Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 178: Bưu Điện và Những Lá Thư Câm Lặng
Màn đêm thành phố vẫn lạnh lẽo, vô tình. Trần Hạo không hề hay biết rằng, chính sự thiếu dứt khoát của anh, chính lời hồi đáp qua loa mà anh vừa gửi đi, đã là giọt nước cuối cùng làm tràn ly hy vọng trong trái tim Lê An, một giọt nước mắt vô hình đang lăn dài trên má cô gái nhỏ nơi thị trấn ven sông.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lung linh. Ngôi nhà nhỏ của Lê An vẫn ấm áp, yên bình như mọi ngày, nhưng trong lòng cô gái trẻ, một nỗi bồn chồn khó tả đã bắt đầu cựa quậy. Lê An thức dậy với một tia hy vọng mới, mong manh như sợi tơ nhện. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh, cảm giác ấy không đủ để xua tan đi sự nóng rực trong lồng ngực. Đêm qua, cô đã không ngủ ngon. Hình ảnh Trần Hạo, những dòng chữ cô nắn nót viết trong lá thư, và cả sự im lặng kéo dài từ phía anh, tất cả cứ quẩn quanh trong tâm trí.
Cô tự nhủ, có lẽ anh Hạo bận thật, như lời anh nói trong những lần trò chuyện ngắn ngủi trước đây. Thành phố lớn, trường chuyên, áp lực học hành... những điều đó đối với một cô gái chỉ quanh quẩn nơi thị trấn nhỏ bé này thật khó hình dung hết. Cô rót một ly nước lọc, đứng bên bệ cửa sổ, nhìn ra con đường đất quen thuộc. Mấy đứa trẻ hàng xóm đã í ới gọi nhau đi học, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong không gian buổi sớm. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây bàng trước sân, mùi hoa sữa thoang thoảng từ đầu ngõ đưa vào, tất cả đều quen thuộc, yên bình đến nao lòng. Nhưng hôm nay, những âm thanh và mùi hương ấy lại mang một nỗi buồn vắng lặng. Chúng như đang hát lên khúc ca của sự chờ đợi, của thời gian trôi đi không ngừng nghỉ.
Lê An đưa tay vuốt nhẹ chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên bàn. Chiếc điện thoại này, Trần Hạo đã tặng cô vào sinh nhật năm mười lăm tuổi, khi anh vừa đỗ cấp ba. Nó là cầu nối duy nhất giữa cô và thế giới bên ngoài, giữa cô và Trần Hạo. Mỗi khi có tin nhắn hay cuộc gọi đến, màn hình đen trắng lại sáng lên, mang theo một tia hy vọng. Nhưng suốt mấy ngày qua, nó vẫn cứ im lìm, lạnh lẽo. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cố gắng dặn lòng phải tập trung vào công việc nhà, cô bắt đầu dọn dẹp, quét tước. Từng nhát chổi trên nền nhà gạch bông cũ kỹ nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng ở đâu đó, không thể nào tĩnh tâm được.
Chiều hôm đó, khi ánh nắng đã bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng cả không gian, Lê An đang ngồi thêu thùa bên khung cửa sổ. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, với nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, bỗng bước vào, trên tay cầm rổ rau vừa hái ở vườn. "An ơi, con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Bà Mai trêu, ánh mắt lấp lánh sự quan tâm. Nhưng khi nhìn kỹ vào gương mặt Lê An, nụ cười của bà chợt tắt. Cô gái trẻ có vẻ ngoài vẫn dịu dàng, nết na, nhưng đôi mắt lại ánh lên một nỗi buồn khó che giấu. "An ơi, có chuyện gì mà con cứ thẫn thờ vậy? Dạo này cô thấy con cứ lặng lẽ sao ấy. Có phải thằng Hạo nó không gọi về không?"
Lê An giật mình, vội vàng hạ khung thêu xuống. "Dạ không có gì đâu ạ, con chỉ... nghĩ ngợi chút thôi." Giọng cô nhỏ nhẹ, cố gắng tạo ra vẻ bình thản, nhưng sự run rẩy nhẹ trong thanh âm đã tố cáo cô. "Con chỉ đang nghĩ xem nên thêu họa tiết gì cho đẹp thôi ạ." Cô mỉm cười gượng gạo. Bà Mai nhìn cô đầy thấu hiểu. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, chứng kiến tình cảm trong veo giữa cô và Trần Hạo. Bà hiểu rõ hơn ai hết sự gắn bó giữa hai đứa trẻ. Bà biết, cái tên "Trần Hạo" đối với Lê An không chỉ đơn thuần là một cái tên. "Con bé dối già. Thôi, có chuyện gì cứ nói với cô. Đừng giấu trong lòng mà khổ. Nhớ nha con." Bà Mai vỗ nhẹ vai cô, rồi đi vào bếp sắp xếp mớ rau.
Lê An lại quay về với khung cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra con đường. "Anh Hạo ơi, sao anh vẫn chưa trả lời em?" Nỗi lòng cô cất lên thành lời nói không thành, chỉ mình cô nghe thấy. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên bàn, như một vật vô tri, không chút tín hiệu nào từ thế giới xa xôi của Trần Hạo. Cô lại thở dài. Nỗi chờ đợi không phải là sự tĩnh lặng, mà là một âm thanh ồn ào trong lòng, gào thét đòi hỏi một câu trả lời, một sự xác nhận. Mỗi ngày trôi qua, hy vọng của cô lại vơi đi một chút, như dòng nước sông cứ lặng lẽ chảy xuôi, mang theo những ước mơ non trẻ của cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi không phải từ công việc tay chân, mà từ sâu thẳm trong tâm hồn, từ nỗi chờ đợi mỏi mòn.
***
Những ngày sau đó, Lê An bắt đầu một thói quen mới, một thói quen chất chứa cả nỗi hy vọng và sự tuyệt vọng. Cứ mỗi buổi chiều, khi ánh nắng đã ngả màu cam nhạt và những cơn gió heo may bắt đầu thổi nhẹ, cô lại đi bộ đến Bưu điện thị trấn. Con đường quen thuộc, những hàng cây xanh rì hai bên đường, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tất cả đều chẳng thể làm cô vui lên được. Bước chân cô chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi bước đi đều đang đong đếm thời gian và hy vọng.
Bưu điện thị trấn nhỏ bé, với kiến trúc cũ kỹ và không khí yên tĩnh đặc trưng, đã trở thành điểm đến quen thuộc của Lê An. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút bụi thời gian luôn phảng phất trong không gian. Tiếng lật giấy tờ sột soạt của cô nhân viên bưu điện, tiếng tem dán lách cách, tất cả đều đều đặn và chậm rãi. Lần đầu tiên, cô còn có chút ngượng nghịu. "Dạ, cô cho con hỏi có thư của Trần Hạo gửi cho Lê An không ạ?" Giọng cô nhỏ nhẹ, ánh mắt tràn đầy mong đợi. Cô nhân viên bưu điện, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi gọn gàng, nhìn cô mỉm cười hiền hậu. "À, cháu là Lê An phải không? Hạo gửi thư cho cháu à? Để cô xem nào..." Cô ấy lật lật chồng thư, rồi lắc đầu. "Hôm nay vẫn chưa có con nhé."
Lê An cúi đầu, một tia thất vọng hiện rõ trên gương mặt. Cô lí nhí cảm ơn rồi lặng lẽ quay về. Chiếc điện thoại cũ trong tay, cô vuốt ve bàn phím đã mờ, cảm giác lạnh ngắt lan tỏa từ kim loại đến đầu ngón tay. "Chắc anh bận thật... nhưng sao lại không có một dòng nào?" Cô tự hỏi mình, cố gắng tìm kiếm một lý do hợp lý cho sự im lặng này.
Ngày hôm sau, và những ngày sau đó nữa, kịch bản cứ lặp đi lặp lại. Lê An vẫn đến bưu điện, vẫn câu hỏi đó, và vẫn câu trả lời đó: "À, lại cháu à? Hôm nay vẫn chưa có con nhé." Dần dần, cô nhân viên bưu điện cũng trở nên quen thuộc với sự xuất hiện đều đặn của Lê An. Bà nhìn cô gái trẻ với ánh mắt ái ngại, đôi khi còn hỏi han: "Chắc thằng bé bận học lắm hả cháu? Mấy đứa học trường chuyên trên thành phố thì ghê gớm lắm, học ngày học đêm con ạ."
Lê An chỉ biết gật đầu nhẹ, mỉm cười gượng gạo. Cô không muốn than vãn, không muốn để lộ ra nỗi lo lắng đang gặm nhấm lòng mình. Nhưng mỗi lần nghe câu trả lời 'Không có', một phần hy vọng trong cô lại vỡ vụn, rơi xuống, tan vào hư vô. Bước chân cô trên đường về nhà càng lúc càng nặng trĩu. Bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn dịu, nhưng trong mắt cô, mọi thứ dường như đã mất đi vẻ rực rỡ vốn có. Cô nhớ lời hứa "không quên em" của Trần Hạo. Lời hứa ấy, giờ đây, giống như một sợi chỉ mỏng manh, đang căng ra đến mức giới hạn, chực chờ đứt đoạn bất cứ lúc nào. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có còn nhớ đến lời hứa đó không? Hay cuộc sống phồn hoa nơi thành thị đã cuốn anh đi quá xa, đến mức anh không còn nhớ đến cô gái nhỏ bé nơi thị trấn ven sông này nữa? "Khoảng cách vô hình" ấy, giờ đây, không chỉ là vài trăm cây số, mà còn là vực sâu thăm thẳm của sự im lặng và thiếu kết nối.
***
Nhiều tuần trôi qua, những chuyến đi đến bưu điện của Lê An vẫn tiếp diễn, nhưng niềm hy vọng trong cô đã gần như cạn kiệt. Mỗi buổi chiều, cô lại bước đến quầy, không còn ánh mắt mong chờ như trước, mà chỉ là một sự cam chịu, một thói quen buồn bã. Cô nhân viên bưu điện cũng không cần hỏi nữa, chỉ cần thấy Lê An, bà đã nhẹ nhàng lắc đầu. "Hôm nay vẫn chưa có đâu, con bé ạ." Lời nói nhẹ nhàng ấy, giờ đây, chẳng còn làm Lê An thấy thất vọng nữa, mà chỉ là một sự xác nhận cho nỗi buồn đã quá quen thuộc.
Một chiều muộn nọ, khi bầu trời đã xám nhẹ và những cơn gió bắt đầu lạnh hơn, Lê An đang trên đường về nhà từ bưu điện. Cô đi ngang qua một quán tạp hóa nhỏ, nơi có treo một tấm biển quảng cáo cũ kỹ của nhà mạng điện thoại. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại cũ trong tay cô rung lên bần bật. Tim cô đập mạnh một nhịp. Là anh Hạo? Cảm giác bất ngờ, xen lẫn một tia hy vọng tưởng chừng đã tắt, khiến cô đứng sững lại.
Cô vội vàng mở máy. Màn hình đen trắng hiển thị một tin nhắn ngắn gọn. Chỉ vỏn vẹn vài chữ, khô khan và lạnh lẽo: "Anh bận lắm, học hành căng thẳng. Em giữ gìn sức khỏe nhé."
Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn đó, từng chữ một, như thể muốn tìm kiếm một ý nghĩa sâu xa hơn, một chút hơi ấm nào đó ẩn chứa bên trong. Nhưng không có gì cả. Chỉ là những câu chữ đơn giản, mang tính thông báo hơn là chia sẻ. Cô đã chờ đợi bao lâu, đã gửi đi một lá thư chất chứa bao nhiêu tâm tư, bao nhiêu nỗi nhớ. Và đây là tất cả những gì cô nhận được? Chỉ vậy thôi sao? Cảm giác trống rỗng ập đến, mạnh mẽ hơn bất kỳ sự thất vọng nào trước đây. Nó không phải là một lời từ chối, cũng không phải là một lời trách móc, nhưng sự hời hợt, sự thiếu vắng tình cảm trong tin nhắn ấy lại khiến cô cảm thấy như bị bỏ rơi, bị lãng quên. "Chỉ vậy thôi sao? Anh ấy... quên em rồi sao?" Nỗi đau đớn không thành tiếng, chỉ là những câu hỏi xoáy sâu vào tâm can.
Cô đứng lặng trước quán tạp hóa, chiếc điện thoại cũ vẫn nằm trong tay, sáng lên dòng tin nhắn ngắn ngủi, nhưng trái tim cô thì chìm vào bóng tối. Ánh đèn vàng hiu hắt từ bên trong quán chiếu ra, hắt lên gương mặt tái nhợt của cô, làm nổi bật đôi mắt đã ngấn lệ. Nỗi buồn không còn là một dòng chảy âm ỉ nữa, mà là một cơn sóng dữ dội, cuốn phăng đi chút hy vọng cuối cùng.
Cô nhân viên bưu điện, lúc này đang khóa cửa, nhìn thấy Lê An đứng lặng thinh. Bà khẽ thở dài. "Hôm nay con bé trông buồn quá." Bà thầm nghĩ, lòng đầy trắc ẩn. Bà không biết tin nhắn mà Lê An vừa nhận được đã gây ra tác động lớn đến thế nào, nhưng bà hiểu rằng, sự chờ đợi mỏi mòn của cô gái trẻ đã đến hồi kết.
Lê An quay lưng bước đi, bước chân nặng trĩu hơn bao giờ hết. Mỗi bước đi, cô đều cảm thấy như mình đang kéo lê một tảng đá vô hình. Con đường về nhà dường như dài hơn gấp bội. Gió thổi mạnh hơn, luồn qua mái tóc cô, mang theo cái lạnh lẽo của đêm về. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay lưng lại với mình, cảm thấy cô đơn đến tận cùng. Cô biết, đây không phải là một lá thư câm lặng, nhưng nó còn tệ hơn thế. Nó là một lời hồi đáp câm lặng, một sự im lặng được che đậy bằng những con chữ vô hồn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Lê An ngồi một mình bên bờ sông cũ, nơi cô và Trần Hạo từng chia sẻ bao kỷ niệm ấu thơ. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy trôi, mang theo những phù sa và những câu chuyện không lời. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một khúc hát ru buồn bã. Tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre, mang theo mùi nước sông, mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi. Không gian xung quanh yên bình đến lạ, nhưng trong lòng Lê An, một cơn bão đang gào thét.
Cô ôm đầu gối, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, để lại những vệt màu cam, tím buồn bã. Chiếc điện thoại vẫn nằm trong túi áo, nhưng cô không còn muốn nhìn vào nó nữa. Dòng tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo cứ lởn vởn trong đầu cô, như một lời kết án. "Anh bận lắm, học hành căng thẳng. Em giữ gìn sức khỏe nhé." Cô tự hỏi, liệu có phải Trần Hạo đã quá bận đến nỗi không thể dành cho cô vài phút để viết một lá thư tử tế, một cuộc gọi ngắn ngủi? Hay là anh đã không còn muốn nữa?
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Lê An. Từng giọt, từng giọt, mặn chát và lạnh lẽo. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng lý giải, cố gắng chờ đợi. Nhưng bây giờ, cô không thể giữ được nữa. Tất cả những hy vọng, những mong chờ, những nỗi lo lắng tích tụ bấy lâu nay bỗng vỡ òa thành tiếng nức nở nghẹn ngào. "Anh Hạo có thật sự 'không quên em' không? Hay chỉ là một lời hứa anh không thể giữ..." Lời nói không thành, chỉ là một tiếng khóc thầm trong gió.
Cô nhớ lại buổi chia tay hôm đó, nhớ ánh mắt kiên định của anh khi anh nói "không quên em". Lời hứa ấy đã từng là điểm tựa vững chắc cho cô. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tim cô mỗi khi cô nghĩ đến. "Nếu như ngày đó..." cô thầm nghĩ, "nếu như ngày đó anh đừng hứa hẹn gì cả, có lẽ em đã không phải chờ đợi đến mức này." Nhưng rồi cô lại tự trách mình. Liệu có phải cô đã đòi hỏi quá nhiều? Liệu có phải cô đã không hiểu cho áp lực của anh? Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, tình yêu không chỉ là những lời hứa, mà còn là sự quan tâm, là những hành động dù nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.
Dòng sông vẫn chảy, không ngừng nghỉ, mang theo những chiếc lá vàng úa, những cánh hoa trôi dạt. Cô nhìn dòng nước, cảm giác như thời gian cũng đang trôi đi vội vã, cuốn theo tuổi trẻ và những mối tình đầu non dại của cô. Cô cảm thấy mình đang "chậm một nhịp" so với thế giới của Trần Hạo. Anh đang sống trong một thế giới khác, một thế giới hối hả và đầy tham vọng, nơi mà những lá thư tay, những lời hứa hẹn ngày thơ ấu dường như đã trở nên lạc lõng.
Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, giờ đây, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không chỉ là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn, trong những ưu tiên, trong cách họ nhìn nhận về tình yêu. Lê An cảm thấy mệt mỏi, thực sự mệt mỏi. Cô không biết mình có thể chờ đợi đến bao giờ. Nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị bỏ lại phía sau, đang dần trở thành hiện thực. Cô cần một bến đỗ an yên, một sự quan tâm, một sự xác nhận rằng mình không đơn độc. Và Trần Hạo, trong sự bận rộn và những hoài bão của anh, đã không thể mang lại điều đó cho cô.
Một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má, hòa vào dòng nước sông cuộn chảy. Lê An khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh lẽo của gió đêm, cái nặng trĩu trong lòng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ, học cách chấp nhận rằng, có những điều, dù đẹp đến mấy, cũng không thể níu giữ được. Dòng sông vẫn chảy, và cuộc đời cô cũng phải tiếp tục. Nhưng sự cô đơn và nỗi buồn trong lòng cô thì vẫn cứ ở đó, như một dấu vết không thể xóa nhòa của một mối tình "chậm một nhịp".
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.