Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 180: Nắng Sài Gòn, Nụ Cười Vô Tư
Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ phòng bên cạnh, tiếng điện thoại reo lanh lảnh rồi nhanh chóng bị dập tắt, xen lẫn tiếng bước chân vội vã của một ai đó đang chạy xuống cầu thang. Trong căn phòng ký túc xá rộng rãi nhưng ngập tràn sách vở và mùi giấy mới, Trần Hạo khẽ vươn vai, cảm nhận sự dễ chịu khi những khớp xương được giãn ra sau một đêm dài thức khuya. Ánh sáng trắng lạnh từ bóng đèn tuýp trên trần nhà đã được thay thế bằng ánh nắng vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ kính lớn, báo hiệu một buổi sáng trong lành. Mùi cà phê thoang thoảng từ góc phòng chung – nơi mấy cậu bạn cùng tầng thường tụ tập ôn bài – hòa quyện với mùi nước hoa phảng phất từ tủ đồ, tạo nên một bầu không khí rất riêng của thành phố, rất khác biệt so với mùi bùn đất và cây cỏ ven sông quen thuộc ở quê nhà.
Trần Hạo nhìn đồng hồ, còn đủ thời gian. Anh bắt đầu thu dọn đồ đạc cho buổi dã ngoại, lòng không khỏi dấy lên chút háo hức. Mấy tuần liền chìm đắm trong những công thức toán học khô khan, những định lý vật lý phức tạp và áp lực điểm số nặng nề, anh cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn. Buổi dã ngoại hôm nay, do cô Lan chủ nhiệm tổ chức, giống như một hơi thở giải tỏa, một cánh cửa nhỏ mở ra để anh tạm thoát khỏi không khí học tập căng thẳng ngột ngạt. Anh gấp gọn chiếc áo phông trắng tinh tươm, bỏ vào ba lô cùng với một vài cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, thói quen ghi chép mọi lúc mọi nơi đã trở thành bản năng thứ hai. Khoảnh khắc anh cài khóa ba lô, một sự nhẹ nhõm vô hình lan tỏa khắp cơ thể, tựa như anh vừa trút bỏ được một gánh nặng nào đó.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, Hà Minh với mái tóc bảnh bao được chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ đầy vẻ tự tin, thò đầu vào. "Hạo ơi, nhanh lên không trễ xe bây giờ! Cô Lan mà 'nhìn' thì biết rồi đấy! Lần nào đi dã ngoại cũng phải đúng giờ, có khi còn điểm danh sớm hơn cả giờ học ấy chứ." Giọng Hà Minh lanh lảnh, mang theo sự năng động và nhiệt tình đặc trưng của cậu ta.
Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. Anh vẫn giữ cái vẻ trầm tĩnh, ít nói thường ngày, nhưng trong ánh mắt đã ánh lên nét vui vẻ. "Rồi rồi, đợi tớ một lát, có ngay đây!" Anh đáp lời, giọng trầm khẽ nhưng dứt khoát, nhanh chóng kiểm tra lại mọi thứ lần cuối. Khi anh quay lưng lại để lấy chai nước, Thanh Bình, cậu bạn cao gầy đeo kính, dáng người có vẻ hơi rụt rè hơn Hà Minh, cũng bước vào. Thanh Bình thường chìm đắm trong sách vở nhưng luôn thích nghi tốt với không khí vui vẻ của tập thể. "Buổi dã ngoại này chắc vui lắm, cuối cùng cũng được xả hơi sau mấy bài kiểm tra sắp tới," Thanh Bình nói, giọng có chút phấn khích xen lẫn nhẹ nhõm. Cậu gỡ cặp kính, lau nhẹ bằng vạt áo, rồi lại đeo lên, ánh mắt lấp lánh sau tròng kính dày. "Cậu Hạo lúc nào cũng thong thả nhỉ? Tớ thì lo sốt vó từ sáng."
Trần Hạo không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Anh biết, những áp lực học tập ở trường chuyên này là điều không thể tránh khỏi, nhưng hôm nay, anh muốn tạm gác lại tất cả. Anh nhìn hai người bạn, một người sôi nổi, một người trầm tính hơn nhưng đều chung một sự háo hức. Họ tạo nên một bức tranh sống động về tuổi trẻ, về những năm tháng cấp ba đầy ắp hoài bão và cũng không thiếu những khoảnh khắc vô tư, không lo nghĩ. Tiếng cười nói của ba cậu học trò vang vọng trong hành lang ký túc xá, hòa vào tiếng thang máy đang di chuyển, tiếng điều hòa không khí rít nhẹ. Một buổi sáng khởi đầu cho một ngày tràn đầy năng lượng, nơi những gánh nặng dường như đã được đẩy lùi về phía sau, ít nhất là trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi này. Khi họ rời khỏi phòng, mùi kim loại và nhựa mới của thiết bị điện tử trong ký túc xá dường như cũng nhường chỗ cho một mùi hương tươi mới hơn, của sự tự do và khám phá sắp tới. Trần Hạo bước đi, cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, như thể anh đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác, tách biệt khỏi mọi lo toan thường nhật.
***
Chiếc xe buýt của trường lăn bánh trên đường, mang theo tiếng ồn ào, sôi động đặc trưng của tuổi học trò. Bên ngoài cửa kính, thành phố bắt đầu hiện ra với một vẻ đẹp khác lạ, những tòa nhà cao tầng chọc trời lướt qua nhanh như một thước phim, những con đường rộng lớn tấp nập xe cộ, tiếng còi xe inh ỏi hòa cùng tiếng nhạc xập xình phát ra từ loa xe, tạo nên một bản giao hưởng đô thị đầy sức sống. Mùi ghế da mới vẫn còn vương vấn trong không gian xe, trộn lẫn với mùi bánh kẹo ngọt ngào và mùi nước hoa dịu nhẹ của các bạn nữ, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc, vừa mới lạ.
Trần Hạo ngồi cạnh Hà Minh và Thanh Bình ở hàng ghế giữa. Anh thoải mái ngả lưng vào ghế, cảm nhận từng rung động nhẹ nhàng của chiếc xe đang lướt đi trên đường. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa kính, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn xe, trên mái tóc của từng học sinh, khiến mọi thứ trở nên lung linh hơn. Anh khẽ nheo mắt, ngắm nhìn cảnh vật lướt qua cửa sổ, những tán cây xanh mướt, những biển hiệu quảng cáo rực rỡ sắc màu. Mọi thứ đều mới mẻ, đều cuốn hút một cách lạ kỳ.
"Này Hạo, cậu có thấy cái bài toán hôm qua khó không? Tớ giải mãi không ra," Hà Minh bất chợt quay sang hỏi, giọng vẫn đầy vẻ vô tư, dù đang nhắc đến chuyện học hành. "Cái dạng đó tớ cứ bị lấn cấn ở chỗ biện luận tham số." Hà Minh luôn là người như vậy, có thể vừa cười nói huyên thuyên, vừa bất chợt nhắc đến một vấn đề học thuật nào đó, như thể việc học là một phần tự nhiên và không thể tách rời khỏi cuộc sống của cậu.
Trần Hạo hơi nhếch môi. "Cái đó à, tớ cũng loay hoay mãi. Tưởng chừng đơn giản nhưng lại có mấy cái bẫy nhỏ." Anh dừng lại một chút, rồi đột ngột phá lên cười, một tràng cười hiếm hoi và sảng khoái. "Nhưng thôi, hôm nay dã ngoại, gác lại đã! Cứ nhắc đến số má là tớ lại muốn đau đầu rồi." Lời nói của anh dù ngắn gọn nhưng chứa đựng sự giải tỏa rõ ràng. Anh không muốn bất cứ điều gì làm vẩn đục niềm vui hiện tại. Cái vẻ trầm tĩnh thường ngày của Trần Hạo dường như đã được thay thế bằng một sự thoải mái, vô tư đến lạ.
Thanh Bình, từ bên cạnh, cũng gật gù đồng tình. "Đúng đấy, hôm nay là để xả hơi mà. Mấy ngày nay tớ cứ như người mất hồn vì sắp đến đợt kiểm tra rồi." Cậu bạn cao gầy khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt đầy vẻ háo hức. "Nhìn kìa, sắp đến nơi rồi!" Thanh Bình chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây cổ thụ bắt đầu xuất hiện dày đặc hơn, báo hiệu sự gần kề của công viên.
Tiếng cười đùa của cả ba hòa lẫn vào không khí chung của chiếc xe. Trần Hạo cảm thấy mình hoàn toàn hòa nhập vào tập thể, vào cái dòng chảy sôi động của tuổi trẻ nơi thành phố này. Những áp lực vô hình từ thành phố, từ học hành, từ những kỳ vọng của gia đình, và cả những lời hứa hão huyền, những sự chờ đợi mỏi mòn từ quê nhà, dường như đã tan biến hoàn toàn trong không khí vui vẻ này. Anh không nghĩ đến những lá thư không hồi âm, không nghĩ đến chiếc điện thoại "cục gạch" im lìm, càng không nghĩ đến ánh mắt buồn rười rượi của Lê An bên bờ sông cũ. Tất cả những hình ảnh đó, nếu có thoáng hiện lên trong tâm trí anh, cũng chỉ như một làn khói mờ ảo, bị gió thổi tan đi ngay lập tức. Anh chỉ đơn thuần tận hưởng khoảnh khắc hiện tại, khoảnh khắc được là một phần của tập thể, được sống trọn vẹn với niềm vui vô tư của tuổi học trò.
Hà Minh lại tiếp tục kể một câu chuyện cười về cô giáo dạy Hóa, khiến cả ba phá lên cười nghiêng ngả. Trần Hạo cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, một cảm giác mà anh đã lâu không được trải nghiệm. Ở đây, giữa những người bạn mới, anh được là chính mình, một phiên bản tự do hơn, ít gánh nặng hơn. Anh ngả đầu vào lưng ghế, hít một hơi thật sâu mùi không khí trong lành hơn khi chiếc xe bắt đầu rời xa trung tâm thành phố. Tiếng gió rít qua khe cửa xe, mang theo chút hơi lạnh của buổi sáng, nhưng lòng anh lại ấm áp lạ thường. Anh cảm thấy như mình đang được sống lại, được tìm thấy một phần bản thân mà anh đã đánh mất trong guồng quay của cuộc sống mới. Chuyến xe này không chỉ đưa anh đến công viên dã ngoại, mà còn đưa anh đến một không gian tinh thần khác, nơi anh có thể tạm thời quên đi mọi thứ, để chỉ còn lại niềm vui và sự tự do. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, giữa anh và quê nhà, dường như cũng giãn ra, trở nên xa xôi đến mức không thể chạm tới.
***
Công viên 'Ký Ức Xanh' hiện ra trước mắt Trần Hạo và các bạn như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, xanh mướt và yên bình. Những hàng cây cổ thụ vươn cao, tỏa bóng mát rượi xuống những lối đi được lát đá ong sạch sẽ, dẫn lối đến những khu vườn hoa nhỏ rực rỡ sắc màu. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ, cùng với tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ đang chơi trong khu vui chơi, tất cả tạo nên một bản hòa ca êm đềm, xua tan đi mọi ồn ào, bụi bặm của thành phố. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa quyện với mùi cỏ cây xanh tươi và hương hoa thoang thoảng, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ.
Cả lớp nhanh chóng chia thành từng nhóm nhỏ để tham gia các trò chơi tập thể do cô Lan tổ chức. Trần Hạo, với sự nhanh nhẹn, thông minh và khả năng lãnh đạo bẩm sinh của mình, nhanh chóng trở thành tâm điểm của nhóm. Anh không còn giữ vẻ trầm tính thường ngày mà hoạt bát, năng nổ hơn hẳn. Tiếng cười nói, tiếng hò reo vang vọng khắp không gian xanh mát của công viên khi các đội thi nhau vượt qua thử thách. Anh chạy nhảy, đuổi bắt, hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui tuổi học trò, quên đi mọi gánh nặng của bài vở, của những kỳ vọng đè nặng trên vai.
Cô Lan, mái tóc búi gọn gàng, đeo cặp kính gọng đen quen thuộc, đứng quan sát từ xa với nụ cười hiền hậu. Giọng nói ấm áp của cô vang lên qua chiếc loa cầm tay: "Các em chơi vui vẻ nhé, nhưng nhớ giữ gìn vệ sinh chung và không đi quá xa khỏi khu vực quy định! Đặc biệt là mấy đứa con trai nghịch ngợm đó!" Lời nhắc nhở của cô không hề nghiêm khắc mà tràn đầy sự bao dung, quan tâm.
"Này Hạo, cậu nghĩ ra chiến thuật gì cho vòng sau chưa? Đội mình phải thắng chứ!" Hà Minh hồ hởi hỏi, khuôn mặt lấm lem mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn rực sáng quyết tâm. Cậu ta vừa chạy vừa thở dốc, nhưng tinh thần vẫn hăng hái như thường lệ.
Trần Hạo lau vội giọt mồ hôi trên trán, nở một nụ cười đầy tự tin, rạng rỡ. "Đơn giản thôi, cứ theo tớ! Mình sẽ chia thành hai nhóm nhỏ, một nhóm đánh lạc hướng, nhóm còn lại sẽ..." Anh phác thảo nhanh chiến thuật, giọng nói đầy quyền uy và thuyết phục, khiến cả nhóm đều gật gù tán thành. "Cậu đúng là thiên tài trò chơi đấy Hạo!" Thanh Bình thốt lên, vẻ mặt ngưỡng mộ. "Bình thường cậu ít nói, cứ tưởng cậu chỉ biết học thôi chứ!"
Trần Hạo chỉ cười. Anh cảm nhận rõ ràng gió mát thổi qua tóc, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng vui vẻ sau một ngày hoạt động không ngừng nghỉ. Khoảnh khắc ngồi nghỉ dưới gốc cây cổ thụ già cỗi, tán lá sum suê như một chiếc ô khổng lồ, anh thoáng nhìn thấy một cặp đôi đang nắm tay đi dạo trên cây cầu gỗ bắc qua hồ. Cô gái khẽ tựa đầu vào vai chàng trai, ánh mắt họ trao nhau đầy tình tứ. Một hình ảnh chợt gợi lên trong đầu anh về Lê An, về những buổi chiều tan học cùng nhau đi bộ về nhà, về những lần cô bé khẽ nắm lấy vạt áo anh khi đi qua đoạn đường vắng. Hình ảnh bờ sông cũ, nơi hai đứa trẻ từng ngồi trò chuyện vu vơ, nơi anh đã thốt ra lời hứa "không quên em", bỗng chốc hiện về.
Nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua, một thoáng bâng khuâng mơ hồ rồi nhanh chóng bị dòng suy nghĩ về trò chơi tiếp theo, về những câu chuyện phiếm với Hà Minh và Thanh Bình lấn át. Anh lắc đầu nhẹ, như thể muốn xua đi những hình ảnh cũ kỹ. Cuộc sống ở thành phố này quá sôi động, quá nhiều điều mới mẻ để khám phá, để anh có thể mãi chìm đắm trong những hoài niệm xa xăm. Anh có một mục tiêu rõ ràng, một con đường đã chọn, và anh phải tập trung vào nó. Lê An là một phần của quá khứ, một kỷ niệm đẹp, nhưng hiện tại của anh là ở đây, với những người bạn mới, với những thử thách mới.
Hà Minh lại huých tay anh, cắt ngang dòng suy nghĩ. "Này Hạo, tớ nghe nói tối nay có mấy đội định tổ chức đốt lửa trại đấy! Cậu có muốn tham gia không?"
Trần Hạo ngước nhìn bầu trời chiều tà, những áng mây hồng cam đang dần chuyển màu. Một hình ảnh mơ hồ của Lê An hiện lên trong tâm trí anh, với ánh mắt buồn rười rượi dưới ánh đèn vàng vọt của phòng ngủ, nhưng rồi lại tan biến nhanh chóng như sương khói. Anh chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự hứng khởi. "Đốt lửa trại ư? Nghe cũng được đấy! Nhưng trước hết, chúng ta phải thắng vòng này đã!"
Anh đứng dậy, vỗ vai Hà Minh và Thanh Bình, rồi cùng họ chạy về phía khu vực trò chơi. Tiếng cười của anh hòa vào tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót, và tiếng hò reo của bạn bè. Dưới ánh nắng vàng óng của buổi chiều tà, Trần Hạo hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui của tuổi trẻ, tạm quên đi mọi gánh nặng, mọi lời hứa ở một nơi xa xôi nào đó. Khoảng cách địa lý không chỉ khiến họ xa nhau về không gian, mà còn dần tạo nên một khoảng cách vô hình trong tâm hồn, khiến anh dễ dàng "tạm quên" đi người con gái đang chờ đợi mình bên bờ sông cũ. Anh đang sống cuộc đời của mình, từng bước một, chậm rãi nhưng kiên định, và không hề hay biết rằng, mỗi bước chân anh đi về phía trước, lại là một bước lùi, một nhịp chậm lại của một mối tình đã định sẵn là phải lỡ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.