Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 176: Lá Thư Gửi Gió

Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu, len lỏi qua từng kẽ lá, từng khung cửa sổ. Lê An trở về nhà sau buổi chiều ngồi lặng lẽ bên bờ sông, mang theo cả cái lạnh từ mặt đá và nỗi tê dại đang lan tỏa trong lòng. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ hắt hiu chiếu lên góc học tập quen thuộc, nơi cô đã từng miệt mài với những bài vở, nơi Trần Hạo đã từng ngồi cạnh, chỉ dẫn cô những phép toán khó nhằn. Giờ đây, căn phòng im ắng đến lạ, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ, vọng lại như một khúc ca buồn.

Cô không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Trần Hạo vội vàng trong cuộc gọi, những lời đồn thổi vô tình ở bưu điện, và cả lời hứa "không quên em" đã hóa thành gió bay, cứ thay phiên nhau hiện về, xoáy sâu vào trái tim cô. Nỗi cô đơn không còn là một cảm giác mơ hồ, mà đã trở thành một thực thể rõ ràng, nặng trĩu. Nó bám víu lấy cô, không cho cô một giây phút bình yên. Lê An ngồi dậy, với tay lấy cuốn sổ nhật ký đã sờn cũ và cây bút bi xanh. Đã lâu lắm rồi cô không viết thư, không phải vì không có gì để nói, mà vì cô đã không còn tin rằng những lời nói của mình có thể vượt qua "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa hai người. Nhưng đêm nay, nỗi lòng dồn nén đã trở nên quá sức chịu đựng. Có lẽ, đây là lần cuối cùng cô thử níu giữ, thử bắc một nhịp cầu mong manh qua dòng sông thời gian và xa cách.

Bàn tay Lê An run run khi đặt bút xuống trang giấy trắng tinh. Mùi giấy mới, mùi mực in thoang thoảng trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn. "Anh Hạo thân mến," cô bắt đầu, những nét chữ nắn nót, cẩn trọng như thể mỗi con chữ đều mang một phần linh hồn của cô. Cô viết về cuộc sống của mình ở thị trấn ven sông yên bình, nơi mọi thứ vẫn dường như đứng yên, vẫn vẹn nguyên như ngày Trần Hạo rời đi. Cô kể về những buổi sáng thức dậy với tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, về những buổi chiều tan trường một mình trên con đường quen thuộc, nơi cô vẫn thường vô thức ngước nhìn về phía trước, mong chờ một dáng hình thân quen.

"Thị trấn mình vẫn vậy, anh Hạo ạ," cô viết, "dòng sông vẫn chảy êm đềm, những cây phượng già vẫn nở hoa đỏ rực mỗi độ hè về. Chỉ có điều, em không còn ai để cùng ngắm hoàng hôn bên bờ sông nữa." Từng câu chữ như một tiếng thở dài, một lời tâm sự chất chứa nỗi nhớ nhung và sự trống vắng. Cô kể về những người hàng xóm quen thuộc, về bà Tám bán xôi đầu ngõ vẫn nhớ đến những lần Trần Hạo mua xôi cho cô, về bác Năm sửa xe vẫn hỏi "Thằng Hạo dạo này có về không?". Mỗi câu hỏi, mỗi lời nhắc nhở ấy, dù vô tình, đều như một nhát dao khứa vào vết thương lòng của cô, nhắc nhở cô về sự vắng mặt của anh.

Rồi cô nhớ lại những kỷ niệm. Trang giấy bắt đầu nhuốm màu hoài niệm. Cô viết về những buổi chiều tan học chung đường, về những lần anh cõng cô qua vũng nước, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, dưới ánh trăng mờ ảo. "Anh có còn nhớ tảng đá cũ kỹ bên bờ sông không, anh Hạo? Nơi anh đã từng hứa sẽ không bao giờ quên em. Em vẫn thường ra đó ngồi một mình, nhìn dòng nước chảy, và tự hỏi, liệu anh có còn nhớ lời hứa ấy không, hay nó đã trôi đi theo dòng thời gian và khoảng cách rồi?" Nét chữ của cô bỗng nhòe đi một chút, một giọt nước mắt nóng hổi đã vô tình rơi xuống, thấm đẫm vào trang giấy, làm mờ đi một vài con chữ. Cô vội vàng lau đi, nhưng cảm giác nghẹn ngào vẫn cứ thế dâng lên.

Cô không giấu giếm nỗi buồn của mình, cũng không trách móc. Cô chỉ cố gắng diễn tả nỗi lòng mình một cách chân thật nhất, như một lời thì thầm từ sâu thẳm trái tim. Cô kể về những cuộc gọi thưa dần, về những lời viện cớ bận rộn của anh, về cảm giác hụt hẫng mỗi khi cuộc trò chuyện kết thúc quá vội vàng. "Em biết anh bận, anh Hạo. Thành phố lớn với những ước mơ lớn lao, chắc chắn sẽ có nhiều điều để anh phải lo toan. Nhưng đôi khi, em chỉ ước có thể nghe giọng anh lâu hơn một chút, chỉ một chút thôi cũng đủ rồi."

Rồi cô kể về những mong chờ giản dị của mình. Không phải những điều xa vời, mà chỉ là những điều mà một cô gái đang yêu thường mơ ước. "Em vẫn thường hình dung về một tương lai có anh, anh Hạo. Một tương lai mà chúng ta vẫn cùng nhau đi dưới những con đường ngập lá vàng, cùng nhau ngắm nhìn những mùa thay đổi của thị trấn. Em không đòi hỏi điều gì lớn lao, chỉ mong anh vẫn ở đó, vẫn là anh của ngày xưa, vẫn nhớ về em." Đó là những mong chờ mà cô đã từng tin rằng sẽ trở thành hiện thực, một lẽ dĩ nhiên của cuộc đời. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một thứ xa xỉ, một giấc mơ khó nắm bắt.

Cô dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã về khuya lắm rồi, mọi âm thanh đều chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua tán cây cổ thụ trước nhà. Cô tựa lưng vào ghế, cảm thấy mệt mỏi nhưng cũng nhẹ nhõm phần nào khi đã trút được bầu tâm sự. Cô nhớ lại những lời bàn tán ở bưu điện, những lời nói vô tình về việc Trần Hạo có "nhiều bạn gái xinh đẹp vây quanh". Dù cô biết đó chỉ là những lời đồn thổi, nhưng chúng vẫn gieo vào lòng cô một hạt giống bất an, một nỗi lo sợ mơ hồ. Cô không hỏi anh về điều đó trong thư, vì cô không muốn anh nghĩ cô đang nghi ngờ hay trách móc. Cô chỉ muốn anh hiểu, hiểu nỗi lòng của cô, hiểu rằng cô vẫn ở đây, vẫn đang chờ đợi.

"Em hy vọng anh sẽ hiểu, anh Hạo," cô viết, những dòng chữ cuối cùng chứa đựng tất cả hy vọng mong manh của cô. "Hiểu rằng em vẫn luôn ở đây, dõi theo anh. Và em cũng hy vọng, một ngày nào đó, anh sẽ nhớ về thị trấn này, nhớ về những kỷ niệm của chúng ta, và nhớ về em." Lá thư không phải là một lời trách móc, mà là một lời cầu xin, một tiếng gọi yếu ớt từ một trái tim đang dần tan vỡ. Đó là tất cả những gì cô có thể làm lúc này, một nỗ lực cuối cùng để bắc cầu qua "khoảng cách vô hình", để níu giữ một sợi dây tình cảm đang dần mục ruỗng.

Mặt trời đã bắt đầu ló dạng phía đông, nhuộm hồng cả bầu trời. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi căn phòng, xua đi bóng tối của đêm. Lê An gấp lá thư lại, cẩn thận cho vào phong bì. Cô viết địa chỉ của Trần Hạo một cách chậm rãi, từng nét chữ như khắc sâu vào nỗi nhớ. Rồi cô viết địa chỉ của mình, một địa chỉ quen thuộc, nơi cô vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Cô tựa đầu vào bàn, đôi mắt mỏi mệt nhưng tâm hồn lại có chút thanh thản hơn. Cô đã nói ra tất cả, đã trút bỏ gánh nặng trong lòng. Giờ đây, mọi thứ đều phụ thuộc vào anh, vào lá thư này, vào số phận. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có đọc không? Liệu anh có hiểu không? Liệu anh có nhận ra rằng đây là "lời nói không thành" cuối cùng của cô trước khi cô chấp nhận buông bỏ hoàn toàn? Câu hỏi ấy cứ vang vọng trong tâm trí cô, như tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông, vô vọng và day dứt. Lá thư này là cọng rơm cuối cùng cô nắm giữ, và cô biết, nếu nó cũng trôi đi, cô sẽ không còn gì để níu kéo nữa.

***

Giữa trưa, nắng nhẹ trải vàng trên con đường đất quen thuộc dẫn đến bưu điện thị trấn. Không khí dịu mát, mang theo hương hoa lài thoang thoảng từ những khu vườn nhà dân. Lê An bước đi, cảm giác nặng trĩu không chỉ vì phong thư trong tay mà còn vì gánh nặng trong lòng. Lá thư, đã được dán kín, trở thành một vật thể hữu hình của tất cả nỗi niềm, hy vọng và sự lo lắng của cô. Mỗi bước chân của cô đều dồn dập, như muốn nhanh chóng hoàn thành sứ mệnh cuối cùng này, để rồi sau đó, cô có thể đối diện với bất cứ điều gì sẽ đến.

Bưu điện thị trấn vẫn nhỏ bé, cũ kỹ như mọi khi, với cánh cửa gỗ đã bạc màu, tiếng chuông leng keng khẽ vang lên mỗi khi có người ra vào. Mùi giấy cũ, mực in và bụi bặm đặc trưng phảng phất trong không khí. Tiếng máy dập tem lạch cạch từ phía quầy giao dịch, xen lẫn tiếng trò chuyện nhỏ của vài khách hàng và tiếng quạt trần cũ kỹ quay đều, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thị trấn. Lê An hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho gương mặt mình bình thản nhất có thể.

Khi cô bước vào, ánh mắt cô vô tình chạm phải Bà Mai – người hàng xóm thân thiết của gia đình cô, đang đứng ở một góc, chăm chú xem những tờ báo cũ được dán trên tường. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng trong chiếc khăn mỏ quạ, mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn, quay sang nhìn Lê An. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi bà dường như có pha chút lo lắng khi nhìn thấy cô.

"Lê An đấy à con? Đi đâu mà ra đây giờ này?" Bà Mai hỏi, giọng nói ấm áp, đầy sự quan tâm.

Lê An cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, cảm thấy đôi má mình nóng bừng. Cô không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình, đặc biệt là Bà Mai, người đã chứng kiến cô và Trần Hạo lớn lên từ thuở bé. "Dạ, con... con ra đây gửi thư ạ, bà Mai." Cô giơ phong thư lên, như để minh chứng cho lời mình nói, nhưng lại cố ý giấu đi sự bồn chồn trong ánh mắt.

Bà Mai nhìn lá thư trong tay cô, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt hơi đỏ hoe của Lê An. Bà không nói gì thêm về lá thư, mà chỉ khẽ thở dài, rồi hỏi một câu quen thuộc, câu hỏi mà cô đã nghe đi nghe lại nhiều lần trong thời gian gần đây, câu hỏi luôn khơi gợi một nỗi đau âm ỉ. "Lại gửi thư cho thằng Hạo à con? Dạo này nó có hay gọi về không?"

Câu hỏi của Bà Mai như một mũi kim châm vào trái tim Lê An. Cô biết bà quan tâm, nhưng cô lại không thể nói ra sự thật rằng những cuộc gọi ngày càng thưa thớt, những lời nói ngày càng hờ hững của Trần Hạo đã khiến cô tổn thương đến nhường nào. "Dạ... cũng thỉnh thoảng ạ." Lê An trả lời, giọng nói nhỏ xíu, lạc hẳn vào tiếng quạt trần quay đều. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng nó chỉ càng làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và cam chịu của cô.

Bà Mai nhìn cô, ánh mắt tinh tường của người già dường như đã đọc thấu được sự che giấu trong lòng cô gái trẻ. Bà không hỏi thêm, chỉ khẽ vỗ vai cô một cái nhẹ nhàng, như một lời an ủi thầm lặng. "Thôi, con cứ làm việc của con đi. Bà cũng tính về đây." Bà Mai nói, rồi quay người bước ra khỏi bưu điện, tiếng chuông cửa lại leng keng một lần nữa. Lê An đứng nhìn theo bóng lưng bà, cảm thấy một nỗi cô đơn lạ lùng ùa đến. Ngay cả sự an ủi của người khác cũng không thể xoa dịu được cái cảm giác trống rỗng trong cô.

Đến lượt mình, Lê An bước đến quầy giao dịch. Cô đặt phong thư lên bàn, lòng đầy bồn chồn. Cô nhìn nhân viên bưu điện dán tem, rồi đóng dấu một cách chuyên nghiệp. Tiếng "cạch" của con dấu nghe thật khô khan, nhưng đối với Lê An, nó lại là âm thanh của một sự khởi đầu mới, hoặc một sự kết thúc không thể tránh khỏi. Cô hình dung lá thư này sẽ đi hàng trăm cây số, vượt qua những con đường, những thành phố tấp nập, đến tay Trần Hạo. Liệu anh có nhận được nó không? Liệu anh có đọc không? Quan trọng hơn cả, liệu anh có hiểu được tất cả những gì cô đã gửi gắm trong từng dòng chữ, từng nỗi niềm không?

"Lá thư này là tất cả những gì em có thể làm lúc này, anh Hạo," nội tâm Lê An thì thầm, một lời nói không thành, chỉ mình cô nghe thấy. Cô cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng khi phong thư không còn nằm trong tay nữa. Nó đã được gửi đi, đã rời xa cô, và cô không còn kiểm soát được số phận của nó. Cô quay người bước ra khỏi bưu điện, nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải dài trên con đường vắng.

Cô đi bộ về nhà, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi chiều tà, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá trong lòng cô. Cô nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, giống như những suy nghĩ của cô, trôi dạt vô định. Nỗi lo lắng về một tương lai mờ mịt, không có Trần Hạo, đã hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Lá thư này là một nỗ lực cuối cùng, một cọng rơm cuối cùng để cô níu giữ mối quan hệ đã từng là lẽ dĩ nhiên của cuộc đời mình. Cô đã dốc hết tâm can vào đó, đã gửi gắm tất cả hy vọng mong manh của mình. Nhưng cô cũng biết, sâu thẳm trong trái tim mình, rằng sự kiên nhẫn của cô đang dần đến giới hạn. Nếu như lá thư này cũng không thể thay đổi được gì, nếu như "lời nói không thành" này cũng không thể chạm đến trái tim anh, thì có lẽ, đã đến lúc cô phải chấp nhận buông bỏ hoàn toàn. Cô sẽ không còn níu kéo, không còn đặt kỳ vọng, và sẽ bắt đầu tìm kiếm một "bến đỗ an yên" khác cho riêng mình, một nơi mà Trần Hạo sẽ không bao giờ có thể bước vào cùng cô nữa.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free