Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 179: Những Lời Thì Thầm Từ Thành Phố

Gió đêm vẫn rít qua những rặng tre bên bờ sông, mang theo cái lạnh buốt và mùi phù sa đặc trưng của dòng nước. Lê An vẫn ngồi đó, co ro trên phiến đá cũ kỹ, nơi bao kỷ niệm ấu thơ của cô và Trần Hạo đã được dệt nên. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ của trăng non và ánh đèn lắt lay từ những ngôi nhà xa xa. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy trôi, một dòng chảy không ngừng nghỉ, tựa như thời gian không chờ đợi ai, cứ thế cuốn đi tất cả. Nỗi thất vọng từ lá thư câm lặng, hay đúng hơn là hồi âm hời hợt của Trần Hạo, vẫn cuộn xoáy trong lòng cô, tạo thành một khoảng trống lạnh lẽo, một vết thương âm ỉ.

Cô khẽ thở dài, hơi thở phả ra làn khói trắng mờ trong không khí se lạnh. Bàn tay nhỏ bé, lạnh cóng khẽ vuốt nhẹ mặt nước, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào từng đầu ngón tay, như thể muốn xoa dịu đi cái buốt giá đang xâm chiếm trái tim. Dòng nước chạm vào da thịt, lạnh thấu xương, nhưng lại không thể sánh bằng cái lạnh trong tâm hồn cô lúc này. Mỗi gợn sóng nhỏ lăn tăn trên mặt sông đều gợi cho cô nhớ về những lời hứa ngày nào, những lời hứa giờ đây trở nên xa vời, khó nắm bắt như những làn sương khói ban mai. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây, cố gắng tin vào những điều tốt đẹp, nhưng rồi tất cả đều tan biến như bọt nước. Hình ảnh Trần Hạo, với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt kiên định khi nói "không quên em", cứ lởn vởn trong tâm trí. Lời hứa ấy, lẽ ra phải là điểm tựa, là ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố, nhưng giờ đây, nó lại trở thành gánh nặng, một sợi dây vô hình trói buộc cô vào sự chờ đợi mỏi mòn.

“Anh bận lắm, học hành căng thẳng. Em giữ gìn sức khỏe nhé.” Dòng tin nhắn ngắn ngủi và vô hồn ấy, cô đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều như một nhát dao cứa vào lòng. Có phải Trần Hạo đã quá bận rộn đến mức không thể dành cho cô thêm một câu hỏi thăm, một lời động viên chân thành hơn? Hay là anh đã không còn muốn nữa, không còn muốn duy trì cái mối liên kết mỏng manh này nữa? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Lê An, gặm nhấm sự bình yên trong cô. Từ bao giờ, sự ưu tiên của anh đã dịch chuyển hoàn toàn khỏi cô? Từ bao giờ, cô đã không còn là một phần quan trọng trong thế giới của anh? Cô nhớ lại những buổi chiều tan học, anh luôn đi bộ cùng cô, kể cho cô nghe đủ thứ chuyện trên đời, từ những bài toán khó đến những trò đùa nghịch ngợm của lũ bạn. Anh luôn ở đó, lắng nghe cô, chia sẻ cùng cô. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy chỉ còn là hoài niệm, là cái bóng của một quá khứ đã xa.

Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một khúc hát ru buồn bã. Tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre, mang theo mùi nước sông, mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi. Không gian xung quanh yên bình đến lạ, nhưng trong lòng Lê An, một cơn bão đang gào thét. Cô cảm thấy mình đang "chậm một nhịp" so với thế giới của Trần Hạo, một thế giới hối hả và đầy tham vọng, nơi mà những lá thư tay, những lời hứa hẹn ngày thơ ấu dường như đã trở nên lạc lõng. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, giờ đây, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không chỉ là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn, trong những ưu tiên, trong cách họ nhìn nhận về tình yêu. Lê An cảm thấy mệt mỏi, thực sự mệt mỏi. Cô không biết mình có thể chờ đợi đến bao giờ. Nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị bỏ lại phía sau, đang dần trở thành hiện thực. Cô cần một bến đỗ an yên, một sự quan tâm, một sự xác nhận rằng mình không đơn độc. Và Trần Hạo, trong sự bận rộn và những hoài bão của anh, đã không thể mang lại điều đó cho cô. Cô đứng dậy, đôi chân tê dại vì ngồi quá lâu, bước đi chậm rãi trên con đường đất quen thuộc, bỏ lại phía sau dòng sông và những mảnh ký ức buồn bã.

***

Rời khỏi bờ sông, Lê An tạt vào cửa hàng tạp hóa của cô Sáu ở đầu làng để mua vài thứ lặt vặt cho mẹ. Trời đã dịu mát hơn, ánh đèn vàng hắt ra từ cửa hàng tạo nên một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm. Tiếng chuông cửa leng keng khi cô bước vào, kéo theo mùi xà phòng thơm nồng, mùi bánh kẹo ngọt ngào và mùi gạo mới. Cô Sáu đang ngồi tính tiền cho một vài khách hàng, vừa làm vừa trò chuyện rôm rả. Lê An chọn một chai dầu ăn, một gói mì chính, rồi đứng đợi đến lượt mình. Xung quanh cô là những tiếng lào xào của người mua hàng, tiếng trẻ con cười đùa, tạo nên một không khí sinh hoạt quen thuộc và bình dị của thị trấn ven sông. Cô cố gắng hòa mình vào không khí đó, cố gắng xua đi những suy nghĩ u ám đang vây kín tâm trí.

Khi đang chọn thêm một ít rau thơm ở quầy hàng bên cạnh, cô bất ngờ nghe tiếng gọi từ phía sau, giọng nói hồn nhiên, đầy nhiệt tình mà cô nhận ra ngay lập tức.

"An đấy à! Lâu rồi không gặp, dạo này cậu khỏe không?"

Lê An quay lại, và bắt gặp nụ cười hiền lành của Thanh Tùng, bạn thân của Trần Hạo. Thanh Tùng có vóc người cao, hơi gầy, nhưng lại rất nhanh nhẹn. Anh vừa đi giao hàng thuê cho bố về, trên tay vẫn còn lủng lẳng một vài chiếc túi vải trống rỗng. Ánh mắt anh sáng bừng khi nhìn thấy Lê An, như thể vừa gặp được một người bạn cũ thân thiết sau bao ngày.

Lê An cố nén tiếng thở dài trong lòng, gượng nở một nụ cười thật tươi, cố gắng che giấu đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. "Chào Tùng, mình vẫn ổn. Cậu đi đâu thế?" Giọng cô nghe có vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Mỗi khi gặp một người bạn chung của Trần Hạo, trái tim cô lại thắt lại, nửa mong ngóng được nghe tin tức của anh, nửa lại sợ hãi những điều mình có thể nghe được.

Thanh Tùng xoa xoa tay, vẻ mặt phấn khởi, tự nhiên như thể hai người vừa mới gặp nhau hôm qua. "À, mình mới đi giao hàng cho bố về. Mệt phờ râu nhưng được cái bố cho tiền tiêu vặt." Anh cười hì hì, rồi ánh mắt chợt sáng lên như nhớ ra điều gì đó quan trọng. "Mà này, mình vừa nhận được thư của thằng Hạo đó!"

Tim Lê An bỗng hẫng một nhịp. Cô cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi tay đang cầm gói rau thơm khẽ run lên. Thư? Trần Hạo đã gửi thư cho Thanh Tùng? Vậy mà với cô, anh chỉ có một dòng tin nhắn cộc lốc. "Thật sao? Hạo có viết gì không?" Cô hỏi, giọng cố gắng thật tự nhiên, dù trong lòng đã dấy lên một nỗi ghen tỵ không thể gọi tên.

Thanh Tùng không nhận ra sự xáo động trong ánh mắt Lê An, vẫn hồn nhiên kể tiếp. "Ừ, nó viết dài lắm. Bảo ở thành phố học hành vất vả nhưng vui lắm. Toàn những bài toán khó nhằn, rồi thí nghiệm hóa học nổ đùng đoàng. Nhưng mà nó bảo cũng thích, vì được học nhiều thứ mới mẻ, lại còn được gặp gỡ những người bạn siêu thông minh." Anh dừng lại một chút, lấy hơi, rồi nói tiếp với vẻ ngưỡng mộ, "Nó còn kết bạn được với nhiều người mới, toàn là những đứa học giỏi, năng động cả. Thỉnh thoảng còn thấy nó đi ăn uống với các bạn nữa. Có cả mấy bạn nữ xinh xắn lắm, hay hỏi bài nó, hình như là bạn cùng lớp!"

Lời nói của Thanh Tùng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Lê An. "Bạn mới? Bạn nữ xinh xắn?" Tim cô như thắt lại, một cảm giác nhói buốt lan tỏa khắp lồng ngực. Những từ ngữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, mỗi lần lại mang theo một mũi kim châm vào sâu hơn. Có phải đây là điều cô sợ hãi bấy lâu nay? Rằng thế giới của Trần Hạo ở thành phố quá khác biệt, quá rộng lớn, đến nỗi cô, một cô gái nhỏ bé ở thị trấn ven sông này, không còn tìm thấy vị trí của mình nữa? Nụ cười trên môi cô cứng lại, ánh mắt thoáng buồn. Cô cố giữ vẻ bình thản, gượng cười một cách nhạt nhẽo và gượng gạo.

"Thật sao? Nghe có vẻ Hạo hòa nhập tốt nhỉ..." Lê An thốt ra những lời đó một cách vô thức, giọng nói như bị bóp nghẹt. Cô cảm thấy một sự chênh vênh, một nỗi đau âm ỉ. Trần Hạo đang sống một cuộc đời mới, có những người bạn mới, những trải nghiệm mới, thậm chí là những "bạn nữ xinh xắn" mới. Còn cô, vẫn ở đây, vẫn đếm từng ngày, từng giờ chờ đợi một lời hồi đáp trọn vẹn, một chút quan tâm từ anh. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây không chỉ là địa lý, không chỉ là những ưu tiên khác biệt, mà còn là khoảng cách của những mối quan hệ mới, những người mới đã bước vào cuộc sống của Trần Hạo.

Thanh Tùng vẫn vô tư tiếp tục. "Đúng rồi! Nó kể có một lần đi thi Olympic Toán, cả đội được giải cao, xong cả lũ kéo nhau đi ăn kem, hát hò ầm ĩ. Nghe mà ham! Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy! Hỏi mình dạo này cậu An làm gì, có đi học thêm không, có khỏe không." Thanh Tùng nói thêm, như muốn xoa dịu, nhưng những lời đó lại càng khiến Lê An thêm đau lòng. "Hỏi mình" ư? Chứ không phải hỏi trực tiếp cô? Anh có số điện thoại của cô, anh có thể viết thư cho cô, nhưng anh lại chọn cách hỏi qua người khác. Điều đó chỉ càng khẳng định rằng cô đã không còn là ưu tiên hàng đầu của anh nữa. Cô chỉ là một cái tên anh vẫn còn nhớ, một người bạn cũ anh thi thoảng mới hỏi thăm qua loa.

Lê An chỉ biết gật đầu, cố gắng nở một nụ cười méo mó. Trái tim cô nặng trĩu. Nỗi lo lắng về việc Trần Hạo có bạn gái mới ở thành phố, dù chưa có căn cứ, nhưng đã gieo mầm trong tâm trí cô. Những "bạn nữ xinh xắn" đó, liệu có ai trong số họ đã lấp đầy khoảng trống mà cô đã từng chiếm giữ trong trái tim anh? Dù chưa phải là "bạn gái mới", nhưng sự xuất hiện của họ, sự hòa nhập của anh vào một môi trường mới với những mối quan hệ mới, đã đủ để khiến cô cảm thấy bị bỏ lại phía sau, bị thay thế. Cô nhanh chóng thanh toán tiền, vội vã chào tạm biệt Thanh Tùng, và bước ra khỏi cửa hàng, để lại phía sau những âm thanh ồn ào và câu chuyện vô tư của anh bạn cũ.

***

Đêm đã khuya, thị trấn chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ vườn nhà và tiếng chó sủa vọng lại từ xa. Lê An trở về phòng, những lời Thanh Tùng kể cứ vang vọng trong đầu cô như một khúc nhạc buồn, một điệp khúc không ngừng nghỉ. Mỗi từ, mỗi câu đều cứa sâu vào tâm trí cô, tạo thành những vết sẹo vô hình. Cô khép cửa phòng lại, cảm nhận sự cô đơn bao trùm lấy mình. Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt bóng cô lên bức tường, tạo nên một cái bóng dài, gầy gò, càng làm nổi bật sự yếu đuối của cô lúc này.

Cô ngồi xuống bàn học quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao đêm cô thức trắng để học bài, để viết những dòng thư gửi Trần Hạo. Trên bàn, cuốn sổ nhật ký cũ sờn gáy nằm đó, như một người bạn thân thiết đã cùng cô trải qua bao buồn vui. Bên cạnh là chiếc điện thoại "cục gạch" im lìm, màn hình đen thui, không một tín hiệu, không một tin nhắn nào từ "thế giới mới" của Trần Hạo. Cô vuốt ve cuốn sổ nhật ký, cảm nhận sự mềm mại của những trang giấy đã ố vàng theo thời gian. Mở ra những trang đầu tiên, là những dòng chữ viết vội về Trần Hạo, về những ước mơ non dại của hai đứa trẻ bên bờ sông cũ. Mỗi nét chữ như một nhát cứa vào tim cô lúc này.

"Hạo có nhiều bạn mới... bạn nữ xinh xắn... Anh ấy đã hòa nhập vào một thế giới khác rồi sao? Còn mình, vẫn ở đây, vẫn chờ đợi một điều gì đó..." Giọng nói nội tâm của Lê An vang vọng trong đầu cô, vừa chất vấn, vừa tự trách. Cô đã tự huyễn hoặc mình bao lâu nay? Cô đã cố chấp bám víu vào một lời hứa, vào một mối tình thanh mai trúc mã đã không còn tồn tại trong thế giới của anh? Hình ảnh Trần Hạo vui vẻ bên những người bạn mới, những cô gái xinh xắn, năng động ở thành phố cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, đối lập hoàn toàn với hình ảnh cô đơn của cô bên bờ sông, chờ đợi một hồi âm vô vọng.

Cô đặt tay lên chiếc điện thoại cũ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như chính mối quan hệ giữa cô và Trần Hạo đang dần nguội lạnh. Nó không còn là vật kết nối nữa, mà là một vật chứng cho sự xa cách, cho những lời nói không thành, cho một tình yêu "chậm một nhịp". Cô nhớ lại những lần cầm chiếc điện thoại này, soạn đi soạn lại từng tin nhắn, đắn đo từng câu chữ, chỉ để nhận lại những hồi âm hời hợt, vô hồn. Cô đã từng hy vọng nó sẽ là cầu nối, nhưng giờ đây, nó lại là bức tường ngăn cách.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lê An, nóng hổi rồi lạnh buốt khi chạm vào làn da. Rồi giọt thứ hai, giọt thứ ba, và cứ thế, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi, thấm ướt trang nhật ký cũ kỹ. Cô không còn cố gắng kìm nén nữa. Nỗi buồn, sự thất vọng, nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, tất cả bỗng vỡ òa thành những tiếng nức nở nghẹn ngào, không thành lời. Cô biết, Trần Hạo không có lỗi. Anh chỉ đang sống cuộc đời của mình, đang theo đuổi những hoài bão, những ước mơ mà anh đã chọn. Nhưng cô, cô cũng có quyền được buồn, được đau lòng.

Những lời Thanh Tùng kể đã phá tan mảnh hy vọng cuối cùng trong lòng Lê An. Nó không chỉ là sự xa cách địa lý, không chỉ là áp lực học hành của Trần Hạo, mà là sự thay đổi trong tâm hồn anh, trong những ưu tiên của anh. Anh đã bước vào một thế giới mới, và cô đã bị bỏ lại phía sau. Cô cảm thấy mình lạc lõng, bơ vơ giữa dòng đời. Cái cảm giác bị thay thế, bị lãng quên cứ gặm nhấm tâm can cô. Có lẽ, đã đến lúc cô phải chấp nhận một sự thật phũ phàng: tình yêu của họ, nếu nó từng tồn tại, đã không thể vượt qua được "khoảng cách vô hình" và sự "chậm một nhịp" của số phận.

Mùi hoa ly mẹ cô cắm trong lọ trên bàn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ của cuốn nhật ký, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, vừa u buồn. Cô gục mặt xuống bàn, những giọt nước mắt cứ thế thấm vào trang giấy, làm nhòe đi những dòng chữ đã bạc màu. Cô cần một bến đỗ an yên, một sự quan tâm thực sự, chứ không phải là những lời hứa hão huyền hay những hồi âm câm lặng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự giải thoát mình khỏi sự chờ đợi vô vọng này, và học cách mở lòng với một tương lai mới, nơi cô có thể tìm thấy sự bình yên cho riêng mình, dù không có Trần Hạo ở bên. Dòng sông vẫn chảy, và cuộc đời cô, dù đau đớn đến mấy, cũng phải tiếp tục. Nhưng sự cô đơn và nỗi buồn trong lòng cô thì vẫn cứ ở đó, như một dấu vết không thể xóa nhòa của một mối tình "chậm một nhịp".

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free