Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 177: Lá Thư Giữa Phồn Hoa
Mưa phùn bắt đầu rơi lất phất khi Trần Hạo gập cuốn sách Vật Lý dày cộp lại, tiếng bìa sách khô khan nghe rõ mồn một trong căn phòng ký túc xá vốn đã tĩnh mịch. Chiều tối, căn phòng nhỏ chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn học cũ kỹ kê sát cửa sổ, một chiếc giường đơn và tủ quần áo đã sờn màu. Ánh đèn bàn vàng vọt, mờ ảo hắt xuống chồng sách vở cao ngất, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên tường. Không khí ẩm ướt từ bên ngoài phả vào qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối đông. Trần Hạo day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ đã kéo dài từ sáng. Mùi giấy cũ, mùi mực in và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng ký túc xá cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi ngai ngái quen thuộc, nhưng hôm nay lại khiến anh cảm thấy ngột ngạt đến lạ.
Tiếng gió rít khẽ qua khung cửa sổ, hòa cùng tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên, như đang thì thầm một giai điệu buồn tẻ. Trần Hạo ngước nhìn ra ngoài, qua tấm kính cửa sổ lấm tấm hạt mưa, những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh từ xa, mờ ảo như những đốm lửa ma trơi. Cuộc sống nơi đây hối hả, vội vã, khác xa với thị trấn ven sông yên bình của anh và Lê An. Mỗi ngày trôi qua, anh như bị cuốn vào một vòng xoáy không ngừng của bài vở, của những kỳ vọng, của sự cạnh tranh khốc liệt. Anh thở dài, cảm giác mệt mỏi, căng thẳng như đang bóp nghẹt từng thớ thịt. Tay anh vô thức vươn tới chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt cạnh gối, nhưng màn hình vẫn im lìm. Đã bao lâu rồi anh không chủ động gọi cho An? Một tuần? Hai tuần? Hay lâu hơn nữa? Anh không nhớ rõ. Thời gian ở đây như bị nén lại, mỗi giờ học như một ngày dài, mỗi bài kiểm tra như một trận chiến.
Đúng lúc ấy, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo Trần Hạo ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Trần Hạo có ở đây không?" Giọng một người đàn ông vang lên từ bên ngoài. Anh đứng dậy, mở cửa. Một người đưa thư với chiếc áo khoác mưa đã thấm đẫm nước đứng trước cửa, trên tay là một phong bì màu trắng ngà. "Thư cho em đây. Đến từ Bưu điện thị trấn." Người đưa thư nói, giọng đều đều, rồi đưa phong bì cho anh, nhanh chóng quay đi, hòa vào màn mưa.
Trần Hạo cầm phong bì, cảm giác gai góc của giấy thư lướt qua các đầu ngón tay. "Bưu điện thị trấn..." Tim anh chợt hẫng đi một nhịp. Chỉ có một người duy nhất anh biết ở đó sẽ gửi thư cho anh. Lê An. Anh đã quá quen với những cuộc gọi ngắn ngủi, những tin nhắn cụt lủn, nhưng một lá thư tay thì đã lâu lắm rồi. Anh cẩn thận bóc phong bì, từng chút một, như sợ làm tổn thương những gì chứa đựng bên trong. Mùi giấy cũ, mùi mực mới, và một chút hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng, rất giống hương hoa sữa nơi bờ sông cũ mà Lê An vẫn hay cài lên tóc. Nét chữ nắn nót, quen thuộc của Lê An hiện ra, từng con chữ như nhảy múa trên trang giấy, chất chứa bao nhiêu nỗi niềm.
Anh đọc. Từng dòng, từng chữ. Lê An kể về cuộc sống bình dị ở thị trấn, về những buổi chiều cô đơn đi dạo bên bờ sông, về những kỷ niệm của cả hai từ thuở bé. Cô không trách móc, không oán than, chỉ là những lời thủ thỉ nhẹ nhàng, nhưng lại như những mũi kim châm khẽ khàng vào trái tim anh. Cô nhắc đến những lời hứa ngày nào, nhắc đến sự chờ đợi của cô, và cả nỗi nhớ không thành lời. Cô không nói thẳng ra rằng anh đã thay đổi, rằng anh đã vô tâm, nhưng mỗi câu chữ đều toát lên một nỗi buồn sâu sắc, một sự mệt mỏi đã chạm đến giới hạn.
Trần Hạo nhíu mày, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ nắn nót, rồi dừng lại ở đoạn cuối. Lê An viết: "Em biết anh bận, anh có nhiều ước mơ và hoài bão. Nhưng đôi khi, em chỉ ước anh nhớ rằng ở đây, có một người vẫn luôn chờ đợi anh, vẫn luôn dõi theo từng bước chân anh. Đừng để 'khoảng cách vô hình' này trở thành sự thật, anh nhé." Tay anh vô thức siết chặt phong bì, những nếp nhăn nhỏ hiện rõ trên lớp giấy mỏng. Một cảm giác bứt rứt, tội lỗi dâng lên trong lòng anh. Anh cảm nhận được nỗi nhớ của Lê An, sự cô đơn của cô, nhưng cũng thấy bất lực. Cuộc sống của anh ở đây quá khác biệt. Làm sao anh có thể kể cho cô nghe về những đêm thức trắng bên chồng sách cao hơn cả người, về những áp lực điểm số, về sự cạnh tranh khốc liệt mà anh phải đối mặt mỗi ngày?
Anh nhớ lại những lời cô Lan vẫn thường nói: "Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên." Và những ánh mắt soi mói của Hà Minh, của những người bạn học khác luôn chờ đợi anh sơ sẩy. Anh đang chiến đấu cho tương lai của mình, cho những gì anh đã hứa với gia đình, với chính bản thân. Nhưng liệu những cuộc chiến ấy có đáng để đánh đổi bằng sự xa cách, bằng nỗi buồn của Lê An? Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, những ánh đèn thành phố giờ đây không còn lung linh mà trở nên lạnh lẽo, xa vời. Một "khoảng cách vô hình" không chỉ tồn tại giữa anh và An, mà còn giữa anh và chính quá khứ của mình. Lá thư này, tựa như một làn gió lạ thổi vào cuộc sống bận rộn đến khô khan của anh, mang theo cả mùi hương của thị trấn ven sông, của những kỷ niệm êm đềm, khiến anh chợt nhận ra mình đã đi xa đến mức nào. Nhưng anh biết, mình không thể dừng lại. Anh không có quyền dừng lại.
Sáng hôm sau, ánh nắng gay gắt xuyên qua khung cửa sổ lớp học, đổ thành từng vệt sáng chói chang trên sàn gỗ đã cũ kỹ. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, nóng bức, trái ngược hoàn toàn với tiết trời âm u, mưa nhẹ đêm qua. Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, cố gắng tập trung vào bài giảng phức tạp về phương trình vi phân của cô Lan. Bảng đen phía trước đã kín đặc những công thức loằng ngoằng, những ký hiệu toán học chồng chéo, tựa như một mê cung không lối thoát. Cô Lan, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão, đứng trước bảng, giọng nói ấm áp nhưng đầy uy lực, từng câu từng chữ như gõ vào tâm trí học sinh. Mùi phấn trong không khí, mùi giấy vở, và cả mùi hương bạc hà từ viên kẹo ngậm của Thanh Bình ngồi phía trên, tất cả đều hòa quyện lại, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của lớp học.
Trần Hạo đang cố gắng ghi chép, nhưng tâm trí anh cứ vương vấn những dòng chữ trong lá thư của Lê An. Mỗi khi anh nhắm mắt lại, anh lại thấy nét chữ nắn nót ấy, và nghe thấy tiếng thì thầm của cô bên tai: "Đừng để 'khoảng cách vô hình' này trở thành sự thật, anh nhé." Anh cảm thấy đầu óc mình nặng trĩu, từng chữ số, từng công thức cứ nhảy nhót trước mắt, không tài nào sắp xếp chúng vào một trật tự logic được. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên khuôn mặt anh, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng. Anh biết mình không thể để bản thân phân tâm lúc này, điểm số rất quan trọng, đặc biệt là ở ngôi trường chuyên này. Một chút lơ là cũng có thể khiến anh tụt lại phía sau, và anh không cho phép điều đó xảy ra. Anh đã hứa với gia đình, đã hứa với chính mình.
Tiếng bút sột soạt trên giấy của những người bạn cùng lớp vang lên không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng của sự chăm chỉ và tập trung. Thanh Bình, cậu bạn cao gầy, đeo kính, ngồi ngay phía trước anh, vẫn cắm cúi viết, không một chút xao nhãng. Bên cạnh anh, Hà Minh, với vẻ ngoài khá bảnh bao và luôn tự tin, cũng đang chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay lên chỉnh lại cặp kính gọng vàng. Hà Minh là một đối thủ đáng gờm, luôn giữ vững vị trí trong top đầu. Anh ta luôn có vẻ tự mãn, một nụ cười nửa miệng thường trực trên môi, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình. Trần Hạo cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh không thể yếu lòng.
"Trần Hạo, em có vẻ hơi xao nhãng hôm nay." Giọng cô Lan chợt vang lên, không quá gay gắt, nhưng đủ để khiến cả lớp quay đầu nhìn về phía anh. "Em có thể nhắc lại định lý vừa rồi không?"
Trần Hạo giật mình, lúng túng đứng dậy. Cả lớp im phăng phắc. Ánh mắt tò mò, xen lẫn chút dò xét của bạn bè đổ dồn về phía anh. Anh cảm thấy má mình nóng bừng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh kiến thức đang hỗn độn trong đầu. "Dạ... định lý về... về sự hội tụ của chuỗi hàm..." Giọng anh trầm, có chút ngập ngừng. Anh liếc nhìn Hà Minh, thấy anh ta khẽ nhếch môi, ánh mắt có phần khó đoán, như đang chờ đợi anh trả lời sai để chứng tỏ điều gì đó.
"Đúng là về sự hội tụ của chuỗi hàm," Cô Lan tiếp lời, giọng cô vẫn điềm tĩnh, "nhưng em có thể nói rõ hơn về các điều kiện và ứng dụng của nó không?"
Trần Hạo biết mình đã bị "bắt bài". Anh đã không thực sự tập trung. "Dạ... em xin lỗi cô. Em... em chưa nắm vững phần này ạ." Anh cúi đầu, cảm thấy một sự thất bại nho nhỏ len lỏi trong lòng.
Cô Lan nhìn anh, ánh mắt bà không hề trách móc, mà chỉ có sự quan tâm. "Trần Hạo, em là một học sinh giỏi, cô biết em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên. Áp lực học hành là lớn, nhưng đừng để nó ảnh hưởng đến tinh thần của mình. Cố gắng lên." Lời nói của cô Lan như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng lại càng khiến Trần Hạo cảm thấy bứt rứt hơn. Anh biết cô đang lo cho anh, nhưng anh không thể nói với cô về lá thư của Lê An, về những suy nghĩ miên man cứ ám ảnh anh.
"Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Hà Minh khẽ thì thầm khi Trần Hạo ngồi xuống, đủ để anh nghe thấy. Anh quay lại nhìn Hà Minh, ánh mắt như muốn nói 'đừng để ý', nhưng Hà Minh chỉ nhún vai, rồi lại quay lên bảng, tiếp tục ghi chép như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Trần Hạo thở dài. Anh biết, anh không có thời gian để yếu lòng. Lê An và những nỗi niềm của cô sẽ phải tạm gác lại. Anh phải tập trung. Anh cố gắng đẩy lá thư của Lê An, cùng với những suy nghĩ về cô, vào một góc khuất trong tâm trí, rồi vùi mình vào những con số, những công thức phức tạp, hy vọng chúng có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Nhưng anh biết, sâu thẳm bên trong, "khoảng cách vô hình" ấy đã bắt đầu hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đêm khuya, sau khi hoàn thành xong chồng bài tập chất cao như núi, Trần Hạo ngồi trước bàn học, ánh đèn bàn mờ ảo vẫn là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng ký túc xá yên tĩnh. Ngoài trời, cơn mưa đã tạnh từ lâu, không khí trở nên se lạnh hơn, và thỉnh thoảng, tiếng côn trùng kêu đêm văng vẳng từ khu vườn phía sau ký túc xá. Anh day day sống mũi, cảm giác mệt mỏi dường như đã thấm vào từng thớ xương, từng mạch máu. Căn phòng im ắng, chỉ còn tiếng bút sột soạt khi anh kiểm tra lại một vài công thức cuối cùng. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi cà phê pha sẵn anh vừa uống để giữ tỉnh táo, quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng và cô độc.
Lá thư của Lê An vẫn nằm lẫn giữa chồng sách giáo khoa, bị che khuất một phần bởi cuốn "Giải tích nâng cao". Anh khẽ đưa tay, kéo nó ra, như một động tác vô thức. Anh lại đọc, từng dòng, từng chữ một lần nữa. Những lời lẽ của cô, dù không hề trách móc, nhưng lại như chạm vào một góc mềm yếu, một nỗi bứt rứt sâu thẳm trong lòng anh. Anh cảm nhận được nỗi nhớ nhung, sự cô đơn của cô gái nhỏ nơi thị trấn ven sông yên bình, nơi mà cuộc sống vẫn trôi đi chậm rãi, khác xa với nhịp độ hối hả của thành phố này.
"Lá thư này là tất cả những gì em có thể làm lúc này, anh Hạo." Câu nói không thành của Lê An, mà anh cảm giác như mình đã nghe thấy, vang vọng trong đầu anh. Nó khiến anh cảm thấy tội lỗi. Anh biết mình nợ cô một lời giải thích, một sự quan tâm xứng đáng. Anh lấy giấy và bút ra, đặt trước mặt, định viết một lá thư thật dài để chia sẻ về cuộc sống mới, về những áp lực học hành, về những kỳ vọng khổng lồ đang đè nặng lên vai. Anh muốn kể cho cô nghe về những đêm thức trắng, về những bài kiểm tra khó nhằn, về những lần anh cảm thấy lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, về những ánh mắt cạnh tranh của bạn bè, và cả những lời khích lệ đầy ẩn ý của cô Lan. Anh muốn Lê An hiểu rằng anh không hề vô tâm, chỉ là anh đang phải chiến đấu một trận chiến khác, một trận chiến mà anh không thể thất bại.
Nhưng rồi, ngòi bút của anh lại chững lại trên trang giấy trắng. Quá nhiều điều để nói. Quá ít thời gian và năng lượng để sắp xếp chúng thành lời. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng bao sự bất lực. Làm sao anh có thể kể hết những áp lực này cho An? Cô ấy sẽ lo lắng. Anh không muốn cô ấy phải bận lòng thêm vì những gánh nặng của anh. Cô ấy xứng đáng có một cuộc sống bình yên. Nhưng nếu không nói, cô ấy sẽ nghĩ mình thờ ơ, sẽ nghĩ anh đã quên đi lời hứa "không quên em" ngày nào. Chính sự thiếu dứt khoát này, sự lưỡng lự giữa việc chia sẻ gánh nặng và bảo vệ cô khỏi những lo lắng không cần thiết, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn giữa hai người.
Anh nhìn lá thư của Lê An, rồi nhìn lại trang giấy trắng của mình. Nét chữ của cô thật mềm mại, nắn nót, chất chứa cả một bầu trời cảm xúc. Còn anh, anh chỉ có thể viết được những lời lẽ khô khan, những câu chữ mang tính trấn an chung chung. Anh nhắm mắt lại, hình dung về bờ sông cũ, nơi hai đứa trẻ đã lớn lên cùng nhau, nơi anh đã từng thì thầm những lời hứa hẹn không thành. "Nếu như ngày đó," anh thầm nghĩ, "nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh nói ra sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác." Nhưng bây giờ, đã quá muộn để "nếu như".
Cuối cùng, anh chỉ viết được vài dòng ngắn gọn, vội vàng lên chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) của mình, hoặc trên một mảnh giấy nhỏ, như thể anh đang cố gắng hoàn thành một nhiệm vụ chứ không phải đang hồi đáp một lá thư đầy tâm huyết. "Anh vẫn khỏe, học hành bận quá. Em giữ gìn sức khỏe nhé, đừng lo cho anh. Anh sẽ gọi lại sớm." Đó là tất cả những gì anh có thể viết, một lời hồi đáp hời hợt, trống rỗng so với những gì Lê An đã gửi gắm.
Trần Hạo thở dài một lần nữa, gấp lá thư ngắn ngủi lại, nhét vào phong bì và đặt nó sang một bên, dưới chồng sách giáo khoa. Lá thư của Lê An, với tất cả nỗi niềm và sự mong chờ của cô, giờ đây nằm im lìm dưới gánh nặng của những ước mơ, những hoài bão, những áp lực mà anh đang theo đuổi. Anh quay lại với đống sách vở, cố gắng gạt bỏ sự bứt rứt trong lòng. Màn đêm thành phố vẫn lạnh lẽo, vô tình. Anh biết, anh đang đi "chậm một nhịp" so với cảm xúc của Lê An, và "khoảng cách vô hình" ấy đang dần biến thành một bức tường kiên cố, từng chút một, chôn vùi tình yêu non trẻ của họ dưới áp lực của cuộc sống và tham vọng. Anh không hề hay biết rằng, chính sự thiếu dứt khoát này, chính lời hồi đáp qua loa này, đã là giọt nước cuối cùng làm tràn ly hy vọng của Lê An.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.