mang một nỗi buồn khó tả. Lưng cô hơi còng xuống, tay đặt hờ trên bậu cửa sổ lạnh lẽo, những ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ lên lớp bụi mờ. Cô tự hỏi, liệu anh có đang nhớ cô không, hay cuộc sống mới ở thành phố đã cuốn anh đi quá xa, đến mức anh không còn thời gian để dừng lại và nghĩ về những gì đã ở lại phía sau?
Bất chợt, một tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng. Tiếng chuông quen thuộc, không quá lớn, nhưng đủ để khiến trái tim Lê An đập mạnh một nhịp. Cô vội vàng cầm điện thoại lên, ngón tay run run chạm vào màn hình. Tên Trần Hạo hiện lên, như một ảo ảnh giữa thực tại và giấc mơ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh.
“Alo…” cô khẽ nói.
Đầu dây bên kia, giọng Trần Hạo vội vã, hơi rè rè qua đường truyền không ổn định. “An đấy à? Anh đang bận chút, lát nữa gọi lại nhé.”
Chỉ vỏn vẹn vài câu nói, không một lời hỏi han, không một chút ấm áp nào có thể cảm nhận được qua giọng nói đó. Nó như một cú tát nhẹ vào hy vọng mong manh của Lê An. Cô cảm thấy một sự hụt hẫng đến tê tái. "Lát nữa gọi lại nhé." Anh đã nói câu này bao nhiêu lần rồi? Và cái "lát nữa" đó, có bao giờ đến thật không? Mỗi lần như thế, cô lại chờ đợi, lại giữ máy bên mình, lại thấp thỏm không yên, rồi lại chìm vào thất vọng khi đêm xuống mà không có thêm một cuộc gọi nào.
“Ừm… anh cứ lo việc của anh đi.” Lê An cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt nhòa, nhưng giọng nói thì lại như bị ai đó bóp nghẹt, khản đặc.
Chưa kịp nói thêm lời nào, Trần Hạo đã vội vàng cúp máy. Một tiếng “tít… tít…” kéo dài lạnh lùng vang lên, như một lời khẳng định cuối cùng cho sự xa cách giữa họ. Lê An đặt điện thoại xuống, ánh mắt vô hồn. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm của chiếc điện thoại, rồi lại nhìn ra khoảng sân vắng. Cô cố gắng nén lại tiếng thở dài đang chực trào ra khỏi lồng ngực. Khoảng trống trong lòng cô không chỉ là sự vắng mặt của một cuộc trò chuyện, mà là sự trống rỗng của một niềm tin đang dần mục ruỗng.
“Lát nữa của anh… là bao giờ?” cô thì thầm, giọng nói như tan vào không khí, yếu ớt đến mức chính cô cũng khó nghe thấy. Nước mắt không còn chảy, nhưng trái tim cô như đang bị bóp nghẹt bởi một sợi dây vô hình, siết chặt từng chút một. Cô nhớ lại những lời Trần Hạo đã nói trong cuộc gọi trước đó, những lời viện cớ bận rộn, những lời hứa hẹn vu vơ. Anh không hề hay biết rằng, mỗi lần anh nói "lát nữa", mỗi lần anh viện cớ "bận", là một lần anh đẩy cô ra xa hơn, là một lần anh củng cố thêm cho cái "khoảng cách vô hình" không chỉ về địa lý mà còn trong trái tim họ.
Cô tựa đầu vào khung cửa sổ lạnh ngắt, cố gắng hít thở sâu để xua đi cảm giác nghẹt thở đang dâng lên. Dòng suy nghĩ miên man đưa cô trở về những ngày thơ ấu, khi Trần Hạo còn là một cậu bé rụt rè, luôn đi theo cô như cái bóng. Khi đó, "lát nữa" của anh có nghĩa là "một lát nữa thôi, anh sẽ lại tìm em". Nhưng giờ đây, cái "lát nữa" ấy đã trở thành một khoảng thời gian vô tận, một lời hứa không thành. Lê An thầm nhủ, có lẽ đã đến lúc cô phải chấp nhận rằng, anh đã thực sự không còn là người của ngày xưa nữa. Anh đã đi quá xa, và cô thì đã đứng lại quá lâu. Sự kiên nhẫn của cô, tưởng chừng như vô hạn, giờ đây đang chạm đến giới hạn cuối cùng.
Cô đứng dậy, bước chậm rãi ra khỏi phòng, để lại chiếc điện thoại cô đơn trên bậu cửa sổ. Cô cần không khí, cần thoát khỏi cái không gian chật hẹp đang giam cầm những nỗi buồn của mình. Mùi hoa lài bên ngoài vẫn thơm ngát, nhưng lại khiến lòng cô thêm nặng trĩu.
***
Buổi chiều hôm sau, Lê An quyết định đi bộ ra bưu điện thị trấn. Không phải để gửi thư hay gọi điện, bởi cô đã không còn muốn chủ động liên lạc với Trần Hạo nữa, và anh thì cũng chẳng bao giờ gọi lại như đã hứa. Cô chỉ muốn thoát khỏi không khí tù túng của ngôi nhà, nơi mọi ngóc ngách đều chất chứa những kỷ niệm của cô và anh. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều len lỏi qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên con đường đất quen thuộc. Mùi đất ẩm và cỏ dại sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn, tạo nên một cảm giác yên bình lạ thường, nhưng tâm hồn Lê An thì lại rối bời.
Bưu điện thị trấn, một tòa nhà cũ kỹ với kiến trúc Pháp cổ, vẫn sừng sững giữa trung tâm thị trấn. Bên trong, không khí luôn tấp nập hơn một chút so với bên ngoài. Tiếng giấy sột soạt, tiếng máy đánh chữ lạch cạch, tiếng người nói chuyện rì rầm, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn nhưng quen thuộc. Lê An lang thang qua các quầy, ánh mắt vô định lướt qua những tấm bưu thiếp, những phong bì dán tem, rồi dừng lại ở khu vực điện thoại công cộng. Đã lâu lắm rồi cô không gọi cho Trần Hạo từ đây. Những cuộc gọi đó, giờ đây, đã trở thành những kỷ niệm xa xôi, mờ nhạt.
Cô không có ý định nghe lén, nhưng những lời bàn tán xôn xao từ góc quầy bưu phẩm chợt lọt vào tai cô, như một mũi tên tẩm độc bất ngờ găm thẳng vào trái tim đang chớm lành của cô. Đó là giọng của Bà Mai, người hàng xóm gần nhà cô, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, đang trò chuyện với một người phụ nữ khác.
“Thằng Hạo nhà Tư nó giỏi giang thế, trên thành phố chắc gái theo nườm nượp ấy nhỉ?” Bà Mai nói, giọng khề khà, có vẻ đầy tự hào về một người con của thị trấn thành đạt.
Người phụ nữ kia, giọng nói có vẻ trẻ hơn, đáp lời: “Ôi dào, nói làm gì, mấy đứa trẻ giờ học giỏi là khác rồi. Mà nghe nói nó đẹp trai, lại học trường chuyên danh giá, kiểu gì cũng có cô này cô kia để ý. Mới hôm nọ con bé hàng xóm nhà tôi đi thăm họ hàng trên thành phố về, còn kể thấy nó đi với con bé nào xinh lắm, tóc tai ăn diện hẳn hoi, không phải kiểu quê mùa như mình đâu.”
Lời nói của người phụ nữ như những mũi kim châm vào tim Lê An. Cô đứng khựng lại, cảm thấy máu trong người như đông cứng. "Gái theo nườm nượp", "đi với con bé nào xinh lắm", "tóc tai ăn diện hẳn hoi"... Những cụm từ đó cứ xoáy vào tâm trí cô, tạo thành một cơn lốc xoáy của nỗi sợ hãi và nghi ngờ. Dù biết rằng đó chỉ là tin đồn, là những lời bàn tán vô căn cứ của những người rảnh rỗi, nhưng chúng lại có sức mạnh khủng khiếp, đủ để phá vỡ lớp vỏ bọc bình yên mà cô đã cố gắng xây dựng.
Trong lòng Lê An, một tiếng nói khản đặc vang lên: "Không thể nào... anh ấy đã hứa..." Lời hứa "không quên em" của Trần Hạo bỗng chốc trở nên yếu ớt và xa vời. Cô nhớ lại cái cách anh vội vàng cúp máy hôm qua, cái cách anh luôn bận rộn và không có thời gian cho cô. Phải chăng, những lời đồn này không hoàn toàn là vô căn cứ? Phải chăng, ở một nơi xa xôi, nơi cô không thể nhìn thấy, không thể chạm tới, anh đã thực sự thay đổi, đã tìm thấy một ai đó khác, một ai đó phù hợp hơn với cuộc sống mới của anh?
Nỗi lo lắng trong Lê An càng thêm chồng chất, đè nặng lên trái tim cô như một tảng đá lớn. Cô cảm thấy choáng váng, đầu óc quay cuồng. Bầu không khí trong bưu điện bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Mùi giấy cũ, mực in, và cả mùi xà phòng từ những người xung quanh bỗng trở nên khó chịu. Cô cần phải thoát ra khỏi đây ngay lập tức.
Không một lời từ biệt, không một cái nhìn lại, Lê An vội vàng quay gót, bước nhanh ra khỏi bưu điện. Cô đi như chạy, cố gắng xua đi những lời nói vừa nghe được, xua đi hình ảnh Trần Hạo bên cạnh một cô gái lạ. Gió chiều thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi hoàng hôn sắp đến, nhưng không thể xua tan được cái lạnh giá đang lan tỏa trong lòng cô. Cô bước đi nhanh hơn, bước chân dồn dập, như muốn chạy trốn khỏi chính những suy nghĩ của mình, chạy trốn khỏi cái sự thật phũ phàng đang dần hiện hữu.
***
Lê An không biết mình đã đi bao xa, chỉ biết khi đôi chân mỏi nhừ, cô đã đứng ở bờ sông, nơi quen thuộc nhất của cô và Trần Hạo. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió nhẹ thổi từ phía sông mang theo hơi nước mát lạnh, khiến những sợi tóc mai của cô bay lất phất. Cái se lạnh của buổi chiều tà càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn trong lòng cô. Cô ngồi xuống tảng đá cũ kỹ, nơi hai đứa trẻ đã từng ngồi hàng giờ liền, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối, nơi Trần Hạo đã từng hứa sẽ không bao giờ quên cô. Dòng nước sông vẫn chảy xuôi, êm đềm và vô tận, nhưng lòng người thì lại đầy sóng gió.
Cô nhìn dòng nước, nhìn những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, cảm thấy một sự tương đồng kỳ lạ với chính cuộc đời mình. Cuộc gọi qua loa của Trần Hạo, sự vội vã của anh, sự thiếu quan tâm của anh, và cả những lời đồn thổi vô tình ở bưu điện, tất cả như những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu âm thầm. Cô nhớ lại lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây nghe sao mà xa xôi, vô vọng. Nó không còn là một lời hứa, mà là một lời nói gió bay, trôi đi theo dòng thời gian và khoảng cách.
"Anh Hạo... anh có thật sự không quên em không?" Lê An thì thầm, giọng nói khản đặc hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc. "Hay chỉ là lời nói gió bay..." Nước mắt cô không còn chảy, nhưng đôi mắt thì đỏ hoe, mờ mịt. Cô nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm nghỉm, để lại một khoảng không gian mênh mông, trống rỗng.
Nỗi lo lắng về một tương lai mờ mịt không có anh bắt đầu hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Không phải là nỗi lo sợ bị bỏ rơi, mà là nỗi sợ hãi về sự thay đổi, sự mất mát của một điều gì đó đã từng là lẽ dĩ nhiên. Cô đã từng mặc định rằng Trần Hạo là của cô, định mệnh của họ đã được định sẵn. Nhưng giờ đây, định mệnh ấy đang dần rẽ sang một con đường khác, một con đường mà cô không thể nhìn thấy, không thể chạm tới.
Cô ôm chặt đầu gối, tự thu mình lại giữa không gian rộng lớn của hoàng hôn. Hơi lạnh từ mặt đá thấm vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng cái cảm giác tê dại trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu để xua đi cảm giác nghẹt thở đang dâng lên. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời ru buồn, khẽ khàng vỗ về trái tim tan nát của cô. Mùi nước sông, mùi đất ẩm, tất cả đều quen thuộc, nhưng lại mang một nỗi buồn mới, một nỗi buồn của sự chia ly không thể tránh khỏi.
"Nếu như ngày đó..." câu nói ấy lại vang vọng trong đầu cô, nhưng không còn là một câu hỏi đầy hy vọng, mà là một sự tiếc nuối đến tận cùng. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như ngày đó, cô đủ dũng cảm để bày tỏ, liệu mọi chuyện có khác đi không? Nhưng giờ đây, những "nếu như" ấy chỉ còn là những ảo ảnh, những chiếc bóng mờ nhạt của một quá khứ đã không thể nào quay lại.
Lê An cảm thấy mình đang trôi dạt trên một dòng sông không có bến bờ. Cô đã buông tay anh ra, một cách từ từ, không chủ động. Nhưng anh thì đã buông cô ra từ lâu rồi, bằng sự bận rộn, bằng sự im lặng, bằng những lời nói hờ hững. Sự chấp nhận ấy, cái cảm giác xa cách đã trở thành một phần của cuộc sống, chính là khởi đầu cho một sự buông bỏ hoàn toàn. Cô không còn níu kéo, không còn đặt kỳ vọng, không còn muốn chủ động. Cô đã sẵn sàng để đón nhận một con đường mới, một con đường mà Trần Hạo sẽ không bao giờ có thể bước vào cùng cô nữa. Cô không còn tin vào lời hứa của anh, vào cái "lát nữa" không bao giờ đến. Và điều đó, dù đau đớn, nhưng lại là sự giải thoát duy nhất cho chính cô.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.